Thành công hay thất bại phụ thuộc vào con đường mà người ta đi

Hầu hết mọi người tin vào Đức Chúa Trời vì đích đến tương lai của họ, hoặc vì sự vui hưởng nhất thời. Đối với những ai chưa trải qua bất kỳ sự tỉa sửa nào, họ tin vào Đức Chúa Trời để bước vào thiên đàng, để có được phần thưởng. Họ không tin vào Đức Chúa Trời để được làm cho hoàn thiện, hoặc để làm tốt bổn phận của một loài thọ tạo. Điều đó có nghĩa là hầu hết mọi người tin vào Đức Chúa Trời không phải để thực hiện trách nhiệm của họ, hoặc để hoàn thành bổn phận của họ. Hiếm khi người ta tin vào Đức Chúa Trời để sống thể hiện ra một cuộc đời có ý nghĩa, cũng không có ai tin rằng vì con người còn sống, họ nên yêu kính Đức Chúa Trời vì làm như vậy là thiên kinh địa nghĩa, cũng như là thiên hướng tự nhiên của con người. Do đó, mặc dù mỗi người khác nhau mưu cầu những mục tiêu của riêng mình, nhưng mục đích mưu cầu của họ và động lực đằng sau nó đều giống nhau, và hơn nữa, đối với hầu hết bọn họ, các đối tượng thờ phượng của họ rất giống nhau. Trong vài nghìn năm qua, nhiều tín đồ đã chết, và nhiều người chết đã được tái sinh. Không chỉ một hoặc hai người mưu cầu Đức Chúa Trời, thậm chí không phải một hoặc hai nghìn người, nhưng hầu hết những người này đều mưu cầu là vì tiền đồ của bản thân họ hoặc những hy vọng đẹp đẽ của họ về tương lai. Những người tận hiến cho Đấng Christ rất hiếm. Nhiều tín đồ sùng đạo vẫn chết trong cạm bẫy của chính mình, và hơn nữa, số người đã chiến thắng rất ít ỏi. Cho đến ngày nay, lý do mọi người thất bại, hoặc bí quyết họ chiến thắng, vẫn còn là một ẩn số đối với họ. Những người bị ám ảnh với việc mưu cầu Đấng Christ vẫn chưa tỉnh ngộ, họ vẫn chưa đi đến tận cùng những lẽ mầu nhiệm này, bởi vì đơn giản là họ không biết. Mặc dù họ nỗ lực khó nhọc để mưu cầu, nhưng con đường họ đi là con đường thất bại mà các bậc tiền nhân của họ đã từng đi, chứ không phải là một con đường thành công mà những bậc tièn nhân đã đi. Theo cách này, bất kể họ mưu cầu như thế nào, chẳng phải họ đang đi trên con đường dẫn đến sự tối tăm sao? Chẳng phải những gì họ thu được là trái đắng sao? Liệu những người noi gương những người đã thành công trong quá khứ cuối cùng sẽ gặp phúc hay họa đã đủ khó để dự đoán. Vậy thì, còn cơ may nào nữa cho những người mưu cầu bằng cách đi theo dấu chân của những kẻ đã thất bại? Chẳng phải họ đứng trước nguy cơ thất bại còn lớn hơn sao? Con đường họ đi có giá trị gì? Chẳng phải họ đang lãng phí sức lực của mình sao? Bất kể con người thành công hay thất bại trong việc mưu cầu của mình, nói tóm lại, có một lí do khiến họ như vậy, và sự thành công hay thất bại của họ không phải được quyết định bằng việc mưu cầu theo bất kỳ cách nào họ muốn.

Yêu cầu cơ bản nhất cho niềm tin của con người vào Đức Chúa Trời là họ phải có một tấm lòng trung thực, họ phải có thể dâng trọn bản thân và thực sự thuận phục. Điều khó nhất đối với con người là đánh đổi cả cuộc đời mình để lấy niềm tin thực sự, mà qua đó, họ có thể đạt được toàn bộ lẽ thật và thực hiện bổn phận của mình như một loài thọ tạo. Đây là điều không thể đạt được bởi những kẻ thất bại, và càng không thể đạt được bởi những kẻ không thể tìm thấy Đấng Christ. Chính bởi vì con người không giỏi dâng trọn bản thân cho Đức Chúa Trời, bởi vì con người không sẵn lòng thực hiện bổn phận của mình cho Đấng Tạo Hóa, bởi vì con người đã nhìn thấy lẽ thật nhưng lại né tránh nó và đi con đường riêng của mình, bởi vì con người luôn mưu cầu bằng cách đi theo con đường của những người đã thất bại, bởi vì con người luôn phản nghịch với Trời, nên con người luôn thất bại, luôn sa vào quỷ kế của Sa-tan và cạm bẫy của chính mình. Bởi vì con người không biết Đấng Christ, bởi vì con người không thông thạo việc hiểu và trải nghiệm lẽ thật, bởi vì con người quá tôn sùng Phao-lô và lòng thèm muốn lên thiên đàng quá lớn, bởi vì con người luôn đòi hỏi Đấng Christ phải nghe lời họ và sai khiến Đức Chúa Trời, nên mọi vĩ nhân cao cả và những người đã trải qua những thăng trầm của thế gian vẫn không thể thoát khỏi cái chết, và chết trong hình phạt của Đức Chúa Trời. Tất cả những gì Ta có thể phán về những người như thế là họ chết một cái chết không tự nhiên, và hậu quả dành cho họ – cái chết của họ – không phải là không có lý, hơn nữa, chẳng phải thất bại của họ càng không thể dung thứ với luật Trời sao? Lẽ thật đến từ nhân gian, nhưng lẽ thật giữa nhân gian được truyền lại bởi Đấng Christ. Nó bắt nguồn từ Đấng Christ, nghĩa là từ chính Đức Chúa Trời, và đây không phải là điều con người có thể làm được. Tuy nhiên, Đấng Christ chỉ đang cung ứng lẽ thật; Ngài không đến đây để quyết định xem con người có thành công trong việc mưu cầu lẽ thật hay không. Do đó, việc con người có thành công về mặt lẽ thật hay không hoàn toàn tùy vào sự mưu cầu của chính họ. Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến Đấng Christ, thay vào đó nó là chuyện được quyết định bởi sự mưu cầu của con người. Đích đến của con người và thành công hay thất bại của họ không thể đổ hết lên đầu Đức Chúa Trời, để chính Đức Chúa Trời buộc phải gánh lấy nó, bởi đây không phải là chuyện của chính Đức Chúa Trời, mà liên quan trực tiếp đến bổn phận mà các loài thọ tạo phải thực hiện. Hầu hết mọi người đều có một ít kiến thức về sự mưu cầu và đích đến của Phao-lô và Phi-e-rơ, nhưng mọi người không biết gì hơn ngoài kết cục của Phi-e-rơ và Phao-lô, và không biết gì về bí mật đằng sau thành công của Phi-e-rơ hay những thiếu sót đã dẫn đến thất bại của Phao-lô. Và vì vậy, nếu các ngươi hoàn toàn không có khả năng nhìn thấu thực chất sự mưu cầu của họ, thì sự mưu cầu của hầu hết các ngươi sẽ vẫn thất bại, và ngay cả khi một số ít người trong các ngươi thành công, thì họ vẫn sẽ không sánh bằng Phi-e-rơ được. Nếu con đường ngươi mưu cầu là đúng đắn, thì ngươi có hy vọng thành công; nếu con đường ngươi đi khi mưu cầu lẽ thật là sai lầm, thì ngươi sẽ mãi mãi không có khả năng thành công, và sẽ gặp phải kết cục giống như Phao-lô.

Phi-e-rơ là một con người đã được làm cho hoàn thiện. Chỉ sau khi trải nghiệm hình phạt và sự phán xét, và qua đó đạt được một tấm lòng yêu kính Đức Chúa Trời thuần khiết, ông mới hoàn toàn được trở nên hoàn thiện; con đường ông đã đi là con đường để được trở nên hoàn thiện. Điều đó có nghĩa là, ngay từ đầu, con đường Phi-e-rơ đi đã đúng đắn, và động lực của ông cho việc tin vào Đức Chúa Trời đã đúng đắn, và vì vậy, ông đã trở thành một người được làm cho hoàn thiện, ông đã đi một con đường mới mà con người chưa từng đi trước đó. Tuy nhiên, con đường Phao-lô đã đi từ đầu là con đường chống đối Đấng Christ, và chỉ vì Đức Thánh Linh muốn sử dụng ông, muốn tận dụng những ân tứ của ông và tất cả những phẩm chất của ông cho công tác của Ngài, nên ông đã làm công tác cho Đấng Christ trong vài thập niên. Ông chỉ đơn thuần là người được Đức Thánh Linh sử dụng, và ông đã được sử dụng không phải vì Jêsus có thiện cảm với nhân tính của ông, mà vì những ân tứ của ông. Ông đã có thể làm công tác cho Jêsus vì ông đã bị hạ gục, chứ không phải vì ông vui vẻ làm vậy. Ông đã có thể làm công tác như thế nhờ sự khai sáng và hướng dẫn của Đức Thánh Linh, và công tác ông đã làm không hề đại diện cho sự mưu cầu của ông, hoặc cho nhân tính của ông. Công tác của Phao-lô đại diện cho công tác của một tôi tớ, nghĩa là ông đã làm công tác của một sứ đồ. Tuy nhiên, Phi-e-rơ thì khác: Ông cũng đã làm một số công tác; chúng không lớn lao như công tác của Phao-lô, nhưng ông đã làm công tác trong khi mưu cầu sự bước vào của riêng mình, và công tác của ông khác với công tác của Phao-lô. Công tác của Phi-e-rơ là thực hiện bổn phận một loài thọ tạo. Ông đã không làm công tác trong vai trò của một sứ đồ, mà làm công tác trong khi mưu cầu tình yêu dành cho Đức Chúa Trời. Quá trình làm công tác của Phao-lô còn chứa đựng sự mưu cầu cá nhân của ông: Sự mưu cầu của ông không vì mục đích gì khác ngoài những hy vọng về tương lai và mong muốn về một đích đến tốt đẹp. Ông đã không tiếp nhận sự tinh luyện trong công tác của mình, cũng không tiếp nhận việc tỉa sửa. Ông tin rằng miễn là công tác ông làm thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời, và mọi điều ông làm đều đẹp lòng Đức Chúa Trời, thì phần thưởng cuối cùng sẽ chờ đợi mình. Không có trải nghiệm cá nhân nào trong công tác của ông – tất cả chỉ vì chính công tác, và đã không được thực hiện giữa lúc mưu cầu sự thay đổi. Mọi thứ trong công tác của ông là một thương vụ, nó không chứa bất kỳ bổn phận hay sự thuận phục nào của một loài thọ tạo. Trong quá trình làm công tác của Phao-lô, đã không xảy ra sự thay đổi nào trong tâm tính cũ của ông. Công tác của ông chỉ đơn thuần là phục vụ người khác, và không có khả năng mang lại những thay đổi trong tâm tính của ông. Phao-lô đã thực hiện công tác của mình trực tiếp, mà chưa được làm cho hoàn thiện hoặc được tỉa sửa, và ông đã bị thúc đẩy bởi phần thưởng. Phi-e-rơ thì khác: Ông là người đã trải qua sự tỉa sửavà tinh luyện. Mục đích và động lực làm công tác của Phi-e-rơ về cơ bản khác với của Phao-lô. Mặc dù Phi-e-rơ không làm nhiều việc, nhưng tâm tính của ông đã trải qua nhiều thay đổi, và điều ông tìm kiếm là lẽ thật cùng sự thay đổi thực sự. Công tác của ông đã được thực hiện không chỉ vì chính công tác. Mặc dù Phao-lô làm nhiều công tác, nhưng tất cả đều là công tác của Đức Thánh Linh, và mặc dù Phao-lô đã có phối h trong công tác này, nhưng nó không đến từ trải nghiệm của ông ta. Phi-e-rơ làm ít việc hơn chỉ là vì Đức Thánh Linh đã không làm nhiều việc như thế thông qua ông. Số lượng công tác của họ không quyết định liệu họ có được trở nên hoàn thiện hay không; sự mưu cầu của người này là để nhận được phần thưởng, còn của người kia là để đạt được một tình yêu tột độ dành cho Đức Chúa Trời và thực hiện bổn phận của mình như một loài thọ tạo, nên ông đã có thể sống thể hiện ra một hình ảnh đáng mến để thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời. Bề ngoài họ khác nhau, và thực chất của họ cũng khác nhau. Ngươi không thể xác định ai trong số họ đã được làm cho hoàn thiện dựa trên số lượng công tác họ đã làm. Phi-e-rơ đã cố gắng sống thể hiện ra hình ảnh của một người yêu kính Đức Chúa Trời, trở thành một người thuận phục Đức Chúa Trời, trở thành một người tiếp nhận việc tỉa sửa, trở thành một người thực hiện bổn phận của mình như một loài thọ tạo. Ông đã có thể dâng mình cho Đức Chúa Trời, đặt toàn bộ bản thân mình vào trong tay Đức Chúa Trời, và thuận phục Ngài cho đến chết. Ông đã có dạng ý chí này, cũng đã hoàn thành nó. Đây là căn nguyên của lý do tại sao kết cục của ông cuối cùng lại khác với kết cục của Phao-lô. Công tác mà Đức Thánh Linh làm trên Phi-e-rơ là để hoàn thiện ông, và công tác mà Đức Thánh Linh làm trên Phao-lô là để sử dụng ông. Đó là vì bản tính và quan điểm mưu cầu của họ không giống nhau. Cả hai đều có công tác của Đức Thánh Linh. Phi-e-rơ đã áp dụng công tác này cho chính mình, và cũng đã cung cấp nó cho những người khác; trong khi đó, Phao-lô chỉ cung cấp toàn bộ công tác của Đức Thánh Linh cho những người khác, còn bản thân thì không đạt được gì từ nó. Theo cách này, sau khi Phao-lô đã trải nghiệm công tác của Đức Thánh Linh trong rất nhiều năm, những thay đổi ở ông hầu như không có. Ông gần như vẫn ở trong trạng thái tự nhiên của mình, và vẫn là Phao-lô của ngày xưa. Chỉ là sau khi chịu đựng gian khổ trong nhiều năm công tác, ông đã học được cách làm công tác và học được sự chịu đựng, nhưng bản tính cũ của ông – bản tính cạnh tranh cao và hám lợi – thì vẫn còn. Sau khi làm công tác trong bao nhiêu năm, ông đã không biết tâm tính bại hoại của mình, cũng không thoát khỏi được tâm tính cũ của mình, và điều đó vẫn có thể thấy rõ trong công tác của ông. Ông chỉ đơn thuần có nhiều kinh nghiệm làm công tác hơn, nhưng chỉ một ít kinh nghiệm như thế không đủ khả năng thay đổi ông và không thể thay đổi các quan điểm sinh tồn hoặc ý nghĩa sự mưu cầu của mình. Mặc dù ông đã làm công tác nhiều năm cho Đấng Christ, và không bao giờ bắt bớ Đức Chúa Jêsus nữa, nhưng trong lòng ông, sự hiểu biết về Đức Chúa Trời không có gì thay đổi. Điều này có nghĩa là ông đã không làm công tác để dâng mình cho Đức Chúa Trời, mà buộc phải làm công tác vì đích đến tương lai của mình. Vì ban đầu, ông đã bắt bớ Đấng Christ, và không thuận phục Đấng Christ; ông vốn là một kẻ phản nghịch cố tình chống đối Đấng Christ, và là người không hiểu biết gì về công tác của Đức Thánh Linh. Khi công tác của mình sắp kết thúc, ông vẫn không biết về công tác của Đức Thánh Linh, và chỉ đơn thuần tự ý hành động theo tính khí của riêng mình, mà không chú ý chút gì đến ý của Đức Thánh Linh. Và vì vậy, bản tính của ông là thù địch với Đấng Christ và không thuận phục lẽ thật. Một người như vậy, người đã bị công tác của Đức Thánh Linh từ bỏ, người đã không biết về công tác của Đức Thánh Linh, và cũng là người đã chống đối Đấng Christ – làm sao một người như thế có thể được cứu rỗi? Con người có thể được cứu rỗi hay không không phụ thuộc vào việc họ làm bao nhiêu việc, hay họ dâng mình nhiều như thế nào, mà thay vào đó được quyết định bằng việc họ có biết về công tác của Đức Thánh Linh hay không, họ có thể đưa lẽ thật vào thực hành hay không, và các quan điểm họ lấy làm căn cứ cho việc mưu cầu có phù hợp với lẽ thật hay không.

Mặc dù Phi-e-rơ có sự mặc khải tự nhiên trong khi đi theo Jêsus, nhưng về bản tính, ngay từ đầu, Phi-e-rơ đã là người sẵn sàng thuận phục Đức Thánh Linh và mưu cầu Đấng Christ. Sự thuận phục của ông đối với Đức Thánh Linh là thuần khiết: Ông đã không mưu cầu danh lợi, mà thay vào đó chủ tâm thuận phục lẽ thật. Mặc dù đã có ba lần Phi-e-rơ phủ nhận quen biết Đấng Christ, và mặc dù ông đã thử thách Đức Chúa Jêsus, nhưng một chút yếu đuối đó của con người không liên quan đến bản tính của ông, không ảnh hưởng đến sự mưu cầu tương lai của ông, và không thể đủ để chứng minh rằng sự thử thách của ông là một hành động của kẻ địch lại Đấng Christ. Sự yếu đuối của con người bình thường là điều tất cả mọi người trên đời đều có – ngươi có nghĩ Phi-e-rơ khác biệt chút nào không? Chẳng phải mọi người đều giữ những quan điểm nhất định về Phi-e-rơ bởi vì ông đã làm một vài việc dại dột sao? Và chẳng phải mọi người đều vô cùng sùng bái Phao-lô vì khối lượng công tác ông đã làm và số lượng thư tín mà ông đã viết sao? Làm sao con người có thể nhìn thấu được bản chất của con người? Chắc hẳn những người thật sự có lý trí đều có thể nhìn thấu một điều nhỏ nhặt như thế chứ? Mặc dù nhiều năm trải nghiệm đau đớn của Phi-e-rơ không được ghi lại trong Kinh Thánh, nhưng điều này không chứng tỏ rằng Phi-e-rơ đã không có những trải nghiệm thực sự, hoặc Phi-e-rơ đã không được làm cho hoàn thiện. Làm sao công tác của Đức Chúa Trời có thể được con người hiểu thấu hoàn toàn? Những ghi chép trong Kinh Thánh không phải do đích thân Jêsus lựa chọn, mà đã được các thế hệ sau biên soạn. Như vậy, chẳng phải mọi điều ghi trong Kinh Thánh đều đã được lựa chọn theo ý tưởng của con người sao? Hơn nữa, kết cục của Phi-e-rơ và Phao-lô không được nêu rõ trong các thư tín, vì vậy, con người đánh giá Phi-e-rơ và Phao-lô theo nhận thức riêng của mình và theo ý thích riêng của mình. Và bởi vì Phao-lô đã làm rất nhiều việc, bởi vì “những đóng góp” của ông quá lớn lao, nên ông đã giành được sự tin tưởng của quần chúng. Chẳng phải con người chỉ tập trung vào những thứ bề ngoài sao? Làm sao con người có thể có khả năng nhìn thấu được bản chất của con người? Chưa kể, biết rằng Phao-lô đã là một đối tượng được tôn thờ trong hàng nghìn năm, ai dám tùy tiện phủ nhận công tác của ông? Phi-e-rơ chỉ là một người đánh cá, vậy làm sao sự đóng góp của ông có thể lớn lao như của Phao-lô được? Về mặt đóng góp họ đã thực hiện, Phao-lô đáng lẽ phải được thưởng trước Phi-e-rơ, và Phao-lô đáng lẽ phải là người xứng đáng hơn để đạt được sự chấp thuận của Đức Chúa Trời. Ai có thể tưởng tượng được rằng, trong cách đối xử với Phao-lô, Đức Chúa Trời đã chỉ đơn thuần dùng ân tứ của ông để khiến ông làm công tác, trong khi Đức Chúa Trời đã làm cho Phi-e-rơ hoàn thiện. Hoàn toàn không phải là Đức Chúa Jêsus đã lập kế hoạch cho Phi-e-rơ và Phao-lô ngay từ đầu: Thay vào đó, họ đã được làm cho hoàn thiện hoặc được đưa vào làm công tác theo bản tính vốn có của họ. Và vì vậy, những gì mọi người nhìn thấy chỉ đơn thuần là những đóng góp bên ngoài của con người, trong khi những gì Đức Chúa Trời nhìn thấy là bản chất con người, cũng như con đường mà con người mưu cầu từ đầu, và động lực đằng sau sự mưu cầu của con người. Người ta đánh giá một con người theo quan niệm của riêng mình và theo nhận thức của riêng mình, nhưng kết cục sau cùng của một con người không được quyết định dựa trên những thứ bên ngoài của họ. Và vì vậy, Ta phán rằng nếu con đường ngươi đi từ đầu là con đường thành công, và quan điểm mưu cầu của ngươi đúng đắn từ đầu, thì ngươi giống như Phi-e-rơ; nếu con đường ngươi đi là con đường thất bại, thì bất kể cái giá ngươi phải trả là gì, kết cục của ngươi vẫn sẽ giống như của Phao-lô. Dù gì đi nữa, đích đến của ngươi và việc ngươi thành công hay thất bại, đều được quyết định bằng việc con đường ngươi mưu cầu có đúng đắn hay không, chứ không phải sự dâng hiến của ngươi, hay cái giá ngươi phải trả. Thực chất của Phi-e-rơ và Phao-lô, và các mục tiêu họ mưu cầu là khác nhau; con người không có khả năng nhận ra những điều này, và chỉ Đức Chúa Trời mới có thể biết hết về chúng. Vì những gì Đức Chúa Trời nhìn thấy là bản chất của con người, trong khi con người không biết gì về thực chất của bản thân mình. Con người không có khả năng nhìn thấy thực chất bên trong con người hoặc vóc giạc thực tế của họ, và do đó, không có khả năng xác định lí do cho sự thất bại và thành công của Phao-lô và Phi-e-rơ. Lý do khiến hầu hết mọi người tôn thờ Phao-lô chứ không phải Phi-e-rơ là vì Phao-lô đã được sử dụng cho công tác công khai, và con người có thể nhận thức được công tác này, và vì vậy mọi người ghi nhận “những thành tích” của Phao-lô. Trong khi đó, những trải nghiệm của Phi-e-rơ lại vô hình đối với con người, và những gì ông đã mưu cầu thì con người không thể đạt được, và vì vậy, con người không quan tâm đến với Phi-e-rơ.

Phi-e-rơ đã được làm cho hoàn thiện thông qua việc trải nghiệm sự tỉa sửa và tinh luyện. Ông đã nói rằng: “Tôi phải thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời mọi lúc. Trong mọi việc tôi làm, tôi chỉ cố gắng làm thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời, ngay cả khi tôi bị hành phạt hay bị phán xét, tôi vẫn vui lòng làm vậy”. Phi-e-rơ đã dâng tất cả cho Đức Chúa Trời, và công tác, lời nói cùng toàn bộ đời sống của ông hết thảy đều vì yêu mến Đức Chúa Trời. Ông là người mưu cầu được nên thánh, và càng trải nghiệm, tình yêu của ông dành cho Đức Chúa Trời sâu thẳm trong lòng càng lớn. Trong khi đó, Phao-lô đã chỉ làm công tác bề ngoài, và mặc dù ông cũng đã làm công tác chăm chỉ, nhưng sự lao nhọc của ông là để làm công tác của mình một cách đúng đắn và vì thế đạt được phần thưởng. Nếu ông biết mình sẽ không nhận được phần thưởng, thì ông đã từ bỏ công tác của mình. Điều Phi-e-rơ quan tâm là tình yêu đích thực trong lòng mình, và những gì thiết thực, có thể đạt được. Ông không quan tâm đến việc mình có nhận được phần thưởng hay không, mà là việc tâm tính của mình có thể được thay đổi hay không. Phao-lô quan tâm đến việc bỏ thêm công sức vào công tác, ông quan tâm đến công tác bên ngoài và sự dâng hiến, và đến những đạo lý vượt ngoài tầm trải nghiệm của người bình thường. Ông không quan tâm gì đến những thay đổi sâu bên trong mình và tình yêu đích thực dành cho Đức Chúa Trời. Những trải nghiệm của Phi-e-rơ là để đạt được một tình yêu đích thực và một sự hiểu biết thực sự về Đức Chúa Trời. Những trải nghiệm của ông là để đạt được một mối quan hệ gần gũi hơn với Đức Chúa Trời, và để sống một cách thực tế. Công tác của Phao-lô được thực hiện bởi vì Jêsus đã giao phó cho ông, và ông làm để có được những điều ông ao ước, nhưng những điều này không liên quan đến sự hiểu biết của ông về bản thân và về Đức Chúa Trời. Công tác của ông chỉ là để thoát khỏi hình phạt và sự phán xét. Điều Phi-e-rơ mưu cầu là tình yêu thuần khiết, và điều Phao-lô mưu cầu là mão triều thiên của sự công bình. Phi-e-rơ đã trải nghiệm nhiều năm công tác của Đức Thánh Linh, và đã có hiểu biết thực tế về Đấng Christ, cũng như sự hiểu biết sâu sắc về bản thân. Và vì vậy, tình yêu của ông dành cho Đức Chúa Trời là thuần khiết. Nhiều năm tinh luyện đã nâng cao hiểu biết của ông về Jêsus và sự sống, và tình yêu của ông là một tình yêu vô điều kiện, đó là một tình yêu chủ động, và ông đã không đòi hỏi điều gì đáp lại, cũng không hy vọng có được bất kỳ lợi ích nào. Phao-lô đã làm công tác trong nhiều năm, nhưng ông không có nhiều hiểu biết về Đấng Christ, và sự hiểu biết của ông về bản thân cũng ít ỏi đến đáng thương. Ông không hề có tình yêu dành cho Đấng Christ, và công tác của ông cùng đường đua mà ông chạy là để có được vòng nguyệt quế sau cùng. Điều ông đã mưu cầu là mão triều thiên đẹp nhất, chứ không phải tình yêu thuần khiết nhất. Ông đã không chủ động mưu cầu, mà thụ động; không phải ông đang thực hiện bổn phận của mình, mà là bị buộc phải mưu cầu sau khi bị công tác của Đức Thánh Linh bắt giữ. Và vì vậy, sự mưu cầu của ông không chứng minh rằng ông là một loài thọ tạo đạt tiêu chuẩn; Phi-e-rơ là một loài thọ tạo đạt tiêu chuẩn và đã thực hiện bổn phận của mình. Con người nghĩ rằng tất cả những ai đóng góp cho Đức Chúa Trời đều sẽ nhận được phần thưởng, và rằng sự đóng góp càng lớn, thì càng đương nhiên là họ sẽ được Đức Chúa Trời ưng thuận. Bản chất quan điểm của con người mang tính thương vụ, và họ không chủ động cố gắng thực hiện bổn phận của mình như một loài thọ tạo. Đối với Đức Chúa Trời, con người càng mưu cầu một tình yêu đích thực dành cho Đức Chúa Trời và sự thuận phục Đức Chúa Trời hoàn toàn, đồng nghĩa với tìm cách thực hiện bổn phận của mình như một loài thọ tạo, thì họ càng có thể đạt được sự chấp thuận của Đức Chúa Trời. Quan điểm của Đức Chúa Trời là đòi hỏi con người khôi phục lại bổn phận và địa vị ban đầu của họ. Con người là một loài thọ tạo, và vì vậy, con người không nên vượt quá giới hạn của bản thân bằng cách đưa ra bất kỳ đòi hỏi nào với Đức Chúa Trời, và không nên làm điều gì khác hơn là thực hiện bổn phận của mình như một loài thọ tạo. Đích đến của Phao-lô và Phi-e-rơ đã được đo lường tùy theo việc họ có thể làm tốt bổn phận của mình như loài thọ tạo hay không, chứ không phải theo quy mô đóng góp của họ; đích đến của họ đã được xác định dựa theo những gì họ mưu cầu ngay từ đầu, chứ không phải theo lượng công tác họ đã làm, hoặc theo đánh giá của những người khác về họ. Và vì vậy, mưu cầu tích cực thực hiện bổn phận của mình như một loài thọ tạo là con đường dẫn đến thành công; mưu cầu con đường của tình yêu đích thực dành cho Đức Chúa Trời là con đường đúng đắn nhất; mưu cầu những thay đổi trong tâm tính cũ của mình, và mưu cầu tình yêu thuần khiết dành cho Đức Chúa Trời, là con đường dẫn đến thành công. Một con đường dẫn đến thành công như thế là con đường khôi phục bổn phận ban đầu cũng như diện mạo ban đầu của một loài thọ tạo. Đó là con đường khôi phục, và cũng là tôn chỉ của mọi công tác của Đức Chúa Trời từ đầu đến cuối. Nếu việc mưu cầu của con người bị ô tạp bởi những đòi hỏi xa xỉ cá nhân và những thèm muốn bất hợp lý, thì hiệu quả đạt được sẽ không phải là những thay đổi trong tâm tính của con người, vậy thì nó mâu thuẫn với công tác khôi phục. Đó chắc chắn không phải là công tác được thực hiện bởi Đức Thánh Linh, và vì vậy, chứng tỏ rằng loại mưu cầu này không được Đức Chúa Trời khen ngợi. Một sự mưu cầu không được Đức Chúa Trời khen ngợi thì có nghĩa lý gì?

Công tác do Phao-lô thực hiện đã được thể hiện trước con người, nhưng tình yêu của ông dành cho Đức Chúa Trời thuần khiết ra sao, và ông đã yêu kính Đức Chúa Trời đến mức nào sâu trong lòng mình – những điều này con người không thể nhìn thấy được. Con người chỉ có thể nhìn thấy công tác ông đã làm, từ đó con người biết rằng ông chắc chắn đã được Đức Thánh Linh sử dụng, và vì thế, con người nghĩ rằng Phao-lô tốt hơn Phi-e-rơ, rằng công tác của ông vĩ đại hơn, vì ông đã có thể cung cấp cho các hội thánh. Phi-e-rơ chỉ chú ý đến những trải nghiệm cá nhân của mình, và chỉ thu phục được một vài người trong thời gian công tác không thường xuyên của mình, và từ ông, chỉ có một vài thư tín ít được biết đến. Nhưng ai biết tình yêu của ông dành cho Đức Chúa Trời sâu trong lòng lớn đến nhường nào? Ngày qua ngày, Phao-lô đã làm công tác cho Đức Chúa Trời: Chừng nào còn việc để làm, thì ông đều làm. Ông cảm thấy bằng cách này ông sẽ có thể đạt được mão triều thiên, và có thể làm thỏa mãn Đức Chúa Trời, nhưng khi làm công tác, ông đã không mưu cầu những cách thay đổi bản thân. Bất cứ điều gì trong cuộc sống của Phi-e-rơ không thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời đều khiến ông cảm thấy bứt rứt. Nếu ông không làm thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời, thì ông sẽ cảm thấy hối hận, và sẽ tìm kiếm một cách thích hợp để ông có thể phấn đấu làm thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời. Ngay cả trong những chuyện nhỏ nhặt nhất và vụn vặt nhất của cuộc sống, ông vẫn đòi hỏi bản thân phải làm thỏa lòng mong muốn của Đức Chúa Trời. Ông cũng đòi hỏi cao không kém đối với tâm tính cũ của mình, luôn khắt khe trong những yêu cầu về bản thân để tiến sâu hơn vào lẽ thật. Phao-lô chỉ mưu cầu danh tiếng và địa vị bề ngoài. Ông đã tìm cách thể hiện bản thân trước con người, và không tìm cách tiến sâu hơn vào lối vào sự sống. Điều ông quan tâm là đạo lý, không phải hiện thực. Một số người nói rằng: “Phao-lô đã làm rất nhiều việc cho Đức Chúa Trời, tại sao ông không được Đức Chúa Trời nhớ đến? Phi-e-rơ chỉ thực hiện một ít việc cho Đức Chúa Trời, và đã không có đóng góp to lớn cho các hội thánh, vậy tại sao ông lại được làm cho hoàn thiện?” Phi-e-rơ đã yêu kính Đức Chúa Trời đến một mức độ nhất định mà Đức Chúa Trời muốn; chỉ những người như vậy mới có chứng ngôn. Còn Phao-lô thì sao? Phao-lô đã yêu kính Đức Chúa Trời đến mức độ nào? Ngươi có biết không? Công tác của Phao-lô là vì điều gì? Còn công tác của Phi-e-rơ là vì điều gì? Phi-e-rơ đã không làm nhiều việc, nhưng ngươi có biết những điều sâu thẳm trong lòng ông không? Công tác của Phao-lô liên quan đến việc cung cấp cho các hội thánh và hỗ trợ cho các hội thánh. Những gì Phi-e-rơ trải nghiệm là những thay đổi trong tâm tính sống của mình; ông đã trải nghiệm tình yêu dành cho Đức Chúa Trời. Giờ thì ngươi đã biết những khác biệt về thực chất của họ, ngươi có thể thấy cuối cùng thì ai thực sự tin vào Đức Chúa Trời, và ai không thực sự tin vào Đức Chúa Trời. Một trong hai đã thực sự yêu kính Đức Chúa Trời, còn người kia thì không thực sự yêu kính Đức Chúa Trời; một người đã trải qua những thay đổi trong tâm tính mình, còn người kia thì không; một người đã khiêm nhường hầu việc và không dễ được mọi người chú ý, còn người kia đã được mọi người tôn thờ và đã có hình ảnh tuyệt vời; một người mưu cầu sự nên thánh, còn người kia thì không, và mặc dù người đó không bất khiết, nhưng người đó không sở hữu một tình yêu thuần khiết; một người sở hữu nhân tính thật, còn người kia thì không; một người sở hữu lý trí của một loài thọ tạo, còn người kia thì không. Đó là những khác biệt về thực chất của Phao-lô và Phi-e-rơ. Con đường Phi-e-rơ đã đi là con đường thành công, là con đường để đạt được sự khôi phục nhân tính bình thường và khôi phục bổn phận của một loài thọ tạo. Phi-e-rơ đại diện cho tất cả những người thành công. Con đường Phao-lô đã đi là con đường thất bại, và ông đại diện cho tất cả những ai chỉ thuận phục và dâng mình ở bề ngoài, chứ không có lòng yêu kính Đức Chúa Trời thật sự. Phao-lô đại diện cho tất cả những ai không có lẽ thật. Trong đức tin nơi Đức Chúa Trời, Phi-e-rơ đã mưu cầu làm thỏa mãn Đức Chúa Trời trong mọi việc, và mưu cầu thuận phục tất cả mọi điều đến từ Đức Chúa Trời. Ông đã có thể tiếp nhận hình phạt và sự phán xét, cũng như sự tinh luyện, hoạn nạn và thiếu thốn trong cuộc sống của mình mà không có một lời oán trách nào. Mọi điều này đều không thể thay đổi lòng yêu kính của ông dành cho Đức Chúa Trời. Chẳng phải đây là tình yêu tột độ dành cho Đức Chúa Trời sao? Chẳng phải đây là làm tròn bổn phận của một loài thọ tạo sao? Cho dù chịu hình phạt, sự phán xét hay cơn hoạn nạn, ngươi đều có khả năng đạt được sự thuận phục cho đến chết, đây mới là điều một loài thọ tạo phải đạt được, đây mới là sự thuần khiết của tình yêu dành cho Đức Chúa Trời. Nếu con người có thể đạt được đến mức này, thì họ là một loài thọ tạo đạt tiêu chuẩn, và không có điều gì thỏa mãn tâm ý của Đấng Tạo Hóa hơn thế. Thử tưởng tượng ngươi có thể làm công tác cho Đức Chúa Trời, nhưng ngươi lại không thuận phục Đức Chúa Trời và không thể thực sự yêu kính Đức Chúa Trời, như vậy thì không những ngươi sẽ không làm tròn bổn phận của một loài thọ tạo, mà còn bị Đức Chúa Trời định tội, vì ngươi là kẻ không có lẽ thật, kẻ không thể thuận phục Đức Chúa Trời, và là kẻ phản nghịch Đức Chúa Trời. Ngươi chỉ quan tâm đến việc làm công tác cho Đức Chúa Trời, mà không chú trọng đến việc đưa lẽ thật vào thực hành, hay nhận biết bản thân. Ngươi không hiểu và cũng không nhận biết Đấng Tạo Hóa, hơn nữa cũng không thuận phục hay yêu kính Đấng Tạo Hóa. Ngươi là kẻ bẩm sinh đã phản nghịch Đức Chúa Trời. Vậy nên Đấng Tạo Hóa không thích những người như vậy.

Một số người nói rằng: “Phao-lô đã làm một khối lượng công tác rất lớn, ông đã gánh vác những gánh trọng trách to lớn cho các hội thánh và đã đem lại rất nhiều ích lợi cho họ. Mười ba thư tín của Phao-lô đã duy trì 2.000 năm Thời đại Ân điển, và chỉ đứng thứ hai sau Bốn Sách Phúc Âm. Ai có thể so sánh với ông? Không ai có thể giải mã Sách Khải huyền của Giăng, trong khi các thư tín của Phao-lô cung cấp sự sống, và công tác ông đã làm mang lại ích lợi cho các hội thánh. Ai khác có thể đạt được những điều như vậy? Còn Phi-e-rơ đã làm công tác gì?” Khi con người đánh giá người khác, đó là theo sự đóng góp của họ. Khi Đức Chúa Trời đánh giá con người, đó là theo bản tính của con người. Trong số những người mưu cầu sự sống, Phao-lô là người đã không biết bản chất của chính mình. Ông không hề khiêm nhường hay thuận phục, ông cũng không có nhận thức gì về thực chất chống đối Đức Chúa Trời của mình. Và vì vậy, ông là người chưa từng trải qua những trải nghiệm chi tiết, và là người không đưa lẽ thật vào thực hành. Phi-e-rơ thì khác. Ông có nhận thức về những khiếm khuyết, sự yếu đuối và tâm tính bại hoại của mình như một loài thọ tạo, và vì vậy, ông đã có một con đường thực hành để thay đổi tâm tính mình; ông không phải là một trong những người chỉ có đạo lý mà không có hiện thực. Những ai thay đổi là những người mới đã được cứu rỗi, họ là những người có đạt tiêu chuẩn và mưu cầu lẽ thật. Những ai không thay đổi thì là người giữ nguyên hiện trạng và vẫn là con người cũ của mình; họ là những người chưa được cứu rỗi, nghĩa là những người bị Đức Chúa Trời ghét bỏ. Họ sẽ không được Đức Chúa Trời nhớ đến cho dù công tác của họ có to tát đến đâu. Khi ngươi so sánh điều này với sự mưu cầu của chính mình, cuối cùng ngươi giống loại người như Phi-e-rơ hay Phao-lô tự nó đã phải rõ ràng. Nếu vẫn không có lẽ thật trong những gì ngươi mưu cầu, và nếu thậm chí ngày nay ngươi vẫn còn kiêu ngạo và xấc xược như Phao-lô, vẫn ba hoa khoác lác như ông ta, thì ngươi chắc chắn là một kẻ sa đọa thất bại. Nếu ngươi mưu cầu con đường giống như Phi-e-rơ, nếu ngươi mưu cầu những sự thực hành và những thay đổi thực sự, và không kiêu ngạo hay ngông cuồng, mà thay vào đó mưu cầu thực hiện bổn phận của mình, thì ngươi sẽ là một loài thọ tạo có thể đạt được chiến thắng. Phao-lô đã không biết thực chất hay sự bại hoại của chính mình, ông càng không biết về sự phản nghịch của bản thân. Ông không bao giờ đề cập đến sự chống đối đáng khinh của mình đối với Đấng Christ, cũng không quá hối hận. Ông chỉ đưa ra một lời giải thích ngắn gọn, và sâu thẳm trong lòng mình, ông không hoàn toàn hàng phục Đức Chúa Trời. Mặc dù ông đã ngã quỵ trên đường đến Đa-mách, nhưng ông không kiểm điểm tận đáy lòng mình. Ông hài lòng với việc chỉ đơn thuần miệt mài làm công tác, và đã không xem việc biết bản thân và thay đổi tâm tính cũ của mình là những vấn đề cốt yếu nhất. Ông đã thỏa mãn với việc chỉ đơn thuần nói lẽ thật, với việc cung cấp cho người khác như một sự xoa dịu cho lương tâm của chính mình, và với việc không còn bắt bớ các môn đồ của Jêsus để an ủi bản thân và tha thứ cho những tội lỗi trong quá khứ của mình. Mục tiêu ông đã mưu cầu không gì khác hơn là một mão triều thiên trong tương lai và một công tác tạm thời, mục tiêu ông mưu cầu là ân điển dồi dào. Ông đã không mưu cầu đủ lẽ thật, cũng không mưu cầu quá trình tiến sâu hơn vào lẽ thật mà trước đây ông chưa hiểu. Vì vậy, sự hiểu biết của ông về bản thân có thể nói là giả tạo, và ông đã không tiếp nhận hình phạt hay sự phán xét. Việc ông có thể làm công tác không có nghĩa là ông đã sở hữu một sự hiểu biết về bản tính hay thực chất của chính mình; ông chỉ tập trung vào những thực hành bên ngoài. Hơn nữa, điều ông phấn đấu không phải là sự thay đổi, mà là nhận thức. Công tác của ông hoàn toàn là kết quả của sự xuất hiện của Jêsus trên đường đến Đa-mách. Đó không phải là điều ông đã quyết tâm thực hiện ban đầu, đó cũng không phải là việc làm công tác xảy ra sau khi ông đã tiếp nhận việc tỉa sửa tâm tính cũ của mình. Cho dù ông đã làm công tác ra sao, tâm tính cũ của ông vẫn không thay đổi, và vì vậy, công tác của ông đã không chuộc lại được những tội lỗi trong quá khứ của mình mà chỉ đơn thuần đóng một vai trò nhất định trong các hội thánh thời đó. Một người như thế này, người có tâm tính cũ không thay đổi – nghĩa là, người đã không nhận được sự cứu rỗi, và càng không có lẽ thật – thì tuyệt đối không thể trở thành một trong những người được Đức Chúa Jêsus chấp thuận. Ông không phải là người đầy tình yêu kính và sự kính sợ dành cho Jêsus Christ, cũng không phải là người giỏi tìm kiếm lẽ thật, càng không phải là người tìm kiếm lẽ mầu nhiệm của sự nhập thể. Ông chỉ đơn thuần là người khéo ngụy biện, và là người không chịu khuất phục trước bất kỳ ai cao hơn mình hoặc bất kỳ ai sở hữu lẽ thật. Ông đố kỵ với những người hoặc những lẽ thật trái ngược với mình hoặc thù địch với mình, thích những người có tài, là những tài tử thể hiện một hình ảnh tuyệt vời và sở hữu kiến thức uyên thâm. Ông không thích qua lại với những người nghèo tìm kiếm con đường thật và không yêu thích điều gì ngoài lẽ thật, mà thay vào đó, ông thích những nhân vật cấp cao từ các tổ chức tôn giáo, là những người chỉ nói về đạo lý và sở hữu kiến thức phong phú hơn. Ông không có tình yêu đối với công tác mới của Đức Thánh Linh, và không quan tâm đến sự tiến triển trong công tác mới của Đức Thánh Linh. Thay vào đó, ông ưa chuộng những quy định và đạo lý cao hơn những lẽ thật phổ biến. Xét về bản chất bẩm sinh của ông và toàn bộ những gì ông đã mưu cầu, ông không xứng đáng được gọi là một Cơ Đốc nhân mưu cầu lẽ thật, càng không phải là một đầy tớ trung thành trong nhà của Đức Chúa Trời, vì sự giả hình của ông quá nhiều, và sự phản nghịch của ông quá lớn. Mặc dù được biết đến như một đầy tớ của Đức Chúa Jêsus, nhưng ông đã không hề xứng đáng để được bước vào cổng vương quốc thiên đàng, vì những hành động của ông từ đầu đến cuối không thể được gọi là công chính. Ông chỉ có thể đơn thuần được xem là một kẻ giả hình, và đã làm điều bất chính, nhưng cũng là người đã làm công tác cho Đấng Christ. Mặc dù ông không thể bị gọi là xấu xa, nhưng có thể phù hợp để gọi ông là một con người làm điều bất chính. Ông đã làm rất nhiều việc, nhưng ông không được đánh giá dựa trên số lượng công tác ông đã làm, mà chỉ dựa trên chất lượng và thực chất của nó. Chỉ bằng cách này mới có thể đi đến tận cùng của vấn đề này. Ông đã luôn tin rằng: “Ta có khả năng làm công tác, ta giỏi hơn hầu hết mọi người; ta quan tâm đến trọng trách của chúa hơn ai hết, và không ai ăn năn sâu sắc như ta, vì sự sáng lớn đã chiếu trên ta, và ta đã nhìn thấy sự sáng lớn, và vì vậy, sự ăn năn của ta sâu sắc hơn bất kỳ ai khác”. Vào lúc đó, đây là những gì ông đã nghĩ trong lòng. Khi kết thúc công tác của mình, Phao-lô đã nói: “Ta đã đánh trận, ta đã xong sự chạy, và mão triều thiên của sự công bình đã để dành cho ta”. Trận chiến, công tác và sự chạy của ông hoàn toàn vì mão triều thiên của sự công bình, và ông đã không chủ động tiến lên. Mặc dù ông đã không làm chiếu lệ trong công tác của mình, nhưng có thể nói rằng công tác của ông được thực hiện chỉ đơn thuần để bù đắp cho những lỗi lầm của mình, để bù đắp cho những lời buộc tội của lương tâm mình. Ông đã chỉ hy vọng hoàn tất công tác của mình, hoàn thành sự chạy của mình, và đánh trận xong càng sớm càng tốt, hầu cho ông có thể giành được mão triều thiên của sự công bình mà mình hằng ao ước sớm hơn nữa. Điều ông ao ước không phải là được gặp Đức Chúa Jêsus bằng những trải nghiệm và nhận thức thực sự của mình, mà là để hoàn thành công tác của mình càng sớm càng tốt, để ông sẽ nhận được những phần thưởng mà công tác của ông đã mang lại khi ông gặp Đức Chúa Jêsus. Ông đã dùng công tác của mình để tự an ủi bản thân, lấy nó làm một dạng giao dịch để đổi lấy mão triều thiên trong tương lai. Thứ ông mưu cầu không phải là lẽ thật hay Đức Chúa Trời, mà chỉ là mão triều thiên. Làm sao một sự mưu cầu như thế có thể đạt tiêu chuẩn được? Động lực của ông, công tác của ông, cái giá ông đã trả, và tất cả mọi hy sinh của ông – những ảo tưởng tuyệt vời của ông đã lấp đầy những điều này, và ông đã làm công tác hoàn toàn theo những ham muốn của riêng mình. Trong toàn bộ công tác của ông ta, mọi việc trả giá đều không có chút sẵn lòng; ông ta chỉ đơn thuần đang làm giao dịch. Ông ta không sẵn lòng dâng mình vì bổn phận, mà thay vào đó là sẵn lòng dâng mình để đạt được mục đích giao dịch. Dạng dâng mình như vậy có giá trị gì không? Ai sẽ khen ngợi sự dâng mình không sạch sẽ của ông ta? Ai có bất kỳ hứng thú nào với dạng dâng mình như vậy? Công tác của ông đầy những giấc mơ cho tương lai, đầy những kế hoạch tuyệt vời, và không chứa đựng con đường để thay đổi tâm tính của con người. Ông ta có quá nhiều sự từ bi giả tạo; công tác của ông đã không cung cấp sự sống, mà là thủ đoan tinh vi; là việc giao dịch. Làm sao công tác như thế này có thể dẫn con người đến con đường khôi phục bổn phận ban đầu của họ được?

Tất cả những gì Phi-e-rơ mưu cầu đều phù hợp với tâm ý của Đức Chúa Trời. Ông mưu cầu việc thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời, và ngay cả phải chịu khổ, chịu họa, ông vẫn sẵn lòng thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời. Đây là sự mưu cầu tốt nhất của một người tin Đức Chúa Trời. Những gì Phao-lô mưu cầu bị lẫn tạp bởi xác thịt của chính ông ta, bởi quan niệm của chính ông ta, và bởi những kế hoạch và mưu đồ của chính ông ta. Ông ta hoàn toàn không phải là một loài thọ tạo đạt tiêu chuẩn; không phải là người tìm cách thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời. Phi-e-rơ mưu cầu việc thuận theo mọi sự sắp đặt của Đức Chúa Trời, và mặc dù công tác ông làm không lớn lao, nhưng ý định đằng sau sự mưu cầu của ông và con đường mà ông đã đi là đúng đắn; nghĩa là, mặc dù ông không thể đưa về được nhiều người, nhưng ông đã có thể mưu cầu con đường lẽ thật. Vì điều này, có thể nói rằng ông là một loài thọ tạo đạt tiêu chuẩn. Ngày nay, ngay cả khi ngươi không phải là một người làm công tác, nhưng ngươi có thể làm tròn bổn phận của một loài thọ tạo và mưu cầu thuận theo mọi sự sắp đặt của Đức Chúa Trời. Ngươi phải có thể thuận phục bất kỳ điều gì Đức Chúa Trời phán, và trải nghiệm đủ kiểu hoạn nạn và tinh luyện, và mặc dù ngươi yếu đuối, nhưng trong lòng, ngươi vẫn phải có thể yêu mến Đức Chúa Trời. Những ai chịu trách nhiệm cho sự sống của chính mình sẵn lòng thực hiện bổn phận của một loài thọ tạo, và quan điểm mưu cầu của những người như thế là đúng đắn. Đây là những người Đức Chúa Trời cần. Nếu ngươi đã làm nhiều việc, và những người khác đã nhận được sự hướng dẫn từ ngươi, nhưng bản thân ngươi lại không thay đổi, và không mang bất kỳ chứng ngôn nào, hay có bất kỳ trải nghiệm thực sự nào, đến nỗi cuối đời ngươi, vẫn không có điều gì ngươi đã làm mang chứng ngôn, thì ngươi có phải là người đã thay đổi không? Ngươi có phải là người mưu cầu lẽ thật không? Vào lúc đó, Đức Thánh Linh đã sử dụng ngươi, nhưng khi Ngài sử dụng ngươi, Ngài đã sử dụng phần có thể dùng để làm công tác được của ngươi, và Ngài không sử dụng phần không thể dùng được của ngươi. Nếu ngươi mưu cầu sự thay đổi, thì ngươi sẽ dần dần được làm cho hoàn thiện trong quá trình được sử dụng. Tuy nhiên, Đức Thánh Linh không chịu trách nhiệm hoàn toàn cho việc cuối cùng ngươi có được thu phục hay không, mà điều này phụ thuộc vào chuyện rốt cuộc việc mưu cầu của ngươi như thế nào. Nếu không có những thay đổi trong tâm tính cá nhân của ngươi, thì đó là do quan điểm của ngươi về việc mưu cầu là sai lầm. Nếu ngươi không được ban thưởng, thì đó là vấn đề riêng của ngươi, và vì bản thân ngươi đã không đưa lẽ thật vào thực hành và không thể thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời. Vì vậy, không có gì quan trọng hơn những trải nghiệm của cá nhân ngươi, và không có gì trọng yếu hơn sự bước vào của cá nhân ngươi! Một số người cuối cùng sẽ nói rằng: “Con đã làm rất nhiều việc cho Ngài, ngay cả khi con chưa đạt được gì, thì con cũng đã chịu khổ rồi. Chẳng lẽ Ngài không thể cho con vào thiên đàng để ăn trái sự sống được sao?”. Ngươi phải biết Ta mong muốn loại người nào; những kẻ ô uế không được phép bước vào vương quốc, những kẻ ô uế không được phép làm ô uế vùng đất thánh. Mặc dù ngươi có thể đã làm rất nhiều việc và đã làm công tác trong nhiều năm, nhưng cuối cùng ngươi vẫn còn ô uế cùng cực, mà ngươi lại muốn bước vào vương quốc của Ta, thì đó là chuyện luật Trời không thể dung tha! Từ khi sáng thế cho đến nay, Ta chưa bao giờ cho những kẻ nịnh hót Ta vào vương quốc của Ta dễ dàng như vậy. Đây là luật Trời, và không ai có thể phá vỡ nó! Ngươi phải mưu cầu sự sống. Ngày nay, những người sẽ được làm cho hoàn thiện giống như Phi-e-rơ: Họ là những người mưu cầu sự thay đổi trong tâm tính của bản thân mình, sẵn sàng làm chứng cho Đức Chúa Trời và làm tốt bổn phận của mình như một loài thọ tạo. Chỉ những người như vậy mới được làm cho hoàn thiện. Nếu ngươi chỉ chăm chăm vào phần thưởng, mà không mưu cầu sự thay đổi tâm tính sự sống của mình, thì tất cả mọi nỗ lực của ngươi sẽ vô ích – và đây là một lẽ thật bất di bất dịch!

Từ sự khác nhau về thực chất của Phi-e-rơ và Phao-lô, ngươi nên hiểu rằng tất cả những ai không mưu cầu sự sống thì đều ra sức uổng công! Tin Đức Chúa Trời và đi theo Đức Chúa Trời, thì ngươi phải có lòng yêu kính Đức Chúa Trời, phải thoát khỏi tâm tính bại hoại của mình, ngươi phải mưu cầu việc thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời, và ngươi phải làm tốt bổn phận của một loài thọ tạo. Vì ngươi tin vào Đức Chúa Trời và đi theo Đức Chúa Trời, ngươi phải dâng mọi thứ cho Ngài, không nên có các lựa chọn hay đòi hỏi cá nhân, và ngươi phải thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời. Vì là loài thọ tạo, ngươi phải thuận phục Đức Chúa đã dựng nên ngươi, bởi ngươi không thể kiểm soát bản thân, và không có năng lực vốn có để kiểm soát số phận của chính mình. Vì ngươi là một người tin vào Đức Chúa Trời, ngươi phải mưu cầu sự nên thánh và sự thay đổi. Vì ngươi là một loài thọ tạo, ngươi phải giữ vững bổn phận của mình, giữ vị trí của mình, và không được phép vượt quá bổn phận của mình. Điều này không phải là để kìm kẹp ngươi, hay ngăn chặn ngươi thông qua đạo lý, mà là con đường để ngươi thực hiện bổn phận của mình, và nó có thể đạt được – phải đạt được – bởi tất cả những ai làm điều công chính. Nếu ngươi so sánh thực chất của Phi-e-rơ và Phao-lô, thì ngươi sẽ biết mình nên mưu cầu như thế nào. Giữa hai con đường mà Phi-e-rơ và Phao-lô đã đi, một là con đường để được làm cho hoàn thiện, và một là con đường của sự đào thải; Phi-e-rơ và Phao-lô đại diện cho hai con đường khác nhau. Mặc dù mỗi người đều đã nhận được công tác của Đức Thánh Linh, mỗi người đều đã có được sự khai sáng và soi sáng của Đức Thánh Linh, và mỗi người đều đã tiếp nhận những điều được Đức Chúa Jêsus giao phó cho mình, nhưng kết quả có được ở mỗi người không giống nhau: Một người đã thực sự có kết quả, còn người kia thì không. Từ thực chất của họ, công tác họ đã làm, những điều được họ đã bày tỏ ra bên ngoài, và kết cục cuối cùng của họ, ngươi nên hiểu con đường nào mình nên đi, con đường nào mình nên chọn để đi. Họ đã đi hai con đường hoàn toàn khác nhau. Phao-lô và Phi-e-rơ, họ là điển hình hoàn hảo của mỗi con đường, và vì vậy, ngay từ đầu, họ đã được đưa ra làm ví dụ cho hai con đường này. Những điểm then chốt trong trải nghiệm của Phao-lô là gì, và tại sao ông đã không thành công? Những điểm then chốt trong trải nghiệm của Phi-e-rơ là gì, và ông đã trải nghiệm việc được làm cho hoàn thiện như thế nào? Nếu ngươi so sánh những điều từng người quan tâm, thì ngươi sẽ biết chính xác loại người nào Đức Chúa Trời muốn, tâm ý của Đức Chúa Trời là gì, tâm tính của Đức Chúa Trời là gì, loại người nào cuối cùng sẽ được làm cho hoàn thiện, cũng như loại người nào sẽ không được làm cho hoàn thiện; ngươi sẽ biết tâm tính của những người sẽ được làm cho hoàn thiện là gì, và tâm tính của những người sẽ không được làm cho hoàn thiện là gì – những vấn đề về thực chất này có thể nhìn thấy được trong những trải nghiệm của Phi-e-rơ và Phao-lô. Đức Chúa Trời đã dựng nên muôn vật, và do đó, Ngài khiến cho mọi loài thọ tạo đều phải nằm dưới sự thống trị của Ngài, và thuận phục sự thống trị của Ngài; Ngài sẽ quản lý muôn vật, hầu cho muôn vật đều nằm trong tay của Ngài. Mọi loài thọ tạo của Đức Chúa Trời, bao gồm động vật, thực vật, loài người, núi, sông và hồ – hết thảy đều phải nằm dưới sự thống trị của Ngài. Mọi thứ trên trời dưới đất đều phải nằm dưới sự thống trị của Ngài. Chúng không thể có bất kỳ sự lựa chọn nào và tất cả đều phải thuận phục sự sắp đặt của Ngài. Điều này đã được Đức Chúa Trời định đoạt, và là thẩm quyền của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời cai quản hết thảy, làm cho vạn vật đều có trật tự có lớp lang, với từng thứ được phân theo loại của mình, và được phân vào vị trí mình thuộc về, theo ý của Đức Chúa Trời. Dù vĩ đại đến đâu, thì cũng không điều gì có thể vượt qua Đức Chúa Trời, muôn vật đều phục vụ cho nhân loại được dựng nên bởi Đức Chúa Trời, và không thứ gì dám phản nghịch với Đức Chúa Trời hay đưa ra bất kỳ đòi hỏi nào đối với Đức Chúa Trời. Vì vậy, con người, là một loài thọ tạo, cũng phải làm tốt bổn phận của con người. Bất kể họ là chủ nhân hay người quản gia của vạn vật, bất kể địa vị của con người cao đến đâu giữa muôn vật, thì họ vẫn chỉ là con người nhỏ bé dưới sự thống trị của Đức Chúa Trời, chỉ là một con người nhỏ bé, một loài thọ tạo, và họ sẽ không bao giờ cao hơn Đức Chúa Trời được. Là loài thọ tạo, con người nên mưu cầu nhận biết Đấng Tạo Hóa và làm tốt bổn phận của một loài thọ tạo, quan trọng nhất là mưu cầu yêu kính Đức Chúa Trời mà không đưa ra lựa chọn nào khác, vì Đức Chúa Trời xứng đáng với tình yêu của con người. Những ai mưu cầu việc yêu kính Đức Chúa Trời thì không nên mưu cầu lợi ích cá nhân hoặc kỳ vọng cá nhân nào; đây là cách mưu cầu đúng đắn nhất. Nếu những gì ngươi mưu cầu là lẽ thật, nếu những gì ngươi thực hành là lẽ thật, và nếu những gì ngươi đạt được là sự thay đổi trong tâm tính, thì con đường ngươi đi là con đường đúng. Nếu những gì ngươi mưu cầu là phúc lành của xác thịt, những gì ngươi thực hành là lẽ thật theo quan niệm của riêng ngươi, và nếu không có bất kỳ sự thay đổi nào trong tâm tính của ngươi, ngươi không hề thuận phục Đức Chúa Trời trong xác thịt, và ngươi vẫn sống trong sự mơ hồ, thì những gì ngươi mưu cầu chắc chắn sẽ đưa ngươi vào địa ngục, vì con đường ngươi đi là con đường thất bại. Chuyện ngươi sẽ được làm cho hoàn thiện hay bị đào thải tùy thuộc vào sự mưu cầu của cá nhân ngươi, cũng có nghĩa là thành công hay thất bại phụ thuộc vào con đường mà người ta đi.

Trước: Ngươi đứng ở đâu trong mười ba thư tín?

Tiếp theo: Công tác của Đức Chúa Trời và công việc của con người

Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?

Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời Về việc biết Đức Chúa Trời Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ Chức trách của lãnh đạo và người làm công Về việc mưu cầu lẽ thật Về việc mưu cầu lẽ thật Sự phán xét khởi từ nhà Đức Chúa Trời Những lời trọng yếu từ Đức Chúa Trời Toàn Năng, Đấng Christ của thời kỳ sau rốt Lời Đức Chúa Trời Hằng Ngày Các thực tế lẽ thật mà người tin Đức Chúa Trời phải bước vào Theo Chiên Con Và Hát Những Bài Ca Mới Những chỉ dẫn cho việc truyền bá phúc âm của vương quốc Chiên của Đức Chúa Trời nghe tiếng của Đức Chúa Trời Lắng nghe tiếng Đức Chúa Trời thấy được sự xuất hiện của Đức Chúa Trời Những câu hỏi và câu trả lời thiết yếu về Phúc Âm của Vương quốc Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 1) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 2) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 3) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 4) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 5) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 6) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 7) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 8) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 9) Tôi Đã Quay Về Với Đức Chúa Trời Toàn Năng Như Thế Nào

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này

Liên hệ với chúng tôi qua Messenger