Chúng tôi chào đón tất cả những ai tìm kiếm lẽ thật liên hệ với chúng tôi.

Lời xuất hiện trong xác thịt

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

0 kết quả

Không tìm thấy kết quả nào

Tập trung hơn vào thực tế

Mọi người đều có khả năng được Đức Chúa Trời làm cho hoàn thiện, vì vậy mọi người nên hiểu loại phục dịch nào cho Đức Chúa Trời là phù hợp nhất với ý định của Ngài. Hầu hết mọi người không biết ý nghĩa của việc tin vào Đức Chúa Trời, và họ cũng không hiểu tại sao họ nên tin vào Ngài – điều đó có nghĩa là, hầu hết mọi người không hiểu gì về công việc của Đức Chúa Trời hoặc mục đích của kế hoạch quản lý của Ngài. Ngày nay, phần lớn mọi người vẫn nghĩ rằng tin vào Đức Chúa Trời nghĩa là sẽ được lên thiên đàng và linh hồn của họ được cứu rỗi. Họ chẳng biết chút gì về ý nghĩa chính xác của việc tin vào Đức Chúa Trời và hơn nữa, họ không có bất kỳ hiểu biết nào về công việc quan trọng nhất trong kế hoạch quản lý của Đức Chúa Trời. Vì nhiều lý do khác nhau của chính họ, mọi người đơn giản là không quan tâm đến công việc của Đức Chúa Trời, họ cũng không suy nghĩ gì về ý định của Ngài hoặc kế hoạch quản lý của Ngài. Là một cá nhân trong dòng chảy này, mỗi người nên biết mục đích của toàn bộ kế hoạch quản lý của Đức Chúa Trời là gì, những việc mà Ngài đã hoàn thành từ lâu, tại sao Ngài chọn nhóm người này, mục đích và ý nghĩa của việc Ngài chọn họ là gì, và Ngài muốn đạt được gì trong nhóm này. Vì Đức Chúa Trời đã có thể dấy lên một nhóm người tầm thường như vậy ở xứ của con rồng lớn sắc đỏ, và đã tiếp tục làm việc cho đến bây giờ, thử luyện và làm cho họ hoàn thiện theo đủ mọi cách, phán dạy vô số lời, thực hiện nhiều công việc và gửi rất nhiều đối tượng phục dịch – chỉ mình Đức Chúa Trời hoàn thành công việc vĩ đại như vậy cho thấy công việc của Ngài có ý nghĩa to lớn như thế nào. Hiện tại, ngươi không có khả năng đánh giá đầy đủ điều này. Như vậy, ngươi không được xem công việc mà Đức Chúa Trời đã làm trong ngươi là tầm thường; đấy không phải là chuyện nhỏ đâu. Ngay cả những gì Đức Chúa Trời đã bày tỏ cho ngươi hôm nay cũng đủ để ngươi cố gắng tìm hiểu và biết được. Chỉ khi ngươi hiểu thực sự và thấu đáo công việc này, kinh nghiệm của ngươi mới có thể đi sâu hơn và đời sống của ngươi mới phát triển. Ngày nay, mọi người hiểu và làm quá ít; họ không có khả năng hoàn thành ý định của Đức Chúa Trời. Đây là thiếu sót của con người và thất bại của họ không hoàn thành bổn phận của mình và do đó họ không có khả năng đạt được kết quả mong muốn. Đức Thánh Linh không có cách nào để làm việc được với nhiều người vì họ có sự hiểu biết quá nông cạn về công việc của Đức Chúa Trời và không sẵn lòng xem công việc của đền Đức Chúa Trời là một điều gì đó có giá trị khi họ làm điều đó. Họ lúc nào cũng vậy, luôn thực hiện công việc một cách hời hợt, hoặc chạy theo số đông, hoặc làm việc chỉ để khoe mẽ. Ngày nay, mỗi người trong dòng chảy này nên nhớ lại rằng trong hành động và công việc của mình họ đã làm mọi thứ có thể, và liệu họ có nỗ lực hết mình không. Mọi người đã hoàn toàn thất bại trong việc thực hiện bổn phận của mình, không phải vì Đức Thánh Linh không làm công việc của Ngài, mà vì mọi người không làm việc của họ, khiến Đức Thánh Linh không thể làm công việc của Ngài. Đức Chúa Trời không còn lời nào để nói nữa, nhưng mọi người đã hoàn toàn không theo kịp, họ đã tụt lại quá xa, họ không thể theo sát từng bước và không thể theo sát bước chân của Chiên con. Những gì họ nên tuân theo, họ đã không tuân theo; những gì họ nên thực hành, họ đã không thực hành; những gì họ nên cầu nguyện, họ đã không cầu nguyện; những gì họ nên gạt sang một bên, họ đã không gạt sang một bên. Họ đã không làm bất cứ điều gì trong số này. Do đó, cuộc nói chuyện về việc tham dự tiệc yến này là trống rỗng; không có ý nghĩa thực sự, và tất cả chỉ trong trí tưởng tượng của họ. Có thể nói rằng, nhìn từ hôm nay, mọi người hoàn toàn vẫn chưa hoàn thành bổn phận của mình. Mọi thứ đều phụ thuộc vào những việc mà Đức Chúa Trời tự Ngài làm và phán. Chức năng của con người quá nhỏ bé; con người là rác rưởi vô dụng, những người không có khả năng hợp tác với Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã nói hàng trăm ngàn lời, nhưng mọi người đã không đưa bất kỳ lời nào vào thực hành – cho dù đó là từ bỏ xác thịt, loại bỏ các ý niệm, thực hành sự vâng phục Đức Chúa Trời trong mọi việc trong khi phát triển sự sáng suốt và hiểu biết sâu sắc, không để mọi người ngự trị trong lòng họ, loại bỏ những thần tượng trong lòng họ, nổi loạn chống lại ý định sai trái của họ, không hành động theo cảm tính, làm mọi việc một cách công bằng và không thiên vị, suy nghĩ nhiều hơn về mối quan tâm của Đức Chúa Trời và ảnh hưởng của họ đối với người khác khi họ nói, làm nhiều việc có lợi hơn cho công việc của Đức Chúa Trời, lưu tâm đến việc sinh ích lợi cho nhà Đức Chúa Trời trong mọi việc họ làm, không để cảm xúc chi phối hành vi của họ, loại bỏ những gì thỏa mãn xác thịt của họ, loại bỏ những quan niệm cũ ích kỷ, v.v. Họ thực sự hiểu một vài trong số tất cả những yêu cầu mà Đức Chúa Trời tạo ra cho con người, nhưng họ đơn giản là không sẵn sàng đưa chúng vào thực hành. Đức Chúa Trời có thể làm gì khác, và Ngài có thể làm thế nào khác để cảm thúc họ? Làm thế nào những đứa con trai nổi loạn trước mặt Đức Chúa Trời vẫn có thể trơ trẽn nhận lấy và ngưỡng mộ lời Ngài? Làm thế nào họ có thể trơ trẽn ăn thức ăn của Đức Chúa Trời? Lương tâm của mọi người ở đâu? Họ thậm chí không hoàn thành tối thiểu các bổn phận mà họ phải hoàn thành, không nói gì đến việc làm hết sức mình. Họ đang sống trong một giấc mơ viển vông, chẳng phải thế sao? Không thể nói chuyện thực tế nếu không thực hành. Đây là một thực tế rõ như ban ngày!

Ngươi phải học những bài học thực tế hơn. Không cần phải nói chuyện khoa trương, trống rỗng mà mọi người ngưỡng mộ. Khi nói về kiến thức, mỗi người đều hơn người trước, nhưng họ vẫn không có con đường để thực hành. Có bao nhiêu người đã hiểu được các nguyên tắc thực hành? Có bao nhiêu người đã học được các bài học thực tế? Ai có thể thông công về thực tế? Có thể nói kiến thức về những lời của Đức Chúa Trời không có nghĩa là ngươi sở hữu vóc giạc thực sự; điều đó chỉ cho thấy ngươi thông minh bẩm sinh, rằng ngươi có năng khiếu. Nếu ngươi không thể chỉ ra con đường thì sẽ chẳng có kết quả gì, và ngươi sẽ là rác rưởi vô dụng! Chẳng phải ngươi đang giả vờ khi không thể nói bất cứ điều gì về một con đường thực tế để thực hành? Chẳng phải ngươi đang giả vờ khi không thể đưa ra trải nghiệm thực tế của bản thân cho người khác, từ đó mang đến cho họ những bài học mà họ có thể học hỏi hoặc con đường họ có thể đi theo? Chẳng phải phải ngươi là một kẻ giả mạo hay sao? Ngươi có giá trị gì? Một người như vậy chỉ có thể đóng vai trò là “người phát minh ra học thuyết về chủ nghĩa xã hội”, chứ không phải là “người đóng góp cho việc mang lại chủ nghĩa xã hội”. Không có thực tế có nghĩa là không có lẽ thật. Không có thực tế thì sẽ trở thành người vô tích sự. Không có thực tế thì sẽ trở thành một xác chết biết đi. Không có thực tế thì sẽ trở thành “một nhà tư tưởng của chủ nghĩa Marx-Lenin”, không có giá trị tham khảo. Ta kêu gọi từng người trong các ngươi hãy dẹp bỏ lý thuyết và nói về điều gì đó thực tế, điều gì đó chân thực và đáng kể; nghiên cứu “nghệ thuật hiện đại” nào đó, nói điều gì đó thực tế, đóng góp điều gì đó thực tế và có một chút tinh thần hiến dâng nào đó. Hãy đối mặt với thực tế khi ngươi nói; đừng ham mê những cuộc nói chuyện không thực tế và cường điệu để khiến mọi người cảm thấy hạnh phúc hoặc đột nhiên chú ý đến ngươi. Đâu là giá trị trong đó? Có nghĩa lý gì trong việc khiến mọi người đối xử với ngươi nồng nhiệt? Hãy “nghệ thuật” một chút trong lời nói của ngươi, hãy công bằng hơn một chút trong cách cư xử của ngươi, hãy hợp lý hơn một chút trong cách ngươi xử lý mọi việc, hãy thực tế hơn một chút trong những gì ngươi nói, nghĩ đến việc mang lại lợi ích cho đền Đức Chúa Trời với mọi hành động của ngươi, hãy lắng nghe lương tâm của ngươi khi ngươi trở nên xúc động, đừng đền đáp lòng tốt bằng thù ghét và vô ơn, và đừng là kẻ giả hình, để ngươi không trở thành người có ảnh hưởng xấu. Khi ngươi ăn và uống những lời của Đức Chúa Trời, hãy liên hệ chúng chặt chẽ hơn với thực tế, và khi ngươi thông công, hãy nói nhiều hơn về những điều thực tế. Đừng ra vẻ bề trên; điều này sẽ không làm hài lòng Đức Chúa Trời. Trong giao tiếp của ngươi với người khác, hãy bao dung hơn một chút, hãy mềm mỏng hơn một chút, hãy hào hiệp hơn một chút và học hỏi từ “tinh thần của thừa tướng”[a]. Khi ngươi có suy nghĩ xấu, hãy thực hành từ bỏ xác thịt nhiều hơn. Khi ngươi đang làm việc, hãy nói nhiều hơn về những con đường thực tế và đừng nói cao quá, nếu không mọi người sẽ không thể đạt được những gì ngươi nói. Hưởng thụ ít hơn, đóng góp nhiều hơn – hãy cho thấy tinh thần cống hiến quên mình của ngươi. Hãy quan tâm nhiều hơn đến ý định của Đức Chúa Trời, lắng nghe lương tâm của ngươi nhiều hơn, để tâm hơn và đừng quên Đức Chúa Trời nói chuyện một cách kiên nhẫn và nghiêm túc với ngươi mỗi ngày như thế nào. Hãy đọc “cuốn niên lịch cũ” thường xuyên hơn. Hãy cầu nguyện nhiều hơn và thông công thường xuyên hơn. Đừng quá rối trí; hãy thể hiện chút ý thức nào đó và có được sự hiểu biết sâu sắc nào đó. Khi bàn tay tội lỗi của ngươi vươn ra, hãy kéo lại; đừng để bàn tay đó đi quá xa. Chẳng ích gì cả, và những gì ngươi nhận được từ Chúa sẽ chỉ là những lời rủa sả, vì vậy hãy cẩn thận. Hãy để lòng ngươi thương xót người khác, và đừng luôn tấn công bằng vũ khí trong tay. Hãy thông công nhiều hơn về kiến thức của lẽ thật và chuyện trò nhiều hơn về cuộc sống, duy trì tinh thần giúp đỡ người khác. Làm nhiều hơn và nói ít hơn. Thực hành nhiều hơn, nghiên cứu và phân tích ít hơn. Hãy để chính ngươi được cảm thúc nhiều hơn bởi Đức Thánh Linh, và để Đức Chúa Trời có nhiều cơ hội hơn làm cho ngươi hoàn thiện. Loại bỏ thêm nhiều yếu tố con người; ngươi vẫn sở hữu quá nhiều cách làm việc của con người, và cách làm việc và hành vi hời hợt của ngươi vẫn còn gây khó chịu cho người khác: Hãy loại bỏ thêm nhiều cách làm việc này. Trạng thái tâm lý của ngươi vẫn còn quá đáng ghét; hãy dành nhiều thời gian hơn để sửa đổi điều đó. Ngươi vẫn cho mọi người quá nhiều chỗ; hãy dành nhiều chỗ hơn cho Đức Chúa Trời, và đừng quá vô lý. “Đền thờ” đã luôn thuộc về Đức Chúa Trời và không nên để con người chiếm lấy. Tóm lại, hãy tập trung nhiều hơn vào sự công chính và ít hơn vào cảm xúc. Tốt nhất là loại bỏ xác thịt. Hãy nói nhiều hơn về thực tế và bớt nói về kiến thức; điều tốt nhất là im lặng và không nói gì. Hãy nói nhiều hơn về con đường thực hành, và bớt nói những lời khoe khoang vô giá trị. Tốt nhất là bắt đầu thực hành ngay bây giờ.

Yêu cầu của Đức Chúa Trời đối với con người không cao lắm. Nếu họ dành dù chỉ một chút nỗ lực, họ sẽ nhận được “điểm đạt”. Thật ra, hiểu, biết và lĩnh hội lẽ thật phức tạp hơn thực hành lẽ thật. Biết và lĩnh hội lẽ thật sẽ đến sau khi thực hành lẽ thật; đây là những bước và phương pháp mà Đức Thánh Linh làm việc theo. Làm sao mà ngươi không thể không vâng phục? Liệu ngươi có thể có được công việc của Đức Thánh Linh bằng cách làm mọi thứ theo cách của ngươi không? Liệu Đức Thánh Linh có làm việc theo ý thích của ngươi không, hay là dựa trên sự thiếu sót của ngươi theo lời Đức Chúa Trời? Thật là vô nghĩa nếu ngươi không thể thấy điều này rõ ràng. Tại sao hầu hết mọi người đã dành nhiều công sức để đọc những lời của Đức Chúa Trời, nhưng họ chỉ có kiến thức và không thể nói bất cứ điều gì về một con đường thực sự sau đó? Ngươi nghĩ rằng sở hữu kiến thức có nghĩa là sở hữu lẽ thật sao? Chẳng phải đó là một quan điểm nhầm lẫn sao? Ngươi có thể nói về kiến thức nhiều như cát trên bãi biển, nhưng không kiến thức nào trong số đó có bất kỳ con đường thực sự nào. Chẳng phải ngươi đang tìm cách đánh lừa mọi người bằng cách này sao? Chẳng phải ngươi đang tạo ra một sự phô trương trống rỗng, không có giá trị nào hỗ trợ cho sự phô trương đó sao? Tất cả những hành vi như vậy đều có hại cho mọi người! Lý thuyết càng cao và càng không có thực tế, thì càng không có khả năng đưa con người vào thực tế; lý thuyết càng cao, thì càng khiến cho ngươi bất chấp và chống đối Đức Chúa Trời. Đừng coi những lý thuyết cao nhất như là kho báu quý giá; chúng độc hại và không phục vụ cho mục đích nào! Có lẽ một số người có thể nói về những lý thuyết cao nhất – nhưng những lý thuyết này không chứa đựng thực tế, vì những người này chưa từng tự mình trải nghiệm chúng, và do đó không có con đường để thực hành. Những người như vậy không có khả năng đưa người khác đi đúng hướng và sẽ chỉ đưa họ đi lạc đường. Điều này chẳng phải là có hại cho mọi người sao? Ít nhất, ngươi phải có khả năng giải quyết những rắc rối hiện tại của mọi người và cho phép họ đến được lối vào; chỉ điều này mới được coi là sự dâng hiến, và chỉ sau đó ngươi mới có đủ tư cách để làm việc cho Đức Chúa Trời. Đừng lúc nào cũng nói những từ phô trương, màu mè và đừng sử dụng một loạt các thực hành không phù hợp để buộc người khác phải vâng phục ngươi. Làm như vậy sẽ không có tác dụng và chỉ có thể khiến họ thêm hoang mang. Tiếp tục như thế này sẽ tạo ra nhiều giáo điều, điều này sẽ khiến mọi người ghê tởm ngươi. Đó là sự thiếu sót của con người, và điều này thực sự là nhục nhã. Vì vậy, hãy nói nhiều hơn về các vấn đề thực sự tồn tại. Đừng coi trải nghiệm của người khác là tài sản cá nhân của ngươi và giữ chúng nhằm cho người khác ngưỡng mộ; ngươi phải tìm kiếm lối thoát riêng của chính ngươi. Đây là điều mà mỗi người nên đưa vào thực hành.

Nếu những gì ngươi thông công có thể mang lại cho mọi người một con đường để đi, thì điều đó chứng tỏ được sự sở hữu thực tế của ngươi. Bất kể ngươi nói gì, ngươi phải đưa mọi người vào thực hành và mang đến cho tất cả mọi người con đường họ có thể đi theo. Đừng để họ chỉ có kiến thức; quan trọng hơn là có một con đường để đi. Bởi mọi người tin vào Đức Chúa Trời, họ phải đi trên con đường do Đức Chúa Trời dẫn dắt trong công việc của Ngài. Tức là, quá trình tin vào Đức Chúa Trời là quá trình đi trên con đường do Đức Thánh Linh dẫn dắt. Theo đó, ngươi phải có một con đường ngươi có thể đi, dù có thế nào đi chẳng nữa, và ngươi phải đặt chân trên con đường được Đức Chúa Trời làm cho hoàn thiện. Đừng tụt lại quá xa, và đừng bận tâm về quá nhiều thứ. Chỉ khi ngươi đi trên con đường do Đức Chúa Trời dẫn dắt mà không gây gián đoạn, ngươi mới có thể nhận lãnh được công việc của Đức Thánh Linh và sở hữu được lối vào. Chỉ như vậy mới được coi là phù hợp với ý định của Đức Chúa Trời và hoàn thành bổn phận của con người. Là một cá nhân trong dòng chảy này, mỗi người nên thực hiện đúng bổn phận của mình, làm nhiều hơn những gì mọi người nên làm và không hành động một cách ngang bướng. Những người thực hiện công việc phải nói lời rõ ràng, những người đi theo phải tập trung hơn vào việc chịu đựng gian khổ và vâng phục, và tất cả phải giữ đúng vị trí của mình và không đi quá giới hạn. Cần phải rõ ràng trong lòng mỗi người về cách họ nên thực hành và chức năng họ nên chu toàn. Đi theo con đường do Đức Thánh Linh dẫn dắt; đừng đi lạc đường hoặc đi sai. Ngươi phải thấy rõ công việc ngày hôm nay. Tham gia vào các phương tiện làm việc ngày nay là những gì ngươi nên thực hành. Đây là điều đầu tiên ngươi phải bắt đầu thực hiện. Đừng lãng phí thêm lời nào vào những thứ khác. Thực hiện công việc của đền Đức Chúa Trời hôm nay là trách nhiệm của ngươi, bước vào phương pháp làm việc hôm nay là nghĩa vụ của ngươi và thực hành lẽ thật ngày nay là trọng trách của ngươi.

Chú thích:

a. Tinh thần của thừa tướng: Một câu nói kinh điển của người Trung Quốc được sử dụng để mô tả một người có suy nghĩ rộng rãi và hào phóng.

Trước:Quan hệ của ngươi với Đức Chúa Trời như thế nào?

Tiếp theo:Tuân giữ các điều răn và thực hành lẽ thật

Nội dung liên quan