Cách nhận biết tâm tính của Đức Chúa Trời và các kết quả mà công tác của Ngài sẽ đạt được

Trước hết, chúng ta hãy hát một bài hát: Lễ ca của Vương quốc (I) Vương quốc giáng trần.

Nhạc đệm: Muôn người đang hoan hô Ta, muôn người đang ca ngợi Ta, muôn người đang xưng tụng Ta là Đức Chúa Trời thực sự và duy nhất. Vương quốc của Ta giáng xuống chốn nhân gian.

1  Muôn người đang hoan hô Ta, muôn người đang ca ngợi Ta, muôn người đang xưng tụng Ta là Đức Chúa Trời thực sự và duy nhất. Muôn ánh mắt đang hướng về Ta, dõi theo hành động của Ta. Vương quốc của Ta giáng xuống chốn nhân gian, thân vị của Ta sung mãn và đủ đầy, có ai mà không hân hoan, có ai mà không mừng vui nhảy múa? Hỡi Si-ôn! Hãy giương cao ngọn cờ chiến thắng tới chúc mừng Ta! Hãy hát vang lên khúc khải hoàn chiến thắng để truyền tụng tên thánh của Ta!

2  Hỡi vạn vật ở nơi tận cùng của mặt đất! Hãy mau mau tắm gội mình sạch sẽ đến tế lễ Ta! Hỡi muôn vì sao của các từng trời! Hãy mau mau trở về vị trí để chứng tỏ sức mạnh vĩ đại của Ta trên bầu trời! Ta lắng tai nghe âm thanh từ dân chúng trên mặt đất, họ thổ lộ lòng kính yêu vô hạn đến Ta trong lời ca tiếng hát! Trong ngày mà vạn vật hồi sinh, Ta đích thân đến nhân gian. Khi đó, muôn hoa nở rộ, muôn chim hót ca, muôn loài tưng bừng nhảy múa! Trong tiếng đại bác bắn mừng đại lễ của Vương quốc Ta, đất nước của Sa-tan sụp đổ. Trong tiếng lễ ca vang dội của Vương quốc Ta, đất nước của Sa-tan bị hủy diệt, vĩnh viễn không bao giờ được phục hưng!

3  Trong loài người trên mặt đất, liệu có kẻ nào dám chống đối Ta? Bởi khi Ta xuống dưới mặt đất, Ta mang theo sự thiêu đốt, mang theo cơn thịnh nộ, mang theo muôn vàn thảm họa. Các quốc gia trên thế giới đã trở thành Vương quốc của Ta! Trên bầu trời, mây trắng xô nhau vần vũ. Dưới mặt đất, biển cả, sông nước ào ào cuộn sóng, sướng vui tấu lên khúc nhạc rung động lòng người. Loài vật đang nghỉ trong hang động đều chui ra. Người người được thức tỉnh khỏi cơn mộng mị bởi tiếng gọi của Ta. Ngày mà muôn dân chờ đợi rốt cục đã đến! Tất cả họ cùng kính dâng lên Ta lời ca đẹp đẽ nhất!

– Những lời của Đức Chúa Trời với toàn vũ trụ – Lễ ca của Vương quốc, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời

Mỗi lần các ngươi hát bài hát này, các ngươi nghĩ về điều gì? (Chúng con cảm thấy rất phấn chấn và hồi hộp, và chúng con nghĩ về vẻ đẹp của vương quốc rực rỡ dường nào, loài người và Đức Chúa Trời sẽ ở bên nhau đời đời ra sao.) Có ai đã nghĩ về dạng thức mà con người phải mang để được ở cùng Đức Chúa Trời chưa? Trong trí tưởng tượng của các ngươi, con người phải như thế nào để được gia nhập với Đức Chúa Trời và tận hưởng đời sống vinh hiển sẽ đến trong vương quốc? (Tâm tính của họ nên thay đổi.) Tâm tính của họ nên thay đổi, nhưng đến mức độ nào? Họ sẽ như thế nào sau khi tâm tính của họ đã thay đổi? (Họ sẽ trở nên thánh khiết.) Tiêu chí cho sự thánh khiết là gì? (Tất cả những suy nghĩ và suy xét phải tương hợp với Đấng Christ.) Sự tương hợp như thế được thể hiện như thế nào? (Không chống đối hay phản bội Đức Chúa Trời, có thể tuyệt đối thuận phục Ngài, và có lòng kính sợ Ngài.) Một vài câu trả lời của các ngươi đang đi đúng hướng. Tất cả các ngươi hãy mở lòng mình ra, và nói lên những gì các ngươi muốn nói. (Những người sống cùng Đức Chúa Trời trong vương quốc sẽ có thể thực hiện bổn phận của mình – với lòng trung thành – bằng cách mưu cầu lẽ thật và không bị kìm kẹp bởi bất kỳ con người, sự vật hay sự việc nào. Khi đó họ sẽ có thể thoát khỏi sự ảnh hưởng của bóng tối, làm cho lòng họ hòa hợp với Đức Chúa Trời, kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác.) (Quan điểm của chúng con về mọi việc có thể dần trở nên hòa hợp với Đức Chúa Trời, và chúng con có thể thoát khỏi sự ảnh hưởng của bóng tối. Ít nhất chúng con cũng có thể đến được nơi mà chúng con không còn bị Sa-tan lợi dụng, và nơi mà chúng con loại bỏ bất kỳ những tâm tính bại hoại nào, và thuận phục Đức Chúa Trời. Chúng con tin điều thiết yếu là con người thoát khỏi sự ảnh hưởng của bóng tối. Những ai không thể thoát khỏi sự ảnh hưởng của bóng tối và thoát khỏi xiềng xích của Sa-tan đều chưa có được sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời.) (Để đáp ứng tiêu chuẩn được Đức Chúa Trời làm cho hoàn thiện, con người phải đồng tâm đồng lòng với Ngài và không còn chống đối Ngài nữa. Họ phải có khả năng biết chính mình, đưa lẽ thật vào thực hành, có được sự hiểu biết về Đức Chúa Trời, yêu kính Đức Chúa Trời, và trở nên hòa hợp với Đức Chúa Trời. Đó là tất cả những gì cần làm.)

Kết cục của con người đè nặng lòng họ như thế nào

Các ngươi dường như có một vài suy nghĩ về cách thức mà mình nên tuân thủ, và các ngươi đã mở mang một số hiểu biết về điều đó hoặc quý trọng điều đó. Tuy nhiên, liệu tất cả những lời mà các ngươi đã thốt ra là trống rỗng hay thực tế, đều phụ thuộc vào trọng tâm của các ngươi trong việc thực hành hàng ngày của mình. Trong những năm qua, hết thảy các ngươi đều đã gặt những thành quả nhất định từ từng khía cạnh của lẽ thật, cả về mặt giáo lý lẫn nội dung thật sự của lẽ thật. Điều này chứng tỏ rằng con người ngày nay rất chú trọng đến việc phấn đấu để có được lẽ thật, và vì thế, từng khía cạnh và hạng mục của lẽ thật chắc chắn đã bám rễ sâu trong lòng một số người. Tuy nhiên, điều mà Ta sợ nhất là gì? Đó là mặc dù thực tế rằng những chủ đề về lẽ thật này và những lý thuyết này đã bén rễ trong lòng các ngươi, nhưng ở đó có rất ít thực chất trong nội dung thực tế của chúng. Khi các ngươi gặp vấn đề và đối diện với những thử luyện và lựa chọn, thì tính hiện thực của những lẽ thật này sẽ mang lại cho các ngươi bao nhiêu ứng dụng thực tế? Nó có thể giúp các ngươi vượt qua khó khăn và bật lên từ sự thử luyện, thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời không? Các ngươi sẽ đứng vững giữa những thử luyện của mình và mang lời chứng vang rền cho Đức Chúa Trời chứ? Đã bao giờ các ngươi quan tâm đến những vấn đề này chưa? Ta hỏi các ngươi: Trong lòng các ngươi, trong mọi suy nghĩ và suy ngẫm hàng ngày của các ngươi, thì điều gì là quan trọng nhất đối với các ngươi? Các ngươi đã bao giờ đúc kết về điều này chưa? Các ngươi tin điều gì là quan trọng nhất đối với mình? Một số người nói: “Tất nhiên, đó là việc đưa lẽ thật vào thực hành”, trong khi những người khác nói: “Tất nhiên đó là việc đọc lời Đức Chúa Trời mỗi ngày”. Một số người nói: “Tất nhiên, đó là việc đến trước Đức Chúa Trời và cầu nguyện với Ngài mỗi ngày”, và rồi có những người nói: “Tất nhiên, đó là việc thực hiện bổn phận của con một cách đúng đắn mỗi ngày”. Thậm chí còn có một số người nói họ chỉ luôn nghĩ về việc làm thế nào để làm thỏa lòng Đức Chúa Trời, làm thế nào để thuận phục Ngài trong mọi việc, và làm thế nào để hành động hài hòa với tâm ý của Ngài. Có đúng thế không? Có phải đây là tất cả không? Ví dụ, một số người nói: “Con chỉ muốn thuận phục Đức Chúa Trời, nhưng mỗi khi con gặp vấn đề, thì con lại không thể”. Những người khác nói: “Con chỉ muốn làm thỏa lòng Đức Chúa Trời, và dù con chỉ có thể làm Ngài thỏa lòng một lần thôi cũng được – vậy mà con chưa bao giờ có thể làm Ngài thỏa lòng”. Một số người nói: “Con chỉ muốn thuận phục Đức Chúa Trời. Trong những thời gian thử luyện, con chỉ muốn tuân theo sự sắp đặt của Ngài, thuận phục sự tể trị và an bài của Ngài mà không có bất kỳ phàn nàn hay yêu cầu nào. Ấy vậy mà hầu như lần nào cũng vậy, con đều không thể thuận phục”. Thậm chí những người khác còn nói: “Khi con phải quyết định, con không bao giờ có thể chọn việc đưa lẽ thật vào thực hành. Con luôn luôn muốn thỏa mãn xác thịt và muốn thực hiện những mong muốn cá nhân ích kỷ của riêng mình”. Lý do cho điều này là gì? Trước khi sự thử thách của Đức Chúa Trời đến, các ngươi cũng đã thách thức bản thân mình rất nhiều lần, thử làm và thử thách bản thân mình hết lần này đến lần khác phải không? Để xem liệu các ngươi có thể thực sự thuận phục Đức Chúa Trời và thực sự làm Ngài thỏa lòng, và liệu các ngươi có thể bảo đảm rằng mình sẽ không phản bội Ngài; để xem liệu các ngươi có thể kiềm chế việc thỏa mãn bản thân mình và thực hiện những mong muốn ích kỷ của mình, và thay vào đó chỉ làm thỏa lòng Đức Chúa Trời mà không có bất kỳ sự lựa chọn cá nhân nào. Có ai làm điều này không? Thực ra, chỉ có một sự thật duy nhất đã được đặt trước chính mắt các ngươi, và đó là điều mà mỗi một người các ngươi đều quan tâm nhất và điều mà các ngươi muốn biết nhất – vấn đề kết cục và đích đến của mọi người. Các ngươi có thể không nhận ra điều đó, nhưng đây là điều mà không ai có thể phủ nhận. Khi nói đến lẽ thật về kết cục của con người, lời Đức Chúa Trời hứa với nhân loại, và loại đích đến Đức Chúa Trời dự định đưa con người vào là gì, thì Ta biết có một số người đã nghiên cứu lời Đức Chúa Trời về những chủ đề này nhiều lần. Rồi có những người đã nhiều lần tìm kiếm đáp án và nghiền ngẫm nó trong tâm trí, ấy vậy mà họ vẫn không tìm thấy gì, hoặc có lẽ rút cục đi đến một vài kết luận mơ hồ. Cuối cùng, họ vẫn không chắc chắn loại kết cục nào đang chờ đợi họ. Khi thực hiện bổn phận của mình, phần lớn mọi người có xu hướng muốn biết những đáp án rõ ràng cho những câu hỏi sau: “Kết cục của tôi sẽ ra sao? Tôi có thể đi con đường này đến tận cùng không? Đức Chúa Trời có thái độ nào đối với nhân loại?”. Thậm chí một số người còn lo lắng như vầy: “Trong quá khứ tôi đã làm một số việc và tôi đã nói một số điều; tôi đã phản nghịch với Đức Chúa Trời, tôi đã có những hành động phản bội Đức Chúa Trời, và trong một số trường hợp nào đó, tôi đã không làm Đức Chúa Trời thỏa lòng, tôi làm tổn thương cảm xúc của Ngài, tôi đã làm Ngài thất vọng và khiến Ngài căm ghét tôi, ghê tởm tôi. Do đó, không biết kết cục của tôi ra sao”. Công bằng mà nói rằng hầu hết mọi người đều cảm thấy bất an về kết cục của bản thân mình. Không ai dám nói rằng: “Tôi cảm thấy chắc chắn 100% rằng tôi sẽ là một người sống sót; tôi chắc chắn 100% rằng tôi có thể thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời. Tôi là người hợp tâm ý của Đức Chúa Trời; tôi là người mà Đức Chúa Trời khen ngợi”. Một số người nghĩ rằng đi theo đường lối Đức Chúa Trời thì đặc biệt khó, và rằng việc đưa lẽ thật vào thực hành là việc khó nhất trong tất cả mọi việc. Hậu quả là, những người như thế tin chắc rằng họ vô phương cứu chữa, và không dám nuôi hy vọng về việc có được một kết cục tốt đẹp; hoặc có lẽ họ tin rằng họ không thể thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời và do đó không thể trở thành những người sống sót. Vì điều này, họ tuyên bố rằng họ không có hậu và không thể có một đích đến tốt đẹp. Bất kể con người nghĩ có chính xác đến đâu, thì hết thảy họ đều tự hỏi về kết cục của họ nhiều lần. Họ đang không ngừng tính toán và lên kế hoạch cho những vấn đề về tương lai của họ và về điều họ sẽ có được một khi Đức Chúa Trời hoàn thành công tác của Ngài. Một số người trả một cái giá gấp đôi; một số từ bỏ gia đình và công việc của mình, một số từ bỏ cuộc hôn nhân của mình; một số từ chức để dâng mình cho Đức Chúa Trời; một số rời bỏ nhà cửa để thực hiện bổn phận; một số chọn sự gian khổ và bắt đầu đảm nhận những nhiệm vụ chua cay và nhọc nhằn nhất; một số chọn dâng hiến của cải và tận hiến hết thảy; và thậm chí số khác chọn việc mưu cầu lẽ thật và nỗ lực để biết Đức Chúa Trời. Cho dù các ngươi chọn cách thực hành nào, cách thức các ngươi thực hành có quan trọng hay không? (Không, nó không quan trọng.) Vậy thì chúng ta giải thích điều “không quan trọng” này như thế nào? Nếu phương pháp thực hành không quan trọng, thì điều gì mới quan trọng? (Hành vi tốt bên ngoài không đại diện cho việc đưa lẽ thật vào thực hành.) (Suy nghĩ của từng cá nhân không quan trọng; mấu chốt ở đây là liệu chúng con đã đưa lẽ thật vào thực hành hay chưa, và liệu chúng con có lòng yêu kính Đức Chúa Trời hay không.) (Sự sụp đổ của những kẻ địch lại Đấng Christ và các nhà lãnh đạo giả giúp chúng con hiểu được rằng hành vi bên ngoài không phải là điều hệ trọng nhất. Nhìn bề ngoài, họ dường như đã từ bỏ nhiều thứ và dường như sẵn sàng trả giá, nhưng khi mổ xẻ, chúng con có thể thấy rằng họ hoàn toàn không có lòng kính sợ Đức Chúa Trời, mà thay vào đó họ lại chống đối Ngài trong mọi mặt. Vào những thời khắc quan trọng, họ luôn luôn đứng về phía Sa-tan và làm nhiễu loạn công tác của Đức Chúa Trời. Vì thế, những cân nhắc chính ở đây là chúng con đứng về phía nào khi thời điểm đến, và quan điểm của chúng con về mọi thứ là gì.) Hết thảy các ngươi đều nói hay lắm, và các ngươi dường như đã có một sự hiểu biết cơ bản và một tiêu chuẩn để sống theo khi nói đến việc đưa lẽ thật vào thực hành, những ý định của Đức Chúa Trời và những yêu cầu của Đức Chúa Trời đối với nhân loại. Việc các ngươi có thể nói như thế này rất là cảm động. Mặc dù một vài điều trong số những điều các ngươi nói không chính xác lắm, nhưng các ngươi đã đến gần với việc có một sự giải thích đúng đắn về lẽ thật – và điều này chứng tỏ rằng các ngươi đã mở mang hiểu biết thực sự của bản thân về những con người, sự vật và sự việc xung quanh mình, về tất cả những thứ xung quanh mình như đã được sắp đặt bởi Đức Chúa Trời, và về mọi thứ mà các ngươi có thể nhìn thấy. Đây là sự hiểu biết sát với lẽ thật. Mặc dù những gì các ngươi nói không hoàn toàn đầy đủ và một vài lời của các ngươi không phù hợp lắm, nhưng sự nhận thức của các ngươi hiện giờ đang gần với tính hiện thực của lẽ thật rồi. Nghe các ngươi nói thế này làm cho Ta cảm thấy rất vui.

Niềm tin của con người không thể thay thế lẽ thật

Một số người có thể chịu đựng khó khăn, có thể trả giá, bề ngoài cư xử rất tốt, khá được tôn trọng và thích được người khác ngưỡng mộ. Liệu các ngươi có nói rằng kiểu hành vi bên ngoài này có thể được coi là đưa lẽ thật vào thực hành không? Người ta có thể khẳng định rằng những người như thế đang thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời không? Tại sao hết lần này đến lần khác mọi người thấy những cá nhân như thế và nghĩ rằng họ đang làm Đức Chúa Trời thỏa lòng, đi con đường đưa lẽ thật vào thực hành và tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời? Tại sao một số người nghĩ theo cách này? Chỉ có một lời giải thích duy nhất cho điều đó. Lời giải thích đó là gì? Đó là đối với rất nhiều người thì một vài câu hỏi – như là đưa lẽ thật vào thực hành có nghĩa là gì, làm Đức Chúa Trời thỏa lòng có nghĩa là gì, và thực sự sở hữu thực tế lẽ thật có nghĩa là gì – không rõ ràng lắm. Vì vậy, có một số người thường bị những kẻ bề ngoài có vẻ tâm linh, cao thượng, cao quý và vĩ đại mê hoặc. Đối với những kẻ có thể nói hùng hồn về những câu chữ và giáo lý, và những kẻ có lời nói và hành động có vẻ đáng ngưỡng mộ, thì những ai bị họ lừa gạt chưa bao giờ nhìn vào thực chất trong những hành động của họ, những nguyên tắc đằng sau việc làm của họ hoặc mục đích của họ là gì. Hơn nữa, họ chưa bao giờ nhìn xem liệu những người này có thực sự thuận phục Đức Chúa Trời hay không, và họ cũng chưa từng xác định liệu những người này có thực sự kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác hay không. Họ chưa bao giờ thông hiểu thực chất nhân tính của những người này. Đúng hơn, bắt đầu với bước đầu tiên là làm quen với họ, từng chút một, họ đã bắt đầu ngưỡng mộ và sùng kính những người này, và cuối cùng, những người này trở thành thần tượng của họ. Hơn nữa, trong tâm trí của một số người, những thần tượng mà họ tôn sùng – và những người họ tin có thể từ bỏ gia đình và công việc, và những người ngoài mặt ra vẻ có thể trả giá – là những người thực sự đang làm Đức Chúa Trời thỏa lòng và có thể thực sự có được kết cục và đích đến tốt đẹp. Trong tâm trí họ, những thần tượng này là những người mà Đức Chúa Trời khen ngợi. Điều gì khiến họ tin một điều như thế? Thực chất của vấn đề này là gì? Nó có thể dẫn tới hậu quả gì? Trước tiên chúng ta hãy thảo luận về thực chất của vấn đề.

Về thực chất, những vấn đề này liên quan đến quan điểm của con người, những phương pháp thực hành của họ, các nguyên tắc thực hành nào họ chọn để áp dụng, và những gì từng người họ có xu hướng chú trọng vào mà không liên quan gì đến những yêu cầu của Đức Chúa Trời đối với nhân loại. Dù con người chú trọng vào những vấn đề nông cạn hay sâu sắc, hoặc vào câu chữ và giáo lý hay tính hiện thực, thì họ cũng không tuân thủ những điều họ nên tuân thủ nhất, và họ cũng không biết điều nào họ nên biết nhất. Lý do của việc này là vì con người không thích lẽ thật chút nào; như thế, họ không sẵn sàng bỏ thời giờ và công sức vào việc tìm kiếm và đưa vào thực hành những nguyên tắc thực hành được tìm thấy trong những lời phán của Đức Chúa Trời. Thay vào đó, họ thích sử dụng các lối tắt hơn, đúc kết những gì họ hiểu và nhận biết là cách thực hành tốt và hành vi tốt; sau đó đúc kết này trở thành mục tiêu theo đuổi của bản thân họ, điều mà họ xem như lẽ thật cần được thực hành. Hậu quả trực tiếp của việc này là mọi người dùng hành vi tốt của con người thay thế cho việc đưa lẽ thật vào thực hành, điều đó cũng thỏa mãn mong muốn nịnh nọt Đức Chúa Trời của họ. Điều này cho họ vốn liếng để đấu tranh với lẽ thật, điều mà họ cũng sử dụng để lý luận và cạnh tranh với Đức Chúa Trời. Đồng thời, con người cũng gạt Đức Chúa Trời sang một bên một cách vô liêm sỉ, thay thế Ngài bằng những thần tượng mà họ ngưỡng mộ. Chỉ có duy nhất một căn nguyên khiến cho con người có những hành động và quan điểm ngu dốt như thế, hay những ý kiến và thực hành phiến diện – và hôm nay Ta sẽ cho các ngươi biết về nó: Lý do là, dù con người có thể đi theo Đức Chúa Trời, cầu nguyện với Ngài mỗi ngày và đọc lời Ngài mỗi ngày, nhưng họ không thực sự hiểu được tâm ý của Ngài. Gốc rễ của vấn đề nằm ở đây. Nếu ai đó hiểu được lòng Đức Chúa Trời và biết Ngài thích gì, Ngài ghét gì, Ngài muốn gì, Ngài loại bỏ gì, Ngài yêu loại người nào, Ngài không thích loại người nào, Ngài sử dụng loại tiêu chuẩn nào khi đặt ra những yêu cầu đối với con người và Ngài dùng cách tiếp cận nào để hoàn thiện họ, thì liệu người đó vẫn còn những ý kiến cá nhân của riêng mình không? Liệu những người như thế này chỉ đơn giản đi và thờ phượng người khác không? Liệu một người bình thường có thể trở thành thần tượng của họ được không? Những người hiểu được tâm ý của Đức Chúa Trời có quan điểm hợp lý hơn thế một chút. Họ sẽ không tùy tiện thần tượng hóa một con người bại hoại, và cũng sẽ không tin rằng, trong khi đi con đường đưa lẽ thật vào thực hành, việc mù quáng tuân thủ một vài quy tắc hoặc nguyên tắc đơn giản là tương đương với việc đưa lẽ thật vào thực hành.

Có nhiều ý kiến liên quan đến tiêu chuẩn mà Đức Chúa Trời dùng để định đoạt kết cục của con người

Chúng ta hãy quay lại chủ đề này và tiếp tục thảo luận về vấn đề kết cục.

Trong khi điều mà mọi người đều quan tâm là kết cục của bản thân mình, nhưng các ngươi có biết Đức Chúa Trời định đoạt kết cục đó như thế nào không? Đức Chúa Trời định đoạt kết cục của một người theo cách thức nào? Hơn nữa, Ngài sử dụng kiểu tiêu chuẩn nào để định đoạt nó? Khi kết cục của một người vẫn chưa được định đoạt, thì Đức Chúa Trời làm gì để tỏ lộ nó? Có ai biết không? Như Ta vừa mới phán, có một số người đã dành rất nhiều thời gian nghiên cứu lời Đức Chúa Trời trong nỗ lực tìm ra những manh mối về kết cục của con người, về những loại mà các kết cục này được phân chia, và về những kết cục khác nhau đang chờ đợi những loại người khác nhau. Họ cũng hy vọng tìm ra việc lời Đức Chúa Trời tuyên bố kết cục của con người như thế nào, Ngài sử dụng loại tiêu chuẩn nào, và chính xác Ngài định đoạt kết cục của một người như thế nào. Tuy nhiên cuối cùng, những người này không bao giờ tìm được bất kỳ đáp án nào. Trong thực tế, vấn đề này được nói đến rất ít trong những lời phán của Đức Chúa Trời. Tại sao vậy? Chừng nào mà kết cục của con người chưa đến lúc tỏ lộ, thì Đức Chúa Trời không muốn cho ai biết cuối cùng chuyện gì sẽ xảy ra, mà Ngài cũng không muốn cho bất kỳ ai biết trước về đích đến của họ – bởi vì làm như thế sẽ không có bất kỳ lợi ích nào cho nhân loại. Ngay lúc này đây, Ta chỉ muốn cho các ngươi biết về cách thức Đức Chúa Trời định đoạt kết cục của con người, về những nguyên tắc Ngài sử dụng trong công tác của Ngài để định đoạt và hiển lộ những kết cục này, và về tiêu chuẩn Ngài sử dụng để định đoạt liệu một ai đó có thể sống sót hay không. Chẳng phải đây là những câu hỏi mà các ngươi quan tâm nhất sao? Vậy thì, mọi người cho rằng Đức Chúa Trời định đoạt kết cục của con người như thế nào? Các ngươi vừa mới nói đến một phần của điều đó: Một số người trong các ngươi đã nói rằng nó có liên quan đến việc thực hiện bổn phận của mình một cách trung tín và dâng mình cho Đức Chúa Trời; một số nói rằng đó là về việc thuận phục Đức Chúa Trời và làm Ngài thỏa lòng; một số nói đến chuyện tuân theo sự sắp đặt của Đức Chúa Trời; và một số nói mấu chốt là ẩn mình kín đáo… Khi các ngươi đưa những lẽ thật này vào thực hành, và khi các ngươi thực hành theo những nguyên tắc mà các ngươi cho là đúng, thì các ngươi có biết Đức Chúa Trời nghĩ gì không? Các ngươi có bao giờ suy xét xem liệu cứ tiếp tục như thế này thì có đang thỏa mãn tâm ý của Ngài hay không? Điều đó có đáp ứng tiêu chuẩn của Ngài không? Điều đó có đáp ứng các yêu cầu của Ngài không? Ta tin rằng hầu hết mọi người đều không thực sự suy nghĩ nhiều về những câu hỏi này. Họ chỉ áp dụng một cách máy móc một phần trong lời Đức Chúa Trời, hoặc một phần bài giảng, hoặc những tiêu chuẩn của những nhân vật tâm linh nào đó mà họ thần tượng hóa, tự ép mình làm điều này điều nọ. Họ tin rằng đây là cách làm đúng, vì vậy họ tiếp tục bám theo và thực hiện nó, bất kể cuối cùng điều gì sẽ xảy ra. Một số người nghĩ rằng: “Tôi đã có đức tin trong rất nhiều năm; tôi đã luôn luôn thực hành cách này. Tôi cảm thấy như tôi đã thực sự làm Đức Chúa Trời thỏa lòng, và tôi cũng cảm thấy như tôi đã nhận được rất nhiều từ điều đó. Đó là vì tôi đã bắt đầu hiểu nhiều lẽ thật trong thời gian này, cũng như nhiều điều mà trước đây tôi không hiểu được. Cụ thể là, nhiều tư tưởng và quan điểm của tôi đã thay đổi, giá trị cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều, và giờ đây tôi đã hiểu khá rõ về thế giới này”. Những người như thế tin rằng đây là một vụ thu hoạch, và đó là kết quả sau cùng trong công tác của Đức Chúa Trời đối với nhân loại. Theo quan điểm của các ngươi, với những tiêu chuẩn này gộp chung với tất cả những sự thực hành của các ngươi, thì các ngươi có đang thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời không? Một số người trong các ngươi sẽ nói chắc như đinh đóng cột rằng: “Tất nhiên! Chúng con đang thực hành theo lời Đức Chúa Trời; chúng con đang thực hành theo những điều được giảng và truyền đạt ở trên. Chúng con luôn luôn thực hiện bổn phận của mình và không ngừng đi theo Đức Chúa Trời, và chúng con chưa bao giờ rời bỏ Ngài. Do đó, chúng con có thể hoàn toàn tự tin nói rằng chúng con đang làm Đức Chúa Trời thỏa lòng. Bất kể chúng con hiểu được ý định của Ngài được bao nhiêu, và bất kể chúng con lĩnh hội lời Ngài được bao nhiêu, thì chúng con cũng luôn luôn đi trên con đường cố gắng để tương hợp với Đức Chúa Trời. Miễn là chúng con hành động đúng và thực hành đúng, thì chúng con nhất định đạt được kết quả đúng”. Ngươi nghĩ gì về quan điểm này? Nó có đúng không? Có thể cũng có một số người nói: “Trước đây, con chưa bao giờ nghĩ về những điều này. Con chỉ nghĩ rằng miễn là con còn tiếp tục thực hiện bổn phận của mình và hành động đúng với những yêu cầu trong lời Đức Chúa Trời, thì con có thể tồn tại. Con chưa bao giờ xem xét đến câu hỏi liệu con có thể làm thỏa lòng Đức Chúa Trời không, và con cũng chưa bao giờ xem xét liệu con có đang đáp ứng tiêu chuẩn mà Ngài đã đặt ra không. Vì Đức Chúa Trời chưa bao giờ cho con biết hay cung cấp cho con bất kỳ sự chỉ dẫn rõ ràng nào, nên con tin rằng miễn là con cứ tiếp tục làm việc và không dừng lại, thì Đức Chúa Trời sẽ thỏa lòng và không nên không đưa ra yêu cầu nào thêm đối với con”. Những niềm tin này có đúng không? Theo Ta nghĩ, cách thực hành này, lối suy nghĩ này, và những quan điểm này hết thảy đều kéo theo những ảo tưởng, cũng như là một chút mù quáng. Có lẽ Ta phán điều này khiến một vài người các ngươi cảm thấy hơi nản lòng, suy nghĩ: “Sự mù quáng? Nếu đây là sự mù quáng, thì hy vọng của chúng con về sự cứu rỗi và sống sót rất ít và không chắc chắn, phải vậy không? Nói như thế, chẳng phải là Ngài đang dội gáo nước lạnh vào chúng con sao?”. Bất kể các ngươi tin gì, những gì Ta phán và làm không phải là để làm cho các ngươi cảm thấy như bị dội gáo nước lạnh. Đúng hơn, chúng nhằm cải thiện hiểu biết của các ngươi về những ý định của Đức Chúa Trời và gia tăng sự thông hiểu của các ngươi về những gì Ngài đang nghĩ, những gì Ngài muốn thực hiện, Ngài thích những loại người nào, Ngài ghét gì, Ngài khinh miệt điều gì, loại người nào Ngài mong muốn thu phục và loại người nào Ngài cự tuyệt. Chúng là để cho các ngươi thông suốt trí óc và cho các ngươi hiểu rõ về những hành động và suy nghĩ của từng người một các ngươi đã đi lệch khỏi những tiêu chuẩn mà Đức Chúa Trời yêu cầu đến đâu. Có nhất thiết phải thảo luận về những chủ đề này không? Bởi vì Ta biết các ngươi đã có đức tin từ rất lâu, và đã nghe rất nhiều lời giảng, nhưng đây chính là những điều mà các ngươi thiếu nhất. Mặc dù các ngươi đã ghi chép lại mọi lẽ thật vào sổ, đã thuộc lòng và khắc ghi trong lòng một số điều mà bản thân các ngươi cho là quan trọng, và dù các ngươi lên kế hoạch dùng những điều này để làm thỏa lòng Đức Chúa Trời trong khi thực hành, dùng chúng khi các ngươi thấy cần, dùng chúng để vượt qua những thời điểm khó khăn phía trước, hoặc đơn giản là để những điều này đồng hành cùng các ngươi trong khi các ngươi sống đời mình, theo như Ta nghĩ, bất kể các ngươi làm điều đó như thế nào, nếu các ngươi chỉ làm thôi, thì điều này không quá quan trọng. Vậy điều gì mới thực sự quan trọng? Đó là trong khi ngươi thực hành, ngươi phải biết trong thâm tâm, với sự chắc chắn tuyệt đối, liệu mọi thứ ngươi đang làm – từng việc làm đơn lẻ – có phù hợp với những gì Đức Chúa Trời muốn hay không, và liệu tất cả các hành động và suy nghĩ của ngươi, các kết quả và mục tiêu mà ngươi mong muốn đạt được có thực sự thỏa mãn tâm ý Đức Chúa Trời và đáp ứng những yêu cầu của Ngài, cũng như liệu Ngài có chấp thuận chúng hay không. Đây là những điều rất quan trọng.

Tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời: Kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác

Có một câu nói mà các ngươi nên ghi lại. Ta tin rằng câu nói này rất quan trọng, bởi vì đối với Ta, nó xuất hiện trong tâm trí vô số lần mỗi một ngày. Tại sao vậy? Chính vì mỗi lần Ta đối mặt với ai đó, mỗi lần Ta nghe câu chuyện của ai đó, và mỗi lần Ta nghe về sự trải nghiệm hay chứng ngôn về việc tin Đức Chúa Trời của một người, thì Ta luôn luôn sử dụng câu nói này để xác định trong lòng rằng liệu cá nhân này có phải là loại người mà Đức Chúa Trời muốn và loại người mà Đức Chúa Trời thích không. Vậy thì câu nói này là gì? Giờ thì Ta khiến tất cả các ngươi đều thấp thỏm. Khi ta tiết lộ câu nói, có lẽ các ngươi sẽ cảm thấy thất vọng, bởi vì nó là câu nói đầu môi chót lưỡi của một số người trong nhiều năm. Tuy nhiên, Ta chưa một lần nào coi nó là câu nói đầu môi chót lưỡi cả. Câu nói này ngự trong lòng Ta. Vậy thì câu nói này là gì? Đó là: “Tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời: Kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác”. Đây chẳng phải là một cụm từ cực kỳ đơn giản sao? Tuy nhiên, mặc dù nó đơn giản, những người đích thực có một sự hiểu biết sâu sắc về những lời này sẽ cảm thấy rằng chúng có tầm quan trọng rất lớn, rằng câu nói này rất có giá trị cho sự thực hành của con người, rằng đó là một câu từ ngôn ngữ cuộc sống chứa đựng thực tế lẽ thật, rằng đó là một mục tiêu suốt đời đối với những ai cố gắng làm thỏa lòng Đức Chúa Trời, và rằng đó là một con đường đời mà bất kỳ ai quan tâm về những ý định của Đức Chúa Trời nên đi theo. Vậy thì, các ngươi nghĩ gì: Câu nói này chẳng phải là lẽ thật sao? Nó có hay không tầm quan trọng như thế? Ngoài ra, có lẽ một số người trong các ngươi đang suy nghĩ về câu nói này, và cố gắng luận ra nó, và có lẽ có một số người trong các ngươi thậm chí còn cảm thấy nghi ngờ về nó: Câu nói này rất quan trọng sao? Nó rất quan trọng sao? Có cần thiết phải nhấn mạnh nó nhiều đến thế không? Cũng có thể có vài người trong các ngươi không thích câu nói này lắm, bởi vì các ngươi nghĩ rằng việc lấy đường lối của Đức Chúa Trời và chắt lọc nó thành một câu nói này là một sự đơn giản hóa quá mức. Lấy tất cả những gì Đức Chúa Trời phán và cô đặc lại thành một câu nói – chẳng phải điều đó sẽ làm cho Đức Chúa Trời hóa ra hơi quá tầm thường sao? Điều đó có phải như vậy không? Có thể là hầu hết các ngươi không hiểu đầy đủ về ý nghĩa sâu sắc của những từ này. Dù tất cả các ngươi đều đã ghi chép nó, nhưng các ngươi không có ý định cất giữ câu nói này trong lòng; các ngươi chỉ đơn giản viết nó vào sổ ghi chép để xem lại và suy ngẫm trong thời gian rảnh rỗi. Một số người các ngươi sẽ thậm chí còn không bận tâm ghi nhớ câu này, chứ đừng nói đến việc cố gắng tận dụng nó. Dù vậy, tại sao Ta muốn đề cập đến câu nói này? Bất kể quan điểm của các ngươi là gì và bất kể các ngươi nghĩ gì, Ta phải đề cập đến câu nói này, vì nó cực kỳ liên quan đến việc Đức Chúa Trời định đoạt kết cục của con người như thế nào. Bất kể hiện tại các ngươi hiểu gì về câu nói này hoặc các ngươi xem nó như thế nào, thì Ta vẫn sẽ cho các ngươi biết điều này: Nếu con người có thể đưa những lời trong câu nói này vào thực hành và trải nghiệm, cũng như đáp ứng tiêu chuẩn kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác, thì đảm bảo họ sẽ là những người sống sót và chắc chắn có những kết cục tốt đẹp. Tuy nhiên, nếu ngươi không thể đáp ứng tiêu chuẩn câu nói này đề ra, thì có thể nói rằng kết cục của ngươi là một ẩn số. Do đó, Ta phán với các ngươi về câu nói này để cho các ngươi chuẩn bị tinh thần và để các ngươi sẽ biết loại tiêu chuẩn nào Đức Chúa Trời sử dụng để đo lường các ngươi. Như Ta vừa phán với các ngươi, câu nói này cực kỳ liên quan đến sự cứu rỗi loài người của Đức Chúa Trời, cũng như là cách Ngài định đoạt kết cục của con người. Nó liên quan theo cách nào? Nếu các ngươi thực sự muốn biết, vậy thì hôm nay chúng ta sẽ thảo luận về điều đó.

Đức Chúa Trời dùng những thử luyện khác nhau để thử xem con người có kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác hay không

Trong mỗi thời đại công tác của Đức Chúa Trời, Ngài ban cho con người một số lời và cho họ biết một vài lẽ thật. Những lẽ thật này đóng vai trò là đường lối mà con người nên tuân thủ, đường lối mà con người nên tuân theo, đường lối làm cho họ kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác, đường lối mà con người nên đưa vào thực hành và tuân theo trong cuộc sống và trong suốt hành trình cuộc đời của mình. Chính vì những lý do này mà Đức Chúa Trời bày tỏ những lời này với loài người. Những lời đến từ Đức Chúa Trời này nên được con người tuân theo, và tuân theo chúng là nhận được sự sống. Nếu một người không tuân theo chúng, không đưa chúng vào thực hành, và không sống bày tỏ ra lời Đức Chúa Trời trong đời mình, thì người này đang không đưa lẽ thật vào thực hành. Hơn nữa, nếu con người đang không đưa lẽ thật vào thực hành, thì họ đang không kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác, mà cũng không thể làm Đức Chúa Trời thỏa lòng. Những ai không có khả năng làm Đức Chúa Trời thỏa lòng thì không thể nhận được sự khen ngợi của Ngài, và những người như thế không có hậu. Thế thì, trong quá trình công tác của Ngài, Đức Chúa Trời định đoạt kết cục của một người như thế nào? Ngài sử dụng phương pháp nào để định đoạt kết cục của một người? Có lẽ vào lúc này các ngươi vẫn còn chút mơ hồ về điều này, nhưng khi Ta nói cho các ngươi biết về quá trình này, thì nó sẽ trở nên khá rõ ràng, bởi vì nhiều người trong các ngươi đã tự mình trải nghiệm nó rồi.

Trong suốt quá trình công tác của Ngài, ngay từ thuở ban đầu, Đức Chúa Trời đã đặt ra những thử luyện cho mọi người – hay ngươi có thể nói là mọi người đi theo Ngài – và những thử luyện này đến trong những phạm vi khác nhau. Có những người đã trải qua thử luyện bị gia đình từ bỏ, những người trải qua thử luyện trong những môi trường bất lợi, những người trải qua thử luyện bị bắt giữ và tra tấn, những người trải qua thử luyện phải đối diện với những sự lựa chọn, và những người đối diện những thử luyện về tiền tài địa vị. Nói chung, từng người trong các ngươi đều đã đối diện với đủ kiểu thử luyện. Tại sao Đức Chúa Trời lại làm như thế này? Tại sao Ngài lại đối xử với mọi người theo cách này? Ngài tìm kiếm loại kết quả gì? Đây là điểm mà Ta mong muốn truyền đạt lại cho các ngươi: Đức Chúa Trời muốn nhìn thấy con người này có phải là loại người kính sợ Ngài và lánh khỏi điều ác hay không. Điều này có nghĩa là khi Đức Chúa Trời đưa ra một thử luyện cho ngươi, và để ngươi đối diện với tình cảnh nào đó, thì ý định của Ngài là thử xem ngươi có phải là người kính sợ Ngài và lánh khỏi điều ác hay không. Nếu người nào đó đối diện với bổn phận cất giữ của lễ, và bổn phận này dẫn đến việc tiếp xúc với các của lễ dâng Đức Chúa Trời, liệu ngươi có nói rằng đây là điều mà Đức Chúa Trời đã sắp đặt không? Chắc chắn là thế! Mọi thứ mà ngươi gặp phải đều là điều Đức Chúa Trời đã sắp đặt. Khi ngươi đối mặt với vấn đề này, Đức Chúa Trời sẽ bí mật quan sát ngươi, theo dõi xem ngươi chọn gì, ngươi thực hành như thế nào, và ngươi có những suy nghĩ gì. Điều Đức Chúa Trời quan tâm nhất là kết quả cuối cùng, vì chính kết quả này giúp Ngài đánh giá liệu ngươi có sống theo tiêu chuẩn của Ngài trong thử luyện cụ thể này không. Tuy nhiên, bất cứ khi nào con người gặp vấn đề, thì họ thường không suy nghĩ về việc tại sao họ lại đang đối diện với nó, tiêu chuẩn mà Đức Chúa Trời mong đợi họ đáp ứng là gì, Ngài muốn nhìn thấy điều gì ở họ hoặc Ngài mong muốn đạt được gì từ họ. Khi đối mặt với vấn đề này, những người như thế chỉ đơn thuần suy nghĩ: “Đây là điều mà tôi phải đối mặt; tôi phải cẩn thận, không được bất cẩn! Dù gì đi nữa, đây là của lễ dâng Đức Chúa Trời và tôi không được phép chạm vào”. Được trang bị với những suy nghĩ đơn giản như thế, con người tin rằng họ đã hoàn thành trách nhiệm của mình. Liệu kết quả của sự thử luyện này có làm Đức Chúa Trời thỏa lòng hay không? Nào, hãy nói về điều đó đi. (Nếu con người có lòng kính sợ Đức Chúa Trời trong lòng, thì khi đối mặt với một bổn phận cho phép họ tiếp xúc với những của lễ dâng Đức Chúa Trời, họ sẽ cân nhắc xem sẽ dễ xúc phạm đến tâm tính của Đức Chúa Trời như thế nào, và điều đó khiến họ chắc chắn phải tiến hành cẩn thận.) Đáp án của ngươi thì đúng hướng, nhưng mà nó chưa hoàn toàn trúng. Tuân theo con đường của Đức Chúa Trời không phải là việc tuân theo các quy định bề ngoài; đúng hơn, nó có nghĩa là khi ngươi gặp phải một vấn đề, trước hết ngươi xem nó là một tình huống đã được Đức Chúa Trời sắp đặt, một trách nhiệm mà Ngài đã giao cho ngươi, hoặc một nhiệm vụ mà Ngài đã giao phó cho ngươi. Khi đối diện vấn đề này, ngươi thậm chí nên xem nó như là một sự thử luyện mà Đức Chúa Trời đã đặt ra cho ngươi. Khi ngươi gặp vấn đề này, ngươi phải có một tiêu chuẩn trong lòng, và ngươi phải nghĩ rằng vấn đề này đã đến từ Đức Chúa Trời. Ngươi phải nghĩ cách xử lý nó theo cách mà ngươi có thể hoàn thành trách nhiệm của mình trong khi vẫn trung thành với Đức Chúa Trời, cũng như là làm điều đó như thế nào mà không chọc giận Ngài hoặc xúc phạm tâm tính của Ngài. Một vài phút trước chúng ta đã nói về việc cất giữ các của lễ. Vấn đề này liên quan đến các của lễ, và nó cũng đả động đến bổn phận và trách nhiệm của ngươi. Ngươi có bổn phận đối với trách nhiệm này. Tuy nhiên, khi đối mặt với vấn đề này, có bất kỳ sự cám dỗ nào không? Có. Sự cám dỗ này đến từ đâu? Sự cám dỗ này đến từ Sa-tan, và nó cũng đến từ tâm tính xấu xa, bại hoại của con người. Cho rằng có sự cám dỗ, vấn đề này liên quan đến việc đứng ra làm chứng mà con người phải thực hiện, đó cũng là trách nhiệm và bổn phận của ngươi. Một số người nói: “Đây là một vấn đề nhỏ mà; có thực sự cần phải làm to chuyện thế không?”. Đây là điều không thể cần thiết hơn! Đó là vì để tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời, chúng ta không thể bỏ qua bất kỳ điều gì xảy ra đối với chúng ta hoặc xung quanh chúng ta, ngay cả những điều nhỏ nhặt; dù chúng ta có suy nghĩ mình nên chú ý đến nó hay không, miễn là bất kỳ vấn đề nào mà chúng ta đang đối mặt thì chúng ta không được bỏ qua nó. Tất cả mọi thứ xảy ra nên được xem như là những thử luyện mà Đức Chúa Trời đã đặt ra cho chúng ta. Ngươi nghĩ thế nào về cách nhìn nhận sự việc này? Nếu ngươi có kiểu thái độ này, thì điều đó xác nhận một sự thật: Trong thâm tâm, ngươi kính sợ Đức Chúa Trời và sẵn sàng lánh khỏi điều ác. Nếu ngươi có mong muốn làm Đức Chúa Trời thỏa lòng như thế này, thì những gì ngươi đưa vào thực hành sẽ không còn xa để đáp ứng tiêu chuẩn kính sợ Đức Chúa Trời và tránh khỏi điều ác.

Thường có những người tin rằng những vấn đề mà con người không chú ý nhiều và không đề cập đến thường xuyên chỉ là những chuyện nhỏ nhặt không liên quan gì đến việc đưa lẽ thật vào thực hành. Khi đối diện với một vấn đề như thế, những người này không suy nghĩ nhiều về nó, và sau đó họ để nó trôi qua. Tuy nhiên trong thực tế, vấn đề này là một bài học mà ngươi nên học – một bài học về việc làm thế nào để kính sợ Đức Chúa Trời và làm thế nào để lánh khỏi điều ác. Hơn nữa, điều mà ngươi càng nên quan tâm nhiều hơn nữa là việc biết Đức Chúa Trời đang làm gì khi vấn đề này nảy sinh đối với ngươi. Đức Chúa Trời ở ngay bên cạnh ngươi, quan sát từng lời nói và hành động của ngươi, dõi theo mọi việc ngươi làm và những thay đổi xảy ra trong suy nghĩ của ngươi – đây là công tác của Đức Chúa Trời. Một số người hỏi: “Nếu điều đó đúng, thì tại sao con đã không cảm nhận được nó?”. Ngươi đã không cảm nhận được nó bởi vì ngươi không tuân theo đường lối kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác như là con đường chính yếu của mình; do đó ngươi không thể cảm nhận được công việc tinh tế mà Đức Chúa Trời làm trong con người, điều biểu lộ theo những ý tưởng và hành động khác nhau của con người. Ngươi thật là một người đãng trí! Vấn đề lớn là gì? Vấn đề nhỏ là gì? Những vấn đề liên quan đến việc tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời không được phân chia thành vấn đề lớn hay nhỏ, tất cả đều là việc quan trọng – các ngươi có thể lĩnh hội được điều đó không? (Chúng con có thể lĩnh hội được.) Về những vấn đề diễn ra hàng ngày, có một vài vấn đề mà con người xem là rất lớn và quan trọng, và những chuyện khác được xem là những vấn đề vặt vãnh. Con người thường xem những vấn đề lớn này là rất quan trọng, và họ coi như chúng được Đức Chúa Trời đưa đến. Tuy nhiên, khi những vấn đề lớn này diễn ra, do vóc giạc non nớt của con người và vì tố chất kém của họ, con người thường không với tới tâm ý của Đức Chúa Trời, không thể nhận được bất kỳ sự mặc khải nào, và không thể có được bất kỳ kiến thức thực tế nào có giá trị. Đối với các vấn đề nhỏ, những điều này chỉ đơn giản là bị con người làm ngơ và để dần dần trôi qua. Như thế, con người đã mất nhiều cơ hội để được soi xét trước Đức Chúa Trời và được Ngài thử luyện. Nếu ngươi luôn luôn bỏ qua những con người, sự vật, sự việc, và những tình huống mà Đức Chúa Trời đã sắp đặt cho ngươi thì điều đó có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là mỗi ngày, và thậm chí mỗi phút giây, ngươi đang liên tục chối bỏ việc Đức Chúa Trời hoàn thiện ngươi, cũng như sự dẫn dắt của Ngài. Bất cứ khi nào Đức Chúa Trời sắp đặt một tình huống cho ngươi, Ngài cũng đang bí mật theo dõi, nhìn vào lòng ngươi, quan sát những suy nghĩ và cân nhắc của ngươi, theo dõi cách ngươi suy nghĩ, và chờ xem ngươi sẽ hành động thế nào. Nếu ngươi là một người bất cẩn – một người chưa bao giờ nghiêm túc về đường lối của Đức Chúa Trời, lời Ngài hoặc lẽ thật – thì ngươi sẽ không quan tâm hay chú ý đến những gì Đức Chúa Trời mong muốn hoàn thành hoặc những yêu cầu Ngài mong ngươi đạt được khi Ngài sắp đặt một môi trường nhất định cho ngươi. Ngươi cũng sẽ không biết những con người, sự vật và sự việc mà ngươi gặp có liên quan thế nào đến lẽ thật hoặc tâm ý của Đức Chúa Trời. Sau khi ngươi đối mặt với những tình cảnh lặp đi lặp lại và những thử luyện lặp đi lặp lại như thế này, mà Đức Chúa Trời không nhìn thấy bất kỳ kết quả nào trong ngươi, thì Ngài sẽ tiếp tục như thế nào? Sau khi đã liên tục đối mặt với những thử luyện, ngươi chưa tôn Đức Chúa Trời là vĩ đại, ngươi cũng chưa thấy được những tình cảnh Đức Chúa Trời đã sắp đặt cho ngươi thực chất là những sự thử luyện và kiểm tra từ Đức Chúa Trời. Thay vào đó, ngươi đã lần lượt từ chối những cơ hội mà Đức Chúa Trời đã ban cho ngươi, để chúng trôi qua hết lần này đến lần khác. Đây chẳng phải là sự phản nghịch tột bực mà con người biểu lộ ra sao? (Đúng vậy.) Đức Chúa Trời sẽ cảm thấy tổn thương vì điều này không? (Ngài sẽ cảm thấy vậy.) Sai rồi, Đức Chúa Trời sẽ không cảm thấy bị tổn thương! Nghe Ta phán điều như thế một lần nữa làm các ngươi bị sốc. Có lẽ ngươi đang suy nghĩ: “Chẳng phải trước đây đã nói rằng Đức Chúa Trời luôn luôn cảm thấy bị tổn thương sao? Như thế chẳng lẽ Đức Chúa Trời không cảm thấy bị tổn thương? Vậy thì khi nào Ngài cảm thấy bị tổn thương?”. Tóm lại, Đức Chúa Trời sẽ không cảm thấy bị tổn thương trong tình huống này. Vậy thì, Đức Chúa Trời có thái độ thế nào đối với kiểu hành xử được đề cập ở trên? Khi con người từ chối những thử luyện và kiểm tra mà Đức Chúa Trời đã đưa đến, và khi họ chạy trốn chúng, thì Đức Chúa Trời chỉ có một thái độ duy nhất đối với những người như vậy. Thái độ này là gì? Đức Chúa Trời cự tuyệt loại người này từ tận đáy lòng Ngài. Có hai tầng nghĩa cho từ “cự tuyệt”. Ta nên giải thích nó thế nào theo quan điểm của Ta? Về cơ bản, từ “cự tuyệt” mang nghĩa rộng là ghê tởm và căm ghét. Tầng nghĩa còn lại thì sao? Đó là phần ám chỉ việc từ bỏ điều gì đó. Hết thảy các ngươi đều biết “từ bỏ” có nghĩa là gì đúng không? Tóm lại, “cự tuyệt” là một từ thể hiện phản ứng và thái độ sau cùng của Đức Chúa Trời đối với những ai đang hành xử theo cách như thế; đó là sự căm ghét tột cùng đối với họ, và sự kinh tởm, do đó, dẫn đến quyết định loại bỏ họ. Đây là quyết định sau cùng của Đức Chúa Trời đối với một người chưa bao giờ tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời và chưa bao giờ kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác. Giờ đây hết thảy các ngươi đều có thể thấy được tầm quan trọng của câu nói mà Ta đã đề cập đến lúc đầu rồi phải không?

Giờ đây các ngươi đã hiểu được phương pháp Đức Chúa Trời sử dụng để định đoạt kết cục của con người phải không? (Ngài sắp đặt các tình cảnh khác nhau mỗi ngày.) Ngài sắp đặt các tình cảnh khác nhau – đây là điều mà con người có thể cảm nhận và tiếp xúc. Vậy thì, lý do để Đức Chúa Trời làm việc này là gì? Xuất phát điểm của Ngài là đưa ra cho từng người một những cách thức thử luyện khác nhau vào những thời gian khác nhau và tại những địa điểm khác nhau. Những phương diện nào của con người được đưa vào kiểm tra trong một cuộc thử luyện? Một cuộc thử luyện xác định xem ngươi có phải là kiểu người kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác trong từng vấn đề ngươi đối mặt, nghe thấy, nhìn thấy và đích thân trải nghiệm hay không. Mọi người đều sẽ đối mặt với loại thử luyện này, bởi vì Đức Chúa Trời công bằng đối với hết thảy mọi người. Một vài người trong số các ngươi nói: “Con đã tin vào Đức Chúa Trời trong nhiều năm, vậy tại sao con chưa bao giờ đối mặt với bất kỳ thử luyện nào?”. Ngươi cảm thấy rằng ngươi chưa đối mặt với bất kỳ thử luyện nào bởi vì bất cứ khi nào Đức Chúa Trời sắp đặt những tình cảnh cho ngươi, ngươi đã không xem trọng nó và không muốn tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời. Do đó, ngươi hoàn toàn không cảm nhận được những thử luyện của Đức Chúa Trời. Một số người nói: “Con đã đối mặt với một vài thử luyện, nhưng con không biết cách thực hành đúng đắn. Ngay cả khi con đã thực hành, con vẫn không biết liệu mình đã đứng vững trong những thử luyện của Đức Chúa Trời hay chưa”. Những người ở trong tình trạng kiểu này chắc chắn không phải là thiểu số. Vậy thì, tiêu chuẩn Đức Chúa Trời dùng để đo lường con người là gì? Đó chính là điều Ta vừa phán lúc nãy: Chính là việc ngươi có kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác trong mọi việc ngươi làm, suy nghĩ và thể hiện hay không. Đây là cách xác định xem ngươi có phải là người kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác hay không. Khái niệm này có đơn giản hay không? Điều đó nói thì đơn giản, nhưng có dễ dàng đưa vào thực hành không? (Điều đó không dễ như vậy.) Tại sao lại không dễ như vậy? (Bởi vì con người không biết Đức Chúa Trời, và họ không biết Đức Chúa Trời hoàn thiện con người như thế nào, vì thế khi họ đối diện với vấn đề, họ không biết cách tìm ra lẽ thật để giải quyết những vấn đề của mình. Họ phải trải qua nhiều sự thử luyện, tinh luyện, hành phạt và phán xét khác nhau trước khi họ có thể sở hữu hiện thực kính sợ Đức Chúa Trời.) Các ngươi có thể giải thích theo cách đó, nhưng theo các ngươi, thì ngay bây giờ việc kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác dường như rất dễ dàng thực hiện. Tại sao Ta phán điều này? Chính vì các ngươi đã nghe nhiều bài giảng và nhận không ít sự chăm tưới từ thực tế lẽ thật; điều này đã cho phép các ngươi hiểu cách để kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác về mặt lý thuyết và trí thức. Đối với việc làm thế nào để thực sự đưa việc kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác đó vào thực hành, thì tất cả kiến thức này rất hữu ích và làm cho ngươi cảm thấy dường như một điều như thế có thể đạt được một cách dễ dàng. Vậy thì, tại sao con người không bao giờ có thể thực sự đạt được điều đó? Đó là vì thực chất bản tính của con người không kính sợ Đức Chúa Trời, và nó thích cái ác. Đây là lý do thực sự.

Không kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác là chống đối Đức Chúa Trời

Để Ta bắt đầu bằng cách hỏi các ngươi câu nói “kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác” đến từ đâu. (Sách Gióp.) Vì chúng ta vừa đề cập đến Gióp, nên hãy bàn về ông ta. Trong thời đại của Gióp, Đức Chúa Trời có đang làm việc vì sự cứu rỗi và chinh phục nhân loại không? Không. Chẳng phải vậy sao? Ngoài ra, đối với Gióp, khi đó ông có được bao nhiêu kiến thức về Đức Chúa Trời? (Không nhiều.) Sự hiểu biết của Gióp về Đức Chúa Trời là nhiều hay ít hơn của các ngươi ngay lúc này? Tại sao các ngươi lại không dám trả lời? Đây là một câu hỏi rất dễ trả lời. Ít hơn! Chắc chắn là thế! Ngày nay các ngươi đối diện với Đức Chúa Trời và mặt đối mặt với lời Đức Chúa Trời; sự hiểu biết của các ngươi về Đức Chúa Trời nhiều hơn của Gióp. Tại sao Ta đề cập đến điều này? Mục đích của Ta khi phán những điều này là gì? Ta muốn giải thích một sự thật với các ngươi, nhưng trước khi Ta giải thích, Ta muốn hỏi các ngươi một câu hỏi: Gióp biết rất ít về Đức Chúa Trời, nhưng mà vẫn có thể kính sợ Ngài và lánh khỏi điều ác; tại sao con người ngày nay không làm được như thế? (Họ bị bại hoại một cách sâu sắc.) Việc họ bị bại hoại một cách sâu sắc là một hiện tượng bề nổi tạo ra vấn đề, nhưng Ta sẽ không bao giờ xem nó theo cách như vậy. Các ngươi thường lấy những giáo lý và câu chữ được sử dụng thường xuyên, như là “sự bại hoại sâu sắc”, “dấy nghịch với Đức Chúa Trời”, “bất trung với Đức Chúa Trời”, “không thuận phục”, “không thích lẽ thật”, v.v., và dùng những cụm từ thông dụng này để giải thích về thực chất của từng vấn đề một. Đây là một cách thực hành sai trật. Sử dụng cùng một đáp án để giải thích những vấn đề có bản chất khác nhau thì không tránh khỏi việc nảy sinh những sự nghi ngờ báng bổ về lẽ thật và Đức Chúa Trời; Ta không thích nghe kiểu đáp án này. Hãy suy nghĩ thật kỹ càng về điều đó! Không ai trong các ngươi có bất kỳ suy nghĩ nào về vấn đề này, nhưng Ta có thể nhìn thấy nó từng ngày, và từng ngày một Ta có thể cảm nhận nó. Do đó, trong khi các ngươi hành động, Ta đang theo dõi. Khi các ngươi đang làm một việc gì, các ngươi không thể cảm nhận được thực chất của nó, nhưng khi Ta theo dõi, Ta có thể thấy được thực chất của nó và Ta cũng có thể cảm nhận được thực chất của nó nữa. Vậy thì thực chất này là gì? Tại sao con người ngày nay không thể kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác? Những đáp án của các ngươi không thể giải thích được thực chất của vấn đề, và chúng cũng không thể giải quyết nó. Đó là vì nó có một nguồn gốc mà các ngươi không biết. Nguồn gốc này là gì? Ta biết hết thảy các ngươi đều muốn nghe về nó, vì thế Ta sẽ cho các ngươi biết về nguồn gốc của vấn đề này.

Từ khi Đức Chúa Trời bắt đầu thực hiện công tác, Ngài đã nghĩ về con người như thế nào? Đức Chúa Trời đã giải thoát họ; Ngài đã xem con người như là những thành viên trong gia đình Ngài, là những đối tượng công tác của Ngài, là những người Ngài muốn chinh phục và cứu rỗi, và là những người Ngài muốn hoàn thiện. Đây là thái độ của Đức Chúa Trời đối với nhân loại vào lúc Ngài bắt đầu công tác. Dù vậy, thái độ của nhân loại đối với Ngài khi đó là gì? Đức Chúa Trời không quen thuộc với con người và họ đã xem Đức Chúa Trời như một người xa lạ. Có thể nói rằng thái độ của họ đối với Đức Chúa Trời đã không gặt hái được kết quả tốt đẹp, và rằng họ đã không hiểu rõ mình nên đối xử với Đức Chúa Trời như thế nào. Vậy nên, họ đã đối xử với Ngài theo bất kỳ cách nào họ muốn, và làm bất kỳ điều gì họ thích. Họ đã có bất kỳ quan điểm nào về Đức Chúa Trời không? Lúc đầu, họ không có; những cái gọi là quan điểm của họ chỉ đơn thuần bao gồm những quan niệm và giả định nào đó về Ngài. Họ chấp nhận những gì phù hợp với các quan niệm của họ, và khi có điều gì không phù hợp với các quan niệm của họ thì bề ngoài họ tuân theo, nhưng trong thâm tâm họ cảm thấy hết sức mâu thuẫn và đã chống lại nó. Đây là mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời và con người vào thuở ban đầu: Đức Chúa Trời xem họ như là những thành viên trong gia đình, còn họ đã đối xử với Ngài như một người xa lạ. Tuy nhiên, sau một giai đoạn công tác của Đức Chúa Trời, con người bắt đầu hiểu được điều Ngài đang cố gắng đạt được, và họ đã biết rằng Ngài là Đức Chúa Trời thật; họ cũng bắt đầu biết được những gì họ có thể có được từ Đức Chúa Trời. Vào thời điểm này con người đã nghĩ về Đức Chúa Trời như thế nào? Họ đã xem Ngài như phao cứu sinh, và hy vọng được Ngài ban cho ân điển, các phước lành và lời hứa. Vào thời điểm này, Đức Chúa Trời đã nghĩ về con người như thế nào? Ngài đã xem họ là những mục tiêu chinh phục của Ngài. Đức Chúa Trời muốn sử dụng lời để phán xét họ, để thử họ và để giúp họ vượt qua thử luyện. Tuy nhiên, đối với con người khi đó, Đức Chúa Trời chỉ là một đối tượng mà họ có thể sử dụng để đạt được những mục đích của bản thân mình. Con người thấy rằng lẽ thật Đức Chúa Trời đưa ra có thể chinh phục và cứu rỗi họ, rằng họ đã có một cơ hội để có được những gì họ muốn từ Ngài, cũng như để đạt được những đích đến mà họ muốn. Vì điều này, một chút ít chân thành đã hình thành trong lòng họ, và họ trở nên sẵn sàng đi theo vị Đức Chúa Trời này. Thời gian trôi qua, và do họ đã có được một số kiến thức hời hợt và giáo lý về Đức Chúa Trời, thậm chí có thể nói rằng con người đang bắt đầu trở nên “quen thuộc” với Đức Chúa Trời và những lời Ngài phán, việc giảng dạy của Ngài, lẽ thật Ngài đưa ra và công tác của Ngài. Do đó họ đã hiểu sai rằng Đức Chúa Trời đã không còn xa lạ, và rằng họ đã đặt chân lên con đường để trở nên tương hợp với Đức Chúa Trời. Cho đến nay, con người đã nghe rất nhiều bài giảng về lẽ thật và kinh qua rất nhiều công tác của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, bởi vì sự can thiệp và cản trở gây ra bởi nhiều yếu tố và tình cảnh khác nhau, hầu hết mọi người không thể thành công trong việc đưa lẽ thật vào thực hành, và họ cũng không thể làm Đức Chúa Trời thỏa lòng. Con người ngày càng trở nên ù lì và ngày càng thiếu tự tin. Họ ngày càng ý thức được rằng họ không biết được kết cục của chính mình. Họ không dám đưa ra bất kỳ ý tưởng ngông cuồng nào, và họ không cố gắng để đạt tiến bộ; họ chỉ miễn cưỡng theo sau, tiến về phía trước, từng bước một. Đối với tình trạng hiện nay của con người, Đức Chúa Trời có thái độ nào đối với họ? Ngài chỉ mong ban những lẽ thật này cho họ và làm cho họ thấm nhuần đường lối của Ngài, sau đó sắp đặt những tình cảnh khác nhau để thử luyện họ bằng nhiều cách khác nhau. Mục tiêu của Ngài là dùng những lời này, những lẽ thật này và công tác của Ngài và mang lại một kết cục mà nhờ đó con người có khả năng kính sợ Ngài và lánh khỏi điều ác. Hầu hết những người mà Ta thấy chỉ đơn thuần lấy lời Đức Chúa Trời và xem chúng như là những giáo lý, những câu chữ, những quy định cần phải tuân thủ. Trong lời nói và hành động của họ, hoặc trong khi đối mặt với sự thử luyện, họ không xem đường lối của Đức Chúa Trời là một đường lối họ phải tuân theo. Điều này đặc biệt đúng khi con người đối mặt với những thử luyện lớn; Ta không thấy bất kỳ người nào thực hành theo hướng kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác. Do đó, thái độ của Đức Chúa Trời đối với con người đầy những sự ghê tởm và căm ghét cực độ! Mặc dù Ngài đã nhiều lần đưa ra những thử luyện cho họ, thậm chí hàng trăm lần, nhưng họ vẫn không có bất kỳ thái độ rõ ràng nào để thể hiện quyết tâm của mình: “Con muốn kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác!” Vì con người không có quyết tâm này và không thực hiện kiểu bày tỏ này, nên thái độ hiện tại của Đức Chúa Trời đối với họ không giống như trong quá khứ, khi Ngài dành cho họ lòng thương xót, khoan dung, nhịn nhục và nhẫn nại. Thay vào đó, Ngài cực kỳ thất vọng về loài người. Ai đã gây ra sự thất vọng này? Thái độ của Đức Chúa Trời đối với con người phụ thuộc vào ai? Nó phụ thuộc vào mỗi một người đi theo Ngài. Trong suốt quá trình công tác nhiều năm của Ngài, Đức Chúa Trời đã đưa ra nhiều yêu cầu đối với con người và sắp đặt nhiều tình cảnh cho họ. Tuy vậy, bất kể họ đã thể hiện như thế nào, và bất luận thái độ của họ đối với Đức Chúa Trời ra sao, thì con người đã không thể thực hành rõ ràng theo mục tiêu kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác. Vì vậy, Ta sẽ đưa ra một cụm từ tóm tắt, và dùng cụm từ này để giải thích mọi điều chúng ta vừa nói về việc tại sao con người không thể tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời về việc kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác. Cụm từ này là gì? Chính là: Đức Chúa Trời xem con người là đối tượng cứu rỗi của Ngài và đối tượng công tác của Ngài; con người xem Đức Chúa Trời là kẻ thù của họ và sự đối lập của họ. Giờ đây ngươi đã hiểu rõ về vấn đề này phải không? Con người có thái độ nào, Đức Chúa Trời có thái độ nào và mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời và con người là gì đều rất rõ ràng. Cho dù các ngươi có nghe bao nhiêu bài giảng, thì những điều mà từ đó ngươi đã rút ra những kết luận cho riêng mình, như là trung thành với Đức Chúa Trời, thuận phục Đức Chúa Trời, tìm kiếm con đường trở nên tương hợp với Đức Chúa Trời, muốn dành trọn đời cho Đức Chúa Trời và muốn sống vì Đức Chúa Trời – đối với Ta, những điều này không phải là những ví dụ của việc tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời một cách có ý thức, tức là kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác, mà thay vào đó, chúng chỉ là những kênh mà qua đó các ngươi có thể đạt được những mục tiêu nhất định. Để đạt được chúng, các ngươi miễn cưỡng tuân thủ một vài quy định, và chính những quy định này khiến con người còn xa rời hơn khỏi đường lối kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác, và điều đó lại đặt Đức Chúa Trời vào sự đối nghịch với loài người một lần nữa.

Đề tài của ngày hôm nay khá nặng, nhưng dù thế nào, Ta vẫn hy vọng rằng khi các ngươi trải qua những trải nghiệm sắp xảy đến, và những thời đại sắp tới, thì các ngươi sẽ có thể làm những gì mà Ta vừa phán với các ngươi. Đừng xem Đức Chúa Trời chỉ là một khối không khí – như thể Ngài tồn tại khi Ngài có ích đối với ngươi, nhưng lại không tồn tại khi ngươi không cần Ngài. Một khi ngươi có tư tưởng như thế trong tiềm thức, thì ngươi đã làm Đức Chúa Trời tức giận. Có thể có những người nói rằng: “Con không xem Đức Chúa Trời chỉ là không khí. Con luôn luôn cầu nguyện với Ngài và luôn luôn cố gắng làm Ngài thỏa lòng, và mọi thứ con làm đều nằm trong phạm vi, tiêu chuẩn và những nguyên tắc mà Đức Chúa Trời yêu cầu. Con chắc chắn không đang thực hành theo những ý tưởng của riêng mình”. Vâng, cách thức mà trong đó ngươi đang thực hành thì đúng. Tuy nhiên, ngươi nghĩ gì khi ngươi đối diện với một vấn đề? Ngươi thực hành thế nào khi ngươi phải đối diện với một vấn đề? Một vài người cảm thấy rằng Đức Chúa Trời tồn tại khi họ cầu nguyện với Ngài và cầu xin Ngài, nhưng rồi bất cứ khi nào họ gặp phải một vấn đề, họ đều nảy ra những ý tưởng của riêng mình và muốn tuân theo chúng. Điều này có nghĩa là họ xem Đức Chúa Trời chỉ là một khối không khí, và một tình huống như thế làm cho Đức Chúa Trời không hiện hữu trong tâm trí họ. Con người cho rằng Đức Chúa Trời nên hiện hữu khi họ cần Ngài, nhưng đừng nên hiện hữu khi họ không cần Ngài. Con người nghĩ rằng việc thực hành dựa trên những ý tưởng của riêng họ là đủ rồi. Họ cho rằng họ có thể làm bất cứ điều gì họ muốn; họ hoàn toàn không cho rằng họ cần tìm kiếm đường lối Đức Chúa Trời. Đối với những người hiện nay đang ở trong kiểu tình huống này và mắt kẹt trong tình trạng này, chẳng phải họ đang chuốc lấy nguy hiểm sao? Một vài người nói: “Dù con có đang chuốc lấy nguy hiểm hay không, con đã có đức tin trong rất nhiều năm, và con tin rằng Đức Chúa Trời sẽ không từ bỏ con, bởi vì Ngài đã không thể chịu được”. Những người khác nói: “Con đã tin vào Chúa từ khi con còn trong bụng mẹ. Đã được bốn mươi hay năm mươi năm rồi, vì thế xét về thời gian, con xứng đáng nhất để được Đức Chúa Trời cứu rỗi và con xứng đáng nhất để sống sót. Trong bốn hoặc năm thập kỷ này, con đã từ bỏ gia đình và công việc của mình và con đã từ bỏ mọi thứ con có – những thứ như tiền tài, địa vị, sự hưởng thụ và thời gian với gia đình. Con đã không ăn nhiều món ăn ngon, con đã không thưởng thức nhiều trò giải trí, con đã không đi tham quan nhiều nơi thú vị và thậm chí con đã trải qua những đau khổ mà người bình thường không thể chịu được. Nếu Đức Chúa Trời không thể cứu rỗi con vì tất cả những điều này, thì con đang bị đối xử không công bằng, và con không thể tin vào vị Đức Chúa Trời kiểu này”. Có nhiều người có kiểu quan điểm này không? (Có.) Vậy thì hôm nay Ta sẽ giúp các ngươi hiểu một sự thật: Những người có quan điểm như thế đều đang vô tình làm hại mình. Đó là vì họ đang che mắt mình bằng những tưởng tượng của bản thân. Chính những tưởng tượng này, cũng như những kết luận của riêng họ, chiếm chỗ của tiêu chuẩn mà Đức Chúa Trời yêu cầu con người phải đáp ứng và cản trở họ chấp nhận những ý định thực sự của Đức Chúa Trời. Nó làm cho họ không thể cảm nhận được sự tồn tại thực sự của Ngài, và nó cũng khiến họ mất đi cơ hội được Đức Chúa Trời hoàn thiện, từ bỏ bất kỳ phần nào hoặc chia sẻ nào trong lời hứa của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời định đoạt kết cục của con người như thế nào và theo những tiêu chuẩn nào

Trước khi đưa ra bất kỳ quan điểm hay kết luận nào, thì trước tiên ngươi nên hiểu được Đức Chúa Trời có thái độ nào đối với ngươi và Ngài đang nghĩ gì, sau đó ngươi có thể quyết định xem suy nghĩ của bản thân mình có đúng hay không. Đức Chúa Trời chưa bao giờ dùng thời gian như là một đơn vị đo lường để định đoạt kết cục của một người, và Ngài cũng chưa bao giờ định đoạt như thế dựa trên việc một người đã chịu bao nhiêu đau khổ. Vậy thì, Đức Chúa Trời sử dụng điều gì như một tiêu chuẩn để định đoạt kết cục của một người? Định đoạt nó dựa trên thời gian sẽ là điều phù hợp với những quan niệm của con người nhất. Hơn nữa, có những người mà các ngươi thường thấy họ tại một thời điểm đã cống hiến rất nhiều, nỗ lực rất nhiều, trả một giá rất đắt, và chịu đựng rất nhiều. Đây là những người, theo cách nhìn của các ngươi, có thể được Đức Chúa Trời cứu rỗi. Tất cả những gì những người này thể hiện và sống bày tỏ ra đều hoàn toàn phù hợp với những quan niệm của con người về những tiêu chuẩn để định đoạt kết cục của con người do Đức Chúa Trời đề ra. Bất kể các ngươi tin điều gì, Ta sẽ không liệt kê từng ví dụ này. Tóm lại, bất kỳ điều gì không phải là một tiêu chuẩn trong chính suy nghĩ của Đức Chúa Trời, mà thay vào đó đến từ sự tưởng tượng của con người, và tất cả những điều như thế đều là các quan niệm của con người. Nếu ngươi cứ mù quáng khăng khăng bám vào những quan niệm và sự tưởng tượng của riêng mình, thì kết quả sẽ ra sao? Hoàn toàn rõ ràng rằng hậu quả của việc này chỉ có thể là bị Đức Chúa Trời cự tuyệt. Đó là vì ngươi luôn luôn phô trương năng lực của mình trước Đức Chúa Trời, cạnh tranh với Ngài, tranh luận với Ngài, và ngươi không cố gắng để thực sự hiểu thấu suy nghĩ của Ngài, ngươi cũng không cố gắng để hiểu thấu tâm ý của Ngài hay thái độ của Ngài đối với nhân loại. Việc tiến hành theo cách thức này tôn vinh bản thân ngươi là vĩ đại; điều đó không tôn Đức Chúa Trời là vĩ đại. Ngươi tin vào chính mình; ngươi không tin vào Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời không muốn những con người như thế, và Ngài cũng sẽ không mang sự cứu rỗi đến cho họ. Nếu ngươi có thể buông bỏ kiểu quan điểm này, và hơn nữa, điều chỉnh những quan điểm sai trật mà ngươi có trong quá khứ, nếu ngươi có thể tiến hành theo những yêu cầu của Đức Chúa Trời, nếu ngươi có thể thực hành đường lối kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác từ giờ trở đi, nếu ngươi có thể cố gắng để tôn Đức Chúa Trời là vĩ đại trong muôn vật và cố không sử dụng những sự tưởng tượng, quan điểm hay niềm tin của chính bản thân mình để định nghĩa chính mình và Đức Chúa Trời, mà thay vào đó nếu ngươi có thể tìm ra những ý định của Đức Chúa Trời trong mọi phương diện, bắt đầu nhận ra và hiểu được thái độ của Ngài đối với nhân loại, và làm Đức Chúa Trời thỏa lòng bằng cách đáp ứng các tiêu chuẩn của Ngài, điều đó sẽ thật tuyệt vời! Điều đó sẽ báo hiệu rằng ngươi sắp dấn thân vào con đường kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác.

Nếu Đức Chúa Trời không sử dụng những suy nghĩ, ý tưởng và quan điểm khác nhau của con người như là những tiêu chuẩn dùng để định đoạt kết cục của họ, thì Ngài sử dụng loại tiêu chuẩn nào để định đoạt kết cục của con người? Ngài sử dụng những sự thử luyện để định đoạt kết cục của họ. Có hai tiêu chuẩn cho việc Đức Chúa Trời sử dụng những sự thử luyện để định đoạt kết cục của con người: Thứ nhất là số lượng những thử luyện mà con người trải qua và thứ hai là kết quả mà những thử luyện này mang lại cho con người. Chính hai chỉ số này hình thành nên kết cục của một con người. Bây giờ, hãy thảo luận chi tiết về hai tiêu chuẩn này.

Để bắt đầu, khi một người đối diện với một sự thử luyện từ Đức Chúa Trời (sự thử luyện này có thể là một sự thử luyện nhỏ đối với ngươi, không đáng nhắc đến), Ngài sẽ làm cho ngươi nhận ra một cách rõ ràng rằng đây là bàn tay Ngài đặt trên ngươi, và rằng chính Ngài đã sắp đặt tình cảnh này cho ngươi. Trong khi ngươi còn non nớt về vóc giạc, Đức Chúa Trời sẽ sắp đặt những sự thử luyện để kiểm tra ngươi, và những thử luyện này sẽ tương xứng với vóc giạc của ngươi, những gì ngươi có thể lĩnh hội, và những gì ngươi có thể chịu được. Phần nào của ngươi sẽ được thử luyện? Thái độ của ngươi đối với Đức Chúa Trời. Thái độ này rất quan trọng phải không? Tất nhiên nó quan trọng! Nó đặc biệt quan trọng! Thái độ này trong con người là kết quả mà Đức Chúa Trời mong muốn, vì vậy theo Ngài, nó là điều quan trọng nhất trong tất cả mọi điều. Nếu không, Đức Chúa Trời sẽ không dành nỗ lực của Ngài cho con người bằng cách tiến hành công tác như thế. Qua các thử luyện này, Đức Chúa Trời muốn nhìn thấy thái độ của ngươi đối với Ngài; Ngài muốn thấy liệu ngươi có đi đúng hướng hay không. Ngài cũng muốn thấy liệu ngươi có kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác hay không. Do đó, dù ngươi có hiểu nhiều hay ít về lẽ thật vào bất kỳ thời điểm cụ thể nào, thì ngươi vẫn sẽ đối diện với những sự thử luyện của Đức Chúa Trời, và dựa theo bất kỳ sự gia tăng nào về lượng lẽ thật mà ngươi hiểu được, Ngài sẽ tiếp tục sắp đặt những sự thử luyện thích hợp cho ngươi. Khi ngươi một lần nữa lại đối diện với một sự thử luyện, Đức Chúa Trời sẽ muốn nhìn thấy liệu quan điểm, các tư tưởng và thái độ của ngươi đối với Ngài có trải qua được bất kỳ tiến bộ nào trong giai đoạn này không. Một số người tự hỏi: “Tại sao Đức Chúa Trời luôn luôn muốn thấy thái độ của con người? Chẳng phải Ngài đã nhìn thấy họ đưa lẽ thật vào thực hành như thế nào rồi sao? Tại sao Ngài vẫn muốn thấy thái độ của họ?”. Đây là một lời nói ngớ ngẩn! Trong khi Đức Chúa Trời làm việc theo cách thức này, thì tâm ý của Ngài phải nằm ở đó. Đức Chúa Trời liên tục ở bên cạnh quan sát con người, theo dõi từng lời nói và hành động của họ, từng việc làm và chuyển động của họ; thậm chí Ngài còn quan sát từng suy nghĩ và ý tưởng của họ. Đức Chúa Trời ghi nhận lại mọi thứ xảy ra với con người – những việc lành, thiếu sót, vi phạm của họ, ngay cả những sự dấy loạn và phản bội của họ – như là những chứng cứ dùng để định đoạt kết cục của họ. Từng bước một, khi công tác của Đức Chúa Trời gia tăng, ngươi sẽ nghe nhiều lẽ thật hơn và bắt đầu chấp nhận những điều và thông tin tích cực hơn, và ngươi sẽ đạt được nhiều hơn tính hiện thực của lẽ thật. Trong suốt quá trình này, những yêu cầu của Đức Chúa Trời đối với ngươi cũng sẽ tăng lên, và khi chúng tăng lên, Ngài sẽ sắp đặt những thử luyện khắc nghiệt hơn cho ngươi. Mục tiêu của Ngài là kiểm tra xem liệu thái độ của ngươi đối với Ngài trong lúc đó có tiến bộ không. Tất nhiên, khi điều này xảy ra, quan điểm mà Đức Chúa Trời yêu cầu ở ngươi sẽ tương ứng với sự hiểu biết của ngươi về thực tế lẽ thật.

Khi vóc giạc của ngươi dần dần lớn lên, thì tiêu chuẩn mà Đức Chúa Trời yêu cầu ở ngươi cũng sẽ như vậy. Trong khi ngươi còn non nớt, Ngài sẽ đặt một tiêu chuẩn rất thấp để ngươi đáp ứng; khi vóc giạc của ngươi lớn hơn một chút, Ngài sẽ nâng tiêu chuẩn cho ngươi cao hơn một chút. Nhưng Đức Chúa Trời sẽ làm gì sau khi ngươi đã hiểu tất cả lẽ thật? Ngài sẽ để ngươi đối mặt với những thử luyện còn lớn lao hơn. Giữa những thử luyện này, điều mà Đức Chúa Trời mong muốn đạt được từ ngươi, điều Ngài muốn thấy từ ngươi, là một sự hiểu biết sâu sắc hơn về Ngài, một sự kính sợ thực sự đối với Ngài. Vào thời điểm này, những yêu cầu của Ngài đối với ngươi sẽ cao hơn và “khe khắt hơn” những yêu cầu khi vóc giạc của ngươi còn non nớt hơn (con người có thể xem chúng là khe khắt, nhưng Đức Chúa Trời thực sự xem chúng là hợp lý). Khi Đức Chúa Trời đang thử luyện con người, Ngài muốn tạo ra kiểu hiện thực nào? Ngài không ngừng yêu cầu con người dâng lòng mình cho Ngài. Một số người sẽ nói: “Làm sao con có thể dâng lòng mình cho Ngài? Con đã thực hiện bổn phận của mình; con đã từ bỏ gia đình và kế sinh nhai của mình, và con đã dành trọn bản thân mình. Chẳng phải đây là tất cả những điển hình của việc con dâng trọn lòng mình cho Đức Chúa Trời sao? Con có thể dâng lòng mình cho Đức Chúa Trời theo cách nào khác nữa? Lẽ nào những điều này không phải là những cách thực sự dâng lòng mình cho Đức Chúa Trời sao? Những yêu cầu cụ thể của Đức Chúa Trời là gì?”. Yêu cầu rất đơn giản. Thực ra, có một số người đã dâng lòng mình cho Đức Chúa Trời ở những mức độ khác nhau trong những giai đoạn thử luyện khác nhau của họ, nhưng đại đa số mọi người không bao giờ dâng trọn lòng mình cho Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời thử luyện ngươi, Ngài thấy được lòng ngươi ở với Ngài, với xác thịt hay với Sa-tan. Khi Đức Chúa Trời thử luyện ngươi, Ngài thấy được liệu ngươi đang đứng ở vị trí đối nghịch với Ngài hay ở một vị trí tương hợp với Ngài, và Ngài cũng nhìn thấy lòng của ngươi có đứng về phía Ngài hay không. Khi ngươi còn non nớt và đối diện với những sự thử luyện, ngươi ít tự tin, và ngươi không thể biết chính xác ngươi cần phải làm gì để thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời, bởi sự hiểu biết của ngươi về lẽ thật còn hạn chế. Tuy nhiên, nếu ngươi vẫn có thể cầu nguyện với Đức Chúa Trời một cách thành thật và chân thành, và nếu ngươi có thể sẵn sàng dâng trọn lòng mình cho Đức Chúa Trời, để Ngài tể trị ngươi, và sẵn lòng dâng lên Ngài tất cả những gì mà ngươi cho là quý giá nhất, thì ngươi cũng đã dâng lòng mình cho Ngài. Khi ngươi nghe nhiều bài giảng hơn và hiểu thêm về lẽ thật, thì vóc giạc của ngươi sẽ dần dần phát triển. Vào thời điểm này, tiêu chuẩn mà Đức Chúa Trời yêu cầu sẽ không giống như lúc ngươi chưa trưởng thành; Ngài sẽ yêu cầu ngươi một tiêu chuẩn cao hơn. Khi con người dần dần dâng lòng mình cho Đức Chúa Trời, lòng họ từ từ đến gần với Ngài hơn; khi con người có thể thực sự đến gần với Đức Chúa Trời hơn, thì lòng họ sẽ càng có lòng kính sợ Ngài hơn bao giờ hết. Điều Đức Chúa Trời muốn chỉ là một tấm lòng như thế.

Khi Đức Chúa Trời muốn thu nhận lòng của một người nào đó, Ngài sẽ để người đó vượt qua nhiều thử luyện. Trong những cuộc thử luyện này, nếu Đức Chúa Trời không thu nhận được lòng của người đó hay không thấy rằng người này có bất kỳ thái độ nào – nghĩa là, nếu Đức Chúa Trời không thấy người này thực hành hay hành xử theo cách thể hiện sự kính sợ với Ngài, và nếu Ngài không nhìn thấy ở người này một thái độ và quyết tâm lánh khỏi điều ác – thì sau nhiều cuộc thử luyện, Đức Chúa Trời sẽ không còn nhẫn nại với họ, và Ngài sẽ không dung thứ họ nữa. Ngài sẽ không còn thử luyện người này, và Ngài sẽ không còn làm việc trên họ nữa. Vậy thì, điều này có ý nghĩa gì đối với kết cục của người này? Nó có nghĩa là họ không có hậu. Có thể người này đã không làm điều gì xấu xa; có thể họ đã không phá hoại hay gây nhiễu loạn gì. Có thể họ đã không chống đối Đức Chúa Trời một cách công khai. Tuy nhiên, lòng của người này vẫn còn ẩn giấu với Đức Chúa Trời; họ chưa bao giờ có một thái độ và quan điểm rõ ràng đối với Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời không thể thấy rõ rằng họ đã dâng lòng mình cho Ngài hoặc họ đang cố gắng để kính sợ Ngài và lánh khỏi điều ác. Đức Chúa Trời mất kiên nhẫn với những người như thế, và sẽ không còn trả bất kỳ giá nào cho họ, dành bất kỳ sự thương xót nào cho họ hoặc làm việc trên họ. Đời sống đức tin nơi Đức Chúa Trời của một người như thế đã kết thúc. Đó là vì, trong tất cả nhiều thử luyện mà Đức Chúa Trời đưa ra cho họ, Đức Chúa Trời đã không thu nhận được kết quả Ngài muốn. Do đó, có một số người mà Ta chưa bao giờ nhìn thấy sự khai sáng và soi sáng của Đức Thánh Linh trong họ. Điều này có thể được hiểu như thế nào? Những người này có thể đã tin vào Đức Chúa Trời trong nhiều năm, và bề ngoài, họ hành xử một cách sốt sắng; họ đã đọc nhiều sách, xử lý nhiều công việc, ghi chép gần cả chục quyển sổ, và nắm vững rất nhiều lời và giáo lý. Tuy nhiên, không bao giờ có thể nhìn thấy bất kỳ sự tăng trưởng nào trong họ, quan điểm của họ về Đức Chúa Trời vẫn vô hình, và thái độ của họ vẫn không rõ ràng. Nói cách khác, không thể nhìn thấy lòng của họ; chúng luôn luôn được bọc lại và niêm phong – chúng bị cô lập khỏi Đức Chúa Trời. Vì thế, Ngài không nhìn thấy tấm lòng thật sự của họ, Ngài không nhìn thấy trong những người này bất kỳ sự kính sợ thật sự nào đối với Ngài, và hơn nữa, Ngài đã không nhìn thấy những người này tuân theo đường lối Ngài như thế nào. Nếu đến giờ Đức Chúa Trời vẫn chưa thu phục được những người như thế, thì trong tương lai liệu Ngài có thể thu phục được họ không? Ngài không thể! Ngài sẽ tiếp tục thúc đẩy những điều mà không thể đạt được không? Ngài sẽ không tiếp tục! Vậy thì, thái độ hiện tại của Đức Chúa Trời đối với những người như thế là gì? (Ngài cự tuyệt họ và bỏ mặc họ.) Ngài bỏ mặc họ! Đức Chúa Trời không quan tâm những người như thế; Ngài cự tuyệt họ. Các ngươi đã thuộc những từ này rất nhanh và rất chính xác. Dường như các ngươi đã hiểu những gì các ngươi vừa nghe được!

Có một số người, khi họ bắt đầu đi theo Đức Chúa Trời, là người chưa trưởng thành và thiếu hiểu biết; họ không hiểu được tâm ý của Ngài, và họ cũng không biết tin vào Ngài nghĩa là gì. Họ chấp nhận một con đường tin và theo Đức Chúa Trời do con người thai dựng và sai lầm. Khi những con người như thế phải đối diện với sự thử luyện, họ không nhận thức được điều đó; họ vẫn còn tê liệt đối với sự dẫn dắt và khai sáng của Đức Chúa Trời. Họ không biết dâng trọn lòng mình cho Đức Chúa Trời có nghĩa là gì hoặc đứng vững trong sự thử luyện có nghĩa là gì. Đức Chúa Trời sẽ cho những người như thế một khoảng thời gian có giới hạn, và trong thời gian này, Ngài sẽ để họ hiểu những sự thử luyện của Ngài là gì và ý định của Ngài là gì. Sau đó, những người này phải thể hiện quan điểm của mình. Đối với những người ở giai đoạn này, Đức Chúa Trời vẫn đang chờ đợi. Còn đối với những ai đã có một vài quan điểm nhưng vẫn còn dao động, những người muốn dâng trọn lòng mình cho Đức Chúa Trời nhưng không đành cam chịu làm như thế, và những người, mặc dù đã đưa một vài lẽ thật căn bản vào thực hành, cố gắng ẩn giấu và đầu hàng khi đối mặt với những thử luyện lớn – Đức Chúa Trời có thái độ nào đối với họ? Ngài vẫn còn mong đợi một chút ít từ họ, và kết quả phụ thuộc vào thái độ và sự thể hiện của họ. Nếu con người không tích cực tiến bộ, Đức Chúa Trời sẽ làm gì? Ngài từ bỏ họ. Đó là vì, trước khi Ngài từ bỏ ngươi, thì ngươi đã từ bỏ chính mình. Do đó, ngươi không thể đổ lỗi cho Đức Chúa Trời vì đã làm như vậy. Thật sai trật khi ngươi tỏ sự bất bình về Đức Chúa Trời.

Một câu hỏi thực tế mang đến những bối rối khác nhau trong con người

Có một loại người khác có kết cục bi thảm nhất trong tất cả mọi người; đây là loại người mà Ta ít muốn đề cập nhất. Họ bi thảm không phải vì họ đã bị Đức Chúa Trời trừng phạt, không phải vì những yêu cầu của Ngài đối với họ khe khắt và do đó họ có một kết cục bi thảm; đúng hơn là, họ bi thảm bởi vì họ tự chuốc lấy. Tục ngữ có câu: tự đào mồ chôn mình. Loại người nào làm điều này? Những người này không đi đúng đường, và kết cục của họ được tiết lộ trước. Trong mắt Đức Chúa Trời, những người như thế là những đối tượng Ngài ghê tởm nhất. Theo cách nói của con người, những người như thế là những người đáng thương nhất. Khi những người như thế bắt đầu đi theo Đức Chúa Trời, họ rất sốt sắng; họ trả một giá đắt, có đánh giá cao về những triển vọng trong công tác của Đức Chúa Trời, và có một trí tưởng tượng phong phú khi nói về tương lai của chính mình. Họ cũng đặc biệt tin tưởng vào Đức Chúa Trời, tin rằng Ngài có thể làm cho con người trọn vẹn và đưa họ đến một đích đến vinh hiển. Tuy nhiên, vì đủ mọi lý do, những người này sau đó chạy trốn trong quá trình công tác của Đức Chúa Trời. “Chạy trốn” ở đây có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là họ biến mất mà không một lời tạm biệt, vô cùng lặng lẽ; họ bỏ đi không nói một lời. Mặc dù những người như thế tuyên bố tin vào Đức Chúa Trời, nhưng họ không bao giờ thực sự vững vàng trên con đường đức tin của mình. Do đó, bất kể họ đã tin Ngài được bao lâu, thì họ vẫn có khả năng quay lưng lại với Đức Chúa Trời. Một số người bỏ đi để làm kinh doanh, một số bỏ đi để sống đời sống của mình, một số bỏ đi để làm giàu, và một số bỏ đi để lập gia đình và có con cái… Trong số những người bỏ đi, có một số người sau đó bị lương tâm cắn rứt và muốn quay lại, còn những người khác có một thời gian xoay sở rất khó khăn và cuối cùng trôi dạt trong thế gian năm này qua năm nọ. Những kẻ trôi dạt này trải qua rất nhiều đau khổ, và họ tin rằng sống trong thế gian quá đau đớn và rằng họ không thể tách rời khỏi Đức Chúa Trời. Họ muốn trở về nhà Đức Chúa Trời để nhận được sự an ủi, bình an và niềm vui, và họ muốn tiếp tục tin vào Đức Chúa Trời để thoát khỏi thảm họa, hoặc có được sự cứu rỗi và một đích đến tốt đẹp. Đó là vì những người này tin rằng tình yêu thương của Đức Chúa Trời là vô biên, và ân điển của Ngài là vô tận. Họ nghĩ rằng bất kể ai đó đã làm gì, thì Đức Chúa Trời sẽ tha thứ cho họ và dung thứ cho quá khứ của họ. Những người này lặp đi lặp lại rằng họ muốn quay lại và thực hiện bổn phận của mình. Thậm chí có những người cho hội thánh một số đồ đạc của mình, hy vọng rằng điều này sẽ mở đường trở lại nhà Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời có thái độ nào đối với những người như thế? Ngài sẽ định đoạt kết cục của họ như thế nào? Cứ thoải mái phát biểu. (Con đã nghĩ rằng Đức Chúa Trời sẽ chấp nhận loại người này, nhưng sau khi nghe những lời vừa rồi, con cảm thấy Ngài có thể không chấp nhận.) Hãy trình bày sự lập luận của ngươi. (Những người như thế chỉ đến trước Đức Chúa Trời để cho kết cục của họ không phải là cái chết. Họ không đến để tin vào Đức Chúa Trời vì sự chân thành thực sự; họ đến bởi vì họ biết rằng công tác của Đức Chúa Trời sẽ sớm hoàn thành, vì vậy họ bị ảo tưởng rằng họ có thể đến và nhận được các phước lành.) Ngươi đang nói rằng những người này không thành tâm tin vào Đức Chúa Trời, vì vậy Ngài không thể chấp nhận họ, đúng không? (Đúng.) (Theo sự hiểu biết của con thì những người như thế chỉ là những kẻ cơ hội, và không thực sự tin vào Đức Chúa Trời.) Họ đã không đến để tin vào Đức Chúa Trời; họ là những kẻ cơ hội. Nói hay lắm! Những kẻ cơ hội này là loại người mà mọi người đều ghét. Gió chiều nào họ xoay chiều ấy, và không bận tâm làm bất cứ điều gì trừ khi việc đó có lợi cho họ, vì vậy tất nhiên họ rất đáng khinh! Có bất kỳ anh chị em nào khác có ý kiến muốn chia sẻ không? (Đức Chúa Trời sẽ không chấp nhận họ nữa, bởi vì công tác của Ngài sắp hoàn thành, và bây giờ là thời điểm kết cục của con người đang được quyết định. Chính vào lúc này mà những người này muốn quay trở lại – không phải vì họ thực sự muốn mưu cầu lẽ thật, mà vì họ nhìn thấy thảm họa đang giáng xuống, hoặc vì họ đang bị ảnh hưởng bởi những yếu tố bên ngoài. Nếu họ thực sự có ý định mưu cầu lẽ thật, thì họ sẽ không bao giờ chạy trốn trong quá trình công tác của Đức Chúa Trời.) Có bất kỳ ý kiến nào khác nữa không? (Họ sẽ không được chấp nhận. Đức Chúa Trời thực sự đã cho họ cơ hội, nhưng họ vẫn tiếp tục giữ thái độ lơ là đối với Ngài. Bất kể ý định của những người này là gì, và ngay cả khi họ thực sự ăn năn, thì Đức Chúa Trời vẫn sẽ không để họ quay trở lại. Đó là vì Ngài đã cho họ rất nhiều cơ hội, nhưng họ đã thể hiện thái độ của mình: Họ muốn rời bỏ Đức Chúa Trời. Vì lý do này, nếu bây giờ họ cố gắng quay trở lại, thì Đức Chúa Trời sẽ không chấp nhận họ.) (Con đồng ý rằng Đức Chúa Trời sẽ không chấp nhận loại người này, bởi vì nếu một người đã thấy được con đường đúng, đã trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời trong một khoảng thời gian dài như thế, mà vẫn có thể trở lại thế gian và vòng tay của Sa-tan, thì đây là một sự phản bội ghê gớm đối với Đức Chúa Trời. Mặc dù thực tế rằng thực chất của Đức Chúa Trời là lòng thương xót và yêu thương, nhưng còn tùy thuộc vào loại người nào mà thực chất đó đang được nhắm vào. Nếu người này đến trước Đức Chúa Trời để tìm kiếm sự an ủi hay mưu cầu điều gì đó để trông cậy vào, thì họ hoàn toàn không phải là loại người thành tâm tin vào Đức Chúa Trời, và sự thương xót của Đức Chúa Trời đối với những người như thế chỉ tới mức đó thôi.) Nếu thực chất của Đức Chúa Trời là lòng thương xót, thì tại sao Ngài không ban cho loại người này thêm một chút nữa? Có thêm chút lòng thương xót, thì chẳng phải người này sẽ có một cơ hội sao? Trong quá khứ, con người thường nói rằng Đức Chúa Trời muốn mọi người đều được cứu rỗi và không muốn bất kỳ ai phải chịu sự hư mất; nếu một trong một trăm con chiên đi lạc, thì Đức Chúa Trời sẽ rời khỏi chín mươi chín con để đi tìm kiếm con bị thất lạc. Giờ đây, khi nói đến những người này, Đức Chúa Trời có nên chấp nhận họ và cho họ cơ hội thứ hai vì cớ đức tin chân thành của họ không? Đây thực sự không phải là một câu hỏi khó; nó rất đơn giản! Nếu các ngươi thực sự nhận thức thấu đáo về Đức Chúa Trời và có một sự hiểu biết thực sự về Ngài, thì không cần phải giải thích nhiều – và cũng không cần phải suy đoán nhiều, đúng không? Những đáp án của các ngươi thì đi đúng hướng, nhưng mà vẫn còn thiếu nhiều về thái độ của Đức Chúa Trời.

Vừa rồi, một vài người trong các ngươi đã bày tỏ chắc chắn rằng Đức Chúa Trời không thể chấp nhập loại người này. Những người khác thì không rõ lắm, cho rằng Đức Chúa Trời có thể chấp nhận hoặc không chấp nhận – thái độ này là thái độ ôn hòa hơn. Cũng có những người trong số các ngươi có quan điểm rằng các ngươi hy vọng Đức Chúa Trời sẽ chấp nhận loại người này – thái độ này là thái độ mơ hồ hơn. Những người trong số các ngươi chắc chắn trong điều mình nghĩ thì tin rằng Đức Chúa Trời đã làm việc quá lâu rồi, và rằng công tác của Ngài đã hoàn tất, vì vậy Ngài không cần phải khoan dung với những người này; vì thế, các ngươi nghĩ rằng Ngài sẽ không chấp nhận họ lần nữa. Những người ôn hòa hơn trong số các ngươi tin rằng những vấn đề này nên được xử lý theo những trường hợp riêng biệt; nếu tấm lòng của những người này không thể tách rời khỏi Đức Chúa Trời, và nếu họ thực sự tin vào Đức Chúa Trời và mưu cầu lẽ thật, thì Đức Chúa Trời nên quên hết những điểm yếu và sai lầm của họ trước đây – Ngài nên tha thứ những người này, cho họ một cơ hội thứ hai, và cho phép họ trở về nhà Ngài và nhận sự cứu rỗi của Ngài. Tuy nhiên, nếu những người này sau đó lại chạy trốn một lần nữa, thì Đức Chúa Trời sẽ không cần họ nữa, và việc từ bỏ những người này không thể xem là một sự bất công. Có một nhóm khác hy vọng Đức Chúa Trời có thể chấp nhận một người như thế. Nhóm này thì không hoàn toàn chắc chắn liệu Đức Chúa Trời sẽ thực sự làm như vậy hay không. Nếu họ cho rằng Ngài sẽ chấp nhận loại người này, nhưng mà Ngài lại không chấp nhận, thì dường như quan điểm này hơi không phù hợp với quan điểm của Đức Chúa Trời. Nếu họ cho rằng Đức Chúa Trời không nên chấp nhận một người như thế, và Đức Chúa Trời lại nói rằng tình yêu của Ngài đối với nhân loại là vô biên và rằng Ngài sẵn sàng cho loại người này một cơ hội nữa, thì chẳng phải đây là một ví dụ về sự thiếu hiểu biết của con người đang bị lột trần sao? Trong bất kỳ tình huống nào, hết thảy các ngươi đều có những quan điểm của riêng mình. Những quan điểm này đại diện cho một kiểu kiến thức trong những suy nghĩ của bản thân các ngươi; chúng cũng là một sự phản ánh về chiều sâu hiểu biết của các ngươi về lẽ thật và tâm ý của Đức Chúa Trời. Nói thế đúng rồi, phải vậy không? Thật tuyệt vời khi các ngươi có ý kiến về vấn đề này. Tuy nhiên, vẫn còn câu hỏi là liệu những ý kiến của các ngươi có đúng hay không. Các ngươi đều có chút lo lắng, đúng không? “Vậy thì điều nào đúng? Con không thể thấy rõ, và con không biết chính xác Đức Chúa Trời đang nghĩ gì, và Ngài đã không cho con biết bất cứ điều gì. Làm sao con có thể biết Ngài đang suy nghĩ gì? Thái độ của Đức Chúa Trời đối với nhân loại là tình yêu thương. Xét theo thái độ của Ngài trong quá khứ, thì Ngài sẽ chấp nhận một người như thế, nhưng mà con không rõ lắm về thái độ hiện nay của Đức Chúa Trời; con chỉ có thể nói rằng có thể Ngài sẽ chấp nhận người này, và có thể Ngài sẽ không chấp nhận”. Điều này thật buồn cười phải không? Câu hỏi này đã thực sự làm khó các ngươi. Nếu các ngươi không có một quan điểm đúng đắn về vấn đề này, thì các ngươi sẽ làm gì khi hội thánh của các ngươi thực sự đối diện với một người như thế? Nếu ngươi không xử lý tình huống một cách đúng đắn, thì ngươi có thể xúc phạm Đức Chúa Trời. Đây chẳng phải là một việc nguy hiểm sao?

Tại sao Ta muốn hỏi quan điểm của các ngươi về vấn đề Ta vừa nên lên? Ta muốn kiểm tra quan điểm của các ngươi, kiểm tra xem các ngươi hiểu được bao nhiêu về Đức Chúa Trời, và các ngươi hiểu được bao nhiêu về những ý định và thái độ của Ngài. Đáp án là gì? Đáp án chính là những quan điểm của các ngươi. Một số trong các ngươi rất bảo thủ, và một số trong các ngươi đang dùng trí tưởng tượng của mình để phỏng đoán. “Phỏng đoán” là gì? Nó có nghĩa là không thể thông hiểu Đức Chúa Trời nghĩ như thế nào, và do đó đưa ra những sự phỏng đoán vô căn cứ rằng Đức Chúa Trời sẽ suy nghĩ theo cách nào đó; ngươi không thực sự biết chính mình liệu mình đúng hay sai, vì vậy ngươi nói lên một quan điểm mơ hồ. Đối mặt với thực tế này, các ngươi đã thấy được gì? Khi đi theo Đức Chúa Trời, con người ít khi chú ý đến tâm ý của Ngài, họ ít khi chú ý đến những suy nghĩ và thái độ của Ngài đối với con người. Con người không hiểu được suy nghĩ của Đức Chúa Trời, vì thế, khi được hỏi về ý định và tâm tính của Ngài, các ngươi thấy bối rối; các ngươi rơi vào tình trạng hoang mang vô cùng, và sau đó các ngươi hoặc là phỏng đoán hoặc là đánh cược. Đây là kiểu tư duy gì vậy? Điều đó chứng minh một thực tế là: hầu hết những người tin vào Đức Chúa Trời xem Ngài như một chùm không khí và như một thứ gì đó dường như chỉ tồn tại thoáng qua mà thôi. Tại sao Ta lại phán vậy? Bởi vì bất cứ khi nào các ngươi gặp vấn đề, các ngươi đều không biết tâm ý của Đức Chúa Trời. Tại sao ngươi không biết tâm ý của Ngài? Không chỉ vào lúc này, mà từ đầu đến cuối, ngươi không biết thái độ của Đức Chúa Trời đối với vấn đề này. Ngươi không thể dò lường nó và không biết được Đức Chúa Trời có thái độ nào, nhưng ngươi đã nghĩ nhiều về nó chưa? Ngươi đã cố gắng để biết nó chưa? Ngươi đã thông công về nó chưa? Chưa! Điều này xác nhận một thực tế: Đức Chúa Trời mà ngươi tin không có mối liên hệ nào với Đức Chúa Trời của hiện thực. Trong niềm tin của ngươi vào Đức Chúa Trời, ngươi chỉ suy ngẫm về những ý định của bản thân mình và của những người lãnh đạo của mình; ngươi chỉ đơn thuần nghĩ đến ý nghĩa hời hợt và giáo lý trong lời Đức Chúa Trời, mà không thực sự cố gắng để biết hoặc tìm kiếm tâm ý của Đức Chúa Trời chút nào. Không phải vậy sao? Thực chất của vấn đề này vô cùng khủng khiếp! Sau rất nhiều năm, Ta đã thấy nhiều người tin vào Đức Chúa Trời. Niềm tin của họ đã biến đổi Đức Chúa Trời thành gì trong tâm trí của họ? Một số người tin vào Đức Chúa Trời như thể Ngài chỉ là một khối không khí. Những người này không có đáp án cho những câu hỏi về sự hiện hữu của Đức Chúa Trời, bởi vì họ không thể cảm thấy mà cũng không ý thức được sự hiện diện của Ngài hay sự vắng mặt của Ngài, chứ đừng nói đến nhìn thấy rõ ràng hay hiểu được nó. Trong tiềm thức, những người này nghĩ rằng Đức Chúa Trời không tồn tại. Những người khác tin Đức Chúa Trời như thể Ngài là một con người. Những người này tin rằng Ngài không thể làm được tất cả những điều mà họ cũng không thể làm, và rằng Ngài nên nghĩ theo cách họ nghĩ. Định nghĩa của họ về Đức Chúa Trời là “một người không thể nhìn thấy và không thể chạm vào”. Cũng có một nhóm người tin vào Đức Chúa Trời như thể Ngài là một con rối; những người này tin rằng Đức Chúa Trời không có cảm xúc. Họ nghĩ Đức Chúa Trời là một bức tượng đất sét, và khi đối diện với một vấn đề, Đức Chúa Trời không có thái độ, quan điểm hay ý kiến gì; họ cho rằng Ngài bị nhân loại thao túng. Con người chỉ tin theo cách họ muốn tin. Nếu họ làm cho Ngài vĩ đại, thì Ngài vĩ đại; nếu họ làm cho Ngài nhỏ bé, thì Ngài nhỏ bé. Khi con người phạm tội và cần sự thương xót, khoan dung và tình yêu thương của Đức Chúa Trời, thì họ cho rằng Đức Chúa Trời nên mở rộng lòng thương xót của Ngài. Những người này phát minh ra một “vị Đức Chúa Trời” trong tâm trí của riêng mình, sau đó làm cho “vị Đức Chúa Trời” này đáp ứng những đòi hỏi của mình và thỏa mãn tất cả những mong muốn của mình. Bất kể khi nào hoặc nơi nào, và bất kể những người đó làm gì, họ cũng sẽ áp dụng sự tưởng tượng này trong việc đối xử với Đức Chúa Trời và trong đức tin của mình. Thậm chí còn có những người, sau khi chọc giận tâm tính của Đức Chúa Trời, vẫn tin rằng Ngài có thể cứu rỗi họ, bởi vì họ cho rằng tình yêu thương của Ngài thì vô biên và tâm tính của Ngài thì công chính, và rằng bất kể con người xúc phạm Đức Chúa Trời bao nhiêu, thì Ngài sẽ không nhớ chút gì về điều đó. Họ nghĩ rằng vì những lầm lỗi, vi phạm và sự phản nghịch của con người là những biểu hiện nhất thời về tâm tính của một người, nên Đức Chúa Trời sẽ cho con người những cơ hội, và khoan dung, nhẫn nại với họ; họ tin rằng Đức Chúa Trời sẽ vẫn yêu thương họ như trước đây. Do đó, họ vẫn giữ những kỳ vọng về việc có được sự cứu rỗi. Thật ra, bất kể con người tin vào Đức Chúa Trời thế nào, chỉ cần là họ không mưu cầu lẽ thật, thì Ngài sẽ giữ một thái độ tiêu cực đối với họ. Đó là vì trong suốt quá trình ngươi tin vào Đức Chúa Trời, dù ngươi đã cầm quyển sách về lời Đức Chúa Trời và xem nó như một báu vật, nghiên cứu và đọc nó hàng ngày, nhưng ngươi lại đặt Đức Chúa Trời thực tế sang một bên. Ngươi xem Ngài chỉ là không khí, hoặc chỉ là một con người – và một số người các ngươi xem Ngài không hơn gì một con rối. Tại sao Ta lại giải thích theo cách này? Ta làm thế bởi vì cách mà Ta nhìn nhận nó, dù các ngươi có phải đối mặt với một vấn đề hay gặp phải một tình cảnh nào đó, thì những thứ tồn tại trong tiềm thức của các ngươi, những thứ mà các ngươi tạo ra ở bên trong, đều chưa bao giờ có bất kỳ liên quan nào với lời Đức Chúa Trời hay với việc mưu cầu lẽ thật. Ngươi chỉ biết bản thân mình đang nghĩ gì, quan điểm của bản thân mình là gì, sau đó ngươi áp đặt những tư tưởng và quan điểm của bản thân mình lên Đức Chúa Trời. Trong tâm trí ngươi, chúng trở thành các quan điểm của Đức Chúa Trời, và ngươi biến những quan điểm này thành các tiêu chuẩn mà ngươi giữ vững một cách kiên định. Theo thời gian, việc tiến hành như thế này khiến ngươi càng ngày càng xa Đức Chúa Trời hơn.

Hiểu về thái độ của Đức Chúa Trời và để gạt bỏ tất cả những quan niệm sai lầm về Đức Chúa Trời

Vị Đức Chúa Trời mà hiện nay các ngươi tin chính là Đức Chúa Trời nào? Các ngươi có bao giờ nghĩ về điều đó chưa? Khi Ngài nhìn thấy một kẻ ác thực hiện những hành động xấu xa, Ngài có xem thường điều đó không? (Có.) Đức Chúa Trời có thái độ gì khi Ngài thấy những người thiếu hiểu biết phạm sai lầm? (Buồn bã.) Khi Ngài thấy con người ăn cắp những của lễ dâng cho Ngài, thái độ của Ngài thế nào? (Ngài xem thường họ.) Điều này hết thảy đều rất rõ ràng. Khi Đức Chúa Trời thấy ai đó mơ hồ trong niềm tin của họ vào Ngài, người mà tuyệt nhiên không hề mưu cầu lẽ thật, thì thái độ của Đức Chúa Trời thế nào? Các ngươi không chắc chắn lắm phải không? “Mơ hồ”, là một thái độ, không phải là một tội lỗi, nó cũng không xúc phạm Đức Chúa Trời, và con người cảm thấy rằng nó không phải là một loại sai lầm lớn. Vậy thì, hãy cho Ta biết – Đức Chúa Trời có thái độ nào trong trường hợp này? (Ngài không sẵn lòng thừa nhận họ.) “Không sẵn lòng thừa nhận” – đây là loại thái độ gì? Điều đó có nghĩa là Đức Chúa Trời coi thường những người này và khinh miệt họ! Cách mà Ngài đối xử với những người như thế là tỏ ra lạnh nhạt với họ. Cách tiếp cận của Đức Chúa Trời là gạt họ sang một bên, không thực hiện bất kỳ công tác nào đối với họ, và điều này bao gồm công tác khai sáng, soi sáng, sửa phạt và sửa dạy. Những người như thế hoàn toàn không được tính vào công tác của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời có thái độ nào đối với những người chọc giận tâm tính của Ngài và vi phạm những sắc lệnh quản trị của Ngài? Ghê tởm tột bậc! Đức Chúa Trời vô cùng phẫn nộ bởi những người không ăn năn về việc chọc giận tâm tính của Ngài! “Phẫn nộ” thì không gì hơn một cảm giác, một tâm trạng; nó không tương đương với một thái độ rõ ràng. Tuy nhiên, cảm giác này – tâm trạng này – sẽ mang lại một kết cục cho những người như thế: Nó sẽ khiến Đức Chúa Trời đầy sự ghê tởm tột bực! Hậu quả của sự ghê tởm tột bực này là gì? Đó là Đức Chúa Trời sẽ gạt những người này sang một bên và không đáp lại họ trong thời gian này. Sau đó Ngài sẽ đợi để phân loại họ “sau thời kỳ suy tàn”. Việc này ám chỉ điều gì? Những người này vẫn sẽ có kết cục chứ? Đức Chúa Trời không bao giờ có ý định ban cho những người như thế bất kỳ kết cục nào! Do đó, chẳng phải việc Đức Chúa Trời hiện nay không đáp lại những người như thế là điều hoàn toàn bình thường sao? (Đúng, điều đó bình thường.) Những người như thế nên chuẩn bị làm gì? Họ nên chuẩn bị để gánh chịu những hậu quả tiêu cực từ hành vi của họ và từ những hành động xấu xa mà họ đã gây ra. Đây là sự đáp lại của Đức Chúa Trời đối với một người như thế. Vì thế, giờ đây Ta phán cho rõ với những người như thế: Đừng bám víu vào những ảo tưởng của ngươi nữa, và đừng mơ tưởng thêm nữa. Đức Chúa Trời sẽ không khoan dung với con người một cách vô hạn định; Ngài sẽ không chịu đựng sự vi phạm và phản nghịch của họ đến đời đời. Một số người sẽ nói: “Con cũng đã thấy một vài người như thế, và khi họ cầu nguyện, họ đã cảm thấy đặc biệt cảm động bởi Đức Chúa Trời, sau đó họ khóc một cách cay đắng. Bình thường họ cũng rất vui vẻ; họ dường như có sự hiện diện của Đức Chúa Trời và sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời bên mình”. Đừng thốt ra lời vô lý như thế! Những giọt lệ cay đắng không nhất thiết có nghĩa là một người đang được Đức Chúa Trời cảm động hoặc tận hưởng sự hiện diện của Đức Chúa Trời, chứ đừng nói đến sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời. Nếu con người chọc giận Đức Chúa Trời, liệu Ngài có còn dẫn dắt họ không? Tóm lại, khi Đức Chúa Trời đã quyết định đào thải và vứt bỏ ai đó, thì kết cục của người đó đã xong. Bất kể họ có cảm giác tốt thế nào khi cầu nguyện, hoặc họ có bao nhiêu đức tin nơi Đức Chúa Trời trong lòng, điều này không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là Đức Chúa Trời không cần loại đức tin này; Ngài đã cự tuyệt những người này. Xử lý họ như thế nào trong tương lai cũng không quan trọng. Điều quan trọng là ngay chính khoảnh khắc mà những người này chọc giận Đức Chúa Trời, thì kết cục của họ đã được định đoạt. Nếu Đức Chúa Trời đã quyết định không cứu rỗi những người như thế, thì họ sẽ bị bỏ lại phía sau để bị trừng phạt. Đây là thái độ của Đức Chúa Trời.

Mặc dù thực chất của Đức Chúa Trời có một yếu tố về tình yêu thương, và Ngài có lòng thương xót đối với từng người một, nhưng con người đã bỏ qua và quên đi thực tế là tôn nghiêm cũng là một thực chất của Ngài. Việc Ngài có tình yêu thương không có nghĩa là con người có thể tự do xúc phạm Ngài, mà không gợi trong Ngài cảm xúc hay phản ứng gì, và thực tế là Ngài có lòng thương xót cũng không có nghĩa là Ngài không có nguyên tắc trong cách đối xử với con người. Đức Chúa Trời là hằng sống; Ngài thực sự hiện hữu. Ngài không phải là một con rối được tưởng tượng ra hay bất kỳ vật thể nào khác. Trong khi Ngài hiện hữu, chúng ta nên cẩn thận lắng nghe tiếng lòng của Ngài mọi lúc, chú ý kỹ đến thái độ của Ngài và bắt đầu hiểu cảm nhận của Ngài. Chúng ta không nên dùng trí tưởng tượng của con người để định nghĩa Đức Chúa Trời, và cũng không nên áp đặt những suy nghĩ và ước muốn của con người lên Ngài, làm cho Đức Chúa Trời đối xử với con người theo cách thức của con người dựa trên những sự tưởng tượng của con người. Nếu ngươi làm điều này, thì ngươi đang chọc giận Đức Chúa Trời, đang kích động cơn thạnh nộ của Ngài, và thách thức phẩm cách của Ngài! Do đó, một khi các ngươi đã bắt đầu hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề này, Ta khuyên mỗi một người các ngươi hãy cẩn thận và thận trọng trong hành động của mình. Cũng hãy cẩn thận và thận trọng trong lời nói – về cách đối xử với Đức Chúa Trời, các ngươi càng cẩn thận và thận trọng thì càng tốt! Khi ngươi không hiểu được thái độ của Đức Chúa Trời, hãy kiềm chế nói năng bất cẩn, đừng sơ suất trong hành động của mình, và đừng chụp mũ một cách tùy ý. Thậm chí quan trọng hơn, đừng đi đến bất kỳ kết luận nào một cách tùy tiện. Thay vào đó, ngươi nên chờ đợi và tìm kiếm; những hành động này cũng là một biểu hiện của việc kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác. Trên hết, nếu ngươi có thể đạt được điều này, và trên hết, nếu ngươi có thái độ này, thì Đức Chúa Trời sẽ không trách cứ ngươi vì sự ngớ ngẩn, ngu dốt và thiếu hiểu biết về những lý do đằng sau các sự việc. Thay vào đó, nhờ thái độ e sợ xúc phạm đến Đức Chúa Trời, tôn trọng ý định của Ngài và sẵn lòng thuận phục Ngài của ngươi, mà Đức Chúa Trời sẽ nhớ đến ngươi, dẫn dắt và khai sáng ngươi, hoặc khoan dung cho sự non nớt và thiếu hiểu biết của ngươi. Ngược lại, nếu ngươi có thái độ bất kính đối với Ngài – phán xét Ngài tùy thích hoặc tùy tiện phán đoán và định nghĩa các tư tưởng của Ngài – thì Đức Chúa Trời sẽ lên án ngươi, sửa dạy ngươi, và thậm chí trừng phạt ngươi; hoặc là, Ngài có thể đưa ra sự nhận xét về ngươi. Có thể sự nhận xét này sẽ bao gồm kết cục của ngươi. Do đó, Ta muốn nhấn mạnh một lần nữa: Từng người các ngươi nên cẩn thận và cẩn trọng về mọi thứ đến từ Đức Chúa Trời. Đừng nói năng một cách bất cẩn, và đừng sơ suất trong các hành động của mình. Trước khi ngươi nói bất cứ điều gì, ngươi nên dừng lại và suy nghĩ: Liệu hành động này của tôi có chọc giận Đức Chúa Trời không? Khi làm điều đó, tôi có kính sợ Đức Chúa Trời không? Thậm chí trong những vấn đề đơn giản, ngươi cũng nên cố gắng tìm hiểu những câu hỏi này, và dành nhiều thời gian hơn để xem xét chúng. Nếu ngươi có thể thực sự thực hành theo những nguyên tắc này trong mọi phương diện, trong mọi sự việc, trong mọi lúc, và áp dụng một thái độ như thế đặc biệt là khi ngươi không hiểu điều gì đó, thì Đức Chúa Trời sẽ luôn luôn dẫn dắt ngươi và cung cấp cho ngươi một con đường để đi theo. Bất kể con người có trình diễn với hình thức nào đi nữa, thì Đức Chúa Trời cũng nhìn thấy chúng hoàn toàn rõ ràng và hiển nhiên, và Ngài sẽ đưa ra một sự đánh giá chính xác và thích đáng về những màn biểu diễn này của ngươi. Sau khi ngươi đã trải qua sự thử luyện cuối cùng, Đức Chúa Trời sẽ gom tất cả các hành vi của ngươi và tổng kết lại toàn bộ để định đoạt kết cục của ngươi. Kết quả này sẽ thuyết phục từng người một không có chút nghi ngờ. Điều mà Ta muốn phán với ngươi ở đây là: Mỗi việc làm của ngươi, mỗi hành động của ngươi và mỗi suy nghĩ của người đều quyết định số phận của các ngươi.

Ai định đoạt kết cục của con người?

Có một vấn đề cực kỳ quan trọng khác để thảo luận và đó là thái độ của các ngươi đối với Đức Chúa Trời. Thái độ này vô cùng quan trọng! Nó quyết định liệu cuối cùng ngươi sẽ đi đến sự hủy diệt hay là bước vào đích đến tốt đẹp mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho các ngươi. Trong Thời đại Vương quốc, Đức Chúa Trời đã thực hiện công tác trong hơn hai mươi năm, và có lẽ, trong suốt quá trình hai thập kỷ này, trong thâm tâm các ngươi đã có chút không chắc chắn về việc mình đã thể hiện như thế nào. Tuy nhiên, trong lòng Đức Chúa Trời, Ngài đã có một sự ghi lại thực tế và trung thực về từng người các ngươi. Từ khi từng người bắt đầu đi theo Ngài và lắng nghe những bài giảng của Ngài, dần dần càng ngày càng hiểu nhiều hơn về lẽ thật, và cho đến khi từng người bắt đầu thực hiện bổn phận của mình, Đức Chúa Trời đã ghi lại đủ loại hành vi từng người đã làm. Trong khi thực hiện bổn phận của mình và phải đối mặt với mọi kiểu môi trường và thử luyện, con người có thái độ nào? Họ thể hiện ra sao? Họ cảm nhận thế nào về Đức Chúa Trời trong lòng? … Đức Chúa Trời có một ký thuật về tất cả những điều này; Ngài có một bản ghi chép về tất cả. Có lẽ, theo quan điểm của các ngươi, những vấn đề này khó hiểu. Tuy nhiên, trên lập trường của Đức Chúa Trời, hết thảy chúng đều rõ ràng phân minh, và thậm chí không có một chút cẩu tắc nào. Đây là một vấn đề liên quan đến kết cục của từng người, và nó cũng liên quan đến số phận và viễn cảnh tương lai của từng người, và hơn nữa, đây là nơi mà Đức Chúa Trời dốc hết mọi nỗ lực công phu; do đó, Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ xao nhãng nó một chút nào, và Ngài cũng không dung thứ bất kỳ sự bất cẩn nào. Đức Chúa Trời đang ghi chép lại ký thuật này của nhân loại, ghi chép về toàn bộ quá trình con người đi theo Đức Chúa Trời, từ thuở ban đầu đến tận khi kết thúc. Thái độ của ngươi đối với Ngài trong giai đoạn này đã quyết định số phận của ngươi. Chẳng phải vậy sao? Giờ đây, ngươi có tin rằng Đức Chúa Trời công chính không? Những hành động của Ngài có thích đáng không? Các ngươi vẫn còn có bất kỳ sự tưởng tượng nào khác về Đức Chúa Trời trong đầu không? (Không.) Khi ấy các ngươi sẽ nói rằng kết cục của con người được quyết định bởi Đức Chúa Trời hay được quyết định bởi chính con người? (Chúng được quyết định bởi Đức Chúa Trời.) Chính ai là người quyết định chúng? (Đức Chúa Trời.) Ngươi không chắc, phải vậy không? Các anh chị em đến từ Hồng Kông, hãy lên tiếng đi – ai quyết định chúng? (Chính con người quyết định chúng.) Chính con người quyết định chúng phải không? Vậy thì chẳng phải điều đó sẽ có nghĩa rằng kết cục của con người không liên quan gì đến Đức Chúa Trời sao? Các anh chị em đến từ Hàn Quốc, hãy lên tiếng đi. (Đức Chúa Trời quyết định kết cục của con người dựa trên mọi hành động và việc làm của họ, và theo con đường nào mà họ đang đi.) Đây là một câu trả lời rất khách quan. Có một thực tế ở đây Ta phải báo cho hết thảy các ngươi: Trong quá trình công tác cứu rỗi của Đức Chúa Trời, Ngài đã lập ra một tiêu chuẩn cho con người. Tiêu chuẩn này là họ phải lắng nghe lời Đức Chúa Trời và tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời. Chính tiêu chuẩn này được dùng để cân đo kết cục của con người. Nếu ngươi thực hành theo tiêu chuẩn này của Đức Chúa Trời, thì ngươi có thể có được một kết cục tốt đẹp; nếu ngươi không thực hành, thì ngươi không thể có được một kết cục tốt đẹp. Vậy thì, ngươi nói ai sẽ quyết định kết cục này? Không phải là một mình Đức Chúa Trời quyết định nó, mà đúng hơn là Đức Chúa Trời cùng với con người. Có đúng vậy không? (Đúng.) Tại sao vậy? Đó là vì chính Đức Chúa Trời là Đấng chủ động thực hiện công tác cứu rỗi nhân loại và chuẩn bị một đích đến tốt đẹp cho nhân loại; con người là đối tượng công tác của Đức Chúa Trời, và kết cục này, đích đến này, là thứ mà Đức Chúa Trời chuẩn bị cho họ. Nếu không có đối tượng để Ngài làm việc, thì Ngài không cần thực hiện công tác này; nếu Ngài không đang thực hiện công tác này, thì con người sẽ không có một cơ hội để có được sự cứu rỗi. Con người là những người được cứu rỗi, và mặc dù được cứu rỗi là một vai trò thụ động trong quá trình này, nhưng chính thái độ của những người giữ vai trò này quyết định liệu Đức Chúa Trời sẽ thành công trong công tác cứu rỗi nhân loại của Ngài hay không. Nếu không nhờ sự dẫn dắt Đức Chúa Trời ban cho ngươi, thì ngươi sẽ không biết được tiêu chuẩn của Ngài, và ngươi cũng sẽ không có một mục tiêu. Nếu ngươi có tiêu chuẩn này, mục tiêu này, nhưng mà ngươi vẫn không hợp tác, đưa nó vào thực hành hoặc trả giá, thì ngươi sẽ không có được kết cục này. Vì lý do này, Ta phán rằng kết cục của con người không thể tách rời khỏi Đức Chúa Trời, và nó cũng không thể tách rời khỏi con người. Vậy thì, giờ đây các ngươi đã biết ai quyết định kết cục của con người.

Con người có khuynh hướng định nghĩa Đức Chúa Trời dựa trên kinh nghiệm

Khi đang trao đổi về đề tài biết về Đức Chúa Trời, các ngươi có để ý điều gì không? Các ngươi có để ý rằng thái độ của Ngài những ngày này đã trải qua một sự biến đổi không? Thái độ của Ngài đối với con người là không thể thay đổi phải không? Ngài sẽ luôn luôn chịu đựng như thế này, dành tất cả tình yêu thương và lòng thương xót của Ngài cho con người đến đời đời sao? Vấn đề này cũng liên quan đến thực chất của Đức Chúa Trời. Chúng ta hãy quay trở lại câu hỏi về người con trai được gọi là hoang đàng đã được đề cập trước đây. Sau khi câu hỏi đó được đặt ra, những đáp án của các ngươi chưa rõ ràng lắm; nói cách khác, các ngươi vẫn chưa có một sự hiểu biết vững chắc về các ý định của Đức Chúa Trời. Khi biết rằng Đức Chúa Trời yêu nhân loại, họ định nghĩa Ngài là biểu tượng của tình yêu: Họ tin rằng bất kể con người làm gì, bất kể họ hành xử ra sao, bất kể họ đối xử với Đức Chúa Trời thế nào và bất kể họ có thể phản nghịch như thế nào, không điều gì trong số này thực sự quan trọng, bởi Đức Chúa Trời có tình yêu thương và tình yêu thương của Ngài là vô hạn và vô lượng. Đức Chúa Trời có tình yêu thương, vì vậy Ngài có thể khoan dung cho con người; và Đức Chúa Trời có tình yêu thương, vì vậy Ngài có thể thương xót con người, thương xót sự non nớt của họ, thương xót sự thiếu hiểu biết của họ và thương xót sự phản nghịch của họ. Điều này thực sự là vậy phải không? Đối với một số người, khi họ đã trải qua sự nhẫn nại của Đức Chúa Trời một lần hay thậm chí một vài lần, họ sẽ xem những kinh nghiệm này là vốn liếng trong sự hiểu biết của riêng họ về Đức Chúa Trời, tin rằng Ngài sẽ mãi mãi nhẫn nại và thương xót đối với họ, sau đó, trong suốt cuộc đời, họ lấy sự nhẫn nại này của Đức Chúa Trời và xem đó là tiêu chuẩn mà Ngài dùng để đối xử với họ. Cũng có những người, sau một lần trải nghiệm sự khoan dung của Đức Chúa Trời, thì họ sẽ mãi mãi định nghĩa Đức Chúa Trời là người khoan dung – và trong tâm trí họ, sự khoan dung này là vô hạn, vô điều kiện, và thậm chí hoàn toàn vô nguyên tắc. Những niềm tin như thế có đúng không? Mỗi lần những vấn đề về thực chất của Đức Chúa Trời hay tâm tính của Đức Chúa Trời được thảo luận, thì các ngươi dường như đều hoang mang. Nhìn thấy các ngươi như thế này làm cho Ta rất lo lắng. Các ngươi đã nghe rất nhiều lẽ thật liên quan đến thực chất của Đức Chúa Trời; các ngươi cũng nghe rất nhiều thảo luận liên quan đến tâm tính của Ngài. Tuy nhiên, trong tâm trí các ngươi, những vấn đề này và lẽ thật về những khía cạnh này chỉ là những ký ức dựa trên lý thuyết và những chữ viết; trong cuộc sống hàng ngày của mình, không ai trong số các ngươi từng có thể trải nghiệm hay thấy được tâm tính của Đức Chúa Trời thực sự là gì. Do đó, các ngươi hết thảy đều qua loa đại khái trong đức tin của mình; hết thảy các ngươi đều tin một cách mù quáng, đến độ mà các ngươi có một thái độ bất kính đối với Đức Chúa Trời và thậm chí phớt lờ Ngài. Việc các ngươi có thái độ này đối với Đức Chúa Trời dẫn đến điều gì? Nó dẫn đến việc các ngươi luôn luôn đưa ra những kết luận về Đức Chúa Trời. Một khi ngươi đã có được một chút ít kiến thức, thì ngươi cảm thấy rất thỏa mãn, như thể ngươi đã có được trọn vẹn Đức Chúa Trời. Sau đó, ngươi kết luận rằng Đức Chúa Trời là như thế, và ngươi không để Ngài tự do hành động. Hơn nữa, bất kỳ khi nào Đức Chúa Trời làm điều gì mới, ngươi chỉ đơn giản từ chối thừa nhận rằng Ngài là Đức Chúa Trời. Một ngày nọ, khi Đức Chúa Trời phán: “Ta không còn yêu thương loài người nữa; Ta sẽ không còn dành sự thương xót cho con người nữa; Ta không còn bất kỳ sự dung thứ hay nhẫn nại nào đối với họ nữa; trong Ta đầy dẫy sự ghê tởm và ác cảm tột bậc đối với họ”, những lời tuyên bố như thế sẽ tạo nên sự xung đột trong thâm tâm của con người. Thậm chí một số người trong số họ còn nói: “Ngài không phải là Đức Chúa Trời của con nữa; Ngài không còn là Đức Chúa Trời mà con muốn đi theo. Nếu đây là những gì Ngài phán, thì Ngài không còn đủ tiêu chuẩn làm Đức Chúa Trời của con, và con không cần phải tiếp tục đi theo Ngài. Nếu Ngài không ban cho con lòng thương xót, tình yêu thương và sự khoan dung nữa, thì con sẽ ngừng đi theo Ngài. Nếu Ngài khoan dung với con vô thời hạn, luôn luôn nhẫn nại với con, và cho con thấy rằng Ngài là tình yêu thương, Ngài là sự nhẫn nại, và Ngài là sự khoan dung, thì chỉ khi đó con mới có thể đi theo Ngài, và chỉ khi đó con mới có tự tin để đi theo Ngài đến cùng. Vì con có sự nhẫn nại và thương xót của Ngài, nên sự phản nghịch và những vi phạm của con có thể được tha thứ và tha tội vô thời hạn, và con có thể phạm tội mọi lúc mọi nơi, xưng tội và được tha tội mọi lúc mọi nơi, và chọc giận Ngài mọi lúc mọi nơi. Ngài sẽ không có bất kỳ ý kiến hay bất kỳ kết luận nào về con”. Mặc dù không một ai trong các ngươi có thể nghĩ về loại vấn đề này một cách chủ quan và có chủ ý như thế, nhưng bất cứ khi nào các ngươi xem Đức Chúa Trời như là một công cụ được dùng để tha thứ cho những tội lỗi của các ngươi hoặc là một đối tượng được dùng để có được một đích đến tốt đẹp, thì các ngươi đã ngấm ngầm đặt Đức Chúa Trời hằng sống đối lập với các ngươi, như là kẻ thù của các ngươi. Đây là những gì Ta nhìn thấy. Ngươi có thể tiếp tục nói những điều như: “Con tin vào Đức Chúa Trời”, “Con mưu cầu lẽ thật”, “Con muốn thay đổi tâm tính của mình”, “Con muốn thoát khỏi ảnh hưởng của bóng tối”, “Con muốn làm Đức Chúa Trời thỏa lòng”, “Con muốn thuận phục Đức Chúa Trời”, “Con muốn trung tín với Đức Chúa Trời, và làm tốt bổn phận của mình”, v.v. Tuy nhiên, cho dù những lời nói của ngươi nghe có vẻ ngọt ngào đến mấy, cho dù ngươi có thể biết được bao nhiêu lý thuyết, và cho dù lý thuyết đó có hoành tráng hoặc cao cả đến đâu chăng nữa, thì thực tế của vấn đề là giờ đây có nhiều người các ngươi đã học cách sử dụng những quy định, giáo lý, lý thuyết mà các ngươi đã nắm vững để đưa ra những kết luận về Đức Chúa Trời, do đó tự nhiên đặt Ngài đối lập với chính các ngươi. Mặc dù ngươi có thể đã nắm vững những câu chữ và giáo lý, nhưng ngươi chưa thực sự bước vào hiện thực của lẽ thật, vì vậy rất khó cho ngươi để đến gần với Đức Chúa Trời, để biết về Ngài và để hiểu được Ngài. Điều này thật đáng thương!

Ta đã xem cảnh sau đây trong một video: Một vài chị em có cuốn “Lời xuất hiện trong xác thịt” và họ đang giơ nó lên rất cao; họ đang giơ cuốn sách cao quá đầu giữa bọn họ. Dù đây chỉ là một hình ảnh, nhưng điều gợi lên trong Ta không phải là một hình ảnh; mà đúng hơn, nó đã khiến Ta nghĩ rằng điều mà mỗi người giơ cao trong lòng không phải là lời Đức Chúa Trời, mà là cuốn sách về lời Đức Chúa Trời. Đây là một vấn đề vô cùng đáng buồn. Một hành động như thế hoàn toàn không giống như việc tôn cao Đức Chúa Trời, bởi vì sự thiếu hiểu biết của các ngươi về Đức Chúa Trời đã đến mức ngay cả một câu hỏi rất hiển nhiên, một vấn đề cực kỳ nhỏ, cũng khiến các ngươi nảy sinh những quan niệm của riêng mình. Khi Ta hỏi những điều về các ngươi, và đang nghiêm túc với các ngươi, các ngươi đáp lại với sự phỏng đoán và trí tưởng tượng của chính mình; một số người các ngươi thậm chí còn có giọng điệu nghi ngờ và trả lời câu hỏi của Ta bằng một câu hỏi. Điều này cho Ta biết thậm chí còn rõ ràng hơn rằng vị Đức Chúa Trời mà các ngươi tin không phải là Đức Chúa Trời thật. Sau khi đọc lời Đức Chúa Trời trong nhiều năm, các ngươi sử dụng chúng, công tác của Đức Chúa Trời và nhiều giáo lý hơn để một lần nữa lại đưa ra những kết luận về Ngài. Hơn nữa, ngươi thậm chí không bao giờ cố gắng hiểu Đức Chúa Trời; ngươi không bao giờ cố gắng tìm ra ý định của Ngài, hiểu được thái độ của Ngài đối với con người, hoặc thông tỏ được Đức Chúa Trời nghĩ gì, tại sao Ngài buồn, tại sao Ngài tức giận, tại sao Ngài cự tuyệt con người, và những câu hỏi tương tự khác. Hơn nữa, thậm chí nhiều người còn tin rằng Đức Chúa Trời đã luôn luôn im lặng bởi vì Ngài chỉ đơn giản đang theo dõi những hành động khác nhau của nhân loại, mà không có thái độ hay ý kiến gì về họ. Tuy nhiên một nhóm người khác lại tin rằng Đức Chúa Trời không thốt ra một lời nào bởi vì Ngài đã đồng ý ngầm, giữ yên lặng bởi vì Ngài đang chờ đợi hay bởi vì Ngài không có thái độ nào; họ nghĩ rằng bởi vì thái độ của Đức Chúa Trời đã được đề cập đầy đủ trong cuốn sách, và được thể hiện trọn vẹn cho nhân loại, do đó không cần phải nói cho con người biết hết lần này đến lần khác. Dù Đức Chúa Trời im lặng, nhưng Ngài vẫn có một thái độ và một quan điểm, cũng như là một tiêu chuẩn mà Ngài yêu cầu con người phải sống theo. Mặc dù con người không cố gắng hiểu hay tìm kiếm Ngài, nhưng thái độ của Đức Chúa Trời rất rõ ràng. Hãy xem xét một người đã từng sốt sắng đi theo Ngài, nhưng rồi, đến một lúc nào đó, từ bỏ Ngài và bỏ đi. Thật đáng ngạc nhiên, nếu bây giờ người này muốn quay lại, thì các ngươi không biết quan điểm của Đức Chúa Trời là gì hoặc Ngài sẽ có thái độ nào. Chẳng phải điều này vô cùng đáng buồn sao? Thực tế là, đây là một vấn đề khá nông cạn. Nếu các ngươi đã thực sự hiểu được tấm lòng Đức Chúa Trời, thì các ngươi sẽ biết thái độ của Ngài đối với loại người này, và các ngươi sẽ không đưa ra một đáp án mơ hồ. Vì các ngươi không biết, hãy để Ta cung cấp cho các ngươi.

Thái độ của Đức Chúa Trời đối với những ai chạy trốn trong công tác của Ngài

Có những người như thế này ở khắp nơi: Sau khi họ đã chắc chắn về đường lối Đức Chúa Trời, vì nhiều lý do khác nhau, họ lặng lẽ bỏ đi, không một lời từ biệt, để từ bỏ và làm bất cứ điều gì mình muốn. Vào thời điểm này, chúng ta sẽ không đi vào lý do tại sao những người này bỏ đi; trước tiên chúng ta sẽ nhìn xem Đức Chúa Trời có thái độ nào đối với loại người này. Điều đó quá rõ ràng. Ngay khi những ngươi này vừa đi khỏi, trong mắt của Đức Chúa Trời, đời sống đức tin của họ đã kết thúc. Không phải là cá nhân con người chấm dứt nó, mà là Đức Chúa Trời. Việc người này rời bỏ Đức Chúa Trời có nghĩa rằng họ đã chối bỏ Đức Chúa Trời, rằng họ không còn cần Ngài nữa, và rằng họ không còn chấp nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Vì những người như thế này không cần Đức Chúa Trời nữa, liệu Ngài còn cần họ không? Hơn nữa, khi những người như thế có loại thái độ này, quan điểm này, và đã nuôi quyết tâm rời bỏ Đức Chúa Trời, thì họ đã chọc giận tâm tính của Ngài. Mặc dù họ có thể đã không nổi cơn thịnh nộ và nguyền rủa Đức Chúa Trời, mặc dù họ có thể đã không thực hiện bất kỳ hành vi xấu xa hay thái quá nào, mặc dù thực tế những người này đang nghĩ rằng: “Nếu đến một ngày mà tôi đã vui chơi thỏa thích ở bên ngoài, hoặc tôi vẫn cần đến Đức Chúa Trời cho một điều gì đó, thì tôi sẽ quay lại. Hoặc là nếu Đức Chúa Trời gọi tôi, thì tôi sẽ quay lại”, hoặc họ nói: “Khi tôi bị tổn thương ở bên ngoài, hoặc khi tôi thấy rằng thế giới bên ngoài quá tối tăm và quá tà ác và tôi không còn muốn đi cùng dòng chảy, thì tôi sẽ quay lại với Đức Chúa Trời”. Mặc dù những người này đã tính toán trong đầu chính xác khi nào họ sẽ quay trở lại, và mặc dù họ vẫn cố gắng chừa cửa để trở về, nhưng họ không nhận ra rằng bất kể họ tin gì hoặc họ lên kế hoạch như thế nào, thì tất cả những điều này chỉ là sự mơ tưởng mà thôi. Sai lầm lớn nhất của họ là không rõ về việc mong muốn bỏ đi của họ làm cho Đức Chúa Trời cảm thấy thế nào. Ngay từ lúc họ quyết định rời bỏ Đức Chúa Trời, Ngài đã hoàn toàn từ bỏ họ; khi đó, Ngài đã quyết định kết cục cho một người như thế trong lòng. Kết cục đó là gì? Đó chính là người này sẽ là một trong những con chuột, và do đó sẽ bị diệt vong cùng với chúng. Vì vậy, con người thường nhìn thấy loại tình huống này: Một người nào đó từ bỏ Đức Chúa Trời, nhưng sau đó không nhận lãnh sự trừng phạt nào. Đức Chúa Trời vận hành theo các nguyên tắc riêng của Ngài; một vài điều có thể được nhìn thấy, trong khi những điều khác chỉ được kết luận trong lòng Đức Chúa Trời, vì vậy con người không thể nhìn thấy những kết quả. Phần mà con người có thể nhìn thấy thì không nhất thiết là mặt thật của sự việc, mà mặt bên kia – mặt mà ngươi không thấy được – thực sự chứa đựng những suy nghĩ và kết luận chân thành của Đức Chúa Trời.

Những ai bỏ chạy trong công tác của Đức Chúa Trời là những người từ bỏ con đường thật

Tại sao Đức Chúa Trời có thể ban cho những người bỏ chạy trong quá trình công tác của Ngài một hình phạt nghiêm khắc như thế? Tại sao Ngài lại tức giận họ như vậy? Trước hết, chúng ta biết rằng tâm tính của Đức Chúa Trời là sự oai nghi và thạnh nộ; Ngài không phải là con chiên bị giết bởi bất kỳ ai, càng không phải là một con rối bị con người điều khiển theo cách họ muốn. Ngài cũng không phải là một khối không khí bị người ta thao túng. Nếu ngươi thực sự tin rằng Đức Chúa Trời hiện hữu, thì ngươi nên có một lòng kính sợ Đức Chúa Trời, và ngươi nên biết rằng thực chất của Ngài không phải là để bị chọc giận. Sự giận dữ này có thể gây ra bởi một lời nói, hoặc có thể bởi một suy nghĩ, hoặc có thể bởi kiểu hành vi xấu xa nào đó, hoặc thậm chí có thể bởi một dạng hành vi ôn hòa, hay hành vi mà trong mắt và đạo đức của con người có thể cho qua; hoặc, có lẽ nó bị khiêu khích bởi một giáo lý hoặc một lý thuyết. Tuy nhiên, một khi ngươi đã chọc giận Đức Chúa Trời, thì cơ hội của ngươi không còn và những ngày cuối cùng của ngươi đã đến. Đây là một điều khủng khiếp! Nếu ngươi không hiểu rằng không được xúc phạm Đức Chúa Trời, thì có lẽ ngươi không sợ Ngài, và có thể ngươi đang thường xuyên xúc phạm Ngài. Nếu ngươi không biết cách kính sợ Đức Chúa Trời, thì ngươi không thể kính sợ Đức Chúa Trời, và ngươi sẽ không biết cách để đặt mình vào con đường tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời – kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác. Một khi ngươi bắt đầu nhận thức và ý thức rằng không được xúc phạm Đức Chúa Trời, thì ngươi sẽ biết làm thế nào là kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác.

Tuân theo đường lối kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác không nhất thiết là ngươi biết được bao nhiêu lẽ thật, ngươi đã kinh qua bao nhiêu sự thử luyện, hoặc ngươi đã được sửa dạy bao nhiêu. Đúng hơn, điều đó tùy thuộc vào loại thái độ mà ngươi có đối với Đức Chúa Trời trong lòng ngươi, và thực chất nào ngươi bộc lộ. Thực chất của con người và thái độ chủ quan của họ – những điều này rất quan trọng, rất chính yếu. Đối với những ai đã từ bỏ và rời bỏ Đức Chúa Trời, thì thái độ khinh miệt của họ đối với Ngài và lòng xem thường lẽ thật của họ đã chọc giận tâm tính của Ngài, vì thế về phần Ngài, họ sẽ không bao giờ được tha thứ. Họ đã biết về sự hiện hữu của Đức Chúa Trời, được báo tin rằng Ngài đã đến, và thậm chí đã trải nghiệm công tác mới của Đức Chúa Trời. Sự ra đi của họ không phải là một trường hợp bị mê hoặc hay đầu óc lộn xộn, càng không phải là họ bị ép buộc phải bỏ đi. Đúng hơn, họ đã chọn lựa rời bỏ Đức Chúa Trời một cách có chủ ý, và với một tâm trí minh mẫn. Sự ra đi của họ không phải là một vấn đề lạc đường, và cũng không phải họ bị đào thải. Do đó, trong mắt Đức Chúa Trời, họ không phải là những con chiên lạc đàn, chứ đừng nói là những đứa con hoang đàn đã bị lạc lối. Họ ra đi mà không bị trừng phạt – và một điều kiện như thế, một tình huống như thế, chọc giận tâm tính của Đức Chúa Trời, và chính vì sự chọc giận này mà Ngài dành cho họ những kết cục vô vọng. Chẳng phải loại kết cục này đáng sợ sao? Do đó, nếu con người không biết về Đức Chúa Trời, họ có thể xúc phạm đến Ngài. Đây không phải là vấn đề nhỏ! Nếu con người không xem trọng thái độ của Đức Chúa Trời, và vẫn tin rằng Ngài đang mong chờ sự trở về của họ bởi vì họ là một số con chiên lạc của Ngài và Ngài vẫn đang chờ đợi họ thay lòng, thì ngày trừng phạt của họ không còn xa nữa. Đức Chúa Trời sẽ không chỉ đơn thuần không chấp nhận họ – giả sử đây là lần thứ hai họ chọc giận tâm tính của Ngài, thì vấn đề còn khủng khiếp hơn thế nũa! Thái độ bất kính của những người này đã vi phạm những sắc lệnh quản trị của Đức Chúa Trời. Liệu Ngài sẽ vẫn chấp nhận họ không? Trong lòng Ngài, những nguyên tắc của Đức Chúa Trời về vấn đề này là khi một ai đó đã chắc chắn đâu là con đường thật, nhưng vẫn có thể chối bỏ Đức Chúa Trời và rời xa Đức Chúa Trời một cách có chủ ý và với một tâm trí minh mẫn, thì Ngài sẽ chặn đường đến sự cứu rỗi của một người như thế, và đối với cá nhân này, cánh cổng vào vương quốc sẽ bị đóng lại kể từ đó. Khi người này đến gõ cửa một lần nữa, Đức Chúa Trời sẽ không mở cửa; người này sẽ bị đóng cửa đời đời. Có lẽ một vài người các ngươi đã đọc câu chuyện về Môi-se trong Kinh Thánh. Sau khi Môi-se được Đức Chúa Trời xức dầu, 250 nhà lãnh đạo đã bày tỏ sự phản nghịch đối với Môi-se bởi vì hành động của ông và vì những lý do khác nhau khác. Họ đã từ chối thuận phục ai? Đó không phải là Môi-se. Họ từ chối thuận phục sự sắp đặt của Đức Chúa Trời; họ từ chối thuận phục công tác của Đức Chúa Trời về vấn đề này. Họ đã nói như sau: “Thôi đủ rồi! Vì cả hội chúng đều là thánh, và Ðức Giê-hô-va ngự ở trong”. Theo quan điểm của con người, những lời và dòng chữ này có quá nghiêm trọng không? Chúng không nghiêm trọng. Ít nhất thì nghĩa đen của những từ này không nghiêm trọng. Về mặt pháp lý, chúng không vi phạm bất cứ luật lệ nào, bởi vì nhìn bề ngoài, đây không phải là một ngôn ngữ hay từ vựng mang tính chống đối, nó càng không có bất kỳ ý nghĩa phạm thượng nào. Đây chỉ là những câu thông thường, không có gì hơn. Vậy thì, tại sao những từ này có thể gây ra một cơn thịnh nộ như thế từ Đức Chúa Trời? Đó là vì chúng không nói với con người, mà với Đức Chúa Trời. Thái độ và tâm tính mà họ thể hiện chính xác là những điều chọc giận tâm tính của Đức Chúa Trời, và xúc phạm phần tâm tính không được xúc phạm của Đức Chúa Trời. Hết thảy chúng ta đều biết cuối cùng thì kết cục của những nhà lãnh đạo này là gì. Về phần những người đã từ bỏ Đức Chúa Trời, quan điểm của họ là gì? Họ có thái độ nào? Và tại sao quan điểm và thái độ của họ lại khiến Đức Chúa Trời xử lý với họ theo cách thức như thế? Lý do là mặc dù họ biết rõ Ngài là Đức Chúa Trời, nhưng họ vẫn chọn cách phản bội Ngài, và đây là lý do tại sao họ đã hoàn toàn bị tước mất cơ hội được cứu rỗi. Như Kinh Thánh có chép: “Vì nếu chúng ta đã nhận biết lẽ thật rồi, mà lại cố ý phạm tội, thì không còn có tế lễ chuộc tội nữa” (Hê-bơ-rơ 10:26). Giờ đây các ngươi đã hiểu rõ về vấn đề này phải không?

Số phận con người được quyết định bởi thái độ của họ đối với Đức Chúa Trời

Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời hằng sống, và giống như con người hành xử khác nhau trong những tình huống khác nhau, thái độ của Ngài đối với những hành vi này cũng khác nhau bởi vì Ngài không phải là một con rối mà Ngài cũng không phải là một khối không khí. Nhận biết được thái độ của Đức Chúa Trời là một mưu cầu đáng giá đối với nhân loại. Thông qua việc biết được thái độ của Đức Chúa Trời, con người nên học cách để có thể có được sự hiểu biết về tâm tính của Đức Chúa Trời từng chút một và bắt đầu hiểu được lòng Ngài. Khi ngươi dần dần bắt đầu hiểu được lòng Đức Chúa Trời, ngươi sẽ không cảm thấy việc kính sợ Ngài và lánh khỏi điều ác là một việc khó thực hiện đến thế. Hơn nữa, khi ngươi hiểu được Đức Chúa Trời, ngươi sẽ không thể đưa ra kết luận về Ngài như vậy. Một khi ngươi đã ngừng đưa ra những kết luận về Đức Chúa Trời, ngươi sẽ ít có khả năng xúc phạm đến Ngài, và khi ngươi không hề nhận ra điều đó, Đức Chúa Trời sẽ dẫn dắt ngươi để có được sự hiểu biết về Ngài; điều này sẽ làm lòng ngươi tràn đầy sự kính sợ dành cho Ngài. Sau đó ngươi sẽ ngừng định nghĩa Đức Chúa Trời thông qua các giáo lý, câu chữ, và những lý thuyết mà ngươi đã nắm vững. Thay vào đó, bằng việc thường xuyên tìm kiếm ý của Đức Chúa Trời trong mọi sự, ngươi sẽ vô thức trở thành người hợp tâm ý của Đức Chúa Trời.

Công tác của Đức Chúa Trời thì con người không nhìn thấy được và không thể chạm tới được, nhưng về phần Ngài, những hành động của mỗi một người – cùng với thái độ của họ đối với Ngài – không những Đức Chúa Trời có thể cảm nhận được, mà Ngài còn có thể thấy được. Đây là điều mà mọi người nên nhận ra và hiểu thật rõ. Ngươi có thể luôn luôn tự hỏi: “Đức Chúa Trời có biết tôi đang làm gì ở đây không? Ngài có biết ngay lúc này tôi đang nghĩ gì không? Có thể Ngài biết, và có thể Ngài không biết”. Nếu ngươi chấp nhận loại quan điểm này, đi theo và tin vào Đức Chúa Trời nhưng vẫn nghi ngờ về công tác của Ngài và sự hiện hữu của Ngài, thì sớm muộn gì cũng sẽ đến một ngày ngươi sẽ làm Ngài tức giận, vì ngươi đang ở trên bờ vực thẳm rồi. Ta đã thấy những người đã tin Đức Chúa Trời trong nhiều năm nhưng mà vẫn chưa có được thực tế lẽ thật, càng không hiểu được tâm ý của Đức Chúa Trời. Những người này không có tiến bộ gì trong đời sống và vóc giạc của mình mà chỉ tuân thủ những giáo lý nông cạn nhất. Đó là vì những người như thế chưa bao giờ xem lời Đức Chúa Trời chính là sự sống, và chưa bao giờ đối mặt và chấp nhận sự hiện hữu của Ngài. Ngươi có nghĩ rằng khi nhìn thấy những người như thế Đức Chúa Trời sẽ tràn đầy niềm vui không? Họ có an ủi Ngài không? Do đó, chính cách mà con người tin vào Đức Chúa Trời quyết định số phận của họ. Liên quan đến cách con người tìm kiếm và cách họ tiếp cận Đức Chúa Trời, thì thái độ của con người có tầm quan trọng hàng đầu. Đừng thờ ơ với Đức Chúa Trời như thể Ngài chỉ là một khối không khí bay lơ lửng phía sau gáy ngươi; hãy luôn luôn nghĩ rằng Đức Chúa Trời mà ngươi tin là một Đức Chúa Trời hằng sống, một Đức Chúa Trời có thật. Ngài không ngồi quanh quẩn trên tầng trời thứ ba mà không có gì để làm. Đúng hơn, Ngài đang thường xuyên nhìn vào tấm lòng của mọi người, quan sát xem ngươi đang làm gì, theo dõi từng lời nói và từng hành động nhỏ của ngươi, theo dõi cách ngươi cư xử và xem ngươi có thái độ nào đối với Ngài. Dù ngươi có sẵn lòng dâng mình cho Đức Chúa Trời hay không, tất cả những thái độ của ngươi và suy nghĩ và tư tưởng thầm kín nhất của ngươi đều được phơi bày trước Ngài và được Ngài xem xét. Do hành vi của ngươi, do việc làm của ngươi, và do thái độ của ngươi đối với Ngài mà nhận định của Đức Chúa Trời về ngươi và thái độ của Ngài đối với ngươi liên tục thay đổi. Ta muốn đưa ra vài lời khuyên cho một số người: Đừng đặt mình như là đứa trẻ sơ sinh vào tay Đức Chúa Trời, như thể Ngài sẽ cưng chiều ngươi, như thể Ngài không bao giờ có thể bỏ rơi ngươi, và như thể thái độ của Ngài đối với ngươi đã được cố định và không bao giờ có thể thay đổi, và Ta khuyên ngươi thôi đừng mơ nữa! Đức Chúa Trời là công chính trong cách đối xử của Ngài đối với từng người một, và Ngài sốt sắng trong cách tiếp cận của Ngài đối với công tác chinh phục và cứu rỗi con người. Đây là sự quản lý của Ngài. Ngài đối xử nghiêm túc với từng người một, và không giống như chơi đùa với một con thú cưng. Tình yêu thương của Đức Chúa Trời đối với con người không phải là kiểu nuông chiều hay làm hư, và lòng thương xót và khoan dung của Ngài đối với nhân loại cũng không phải là chiều theo hoặc thờ ơ. Trái lại, tình yêu thương của Đức Chúa Trời liên quan đến sự yêu kính, thương xót và tôn trọng đời sống; lòng thương xót và khoan dung của Ngài truyền tải những kỳ vọng của Ngài về họ, và là những gì mà nhân loại cần để tồn tại. Đức Chúa Trời hằng sống, và Đức Chúa Trời thực sự hiện hữu; thái độ của Ngài đối với nhân loại là có nguyên tắc, hoàn toàn không phải là một loạt các quy tắc giáo điều, và nó có thể thay đổi. Các ý định của Ngài đối với nhân loại đang dần dần thay đổi và biến đổi theo thời gian, tùy thuộc và những bối cảnh khi chúng nảy sinh, và theo thái độ của từng người một. Do đó, ngươi nên biết trong lòng một cách hoàn toàn rõ ràng rằng thực chất của Đức Chúa Trời thì không thay đổi, và rằng tâm tính của Ngài sẽ tỏ lộ vào những thời điểm khác nhau và trong những bối cảnh khác nhau. Ngươi có thể không nghĩ rằng đây là một vấn đề nghiêm trọng, và ngươi có thể sử dụng những quan niệm riêng của bản thân ngươi để tưởng tượng Đức Chúa Trời nên làm mọi việc như thế nào. Tuy nhiên, có những thời điểm thái cực đối lập với quan điểm của ngươi lại đúng, và bằng việc sử dụng những quan niệm riêng của bản thân để cố gắng đánh giá Đức Chúa Trời, ngươi đã chọc giận Ngài. Đó là vì Đức Chúa Trời không vận hành theo cách ngươi nghĩ, và Ngài cũng không giải quyết vấn đề này giống như ngươi nói Ngài sẽ làm. Do đó, Ta nhắc ngươi hãy cẩn thận và khôn ngoan trong cách tiếp cận của mình đối với mọi thứ xung quanh ngươi, và học cách thực hành theo nguyên tắc “tuân theo đường lối của Đức Chúa Trời – đó là kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác” trong mọi sự. Ngươi phải phát triển một sự hiểu biết chắc chắn liên quan đến những vấn đề về tâm ý của Đức Chúa Trời và thái độ của Đức Chúa Trời, ngươi phải tìm ra những người đã được khai sáng để truyền đạt những vấn đề này cho ngươi, và ngươi phải tìm kiếm một cách sốt sắng. Đừng xem Đức Chúa Trời trong niềm tin của ngươi là một con rối – tùy tiện phán xét Ngài, tùy tiện đi đến kết luận về Ngài, và không đối xử với Ngài bằng sự kính trọng mà Ngài xứng đáng. Trong khi Đức Chúa Trời đang mang đến cho ngươi sự cứu rỗi và định đoạt kết cục của ngươi, Ngài có thể ban cho ngươi sự thương xót, hoặc khoan dung, hoặc phán xét và hành phạt, nhưng trong bất kỳ trường hợp nào, thái độ của Ngài đối với ngươi không cố định. Điều đó phụ thuộc vào thái độ của bản thân ngươi đối với Ngài, cũng như sự hiểu biết của ngươi về Ngài. Đừng để một khía cạnh thoáng qua trong kiến thức của ngươi hay sự hiểu biết của ngươi về Đức Chúa Trời định nghĩa về Ngài đến đời đời. Đừng tin vào một vị Đức Chúa Trời đã chết; hãy tin vào Đấng hằng sống. Hãy nhớ lấy điều này! Mặc dù Ta đã bàn về một vài sự thật ở đây – những sự thật các ngươi cần phải nghe – xét theo tình trạng hiện nay và vóc giạc hiện nay của các ngươi, Ta sẽ không đặt ra những yêu cầu lớn lao hơn đối với các ngươi bây giờ, để không làm giảm sự nhiệt thành của các ngươi. Làm như thế có thể làm lòng các ngươi đầy sự ảm đạm và khiến các ngươi cảm thấy quá thất vọng đối với Đức Chúa Trời. Thay vào đó, Ta hy vọng các ngươi có thể dùng tấm lòng yêu kính Đức Chúa Trời và dùng một thái độ kính trọng đối với Đức Chúa Trời khi đi trên con đường phía trước. Đừng có loay hoay với vấn đề làm cách nào để tin vào Đức Chúa Trời; hãy xem nó là một trong những vấn đề lớn nhất. Hãy đặt nó vào lòng ngươi, đưa nó vào thực hành, và liên hệ nó với thực tế; đừng chỉ nói lời chót lưỡi đầu môi – vì đây là một vấn đề sinh tử, và là điều sẽ quyết định số phận của ngươi. Đừng xem nó như một trò đùa hay trò chơi của trẻ con! Sau khi chia sẻ những lời này với các ngươi hôm nay, Ta tự hỏi tâm trí của các ngươi đã thu hoạch được bao nhiêu sự hiểu biết. Các ngươi có bất kỳ câu hỏi nào muốn hỏi về những gì Ta đã phán ở đây hôm nay không?

Mặc dù những đề tài này hơi mới, và hơi khác biệt với những quan điểm của các ngươi, với những sự theo đuổi thông thường của các ngươi, và những gì các ngươi hay chú ý đến, nhưng Ta nghĩ rằng một khi chúng đã được các ngươi thông công một thời gian, thì các ngươi sẽ phát triển một sự hiểu biết chung về mọi điều Ta đã phán ở đây. Những đề tài này hết thảy đều rất mới, và là những đề tài mà trước đây các ngươi chưa bao giờ xem xét đến, vì vậy Ta hy vọng rằng chúng sẽ không làm tăng thêm gánh nặng cho các ngươi dù thế nào. Hôm nay Ta đang phán những lời này không phải để làm các ngươi sợ, và Ta cũng không dùng chúng như là một cách để tỉa sửa các ngươi; đúng hơn, mục đích của Ta là để giúp các ngươi hiểu được những chân tướng của sự thật Bởi vì sự khác biệt tồn tại giữa nhân loại và Đức Chúa Trời, nên dù con người tin vào Đức Chúa Trời, nhưng họ chưa bao giờ hiểu được Ngài hay biết được thái độ của Ngài. Con người cũng chưa bao giờ quan tâm quá nhiệt thành đối với thái độ của Đức Chúa Trời. Thay vào đó, họ đã tin và tiến hành một cách mù quáng, và bất cẩn trong kiến thức và sự hiểu biết của mình về Đức Chúa Trời. Do đó Ta cảm thấy buộc phải làm rõ những vấn đề này cho các ngươi, và giúp các ngươi hiểu đúng Đức Chúa Trời mà các ngươi tin vào là Đức Chúa Trời nào, cũng như Ngài đang nghĩ gì, Ngài có thái độ nào trong khi đối xử với những loại người khác nhau, các ngươi đã thực hiện các yêu cầu của Ngài đến đâu, và sự chênh lệch lớn như thế nào giữa hành động của các ngươi và tiêu chuẩn mà Ngài yêu cầu. Mục tiêu cho các ngươi biết về những điều này là để cho các ngươi một thước đo dùng để đo chính mình, và hầu cho các ngươi sẽ biết được con đường mà mình đang đi đã dẫn đến những loại thu hoạch gì, những gì mà các ngươi chưa đạt được trên con đường này, và trong lãnh vực nào mà các ngươi đã hoàn toàn chưa tham gia. Trong khi các ngươi trao đổi với nhau, các ngươi hay nói về một vài đề tài thường được thảo luận mà chúng rất hạn hẹp về phạm vi và nông cạn về nội dung. Có một sự cách biệt, một khoảng cách giữa những gì các ngươi thảo luận và các ý định của Đức Chúa Trời, cũng như giữa những gì các ngươi thảo luận và phạm vi và tiêu chuẩn trong những yêu cầu của Đức Chúa Trời. Tiến hành như thế này theo thời gian sẽ dẫn đến việc các ngươi càng chệch xa khỏi đường lối của Đức Chúa Trời hơn. Các ngươi chỉ đang lấy những lời phán hiện tại của Đức Chúa Trời rồi biến chúng thành đối tượng thờ phượng, và xem chúng như là những nghi thức và quy định. Đó là tất cả những gì các ngươi đang làm! Trong thực tế, Đức Chúa Trời hoàn toàn không có chỗ trong lòng các ngươi, và Ngài chưa bao giờ thu phục được lòng các ngươi. Một số người nghĩ rằng để biết được Đức Chúa Trời thì rất là khó, và đây là sự thật. Thực sự khó. Nếu con người được tạo ra để thực hiện bổn phận và hoàn thành mọi việc bề ngoài, và làm việc chăm chỉ, thì họ sẽ nghĩ rằng tin vào Đức Chúa Trời rất dễ dàng, bởi vì tất cả những điều đó nằm trong phạm vi khả năng của con người. Tuy nhiên, khi chuyển sang đề tài những ý định của Đức Chúa Trời và thái độ của Ngài đối với nhân loại, thì theo quan điểm của mọi người, mọi thứ thực sự trở nên khó khăn hơn một chút. Đó là vì điều này liên quan đến sự hiểu biết của con người về lẽ thật và lối vào hiện thực của họ, vì thế tất nhiên sẽ có một mức độ khó khăn! Tuy nhiên, một khi các ngươi đã qua được cánh cửa thứ nhất và bắt đầu có được lối vào, mọi thứ dần dần trở nên dễ dàng hơn.

Điểm khởi đầu cho việc kính sợ Đức Chúa Trời là đối xử với Ngài như Đức Chúa Trời

Vừa mới đây, có người đã đưa ra một câu hỏi: Làm thế nào mà mặc dù chúng ta biết về Đức Chúa Trời nhiều hơn Gióp biết, nhưng chúng ta vẫn không thể kính sợ Ngài? Chúng ta đã đề cập một chút về vấn đề này trước đây. Thực sự chúng ta cũng đã thảo luận về thực chất của câu hỏi này trước đây, đó là sự thật rằng mặc dù khi đó Gióp không biết Đức Chúa Trời, nhưng ông vẫn đối xử với Ngài như Đức Chúa Trời và xem Ngài như Đấng Tể Trị của trời đất và muôn vật. Gióp đã không xem Đức Chúa Trời như là một kẻ thù; thay vào đó, ông thờ phượng Ngài như Đấng Tạo Hóa của muôn vật. Tại sao con người ngày nay chống đối Đức Chúa Trời nhiều đến thế? Tại sao họ không thể kính sợ Ngài? Một lý do là vì họ đã bị Sa-tan làm cho bại hoại sâu sắc, và với bản tính Sa-tan ăn sâu như thế, họ đã trở thành kẻ thù của Đức Chúa Trời. Do đó, cho dù họ tin vào Đức Chúa Trời và thừa nhận Đức Chúa Trời, nhưng họ vẫn có thể chống đối Ngài và đặt mình vào thế đối nghịch với Ngài. Điều này do thực chất con người quyết định. Lý do khác nữa là mặc dù họ tin vào Đức Chúa Trời, con người hoàn toàn không xem Ngài là Đức Chúa Trời. Thay vào đó, họ xem Ngài đối nghịch với loài người, xem Ngài như kẻ thù của mình, và cảm thấy rằng họ không thể hòa hợp được với Đức Chúa Trời. Đơn giản là thế. Chẳng phải vấn đề này đã được đề cập trong phần trước của chúng ta rồi sao? Hãy suy nghĩ về điều đó: Chẳng lẽ đó là lý do sao? Ngươi có thể có chút hiểu biết về Đức Chúa Trời, nhưng sự hiểu biết này dẫn đến điều gì? Chẳng phải đây là điều mọi người đang bàn đến sao? Chẳng phải đó là những gì Đức Chúa Trời đã phán với ngươi sao? Ngươi chỉ quen thuộc với những khía cạnh về lý thuyết và giáo lý của nó – nhưng có bao giờ ngươi nhận thức được mặt thật của Đức Chúa Trời chưa? Ngươi có kiến thức chủ quan không? Ngươi có kiến thức và kinh nghiệm thực tế không? Nếu Đức Chúa Trời không cho ngươi biết, liệu ngươi có thể biết được không? Kiến thức lý thuyết của ngươi không đại diện cho kiến thức thực tế. Tóm lại, bất kể ngươi biết bao nhiêu hay ngươi bắt đầu biết điều đó như thế nào, Ngài sẽ là kẻ thù của ngươi cho đến khi ngươi có được một sự hiểu biết thực sự về Đức Chúa Trời, và Ngài sẽ chống lại ngươi cho đến khi ngươi thực sự bắt đầu xem Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời, vì ngươi là hiện thân của Sa-tan.

Khi ngươi ở cùng với Đấng Christ, có lẽ ngươi có thể phục vụ Ngài một ngày ba bữa ăn, hoặc có lẽ phục vụ Ngài thức uống và đáp ứng những nhu cầu đời sống của Ngài; ngươi dường như đã đối xử với Đấng Christ như Đức Chúa Trời. Bất cứ khi nào có chuyện gì xảy ra, quan điểm của con người luôn đi ngược lại với Đức Chúa Trời; con người luôn luôn không hiểu và chấp nhận quan điểm của Đức Chúa Trời. Mặc dù bề ngoài con người có thể hòa hợp với Đức Chúa Trời, nhưng điều này không có nghĩa là họ tương hợp với Ngài. Ngay sau khi có chuyện gì xảy ra, sự thật về sự phản nghịch của nhân loại xuất hiện, qua đó xác nhận sự thù địch tồn tại giữa con người và Đức Chúa Trời. Sự thù địch này không phải là câu chuyện Đức Chúa Trời đối nghịch với con người hoặc Đức Chúa Trời muốn thù địch với họ, và cũng không phải là Ngài đặt họ vào vị trí đối nghịch với chính Ngài và sau đó đối xử với họ như thế. Thay vào đó, đó là vấn đề của thực chất trái ngược với Đức Chúa Trời, thứ ẩn nấp trong ý chí chủ quan của con người và trong tiềm thức của họ. Vì con người xem tất cả những gì đến từ Đức Chúa Trời là những đối tượng nghiên cứu của họ, nên phản ứng của họ đối với những gì đến từ Đức Chúa Trời và đối với mọi thứ liên quan đến Đức Chúa Trời trên hết là phỏng đoán, nghi ngờ, và sau đó nhanh chóng có một thái độ mâu thuẫn và chống đối Đức Chúa Trời. Ngay sau đó, họ mang một tâm trạng tiêu cực vào các cuộc tranh luận hoặc tranh cãi với Đức Chúa Trời, đi xa đến mức thậm chí còn nghi ngờ liệu một vị Đức Chúa Trời như thế có xứng đáng để đi theo hay không. Mặc dù thực tế là lý trí của họ nói với họ rằng họ không nên tiến hành theo cách này, nhưng họ vẫn chọn làm như vậy dù bản thân không muốn, đến mức họ sẽ tiếp tục cho đến tận cùng mà không do dự. Ví dụ như, phản ứng đầu tiên của một số người khi họ nghe những tin đồn hoặc câu chuyện vu khống về Đức Chúa Trời là gì? Phản ứng đầu tiên của họ là tự hỏi liệu những tin đồn này có đúng hay không và liệu những lời đồn đại này có tồn tại hay không, và sau đó chọn một thái độ chờ đợi xem sao. Sau đó họ bắt đầu suy nghĩ: “Không có cách nào để xác minh điều này. Điều đó có thực sự xảy ra không? Tin đồn này có đúng hay không?”. Mặc dù bề ngoài những người như thế này không thể hiện điều đó, nhưng trong lòng họ đã bắt đầu nghi ngờ, và đã bắt đầu phủ nhận Đức Chúa Trời. Thực chất của loại thái độ này và của quan điểm như thế là gì? Chẳng phải đó là sự phản bội sao? Cho đến khi họ đối mặt với vấn đề này, ngươi không thể thấy được quan điểm của những kẻ này là gì; có vẻ như họ không có mâu thuẫn với Đức Chúa Trời, và như thể họ không xem Ngài là kẻ thù. Tuy nhiên, ngay sau khi họ đối mặt với một vấn đề, họ lập tức đứng về phía Sa-tan và chống lại Đức Chúa Trời. Điều này ám chỉ điều gì? Nó ám chỉ rằng con người và Đức Chúa Trời đối nghịch nhau! Không phải là Đức Chúa Trời xem nhân loại là kẻ thù, mà chính thực chất của loài người thù địch với Đức Chúa Trời. Bất kể một người đã đi theo Ngài được bao lâu hoặc họ đã trả một giá đắt thế nào, và bất kể họ ngợi khen Đức Chúa Trời như thế nào, họ có thể cố không chống đối Ngài ra sao, và thậm chí họ có ra sức cố gắng yêu mến Đức Chúa Trời đến mức nào, thì họ cũng không bao giờ có thể đối xử được với Đức Chúa Trời như Đức Chúa Trời. Chẳng phải điều này được quyết định bởi thực chất con người sao? Nếu ngươi đối xử với Ngài như Đức Chúa Trời và thực sự tin rằng Ngài là Đức Chúa Trời, thì ngươi có thể nào vẫn còn bất kỳ nghi ngờ nào đối với Ngài không? Lòng ngươi có thể nào vẫn còn chứa chấp bất kỳ dấu chấm hỏi nào về Ngài không? Không thể nào, đúng không? Những xu hướng của thế giới này rất xấu xa, và loài người này cũng vậy; thế sao mà ngươi không có bất kỳ quan niệm nào về chúng được? Bản thân ngươi rất xấu xa, vậy sao ngươi không có một quan niệm nào về điều đó? Vậy mà, chỉ một vài tin đồn và vài lời vu khống có thể tạo ra những quan niệm to tát như vậy về Đức Chúa Trời, và dẫn đến việc ngươi tưởng tượng ra quá nhiều thứ, điều đó chỉ cho thấy vóc giạc của ngươi non nớt cỡ nào! Chỉ cần tiếng “vo ve” của vài con muỗi và vài con ruồi gớm ghiếc – bấy nhiêu đó đủ mê hoặc ngươi sao? Đây là loại người gì vậy? Ngươi biết Đức Chúa Trời nghĩ gì về loại người như thế không? Thái độ của Đức Chúa Trời thực sự rất rõ ràng về việc Ngài đối xử với họ như thế nào. Sự đối xử của Đức Chúa Trời đối với những người này chỉ là lạnh nhạt với họ – thái độ của Ngài là không chú ý gì đến họ, và không coi trọng những kẻ ngu dốt này. Tại sao vậy? Chính vì trong lòng Đức Chúa Trời, Ngài chưa bao giờ có kế hoạch thu phục những người này, những kẻ đã nguyện chống đối với Ngài đến tận cùng và những kẻ chưa bao giờ lên kế hoạch tìm kiếm một cách để có thể tương hợp với Ngài. Có lẽ những lời Ta vừa phán này có thể làm tổn thương một vài người. Các ngươi có luôn sẵn lòng để Ta làm tổn thương các ngươi như thế này không? Dù có hay không, mọi điều Ta phán đều là sự thật! Nếu Ta luôn luôn làm tổn thương các ngươi và để lộ những vết sẹo của các ngươi ra thế này, thì liệu điều đó sẽ ảnh hưởng đến hình tượng cao quý của Đức Chúa Trời mà các ngươi ấp ủ trong lòng không? (Không.) Ta đồng ý rằng không, vì đơn giản là trong lòng các ngươi không có Đức Chúa Trời. Vị Đức Chúa Trời cao quý ngự trong lòng các ngươi – người mà các ngươi ra sức che chở và bảo vệ – hoàn toàn không phải là Đức Chúa Trời. Thay vào đó, vị ấy là một sự tưởng tượng của con người; người đó hoàn toàn không tồn tại. Do đó, tốt hơn hết là Ta tiết lộ đáp án cho câu hỏi này; chẳng phải điều này phơi bày toàn bộ sự thật sao? Đức Chúa Trời thật không phải là những gì mà con người tưởng tượng ra về Ngài. Ta hy vọng rằng hết thảy các ngươi có thể đối mặt với thực tế này, và điều đó sẽ giúp các ngươi hiểu về Đức Chúa Trời.

Những người không được Đức Chúa Trời thừa nhận

Có một số người mà đức tin của họ chưa bao giờ được thừa nhận trong lòng Đức Chúa Trời. Nói cách khác, Đức Chúa Trời không thừa nhận rằng họ là những người đi theo Ngài, bởi vì Ngài không khen ngợi niềm tin của họ. Đối với những người này, cho dù họ đã theo Đức Chúa Trời được bao nhiêu năm, thì tư tưởng và quan điểm của họ cũng chưa bao giờ thay đổi; họ giống như những người ngoại đạo, tuân theo các nguyên tắc và phương pháp tương tác với mọi người của những người ngoại đạo, và theo quy luật sống và đức tin của người ngoại đạo. Họ chưa bao giờ chấp nhận lời Đức Chúa Trời như là sự sống của họ, chưa bao giờ tin rằng lời Đức Chúa Trời là lẽ thật, chưa bao giờ có ý định chấp nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời, và chưa bao giờ công nhận Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của họ. Họ xem việc tin vào Đức Chúa Trời như một loại sở thích nghiệp dư nào đó, xem Ngài chỉ là nguồn nuôi dưỡng thuộc linh đơn thuần; vì thế, họ không nghĩ rằng thật đáng giá để cố gắng và hiểu được tâm tính hay thực chất của Đức Chúa Trời. Có thể nói rằng, tất cả những gì tương hợp với Đức Chúa Trời thật thì không liên quan đến những người này; họ không quan tâm, và họ cũng không bận tâm chú ý. Đó là vì trong thâm tâm, có một giọng nói mạnh mẽ luôn luôn nói với họ rằng: “Đức Chúa Trời không thể nhìn thấy và không thể chạm tới được, và không tồn tại”. Họ tin rằng việc cố gắng để hiểu vị Đức Chúa Trời này thì không bõ công, và rằng khi làm như thế là họ đang lừa dối chính mình. Họ tin rằng chỉ bằng cách thừa nhận Đức Chúa Trời bằng lời mà không có bất kỳ lập trường thực tế nào hay hiến thân mình cho bất kỳ hành động thực tế nào, thì họ đang khá thông minh. Đức Chúa Trời nhìn vào những người này như thế nào? Ngài xem họ là những người ngoại đạo. Một số người hỏi: “Những người ngoại đạo có thể đọc lời Đức Chúa Trời không? Họ có thể thực hiện bổn phận mình không? Họ có thể nói những lời như: ‘Con sẽ sống vì Đức Chúa Trời’ không?”. Những gì mà con người thường nhìn thấy là những thể hiện mà người khác phô bày bên ngoài; họ không thấy được thực chất của con người. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời không nhìn vào những sự thể hiện bề ngoài này; Ngài chỉ nhìn vào thực chất bên trong của họ. Do đó, đây là loại thái độ và định nghĩa của Đức Chúa Trời đối với những người này. Những người này nói: “Tại sao Đức Chúa Trời làm điều này? Tại sao Đức Chúa Trời làm điều nọ? Con không thể hiểu được điều này; Con không thể hiểu điều nọ; điều này không phù hợp với những quan niệm của con người; Ngài phải giải thích điều đó cho con…” Đáp lại điều này, Ta hỏi: Có thực sự cần thiết phải giải thích những vấn đề này cho ngươi không? Những vấn đề này thực ra có liên quan gì đến ngươi không? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ngươi từ đâu đến? Ngươi có đủ tư cách cho Đức Chúa Trời lời khuyên không? Ngươi có tin vào Ngài không? Ngài có thừa nhận đức tin của ngươi không? Vì đức tin của ngươi không liên quan gì đến Đức Chúa Trời, thì những gì Ngài làm có phải việc của ngươi không? Ngươi không biết vị trí của mình trong lòng Đức Chúa Trời, vậy thì làm sao ngươi có thể có đủ tư cách để trò chuyện với Ngài?

Những lời răn

Sau khi nghe những lời nhận xét này chẳng lẽ các ngươi không khó chịu sao? Mặc dù các ngươi có thể không muốn lắng nghe chúng hoặc là không muốn chấp nhận chúng, nhưng hết thảy chúng đều là sự thật. Bởi vì giai đoạn công tác này là để Đức Chúa Trời thực hiện, nên nếu ngươi không quan tâm đến những ý định của Ngài, không chú ý đến thái độ của Ngài, và không hiểu được thực chất và tâm tính của Ngài, thì cuối cùng, ngươi sẽ là người sẽ chịu thua thiệt. Đừng đổ lỗi cho những lời của Ta khó nghe, và đừng đổ lỗi cho chúng vì đã làm giảm lòng nhiệt thành của các ngươi. Ta phán sự thật; Ta không có ý định làm các ngươi nản lòng. Bất kể Ta yêu cầu các ngươi điều gì, bất kể ngươi cần phải làm điều đó như thế nào, Ta hy vọng rằng các ngươi đi con đường đúng và đi theo đường lối Đức Chúa Trời, và rằng các ngươi không bao giờ đi chệch khỏi con đường đúng. Nếu ngươi không tiến hành theo lời Đức Chúa Trời và đi theo đường lối của Ngài, thì chắc chắn rằng các ngươi đang phản nghịch lại Đức Chúa Trời và đi lệch khỏi con đường đúng. Do đó, Ta cảm thấy có một số vấn đề mà Ta phải làm rõ với các ngươi, và rằng Ta phải khiến các ngươi tin một cách dứt khoát, rõ ràng và không chút ngờ vực, và giúp các ngươi hiểu rõ về thái độ của Đức Chúa Trời, các ý định của Ngài, cách Ngài làm cho con người hoàn thiện, và cách thức mà Ngài định đoạt kết cục của con người. Nếu đến một ngày ngươi không thể dấn bước trên con đường này, thì Ta không chịu trách nhiệm, bởi những lời này đã được phán cho ngươi rất rõ ràng. Về việc ngươi đối phó với kết cục của bản thân ngươi như thế nào, thì đây là vấn đề hoàn toàn tùy thuộc vào ngươi. Về kết cục của những loại người khác nhau, Đức Chúa Trời có những thái độ khác nhau. Ngài có những cách riêng của Ngài để cân nhắc họ, cũng như tiêu chuẩn riêng của Ngài đối với những yêu cầu dành cho họ. Tiêu chuẩn của Ngài trong việc cân nhắc kết cục của con người là một tiêu chuẩn công bằng đối với mọi người – không nghi ngờ gì về điều đó! Do đó, một vài người sợ hãi là không cần thiết. Giờ đây các ngươi có cảm thấy nhẹ nhõm chưa? Ngày hôm nay đến đây là hết. Chào tạm biệt!

Ngày 17 tháng 10 năm 2013

Trước: Lời tựa

Tiếp theo: Công tác của Đức Chúa Trời, tâm tính của Đức Chúa Trời, và chính Đức Chúa Trời I

Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này

Liên hệ với chúng tôi qua Messenger