3. Cuộc đời của con người kết thúc trong nháy mắt, trong vài chục năm nữa. Nhìn lại quá khứ, họ hồi tưởng lại cuộc đời của mình: đi học, đi làm, lập gia đình, sinh con, chờ chết, cả đời họ tất bật vì gia đình, tiền bạc, địa vị và danh lợi, hoàn toàn không có phương hướng đúng đắn và những mục tiêu tồn tại của con người, và không thể tìm thấy bất kỳ giá trị hoặc ý nghĩa nào của việc sống. Vì vậy, mọi người sống theo cách đau khổ và trống rỗng này từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tại sao cuộc đời của mọi người lại đau khổ và trống rỗng đến thế? Và làm thế nào để có thể giải quyết nỗi đau và sự trống rỗng của sự tồn tại của con người?
Lời Đức Chúa Trời có liên quan:
Con người phải hiểu được nỗi đau sinh, lão, bệnh, tử xuyên suốt cuộc đời họ là từ đâu đến và tại sao con người phải chịu đựng những điều này. Chẳng phải chúng đã tồn tại khi con người mới được tạo ra sao? Những sự đau đớn này đã đến từ đâu? Những sự đau đớn này xảy đến sau khi con người bị Sa-tan cám dỗ và làm bại hoại, rồi sa đọa. Nỗi đau, phiền muộn, và sự trống rỗng của con người, cùng đủ mọi thê thảm trong thế giới của con người – tất cả chúng đều xuất hiện sau khi Sa-tan làm cho họ bại hoại. Sau khi con người bị Sa-tan làm cho bại hoại, Sa-tan bắt đầu hành hạ họ, và vì vậy, họ ngày càng sa ngã, bệnh tật của họ ngày càng trầm trọng hơn, nỗi đau của họ ngày càng dữ dội hơn, và họ ngày càng có cảm giác rằng thế gian thật trống rỗng và khốn khổ, rằng thật không thể nào sống nổi trên thế gian này, và rằng họ ngày càng trở nên vô vọng khi sống trên thế gian này. Vì vậy, nỗi đau này của con người hoàn toàn do Sa-tan gây ra, và nó đến sau khi Sa-tan làm bại hoại con người và họ trở nên sa đọa.
– Ý nghĩa việc nếm trải sự đau khổ trong thế gian của Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt
Từ khi loài người nghĩ ra khoa học xã hội, tâm trí của con người đã trở nên bị chiếm lĩnh bởi khoa học và kiến thức. Khoa học và kiến thức từ đó đã trở thành những công cụ để cai trị nhân loại, không còn đủ chỗ cho con người thờ phượng Đức Chúa Trời, và không còn những điều kiện thuận lợi cho việc thờ phượng Đức Chúa Trời. Vị trí của Đức Chúa Trời ngày càng giảm sút trong lòng con người. Không có Đức Chúa Trời trong lòng, thế giới nội tâm của con người thật tăm tối, vô vọng và trống rỗng. Rồi sau đó, nhiều nhà khoa học xã hội, sử gia, và chính trị gia đã đứng ra phát biểu các lý thuyết về khoa học xã hội, lý thuyết về sự tiến hóa của loài người, và các lý thuyết khác trái với lẽ thật rằng Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên con người, để lấp đầy trái tim và trí óc nhân loại. Và theo cách này, những người tin rằng Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên mọi thứ đã trở nên ngày càng ít hơn, và những người tin vào thuyết tiến hóa đã trở nên ngày càng đông đảo hơn. Ngày càng có nhiều người xem những bản ghi chép về công tác của Đức Chúa Trời và những lời của Ngài trong thời đại Cựu Ước như thần thoại và truyền thuyết. Trong lòng họ, mọi người trở nên thờ ơ với sự tôn nghiêm và vĩ đại của Đức Chúa Trời, thờ ơ với tín điều rằng Đức Chúa Trời tồn tại và nắm quyền tể trị vạn vật. Sự tồn vong của nhân loại cùng vận mệnh của các quốc gia và các dân tộc không còn quan trọng đối với họ nữa, và con người sống trong một thế giới trống rỗng chỉ quan tâm đến ăn, uống và theo đuổi khoái lạc. … Rất ít người chủ động tìm cho ra nơi Đức Chúa Trời làm công tác của Ngài ngày nay, hay tìm kiếm cách Ngài tể trị và sắp đặt đích đến của con người. Và theo cách này, con người không biết rằng nền văn minh của nhân loại trở nên ngày càng ít có khả năng đi theo những ước muốn của con người, và thậm chí có nhiều người còn cảm thấy rằng, sống trong một thế giới như vậy, họ ít hạnh phúc hơn những người đã qua đời. Ngay cả người dân của các quốc gia từng rất văn minh cũng bộc lộ những oán trách như vậy. Bởi vì không có sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời, cho dù những nhà cầm quyền và những nhà xã hội học có vắt óc ra sao để duy trì nền văn minh nhân loại, thì cũng chẳng ích gì. Không ai có thể lấp đầy sự trống rỗng trong lòng con người, bởi vì không ai có thể làm sự sống của con người, bất kỳ luận điệu xã hội nào cũng không thể giải phóng con người khỏi sự quấy nhiễu của sự trống rỗng. Khoa học, kiến thức, tự do, dân chủ, sự hưởng thụ và an nhàn: những điều này chỉ mang lại cho con người sự an ủi nhất thời. Ngay cả khi có những điều này, nhân loại vẫn không khỏi phạm tội và than vãn về những bất công của xã hội. Có được những điều này cũng không thể ngăn cản khao khát và ham muốn khám phá của con người. Đó là bởi con người do Đức Chúa Trời tạo dựng, những sự hy sinh và khám phá vô nghĩa của con người chỉ có thể ngày càng đem lại khổ não cho họ, khiến họ kinh hãi mãi không thôi, không biết làm sao để đối mặt với tương lai của nhân loại hoặc làm sao để đối mặt với con đường sau này. Thậm chí nhân loại còn sợ khoa học và kiến thức, lại càng sợ cảm giác trống rỗng. Trong thế giới này, bất kể ngươi sống trong một quốc gia tự do hay một quốc gia không có nhân quyền, thì ngươi cũng hoàn toàn không thể thoát khỏi số phận của nhân loại. Cho dù ngươi là kẻ cai trị hay kẻ bị trị, ngươi cũng hoàn toàn không thể thoát khỏi dục vọng muốn khám phá số phận, bí ẩn và đích đến của nhân loại, lại càng không thể thoát khỏi cảm giác trống rỗng kỳ lạ khó tả. Những hiện tượng chung này của nhân loại được các nhà xã hội học gọi là hiện tượng xã hội, nhưng không một vĩ nhân nào có thể đứng ra giải quyết những vấn đề như thế. Con người, suy cho cùng, chỉ là con người, địa vị và sự sống của Đức Chúa Trời, không ai có thể thay thế được. Nhân loại không chỉ cần một xã hội công bằng, trong đó mọi người đều được no đủ, bình đẳng và tự do; điều nhân loại cần là sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời và sự cung ứng sự sống của Ngài cho họ. Chỉ khi con người đạt được sự cung ứng sự sống của Đức Chúa Trời và sự cứu rỗi của Ngài, thì những nhu cầu, ham muốn khám phá, và sự trống rỗng tâm linh của con người mới được giải quyết. Nếu người của một quốc gia hay một dân tộc không thể đạt được sự cứu rỗi hoặc trông chừng của Đức Chúa Trời, thì một quốc gia hoặc dân tộc như vậy sẽ bước trên con đường suy tàn, đi về phía sự tối tăm, kết quả là sẽ bị Đức Chúa Trời hủy diệt.
– Phụ lục 2: Đức Chúa Trời tể trị số phận của cả nhân loại, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Con người sống trong kiếp này có giàu, có nghèo, tuổi thọ có thể dài hoặc ngắn, có người là dân thường, có người lại là quan lớn, quý tộc, người ở tầng lớp nào cũng có. Nhưng cách sống của con người cơ bản đều giống nhau. Đó là dựa vào dã tâm và dục vọng, dựa vào tâm tính của Sa-tan để tranh giành danh lợi, không đạt được mục đích thì chết không nhắm mắt. Nhìn thấy hiện trạng như vậy, người ta bắt đầu nghĩ: “Tại sao mọi người lại sống như thế? Chẳng lẽ không có con đường thứ hai để đi hay sao? Chẳng lẽ con người sống chỉ để ăn uống sung sướng cho đến khi chết hay sao? Sau khi chết, con người lại đi về đâu? Bao nhiêu người qua từng thế hệ sao lại không có cách sống nào khác? Nguyên nhân ở đâu?”. Con người không biết mình từ đâu đến, sứ mạng của kiếp này là gì, không biết ai là Đấng quản lý tất cả, ai là Đấng tể trị tất cả. Từng thế hệ con người đến rồi lại đi, thế hệ nào cũng sống như thế, rồi lại chết đi như thế, đến cùng một cách, đi cùng một cách, chẳng có ai tìm ra cách sống, con đường chân chính cho cuộc đời, không ai tìm kiếm lẽ thật trong chuyện này. Từ xưa đến nay, con người đều sống cùng một cách, đều đang tìm kiếm, đều đang chờ đợi, đều muốn xem nhân loại sau này sẽ ra sao, nhưng không ai biết, không ai thấy được chuyện này. Xét cho cùng, con người không biết Đấng tể trị mọi sự, quản lý mọi sự là ai, Đấng tể trị mọi sự rốt cuộc có tồn tại không. Con người không biết đáp án này, không có cách nào khác đành phải sống như thế, mong ngóng năm này qua năm khác, chịu đựng hết ngày này đến ngày khác đến tận bây giờ. Nếu người ta biết được lý do của mọi chuyện này, liệu con đường sống của họ có rõ ràng hơn không? Có phải là có thể thoát khỏi sự khốn khổ này, không cần phải sống dựa vào mong ước, hy vọng nữa? Khi con người hiểu vì sao họ sống, vì sao họ phải chết, và ai là Đấng quản lý thế giới này, khi họ có được câu trả lời rằng Đấng tể trị mọi sự chính là Đấng Tạo Hoá, lúc đó con người sẽ có đường đi, biết cần tìm kiếm lẽ thật, tìm thấy con đường từ lời Đức Chúa Trời thì sẽ không còn phải sống dựa vào mong ước và hy vọng trong đau khổ như vậy nữa. Nếu con người tìm được đáp án về việc tại sao phải sống và tại sao lại phải chết đi, thì liệu toàn bộ đau khổ, khó khăn của con người có được giải quyết không? Như vậy, liệu con người có được giải thoát không? Khi đó, con người thật sự đạt được sự giải thoát, hoàn toàn tự do và được giải phóng.
– Phần 3, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt
Khi các ngươi nghe xong bài thánh ca “Đấng nắm giữ quyền tối thượng trên vạn vật”, trong lòng nên suy ngẫm về điều gì? Nếu con người hiểu được vì sao lại sinh ra, vì sao lại chết đi, biết rằng Đấng tể trị vạn vật của thế giới này, cũng chính là Đấng quản lý mọi sự rốt cuộc là ai, rốt cuộc ở đâu, Ngài có yêu cầu gì với con người. Hiểu được tất cả những chuyện này, con người sẽ biết nên đối xử với Chúa của tạo vật ra sao, biết nên thờ phượng, thuận phục Chúa của tạo vật, trong lòng sẽ có chỗ dựa, thế là sẽ bình an, hạnh phúc, không cần phải sống trong giày vò, đau khổ như thế này nữa. Xét cho cùng, con người phải hiểu lẽ thật. Chọn một con đường để sống là rất quan trọng, con người sống ra sao cũng rất quan trọng. Con người sống ra sao, đi con đường nào sẽ quyết định cuộc đời của con người hạnh phúc hay đau khổ. Đây là điều mà con người nên hiểu rõ. Nghe xong bài thánh ca này, trong lòng người có thể xuất hiện những cảm xúc như thế này: “Loài người đều sống theo những quy luật nhất định như thế này, người xưa cũng không ngoại lệ, người hiện đại vẫn tiếp tục sống theo lề thói đó, vẫn như cũ, không thay đổi những cách thức này. Vậy trong cộng đồng loài người, liệu có tồn tại một Đấng tể trị, một Đức Chúa Trời trong truyền thuyết đang quản lý mọi sự không nhỉ? Nếu tìm thấy Đức Chúa Trời, tìm thấy Đấng quản lý mọi sự, liệu lòng người có cảm nhận được hạnh phúc không? Hiện tại, điều quan trọng là phải tìm ra gốc rễ của loài người. Gốc rễ này nằm ở đâu nhỉ? Nếu tìm thấy gốc rễ, cuộc sống của con người có thể trở thành một cảnh ngộ khác. Nếu không tìm thấy gốc rễ này, loài người vẫn tiếp tục theo đuổi cách sống này, thì loài người có thể đạt được hạnh phúc không?”. Nếu con người không tin vào Đức Chúa Trời, thì dù có biết nhân loại quá bại hoại, liệu họ có thể làm được gì chứ? Có giải quyết được vấn đề thực tế của sự bại hoại hay không? Có con đường để được cứu rỗi không? Cho dù ngươi có muốn trở nên tốt hơn, muốn sống thể hiện ra hình tượng con người thì ngươi có làm được không? Ngươi không có con đường nào để thực hiện cả! Ví dụ, có những người sống vì con cái. Ngươi nói rằng ngươi không muốn sống vì con cái, liệu ngươi có làm được không? Có những người bôn ba, bận rộn vì tiền bạc và danh lợi. Ngươi nói mình không muốn bôn ba bận rộn vì những thứ này, liệu ngươi có làm được không? Ngươi sẽ bất giác đi vào con đường đó, muốn đổi cách sống cũng không làm được. Trong thế giới này, cách sống của ngươi không phải do ngươi quyết định! Gốc rễ của vấn đề này là gì? Đó là do con người chưa tin vào Đức Chúa Trời thật, chưa đạt được lẽ thật. Vậy tinh thần con người dựa dẫm vào đâu? Con người gửi gắm tinh thần của mình vào đâu? Tinh thần của con người đều dựa dẫm vào những chuyện như gia đình đoàn tụ, hôn nhân hạnh phúc, và cả sự hưởng thụ vật chất như tiền bạc, danh lợi, địa vị, tình cảm và sự nghiệp, cùng cả hạnh phúc của thế hệ tiếp theo. Tinh thần của mỗi người không phải đều dựa dẫm vào những thứ này sao? Có con cái thì gửi gắm vào con cái, không có con cái thì gửi gắm vào sự nghiệp cá nhân, hôn nhân, gửi gắm vào địa vị xã hội, danh lợi của bản thân. Vậy nên cách sống phát sinh từ đó đều giống nhau, đều là dưới quyền của Sa-tan, dưới sự kiểm soát của Sa-tan, dù không muốn mà vẫn phải bôn ba bận rộn vì danh vọng, lợi ích, vì tiền đồ, vì sự nghiệp, hôn nhân, gia đình, thế hệ tiếp theo và sự thỏa mãn xác thịt của bản thân. Đây có phải con đường đúng đắn không? Dù trên thế giới này, con người có bận rộn, sự nghiệp thành công, gia đình hạnh phúc, gia tộc to lớn, địa vị hiển hách đến đâu thì liệu họ có thể bước lên con đường đúng đắn của cuộc sống không? Liệu con người có thể thông qua việc theo đuổi danh lợi, chạy theo thế giới và sự nghiệp mà nhìn thấy sự thật về Đức Chúa Trời sáng tạo vạn vật, Đức Chúa Trời tể trị vận mệnh loài người không? Chuyện đó là không thể. Cho dù con người theo đuổi điều gì, đi con đường như thế nào, nếu kẻ đó không công nhận rằng Đức Chúa Trời là Đấng tể trị số phận loài người thì hắn đang đi vào con đường sai lầm, không phải là con đường đúng đắn, mà là con đường sai lạc và tà đạo. Cho dù chỗ dựa tinh thần của ngươi có làm cho ngươi thỏa mãn hay không, cho dù chỗ dựa tinh thần của ngươi là ở đâu thì cũng đều không phải là niềm tin thật sự, không phải là con đường nhân sinh đúng đắn. Thế niềm tin thật sự là gì? Đó là việc tiếp nhận sự xuất hiện, công tác của Đức Chúa Trời, tiếp nhận mọi lẽ thật mà Ngài đã bày tỏ. Những lẽ thật này chính là con đường nhân sinh đúng đắn của cuộc sống, là những lẽ thật và sự sống mà con người nên mưu cầu. Đi theo con đường nhân sinh đúng đắn tức là đi theo Đức Chúa Trời, hiểu được lẽ thật dưới sự dẫn dắt của lời Đức Chúa Trời, biết phân biệt thiện ác, biết thế nào là sự vật tích cực, thế nào là sự vật tiêu cực, biết được sự tể trị của Đức Chúa Trời, sự toàn năng của Đức Chúa Trời. Khi lòng người thật sự hiểu rõ rằng Đức Chúa Trời không chỉ tạo ra trời đất và vạn vật, mà càng là Đấng tể trị của vũ trụ, thì con người có thể thuận phục mọi sắp xếp và an bài của Ngài, sống theo lời Đức Chúa Trời, kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác. Như vậy sẽ bước lên con đường nhân sinh đúng đắn. Khi con người bước lên con đường nhân sinh đúng đắn của cuộc sống, sẽ hiểu rõ tại sao lại sống, nên sống thế nào mới là sống trong ánh sáng, mới nhận được sự khen ngợi, chúc phúc của Đức Chúa Trời.
– Phần 3, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt
Một số người có cảm xúc và sự lĩnh hội sâu sắc về câu “Số phận là vậy”, nhưng họ lại không có chút niềm tin nào vào sự tể trị của Đức Chúa Trời; họ không tin rằng số phận con người được an bài và sắp đặt bởi Đức Chúa Trời, và không sẵn lòng thuận phục sự tể trị của Đức Chúa Trời. Những người như thế giống như đang trôi dạt trên đại dương, bị sóng đánh bập bềnh, trôi theo dòng nước, không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc chờ đợi một cách thụ động và cam chịu số phận. Thế nhưng, họ không thừa nhận số phận con người phụ thuộc vào sự tể trị của Đức Chúa Trời, họ không thể tự mình chủ động nhận biết sự tể trị của Đức Chúa Trời và qua đó đạt được hiểu biết về thẩm quyền của Đức Chúa Trời, thuận phục sự sắp đặt và an bài của Đức Chúa Trời, ngừng chống lại số phận, và sống dưới sự chăm sóc, bảo vệ, và hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Nói cách khác, việc chấp nhận số phận không đồng nghĩa với việc thuận phục sự tể trị của Đấng Tạo Hóa; tin vào số phận không có nghĩa là con người chấp nhận, thừa nhận, và nhận thức về sự tể trị của Đấng Tạo Hóa; tin vào số phận chỉ đơn thuần là nhận thức được sự thật và những biểu hiện bề ngoài của nó. Điều này khác với việc biết Đấng Tạo Hóa tể trị số phận loài người như thế nào, khác với việc nhận ra Đấng Tạo Hóa là nguồn tể trị số phận của muôn vật, và chắc chắn khác xa với việc thuận phục sự sắp đặt và an bài của Đấng Tạo Hóa cho số phận loài người. Nếu một người chỉ tin vào số phận, thậm chí có cảm xúc sâu sắc về nó, nhưng không thể từ trong đó mà nhận biết, thừa nhận, thuận phục và tiếp nhận sự tể trị của Đấng Tạo Hóa đối với số phận loài người. Vậy thì cuộc đời họ sẽ là một bi kịch; sẽ là một cuộc đời vô ích, là một sự trống rỗng như cũ; họ sẽ vẫn không thể quy phục sự thống trị của Đấng Tạo Hóa, trở thành một con người thọ tạo đúng nghĩa, và đạt được sự công nhận của Đấng Tạo Hóa. Một người thực sự biết và trải nghiệm sự tể trị của Đấng Tạo Hóa nên ở trong trạng thái tích cực, chứ không phải là trạng thái tiêu cực hay bất lực. Trong khi thừa nhận rằng hết thảy mọi sự đều được tiền định theo mệnh, trong lòng họ có một định nghĩa chính xác về cuộc đời và số phận, đó là cả cuộc đời con người đều chịu sự tể trị của Đấng Tạo Hóa. Khi họ nhìn lại con đường mình đã đi, khi họ hồi tưởng lại từng giai đoạn trong cuộc hành trình đời mình, thì họ thấy rằng trong mỗi bước đi, dù hành trình của họ gian nan hay suôn sẻ, thì Đức Chúa Trời đều đang dẫn đường, an bài con đường cho họ. Họ hiểu rằng đó là sự hoạch định tỉ mỉ của Đức Chúa Trời, cũng như sự an bài cẩn thận của Ngài, đã dẫn dắt họ đến ngày hôm nay mà họ không hề hay biết. Họ nhận ra rằng việc có thể chấp nhận sự tể trị của Đấng Tạo Hóa và tiếp nhận sự cứu rỗi của Ngài chính là phúc lành lớn nhất đời người! Nếu một người có thái độ tiêu cực đối với số phận, điều đó chứng tỏ rằng họ đang chống lại tất cả những gì Đức Chúa Trời đã an bài cho họ, rằng họ không có một thái độ thuận phục. Nếu một người có thái độ tích cực đối với sự tể trị của Đức Chúa Trời trên số phận con người, thì khi họ nhìn lại hành trình của mình, khi họ thực sự trải nghiệm sự tể trị của Đức Chúa Trời, họ sẽ càng thực sự mong muốn thuận phục mọi điều Đức Chúa Trời đã an bài, sẽ có thêm quyết tâm và đức tin hầu để cho Đức Chúa Trời sắp đặt số phận của mình và thôi phản nghịch Đức Chúa Trời. Bởi vì họ thấy được rằng khi con người không biết số phận là gì và không hiểu sự tể trị của Đức Chúa Trời, thì con người cứ mặc theo tính khí của mình mà lăn lộn và lảo đảo trong màn sương, đoạn lộ trình đó thật quá gian khổ và xót xa. Do đó, khi con người nhận biết được rằng Đức Chúa Trời tể trị số phận của mình, thì người thông minh sẽ chọn nhận biết và tiếp nhận sự tể trị của Ngài, giã từ ngày tháng đau khổ “dùng đôi tay mình để tạo dựng cuộc đời tươi đẹp”, không tiếp tục tranh đấu với số phận nữa, cũng không tiếp tục dùng cách thức của mình mà mưu cầu cái gọi là mục tiêu cuộc đời. Những ngày tháng không có Đức Chúa Trời, không thấy Đức Chúa Trời, và không thể thực sự nhận biết rõ ràng sự tể trị của Đức Chúa Trời, thì mỗi ngày sống của con người đều không có ý nghĩa, đều vô giá trị, và khổ sở không thể nào tả xiết. Bất kể người ta ở đâu, làm công việc gì, thì phương thức sinh tồn và mục tiêu mưu cầu của con người chỉ đem lại cho họ sự xót xa vô tận và đau khổ khó mà nguôi ngoai, những thứ mà họ không dám nhớ lại. Chỉ có tiếp nhận sự tể trị của Đấng Tạo Hóa, thuận phục sự sắp đặt và an bài của Đấng Tạo Hóa, và mưu cầu đạt được cuộc đời đích thực, thì con người mới có thể dần dần thoát khỏi hết thảy những xót xa và đau khổ, thoát khỏi mọi sự trống rỗng của đời người.
– Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất III, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời
Bởi vì con người không nhận biết sự sắp đặt của Đức Chúa Trời và sự tể trị của Đức Chúa Trời, nên đối với số phận, họ luôn có một dạng cảm xúc đối đầu và một dạng thái độ phản nghịch, và họ luôn muốn vùng vẫy để thoát khỏi thẩm quyền và sự tể trị của Đức Chúa Trời và những thứ số phận đã an bài, hy vọng hão huyền về việc thay đổi tình cảnh hiện tại của mình và thay đổi số phận của mình. Nhưng họ không bao giờ có thể thành công và ở đâu cũng gặp cản trở. Sự vật lộn nơi tận sâu thẳm linh hồn này là đau khổ, nỗi đau khổ này khiến con người khắc cốt ghi tâm, đồng thời nó cũng khiến sự sống của con người tiêu hao một cách vô ích. Nguyên nhân của nỗi đau này là gì? Có phải chính vì sự tể trị của Đức Chúa Trời, hoặc là vì một người sinh ra không may mắn không? Rõ ràng, cả hai đều không đúng. Suy cho cùng, nó được gây ra bởi những con đường con người đi, những cách họ chọn để sống cuộc đời của mình. Một số người có thể đã không lĩnh hội những điều này. Nhưng khi ngươi thực sự biết, khi ngươi thực sự bắt đầu thừa nhận rằng Đức Chúa Trời có sự tể trị trên số phận con người, khi ngươi thực sự hiểu rằng mọi điều Đức Chúa Trời tể trị và an bài cho ngươi đều là một lợi ích và sự bảo vệ tuyệt vời, khi ấy ngươi cảm thấy nỗi đau của mình vơi dần, và toàn bản thể của ngươi dần thoải mái, được tự do, được giải phóng. Xét từ tình trạng của đa số mọi người mặc dù về mặt chủ quan, họ không muốn tiếp tục sống như trước nữa, về mặt chủ quan, họ muốn thoát khỏi đau khổ, nhưng về mặt khách quan thì con người không thể thực sự lĩnh hội được thực tế và ý nghĩa của việc Đấng Tạo Hóa tể trị số phận của họ, cũng không thể thực sự thừa nhận và thuận phục sự tể trị của Ngài, càng không biết cách tìm kiếm và chấp nhận sự sắp đặt và an bài của Đấng Tạo Hóa. Vì vậy, nếu con người không thể thực sự nhận ra sự thật rằng Đấng Tạo Hóa có sự tể trị trên số phận con người và trên tất cả mọi vấn đề của con người, nếu họ không thể thực sự thuận phục dưới sự thống trị của Đấng Tạo Hóa, thì họ khó mà không bị cuốn theo và ràng buộc bởi quan điểm rằng “số phận một người nằm trong chính tay của người đó”. Họ sẽ khó rũ bỏ nỗi đau của cuộc đấu tranh kịch liệt chống lại số phận và thẩm quyền của Đấng Tạo Hóa, và không cần phải nói, họ cũng rất khó mà trở nên thực sự giải phóng và tự do, để trở thành những người thờ phượng Đức Chúa Trời. Cách đơn giản nhất để giải thoát bản thân khỏi tình trạng này là từ biệt lối sống trước đây của mình; từ biệt các mục tiêu sống trước đây của mình; tổng kết và mổ xẻ cách sống trước đây của mình, quan điểm sống, những sự theo đuổi, những mong muốn và lý tưởng; và sau đó so sánh chúng với tâm ý và các yêu cầu đối với con người của Đức Chúa Trời, và xem liệu có bất kỳ điều gì trong số đó tương hợp với tâm ý của Đức Chúa Trời hay không, liệu có bất kỳ điều gì trong số đó phù hợp với yêu cầu của Đức Chúa Trời, mang lại giá trị sống đúng đắn, đưa con người hiểu ngày càng nhiều hơn về lẽ thật, cho phép con người sống với nhân tính và hình tượng giống con người hay không. Khi ngươi liên tục xem xét và cẩn thận mổ xẻ những mục tiêu khác nhau mà con người theo đuổi trong cuộc sống và đủ loại cách sống của họ, thì ngươi sẽ không tìm thấy một điều nào trong số đó phù hợp với ý định ban đầu của Đấng Tạo Hóa khi Ngài tạo ra loài người. Tất cả đều đẩy con người ra xa khỏi sự tể trị và sự chăm sóc của Đấng Tạo Hóa; chúng hết thảy là những cạm bẫy khiến con người trở nên suy đồi, và dẫn họ xuống địa ngục. Sau khi ngươi nhận ra điều này, thì điều ngươi nên làm là buông bỏ quan điểm sống cũ của ngươi, tránh xa các loại cạm bẫy, để Đức Chúa Trời nắm quyền trên cuộc đời ngươi, an bài cho cuộc đời ngươi, chỉ tìm cách thuận phục sự sắp đặt và hướng dẫn của Đức Chúa Trời mà không đưa ra bất kỳ lựa chọn cá nhân nào, và trở thành một người thờ phượng Đức Chúa Trời. Điều này nghe thì dễ, nhưng làm thì khó. Một số người có thể chịu được nỗi khổ của nó, số khác thì không thể. Một số người sẵn sàng phối hợp, số khác thì không. Những ai không sẵn lòng thì thiếu khao khát và quyết tâm để phối hợp; họ nhận thức rõ ràng có sự tể trị của Đức Chúa Trời, hoàn toàn biết rõ rằng chính Đức Chúa Trời sắp đặt và an bài số phận con người, vậy mà họ vẫn muốn vùng vẫy để thoát ra và vẫn không đành đặt số phận của mình vào tay Đức Chúa Trời và thuận phục sự tể trị của Đức Chúa Trời; hơn nữa, họ còn không hài lòng về sự sắp đặt và an bài của Đức Chúa Trời. Vì vậy, sẽ luôn luôn có một số người muốn tự thấy mình có khả năng gì; họ muốn thay đổi số phận của mình bằng chính đôi tay mình, hoặc đạt được hạnh phúc bằng chính sức mạnh của mình, để xem liệu họ có thể vượt qua ranh giới trong thẩm quyền của Đức Chúa Trời và vượt ra khỏi sự tể trị của Đức Chúa Trời hay không. Bi kịch của con người không phải là khi họ mưu cầu một đời sống hạnh phúc, không phải là khi họ mưu cầu danh lợi hoặc vật lộn với số phận trong màn sương mù, mà là sau khi họ đã thấy được sự hiện hữu của Đấng Tạo Hóa, sau khi họ đã biết được sự thật rằng Đấng Tạo Hóa có sự tể trị đối với số phận con người, nhưng họ vẫn không thể biết mình đi sai đường mà quay đầu lại, không thể kéo chân ra khỏi bùn lầy, mà lại chấp mê bất ngộ và cương ngạnh trong lòng. Họ thà tiếp tục vùng vẫy trong vũng bùn, ngoan cố đọ sức với sự tể trị của Đấng Tạo Hóa, đối đầu đến cùng, không hề có chút thái độ hối cải nào. Chỉ đến khi họ gục xuống và đổ máu thì cuối cùng họ mới quyết định từ bỏ và quay trở lại. Đây là nỗi bi ai thực sự của con người. Vì vậy Ta phán rằng, những ai chọn cách thuận phục là khôn ngoan, còn những kẻ chọn cách vùng vẫy và trốn chạy là những người dại dột mà ngoan cố.
– Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất III, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời