Chúng tôi chào đón tất cả những ai tìm kiếm lẽ thật liên hệ với chúng tôi.

Lời xuất hiện trong xác thịt

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

0 kết quả

Không tìm thấy kết quả nào

Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (1)

Bị Sa-tan làm cho bại hoại hết sức, nhân loại chẳng biết rằng có một Đức Chúa Trời và đã thôi không thờ phượng Đức Chúa Trời. Từ buổi ban đầu, khi A-đam và Ê-va được tạo ra, vinh quang và lời chứng của Đức Giê-hô-va đã từng hiển hiện. Nhưng con người sau khi bị làm cho bại hoại đã đánh mất vinh quang và lời chứng, bởi ai cũng phản nghịch chống lại Đức Chúa Trời và hoàn toàn không tôn kính Ngài nữa. Công tác chinh phục của ngày nay là khôi phục lại mọi lời chứng và mọi vinh quang, và khiến hết thảy mọi người thờ phượng Đức Chúa Trời, hầu cho lời chứng hiển hiện giữa tạo vật; đây là công tác cần làm trong giai đoạn này. Nhân loại chính xác là được chinh phục ra sao? Bằng cách dùng công tác lời nói của giai đoạn này để hoàn toàn thuyết phục con người; bằng cách vạch trần, phán xét, hành phạt, và rủa sả không thương xót để đưa họ đến sự quy phục hoàn toàn; bằng cách phơi bày sự phản nghịch của con người và phán xét sự chống đối của họ để họ có thể biết được sự bất chính và ô uế của nhân loại, và như thế dùng những điều này như vật làm nền cho tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Chủ yếu thông qua những lời này mà con người được chinh phục và thuyết phục hoàn toàn. Lời là phương tiện để chinh phục sau cuối đối với nhân loại, và tất cả những ai chấp nhận sự chinh phục của Đức Chúa Trời thì phải chấp nhận sự dày vò và phán xét của lời Ngài. Quá trình phán dạy hôm nay là quá trình chinh phục. Và con người chính xác là nên hợp tác như thế nào? Bằng cách biết ăn và uống những lời này và đạt được sự hiểu biết về chúng. Đối với việc con người được chinh phục như thế nào, đây là điều con người không thể tự mình làm được. Thông qua việc ăn và uống những lời này, tất cả những gì ngươi có thể làm là biết được sự bại hoại và ô uế của ngươi, sự phản nghịch và bất chính của ngươi, và phủ phục trước Đức Chúa Trời. Nếu sau khi nắm bắt được ý muốn của Đức Chúa Trời, ngươi có thể đưa nó vào thực hành, và nếu ngươi có được khải tượng và có thể hoàn toàn vâng phục những lời này và không tự mình đưa ra bất kỳ chọn lựa nào, thì khi đó ngươi cũng đã được chinh phục – và điều đó sẽ như một kết quả của những lời này. Tại sao nhân loại lại đánh mất lời chứng? Bởi chẳng ai có đức tin vào Đức Chúa Trời, bởi Đức Chúa Trời không có chỗ trong lòng con người nữa. Sự chinh phục nhân loại là sự khôi phục đức tin trong nhân loại. Con người luôn muốn lao đầu vào thế giới phàm tục, họ ấp ủ quá nhiều hy vọng, mong muốn quá nhiều cho tương lai của họ, và có quá nhiều những đòi hỏi vô độ. Họ luôn nghĩ về xác thịt, lên kế hoach cho xác thịt, và không hứng thú với việc tìm cách tin vào Đức Chúa Trời. Lòng họ đã bị Sa-tan lấy mất, họ đã mất đi sự tôn kính đối với Đức Chúa Trời, và họ bị gắn chặt với Sa-tan. Nhưng con người lại được Đức Chúa Trời tạo dựng. Như thế, con người đã đánh mất lời chứng, nghĩa là họ đã đánh mất vinh quang của Đức Chúa Trời. Mục đích của việc chinh phục nhân loại là để giành lại vinh quang trong sự tôn kính của con người dành cho Đức Chúa Trời. Có thể nói theo cách này: Có nhiều người chẳng theo đuổi sự sống; ngay cả khi một số người quả thật có theo đuổi sự sống, thì con số đó chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Người ta chỉ bận tâm đến tương lai của họ và chẳng để ý gì đến sự sống. Một số người phản nghịch và chống lại Đức Chúa Trời, phán xét Ngài sau lưng và không thực hành lẽ thật. Những người này được bỏ qua lúc này; bây giờ, chẳng có gì làm với đám con trai phản nghịch, nhưng trong tương lai, ngươi sẽ sống trong sự tối tăm, khóc than và rên xiết. Ngươi không cảm nhận được sự quý giá của sự sáng khi ngươi sống trong nó, nhưng ngươi sẽ cảm nhận được sự quý giá đó một khi ngươi sống trong đêm tối, và khi ấy ngươi sẽ hối tiếc. Bây giờ ngươi thấy ổn, nhưng sẽ có ngày ngươi thấy hối tiếc. Khi ngày đó đến, bóng tối buông xuống và sự sáng không còn nữa, thì hối tiếc sẽ là quá muộn màng. Chính vì ngươi vẫn không hiểu về công việc của hôm nay mà ngươi không trân quý thời gian ngươi có bây giờ. Một khi công tác của toàn vũ trụ bắt đầu, nghĩa là khi mọi điều Ta phán hôm nay đã trở thành sự thật, nhiều người sẽ ôm đầu mà khóc than đau đớn. Và khi khóc than như thế, chẳng phải họ đã rơi vào bóng tối của sự than khóc và rên xiết sao? Hết thảy những ai thực sự theo đuổi sự sống và được làm cho trọn vẹn thì có thể được sử dụng, trong khi tất cả những con trai phản nghịch không phù hợp để được sử dụng sẽ bị rơi vào bóng tối. Họ sẽ bị mất đi công tác của Đức Thánh Linh, và không thể hiểu được về bất cứ thứ gì. Như thế họ sẽ nức nở khổ sở, bị đưa vào hình phạt. Nếu ngươi được trang bị tốt trong giai đoạn công tác này, và ngươi đã trưởng thành trong đời sống của mình, thì ngươi phù hợp để được sử dụng. Nếu ngươi được trang bị tồi, thì cho dù ngươi có được triệu gọi cho giai đoạn công tác tiếp theo, ngươi cũng sẽ không phù hợp để sử dụng – đến lúc đó, cho dù ngươi có muốn trang bị cho mình thì cũng không còn cơ hội. Đức Chúa Trời cũng đã rời đi; khi ấy ngươi tìm ở đâu ra cơ hội như cái đang ở trước mặt ngươi bây giờ? Ngươi có thể đi đâu để nhận lãnh sự rèn tập mà Đức Chúa Trời đích thân cung cấp? Khi ấy, Đức Chúa Trời sẽ không đích thân phán dạy hay ban cho tiếng nói của Ngài nữa; tất cả những gì ngươi sẽ có thể làm là đọc những gì được phán dạy hôm nay – như thế thì làm sao sự hiểu biết đến được dễ dàng? Làm sao cuộc sống trong tương lai có thể tốt hơn cuộc sống hôm nay được? Đến lúc đó, chẳng phải ngươi sẽ chịu một sự sống không bằng chết bởi khóc than rên xiết ư? Những ơn phước đang được ban cho ngươi bây giờ mà ngươi nào biết cách thụ hưởng chúng; ngươi đang sống trong phước hạnh mà vẫn không hay biết. Điều này chứng tỏ rằng ngươi có số mệnh phải chịu đau khổ! Hiện tại, có một số người chống đối, một số thì dấy loạn, một số làm điều này điều nọ. Ta chỉ đơn giản là bỏ qua ngươi, nhưng đừng nghĩ rằng Ta không hay biết những gì các ngươi đang làm. Ta không hiểu thực chất của các ngươi sao? Tại sao cứ đối chọi lại Ta? Chẳng phải ngươi tin ở Đức Chúa Trời để theo đuổi sự sống và những ơn phước cho bản thân ngươi sao? Chẳng phải vì chính bản thân ngươi mà ngươi có đức tin hay sao? Trong khoảnh khắc hiện tại, Ta đang thực hiện công tác chinh phục chỉ bằng cách phán dạy, và một khi công tác chinh phục này đến hồi kết thúc, kết cuộc của ngươi sẽ rõ ràng. Ta có phải nói thẳng thừng ra với ngươi không?

Công tác chinh phục của ngày nay là nhằm làm rõ kết cục của con người sẽ là gì. Tại sao Ta nói rằng hình phạt và phán xét của ngày hôm nay là sự phán xét trước tòa lớn và trắng của những ngày sau rốt? Ngươi không thấy điều này sao? Tại sao công tác chinh phục là giai đoạn cuối cùng? Chẳng phải nó chính là để thể hiện dạng kết cục mà mỗi lớp người sẽ gặp phải sao? Chẳng phải là để cho phép mọi người, trong quá trình hành phạt và phán xét của công tác chinh phục, thể hiện những sắc thái thật của họ và rồi sau đó được phân theo loại hay sao? Thay vì nói rằng đây là sự chinh phục loài người, có lẽ tốt hơn là nên nói rằng đây là việc tỏ hiện mỗi lớp người sẽ có kết cục như thế nào. Điều này liên quan đến việc phán xét tội lỗi của con người và rồi phơi bày những lớp người khác nhau, qua đó quyết định xem họ là xấu xa hay công chính. Sau công tác chinh phục sẽ đến công tác ban thưởng người tốt và hành phạt kẻ xấu. Những người hoàn toàn vâng phục – nghĩa là những người được chinh phục triệt để – sẽ được đưa vào bước tiếp theo của việc loan truyền công tác của Đức Chúa Trời trong toàn vũ trụ; những kẻ không được chinh phục sẽ bị đưa vào bóng tối và sẽ gặp phải hoạn nạn. Như vậy, con người sẽ được phân theo loại, những kẻ làm việc ác sẽ bị nhóm vào với người xấu, sẽ chẳng bao giờ có được ánh mặt trời nữa, còn những người công chính thì được nhóm vào với người tốt, được nhận lãnh sự sáng và sống đời đời trong sự sáng. Hồi kết đã đến gần đối với vạn vật; kết cục của con người đã được tỏ hiện rõ ràng trước mắt họ, và mọi thứ sẽ được phân theo loại. Thế thì làm sao con người có thể thoát khỏi sự thống khổ của việc mỗi người bị phân ra theo loại? Những kết cục khác nhau của mỗi lớp người được phơi bày khi hồi kết cho vạn vật đến gần, và việc này được thực hiện xuyên suốt công tác chinh phục toàn vũ trụ (bao gồm toàn bộ công tác chinh phục, bắt đầu từ công việc hiện tại). Sự tiết lộ kết cục của toàn nhân loại được thực hiện trước tòa phán xét, trong quá trình trừng phạt, và trong quá trình công tác chinh phục của những ngày sau rốt. Phân nhóm con người theo loại không phải là trả con người về tầng lớp nguyên thủy của họ, bởi vì khi con người được tạo dựng lúc sáng thế, chỉ có mỗi một loại người, sự phân chia duy nhất là giữa đàn ông và đàn bà. Chẳng có nhiều loại người khác nhau. Chỉ sau vài ngàn năm bại hoại thì nhiều tầng lớp người khác nhau mới xuất hiện, với một số thì ở dưới lãnh thổ của ma quỷ ô uế, một số thì dưới lãnh thổ của ma quỷ tà ác, và một số những người theo đuổi con đường sự sống thì dưới sự thống trị của Đấng Toàn Năng. Chỉ bằng cách này mà các tầng lớp mới dần dần hiện hữu giữa con người, và chỉ như thế mà con người mới chia thành các tầng lớp trong đại gia đình con người. Con người hết thảy đều bắt đầu có “những người cha” khác nhau; không phải ai cũng hoàn toàn ở dưới sự thống trị của Đấng Toàn Năng, bởi vì con người quá phản nghịch. Sự phán xét công chính phơi bày ra con người thật của mỗi loại người, chẳng có gì giấu giếm được. Mọi người đều thể hiện bộ mặt thật của họ dưới ánh sáng. Đến lúc này, con người không còn như kiểu nguyên thủy của họ nữa, và hình tượng nguyên thủy của tổ tiên họ đã biến mất từ lâu, bởi vì vô số các con cháu của A-đam và Ê-va từ lâu đã bị Sa-tan chiếm giữ, chẳng bao giờ còn biết đến mặt trời thiên đàng nữa, và bởi con người đã nhiễm đầy các kiểu độc hại của Sa-tan. Như thế, con người có các đích đến thích hợp của mình. Hơn thế nữa, chính trên cơ sở những nọc độc khác nhau của họ mà họ được phân theo loại, nghĩa là họ được phân theo mức độ mà họ được chinh phục ngày nay. Kết cục của con người không phải là thứ đã được tiền định từ lúc sáng thế. Đó là bởi vì vào lúc ban đầu, chỉ có một tầng lớp duy nhất, gọi chung là “nhân loại”, và con người lúc đầu không bị Sa-tan làm cho bại hoại, và hết thảy mọi người đã sống trong sự sáng của Đức Chúa Trời, không có bóng tối bao trùm họ. Nhưng sau khi con người bị Sa-tan làm cho bại hoại, mọi kiểu và loại người tản ra khắp địa cầu – tất cả các kiểu và loại người đã đến từ cùng một gia đình được gọi chung là “nhân loại” bao gồm đàn ông và đàn bà. Hết thảy được tổ tiên của họ dẫn dắt đi lạc khỏi thủy tổ của mình – là nhân loại gồm đàn ông và đàn bà (tức là A-đam và Ê-va ban đầu, những tổ tiên xa xưa nhất của họ). Vào lúc đó, những người duy nhất có sự sống trên đất được dẫn dắt bởi Đức Giê-hô-va là dân Y-sơ-ra-ên. Những kiểu người khác nhau xuất hiện từ khắp Y-sơ-ra-ên (có nghĩa là từ họ tộc nguyên thủy) sau đó để mất đi sự hướng dẫn của Đức Giê-hô-va. Những con người buổi đầu này hoàn toàn không hay biết gì về những vấn đề của thế giới con người, sau đó đã theo tổ tiên của họ đến sống trong những lãnh thổ mà họ giành được, điều này đã tiếp diễn cho đến ngày nay. Như vậy, họ vẫn còn mù mờ về việc họ đã lạc khỏi Đức Giê-hô-va như thế nào, và họ đã bị làm cho bại hoại như thế nào cho đến ngày nay bởi hết thảy các loại ma quỷ ô uế và tà ma. Những kẻ bị bại hoại và đầu độc sâu sắc nhất cho tới ngày nay – những kẻ cuối cùng không thể được cứu – sẽ không còn lựa chọn nào khác là phải đi theo tổ tiên của họ, những ma quỷ ô uế mà đã làm cho họ bại hoại. Những ai cuối cùng có thể được cứu rỗi sẽ đến đích đến phù hợp của nhân loại, nghĩa là đến kết cục dành cho những người được cứu rỗi và được chinh phục. Mọi thứ sẽ được thực hiện để cứu rỗi những ai có thể cứu được – nhưng đối với những kẻ không nhạy bén và không thể cứu chữa thì lựa chọn duy nhất cho họ sẽ là theo tổ tiên của họ sa vào vực sâu không đáy của sự trừng phạt. Đừng nghĩ rằng kết cục của ngươi đã được định trước từ ban đầu và chỉ được mặc khải bây giờ. Nếu ngươi nghĩ như vậy, thì ngươi đã quên rằng lúc mới tạo dựng ra nhân loại, đã chẳng có tầng lớp xấu xa nào được tạo ra hay sao? Ngươi đã quên rằng chỉ có một nhân loại duy nhất, bao gồm A-đam và Ê-va đã được tạo ra (nghĩa là chỉ có đàn ông và đàn bà được tạo ra) hay sao? Nếu ngươi là con cháu của Sa-tan ngay từ đầu, chẳng phải điều đó có nghĩa rằng khi Đức Giê-hô-va tạo ra con người, Ngài đã bao gồm một nhóm Sa-tan trong sự tạo dựng của Ngài hay sao? Có thể nào Ngài đã làm một điều như thế? Ngài đã tạo ra con người vì lời chứng của Ngài; Ngài tạo ra con người vì vinh quang của Ngài. Tại sao Ngài phải chủ ý tạo ra một tầng lớp dòng dõi của Sa-tan để cố tình chống lại Ngài? Có thể nào Đức Giê-hô-va đã làm điều này sao? Nếu Ngài có như vậy, ai sẽ bảo rằng Ngài là một Đức Chúa Trời công chính? Khi Ta nói bây giờ rằng một số người trong các ngươi cuối cùng sẽ theo Sa-tan, điều đó không có nghĩa rằng ngươi đã ở cùng Sa-tan ngay từ đầu; mà đúng hơn, nó có nghĩa rằng ngươi đã lún quá sâu đến nỗi cho dù Đức Chúa Trời đã cố cứu ngươi, thì ngươi vẫn không thể có được sự cứu rỗi đó. Chẳng có lựa chọn nào khác hơn là phân ngươi vào nhóm với Sa-tan. Điều này chỉ bởi ngươi không thể cứu nổi, không phải bởi Đức Chúa Trời không công chính với ngươi và chủ ý ấn định số phận của ngươi là hiện thân của Sa-tan và rồi nhóm ngươi vào với Sa-tan, và chủ đích muốn ngươi chịu khổ. Đó không phải là lẽ thật bên trong của công tác chinh phục. Nếu đó là những gì ngươi tin, thì sự hiểu biết của ngươi rất phiến diện! Giai đoạn cuối cùng của việc chinh phục là nhằm cứu rỗi con người và cũng là để tỏ lộ các kết cục của họ. Điều đó là để vạch trần sự tha hóa của con người thông qua sự phán xét, qua đó khiến họ ăn năn, trỗi dậy, và theo đuổi sự sống cũng như con đường đúng đắn của đời sống con người. Điều đó là để thức tỉnh tấm lòng của những con người ngây dại và chậm hiểu, và để tỏ hiện sự phản nghịch bên trong của họ thông qua sự phán xét. Tuy nhiên, nếu con người vẫn không thể ăn năn, vẫn không thể theo đuổi con đường đúng đắn của đời sống con người, và không thể gạt bỏ những sự bại hoại này, thì họ trở nên không thể cứu được, và sẽ bị Sa-tan ăn sống nuốt tươi. Đây là ý nghĩa của việc chinh phục của Đức Chúa Trời: để cứu rỗi con người và cũng để cho thấy các kết cục của họ. Những kết cục tốt, những kết cục xấu – tất cả đều được tỏ lộ bởi công tác chinh phục. Liệu con người sẽ được cứu rỗi hay sẽ bị nguyền rủa, tất cả sẽ được tỏ lộ trong suốt công tác chinh phục.

Những ngày sau rốt là lúc vạn vật sẽ được phân theo loại thông qua việc chinh phục. Việc chinh phục là công tác của những ngày sau rốt; nói cách khác, phán xét những tội lỗi của mỗi người là công tác của những ngày sau rốt. Nếu không, làm thế nào con người có thể được phân loại? Việc phân loại được thực hiện giữa các ngươi là sự khởi đầu của công tác như thế trong toàn vũ trụ. Sau việc này, tất cả con người thuộc mọi vùng đất và mọi dân tộc đều cũng sẽ chịu công tác chinh phục. Điều này có nghĩa là mỗi người trong tạo hóa sẽ được phân theo loại, đến trước tòa phán xét để chịu phán xét. Không ai và không vật nào có thể khỏi chịu hình phạt và phán xét này, và cũng không người nào hay vật nào là không bị phân theo loại; mọi người đều sẽ được phân loại, bởi kết cục đã đến gần đối với vạn vật, và hết thảy những gì trên trời và dưới đất đều đến hồi kết. Làm sao con người có thể thoát khỏi những ngày sau cùng cho sự tồn tại của họ? Và như thế, những hành động bất tuân của các ngươi có thể tiếp tục được bao lâu nữa? Chẳng lẽ các ngươi không thấy rằng những ngày sau rốt của mình đã gần kề rồi sao? Làm sao những người tôn kính Đức Chúa Trời và mong mỏi Ngài xuất hiện lại không thấy được ngày xuất hiện sự công chính của Ngài? Làm sao họ không thể nhận lãnh phần thưởng sau cùng cho sự tốt đẹp? Ngươi là người làm việc tốt hay kẻ làm việc ác? Ngươi là người chấp nhận sự phán xét công chính và rồi vâng phục, hay ngươi là kẻ chấp nhận sự phán xét công chính và rồi bị rủa xả? Ngươi sống trước tòa phán xét trong sự sáng, hay ngươi sống trong âm phủ giữa bóng tối? Bản thân ngươi chẳng phải là người biết rõ nhất liệu kết cục của mình sẽ là phần thưởng hay hình phạt sao? Ngươi chẳng phải là người biết rõ nhất và hiểu sâu sắc nhất rằng Đức Chúa Trời là công chính sao? Vậy thì đạo đức và tấm lòng ngươi như thế nào? Khi Ta bắt đầu chinh phục ngươi hôm nay, ngươi có thực sự cần Ta giảng giải cho ngươi liệu hành vi của người là lành hay ác không? Ngươi đã từ bỏ bao nhiêu vì Ta rồi? Ngươi thờ phượng Ta sâu nhiệm bao nhiêu? Chẳng phải chính bản thân ngươi biết rõ nhất về cách ngươi hành xử với Ta sao? Ngươi phải biết rõ hơn ai hết về kết cục mà ngươi sẽ gặp phải vào sau hết! Thực sự Ta bảo ngươi: Ta chỉ tạo ra loài người, và Ta đã tạo ra ngươi, nhưng Ta đã không giao các ngươi cho Sa-tan; Ta cũng chẳng cố tình khiến các ngươi phản nghịch hay chống lại Ta, và vì thế bị Ta trừng phạt. Chẳng phải những tai họa và hoạn nạn này là bởi vì lòng các ngươi quá sắt đá và hành xử của các ngươi đã quá đê tiện sao? Vậy thì chẳng phải kết cục mà các ngươi sẽ gặp phải là do chính các ngươi quyết định sao? Chẳng phải trong lòng các ngươi biết rõ hơn ai hết về kết cục của các ngươi sẽ thế nào hay sao? Lý do mà Ta chinh phục con người là để phơi bày họ, và là cách tốt hơn để mang đến sự cứu rỗi cho ngươi. Đó chẳng phải là để cho ngươi làm việc ác, cũng không cố tình để ngươi bước vào địa ngục hủy diệt. Khi đến thời điểm, mọi nỗi đau đớn tột cùng của ngươi, sự khóc than rên xiết của ngươi – chẳng phải hết thảy đều là do tội lỗi của ngươi hay sao? Như vậy, chẳng phải sự lành hay xấu xa của riêng ngươi là sự phán xét tốt nhất cho ngươi sao? Chẳng phải đó là chứng cớ tốt nhất về kết cục của ngươi sẽ như thế nào hay sao?

Hôm nay, Ta hoạt động trong dân sự được Đức Chúa Trời chọn ở Trung Quốc để tỏ lộ mọi tâm tính phản nghịch của họ và lật mặt mọi sự xấu xa của họ, và điều này đưa ra bối cảnh để nói mọi điều Ta cần nói. Sau đó, khi Ta thực hiện bước tiếp theo của công tác chinh phục toàn vũ trụ, Ta sẽ dùng sự phán xét của Ta trên các ngươi để phán xét về sự bất chính của mọi người trong toàn vũ trụ, bởi vì dân chúng các ngươi là đại diện cho những kẻ dấy loạn trong nhân loại. Những kẻ không thể bước lên sẽ trở thành vật làm nền và vật phục vụ đơn thuần, trong khi những người có thể bước lên thì sẽ được sử dụng. Tại sao Ta nói rằng những ai không thể bước lên sẽ chỉ phục vụ như vật làm nền? Bởi vì mọi lời và công tác hiện tại của Ta đều nhắm đến nền tảng của các ngươi, và bởi vì các ngươi đã trở thành đại diện và hình ảnh thu nhỏ của những kẻ dấy loạn trong toàn nhân loại. Sau này, Ta sẽ đem những lời chinh phục các ngươi ra ngoại quốc và sử dụng chúng để chinh phục dân chúng ở đó, vậy mà ngươi khi ấy ngươi vẫn chưa đạt được chúng. Chẳng phải điều đó sẽ khiến ngươi thành vật làm nền sao? Các tâm tính bại hoại của toàn nhân loại, các hành động phản nghịch của con người, các ảnh tượng và bộ mặt xấu xa của con người – tất cả đều được ghi lại hôm nay trong những lời dùng để chinh phục các ngươi. Ta rồi sẽ dùng những lời này để chinh phục dân chúng của mọi quốc gia và mọi giáo phái, bởi vì các ngươi là hình mẫu, là tiền lệ. Tuy nhiên, Ta đã không dự định bỏ rơi các ngươi một cách cố ý; nếu ngươi không làm tốt trong sự theo đuổi của ngươi và vì thế mà ngươi chứng tỏ rằng ngươi không thể cứu được nữa, ngươi chẳng phải đơn thuần là vật phục vụ và vật làm nền thôi sao? Ta đã từng bảo rằng sự khôn ngoan của Ta được vận hành dựa trên những mưu đồ của Sa-tan. Tại sao Ta nói như vậy? Chẳng phải đó là lẽ thật đằng sau những gì Ta đang nói và làm ngay bây giờ sao? Nếu ngươi không thể bước lên, nếu ngươi không được hoàn thiện mà thay vào đó bị trừng phạt, ngươi sẽ chẳng trở thành vật làm nền sao? Có lẽ ngươi đã chịu đau khổ nhiều trong thời của mình, nhưng ngươi vẫn không hiểu được điều gì cả; ngươi ngu dốt về mọi thứ trong cuộc sống. Mặc dù ngươi đã bị hành phạt và phán xét, ngươi vẫn chưa thay đổi chút nào, và tận trong sâu thẳm, ngươi vẫn chưa có được sự sống. Khi đến lúc phải thử luyện công việc của ngươi, ngươi sẽ trải qua một sự thử thách dữ dội như lửa và tai họa thậm chí còn lớn hơn. Ngọn lửa này sẽ biến toàn bộ hữu thể của ngươi thành tro. Là kẻ chẳng sở hữu sự sống, kẻ chẳng có một nén vàng ròng nào bên trong, kẻ vẫn bị mắc kẹt trong tâm tính bại hoại xưa cũ, và là kẻ thậm chí chẳng làm được công việc làm nền cho ra trò, thì làm sao ngươi có thể không bị loại bỏ cho được? Công tác chinh phục có hữu ích gì cho một kẻ không đáng giá một đồng xu và kẻ chẳng có sự sống? Đến lúc đó, những tháng ngày của các ngươi sẽ khó khăn hơn của Nô-ê và Sô-đôm! Những lời cầu nguyện của ngươi sẽ chẳng ích gì cho ngươi lúc đó. Một khi công tác cứu rỗi đã kết thúc, thì làm sao ngươi có thể quay lại sau đó và mới bắt đầu ăn năn? Một khi mọi công tác cứu rỗi đã hoàn tất, sẽ chẳng có gì nữa; những gì sẽ có chính là sự khởi đầu của công tác trừng phạt kẻ ác. Ngươi chống đối, ngươi dấy loạn, và ngươi làm những điều mà ngươi biết là xấu xa. Ngươi chẳng phải là mục tiêu của sự hành phạt nghiêm khắc sao? Ta nói rõ điều này ra cho ngươi hôm nay. Nếu ngươi chọn không lắng nghe, thì khi tai họa giáng xuống ngươi sau đó, chẳng phải sẽ là quá muộn nếu chỉ đến lúc đó ngươi mới bắt đầu cảm thấy hối tiếc và bắt đầu tin sao? Ta đang cho ngươi cơ hội để ăn năn hôm nay, nhưng ngươi không sẵn lòng ăn năn. Ngươi muốn chờ trong bao lâu đây? Cho tới ngày của hình phạt sao? Hôm nay Ta không nhớ những vi phạm trước đây của ngươi; Ta tha thứ cho ngươi hết lần này đến lần khác, lờ đi mặt tiêu cực để chỉ nhìn vào mặt tích cực của ngươi, bởi vì mọi lời và công tác hiện tại của Ta đều là để cứu ngươi, và Ta không có ác ý với ngươi. Ấy thế mà ngươi vẫn từ chối bước vào; ngươi không thể phân biệt tốt xấu và chẳng biết cách trân trọng sự tử tế. Chẳng phải những người này chỉ đơn thuần chờ đợi sự trừng phạt và quả báo công chính đó sao?

Khi Môi-se đập vào hòn đá, và nước được Đức Giê-hô-va ban cho chảy ra, đó là vì đức tin của người. Khi Đa-vít chơi đàn sắt ca ngợi Ta, là Đức Giê-hô-va – với tấm lòng tràn đầy niềm vui – đó là vì đức tin của người. Khi Gióp bị mất đi đàn gia súc đầy trên núi cùng khối lượng tài sản không đếm xuể của mình, và thân thể của người bị bao phủ trong những ung độc, đó là vì đức tin của người. Khi người có thể nghe tiếng Ta, là Đức Giê-hô-va, và thấy vinh quang của Ta, là Đức Giê-hô-va, đó là vì đức tin của người. Việc Phi-e-rơ đã có thể đi theo Jêsus Christ là vì đức tin của người. Việc người đã có thể chịu đóng đinh trên thập tự giá vì Ta và làm chứng vinh quang cũng là vì đức tin của người. Khi Giăng nhìn thấy ảnh tượng vinh quang của Con người, đó là vì đức tin của người. Khi người nhìn thấy khải tượng về những ngày sau rốt, càng đúng là vì đức tin của người. Lý do tại sao điều gọi là vô số các nước ngoại bang đã có được sự mặc khải của Ta, và đã biết được rằng Ta đã trở lại trong xác thịt để làm công việc của Ta ở giữa con người, cũng là vì đức tin của họ. Tất cả những người bị đánh đập bởi những lời gay gắt của Ta mà vẫn được chúng an ủi, và những người được cứu – chẳng phải họ đã làm được như vậy là nhờ đức tin của họ sao? Người ta đã nhận lãnh rất nhiều bởi đức tin của họ, và không phải lúc nào cũng là ân phước. Họ có thể không nhận lãnh thứ hạnh phúc và vui sướng mà Đa-vít đã cảm nhận, hay có được nước mà Đức Giê-hô-va ban cho như Môi-se đã có. Chẳng hạn, Gióp đã được Đức Giê-hô-va ban ân phước bởi đức tin của ông, nhưng ông cũng đã phải chịu tai họa. Dù cho ngươi được ban ân phước hay chịu tai họa, cả hai đều là những sự kiện may mắn. Không có đức tin, ngươi sẽ không thể nào nhận lãnh công tác chinh phục này, càng không thấy được những hành động của Đức Giê-hô-va bày ra trước mắt ngươi hôm nay. Ngươi sẽ không thể nhìn thấy, càng không thể nào nhận lãnh. Những tai họa này, những hoạn nạn này, và hết thảy mọi sự phán xét – nếu những thứ này không giáng lên ngươi, liệu ngươi có thể nhìn thấy được các hành động của Đức Giê-hô-va hôm nay không? Hôm nay, chính đức tin đã cho phép ngươi được chinh phục, và chính việc được chinh phục cho phép ngươi tin vào mọi hành động của Đức Giê-hô-va. Chỉ bởi đức tin mà ngươi nhận lãnh được hình phạt và phán xét như thế. Thông qua hình phạt và phán xét này mà ngươi được chinh phục và hoàn thiện. Không có kiểu hình phạt và phán xét mà ngươi đang nhận hôm nay thì đức tin của ngươi sẽ là vô ích, bởi ngươi sẽ không biết đến Đức Chúa Trời; cho dù ngươi tin ở Ngài nhiều bao nhiêu, đức tin của ngươi vẫn sẽ chỉ là một sự bày tỏ rỗng tuếch chẳng có cơ sở hiện thực. Chỉ sau khi ngươi nhận lãnh công tác chinh phục này, công tác khiến ngươi hoàn toàn vâng phục, thì đức tin của ngươi mới trở nên thật và đáng tin cậy, và lòng ngươi mới hướng về Đức Chúa Trời. Ngay cả khi ngươi có bị phán xét hay rủa sả thật nhiều bởi từ “đức tin” này, ngươi vẫn có được đức tin thật sự, và ngươi nhận được một điều thật nhất, thực tế nhất, và quý giá nhất. Điều này là bởi chỉ trong quá trình phán xét mà ngươi thấy được đích đến cuối cùng của các tạo vật của Đức Chúa Trời; chính trong sự phán xét này mà ngươi thấy được rằng Đấng Tạo Hóa là để yêu thương; chính trong công tác chinh phục như thế mà ngươi thấy được vòng tay của Đức Chúa Trời; chính trong công tác chinh phục này mà ngươi bắt đầu hiểu đầy đủ về đời sống con người; chính trong công tác chinh phục này mà ngươi có được con đường đúng đắn của đời sống con người, và bắt đầu hiểu được ý nghĩa thật sự của “con người”; chỉ trong sự chinh phục này mà ngươi thấy được tâm tính công chính của Đấng Toàn Năng và dung mạo đẹp đẽ và vinh hiển của Ngài; chính trong công tác chinh phục này mà ngươi biết được nguồn gốc của con người và hiểu được toàn bộ “lịch sử bất diệt” của con người; chính trong sự chinh phục này mà ngươi bắt đầu hiểu về tổ tiên của loài người và nguồn gốc của sự bại hoại của loài người; chính trong sự chinh phục này mà ngươi nhận lãnh niềm vui và sự khuây khỏa cũng như sự sửa phạt, sửa dạy, và những lời khiển trách vô tận từ Đấng Tạo Hóa gửi đến nhân loại mà Ngài đã tạo dựng; chính trong công tác chinh phục này mà ngươi nhận lãnh những ân phước, cũng như những tai họa mà con người phải nhận… Chẳng phải tất cả những điều này là đều do chút đức tin trong ngươi sao? Và sau khi nhận lãnh những điều này, đức tin của ngươi chưa lớn lên sao? Ngươi vẫn chưa thu nhận được quá nhiều sao? Ngươi chẳng những đã nghe được lời Đức Chúa Trời và thấy được sự khôn ngoan của Ngài, mà ngươi cũng đã đích thân trải nghiệm từng bước của công tác của Ngài. Có lẽ ngươi sẽ nói rằng nếu ngươi đã không có đức tin, thì ngươi sẽ không chịu kiểu hình phạt hay kiểu phán xét này. Nhưng ngươi nên biết rằng không có đức tin thì ngươi chẳng những không thể nhận lãnh kiểu hình phạt hay kiểu quan tâm này từ Đấng Toàn Năng, mà ngươi còn vĩnh viễn mất đi cơ hội gặp được Đấng Tạo Hóa. Ngươi sẽ chẳng bao giờ biết được nguồn gốc của nhân loại, và chẳng bao giờ hiểu được ý nghĩa của đời sống con người. Ngay cả khi thân thể của ngươi chết đi và hồn ngươi lìa khỏi, ngươi vẫn sẽ không hiểu được mọi hành động của Đấng Tạo Hóa, càng không biết được rằng Đấng Tạo hóa đã làm công tác vĩ đại như thế trên đất sau khi Ngài tạo dựng nhân loại. Là một thành viên trong nhân loại mà Ngài đã tạo dựng, ngươi có đành lòng rơi vào bóng tối cách xuẩn ngốc và chịu trừng phạt đời đời hay không? Nếu ngươi tách mình khỏi hình phạt và phán xét của ngày nay, ngươi sẽ gặp phải điều gì đây? Ngươi nghĩ rằng một khi tách mình ra khỏi sự phán xét hiện tại, ngươi sẽ có thể thoát khỏi cuộc sống khó khăn này ư? Chẳng đúng là nếu ngươi rời khỏi “nơi này”, điều ngươi đối mặt sẽ là sự giày vò đau đớn hoặc những sự hành hạ tàn ác do ma quỉ gây ra hay sao? Liệu ngươi có thể đối mặt với những đêm ngày không thể chịu đựng nổi? Ngươi nghĩ rằng chỉ vì ngươi thoát khỏi sự phán xét hôm nay, thì ngươi có thể vĩnh viễn tránh được sự hành hạ đó trong tương lai sao? Điều gì sẽ đến với ngươi? Liệu đó có thể thực sự là một Shangri-La mà ngươi hy vọng hay không? Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể thoát khỏi hình phạt đời đời sau này chỉ đơn giản bằng cách chạy trốn khỏi hiện thực tế theo cách mà ngươi đang làm sao? Sau ngày hôm nay, liệu ngươi có bao giờ lại tìm được cơ hội và loại phước hạnh này nữa không? Liệu ngươi sẽ có thể tìm thấy chúng khi tai ương giáng xuống ngươi không? Liệu ngươi sẽ có thể tìm thấy chúng khi toàn nhân loại bước vào sự nghỉ ngơi hay không? Cuộc sống hạnh phúc của ngươi bây giờ và gia đình nhỏ thuận hòa của ngươi – liệu những điều này có thay thế được cho đích đến đời đời của ngươi trong tương lai hay không? Nếu ngươi có đức tin thực sự, và nếu ngươi thu nhận được nhiều nhờ bởi đức tin của ngươi, thì tất cả những thứ đó đều là điều mà ngươi – một loài thọ tạo – nên đạt được và cũng là điều mà đáng lẽ ngươi đã có từ đầu. Không có điều gì có lợi cho đức tin và sự sống của ngươi hơn sự chinh phục như thế.

Hôm nay ngươi cần phải hiểu những gì Đức Chúa Trời yêu cầu với những người được chinh phục, thái độ của Ngài đối với những người được hoàn thiện là gì, và những gì ngươi nên bước vào trong hiện tại. Một số thứ ngươi chỉ cần hiểu một chút ít. Ngươi không cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng các thảo luận về những lẽ mầu nhiệm của Đức Chúa Trời; chúng chẳng giúp ích gì nhiều cho đời sống, và chỉ cần xem nhanh qua chúng là đủ. Ngươi có thể đọc về những lẽ mầu nhiệm như mầu nhiệm về A-đam và Ê-va: tất cả những gì về A-đam và Ê-va vào thời đó, và công tác Đức Chúa Trời muốn làm ngày nay. Ngươi cần phải hiểu rằng trong việc chinh phục và hoàn thiện con người, Đức Chúa Trời mong muốn đưa con người trở lại đường lối mà A-đam và Ê-va từng có. Trong lòng ngươi, ngươi phải rõ về mức độ hoàn thiện phải đạt được để đáp ứng tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời, và rồi ngươi phải nỗ lực để đạt được nó. Điều này liên quan đến sự thực hành của ngươi, và là điều ngươi nên hiểu được. Ngươi chỉ cần cố gắng bước vào theo lời Đức Chúa Trời về những chuyện này. Khi ngươi đọc rằng “lịch sử phát triển nhân loại đã kéo dài hàng chục ngàn năm”, thì ngươi trở nên tò mò, và ngươi cố tìm câu trả lời với các anh chị em. “Đức Chúa Trời phán rằng sự phát triển của nhân loại đã có từ sáu ngàn năm, đúng không? Vậy hàng chục ngàn năm này nói về cái gì?”. Việc cố tìm câu trả lời cho điều này thì có ích gì? Cho dù chính Đức Chúa Trời đã hoạt động trong hàng chục ngàn năm hay hàng trăm triệu năm – Ngài có thật sự cần ngươi biết về điều này không? Đây không phải là điều mà ngươi, một tạo vật, cần phải biết. Hãy cứ cho phép mình xem nhanh qua những lời bàn luận như thế này, và đừng cố hiểu về nó như thể nó là một khải tượng. Ngươi cần nhận biết về điều ngươi nên bước vào và hiểu được hôm nay, và rồi ngươi cần nắm bắt vững vàng về nó. Chỉ khi đó ngươi mới được chinh phục. Sau khi đọc những lời trên, trong ngươi có thể có một phản ứng bình thường là: Đức Chúa Trời đang lo lắng đến cồn cào, Ngài muốn chinh phục chúng ta và đạt được vinh quang và lời chứng, vậy thì chúng ta nên hợp tác với Ngài như thế nào đây? Chúng ta phải làm gì để hoàn toàn được Ngài chinh phục và trở thành lời chứng của Ngài? Chúng ta phải làm gì để Đức Chúa Trời có thể đạt được vinh quang? Chúng ta phải làm gì để cho phép chính mình sống dưới sự thống trị của Đức Chúa Trời chứ không phải dưới quyền của Sa-tan? Đây là điều mà người ta nên nghĩ đến. Mỗi người trong các ngươi nên rõ về ý nghĩa của việc chinh phục của Đức Chúa Trời. Đó là trách nhiệm của các ngươi. Chỉ sau khi đạt được sự thấu tỏ này các ngươi mới có được lối vào, các ngươi mới biết được giai đoạn công tác này, và các ngươi mới trở nên hoàn toàn vâng phục. Nếu không, các ngươi sẽ không đạt được sự vâng phục thực sự.

Trước:Sự thực hành (5)

Tiếp theo:Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (2)

Nội dung liên quan