Tại sao Tôi lại quá kiêu căng và ra oai như thế?

02/12/2022

Bởi Duệ Trí, Hàn Quốc

Tôi đảm trách công tác video của hội thánh. Sau một thời gian thực hành, tôi đã nắm được một số nguyên tắc và kỹ năng đã tiến bộ. Nhìn chung, tôi cũng thường phát hiện ra vấn đề trong công việc của chúng tôi, và trong các cuộc thảo luận công việc, đề xuất của tôi thường được người khác chấp nhận. Sau một thời gian, tôi có hơi tự mãn. Tôi ngày càng tin vào bản thân hơn, cảm thấy mình có chút tố chất, hiểu biết khá thuần túy về các nguyên tắc và có cái nhìn toàn diện về các vấn đề. Dù không phải là một lãnh đạo hội thánh và không phụ trách bất kỳ công việc chính nào, nhưng tôi nghĩ nếu được quản lý các dự án của nhóm chúng tôi thì cũng không tệ! Tôi nhận thấy anh Lưu, cộng sự của tôi, hơi thụ động trong bổn phận trong một thời gian dài. Tôi luôn chủ trì các buổi thảo luận công việc và học nhóm của chúng tôi, và khinh thường anh ấy vì không mang gánh nặng. Sau đó, trong các cuộc thảo luận, tôi chẳng thèm quan tâm đến các đề xuất của anh Lưu và nhiều lần từ chối quan điểm của anh ấy. Tôi nghĩ trong mối quan hệ hợp tác của chúng tôi, hầu hết cuối cùng đều là lấy ý tưởng của tôi, nên có lẽ tôi nên tự làm mọi việc thì hơn. Sau một thời gian, tôi cứ thế đảm nhận một số công việc của anh Lưu. Trong các buổi thảo luận công việc, khi người khác không chấp nhận đề xuất của tôi, Tôi sẽ liên tục nhấn mạnh rằng quan điểm của tôi là đúng, và đôi khi tôi sẽ dẫn ra các quy tắc, giáo lý làm bằng chứng, như thể chúng là các nguyên tắc, để khiến họ phải nghe tôi. Sau đó, tôi lại thấy không thoải mái lắm, cảm thấy như thể mình luôn ép người khác phải nghe mình. Chẳng phải như vậy là thể hiện sụ ngạo mạn sao? Đôi khi tôi sẽ cố chấp nhận đề xuất của người khác, nhưng cuối cùng, suy nghĩ của tôi được chứng minh là đúng, nên tôi thậm chí còn tin vào bản thân hơn. Đôi khi tôi nhận ra mình đang thể hiện tâm tính kiêu ngạo, nhưng tôi lại không quan tâm. Tôi cảm thấy mình hơi ngạo mạn một chút, nhưng mình vẫn đúng. Mục đích của tôi là hoàn thành tốt công việc của chúng tôi, nên đó không phải là một vấn đề quá lớn. Trong suốt thời gian đó, tôi không cảm thấy thoải mái với bất cứ gì người khác nói. Tôi cảm thấy họ không đủ giỏi và không thấy được bức tranh tổng thể trong suy nghĩ của mình. Khi họ đưa ra đề xuất, nếu không đúng ý tôi, tôi sẽ bác bỏ ngay mà không cần suy nghĩ và thầm coi thường họ. Có lần, một video mà một người chị em sản xuất đã qua vài vòng chỉnh sửa nhưng vẫn không tốt được. Tôi đã không hỏi chị ấy có khó khăn gì không, mà lại la mắng chị ấy: “Chị có chú tâm đến việc này không vậy? Chị không thấy những gì người khác đang làm mà học à?”. Đôi lúc, khi các anh chị em chia sẻ ý tưởng làm phim, tôi chưa hiểu gì mà đã lập tức từ chối. Kết quả là, các anh chị em đều sợ làm việc với tôi và thậm chí không dám gửi video của họ cho tôi xem. Một lần khác nữa, một người chị em đã tìm ra tài liệu để tổ chức một buổi học nhóm. Tôi liếc nhanh qua và chẳng thèm thảo luận gì với ai, tôi chê bai thậm tệ tài liệu mà chị ấy tìm được. nói rằng chúng chẳng có giá trị tham khảo. Thực ra, dù tài liệu học tập mà chị ấy tìm được chưa hoàn hảo, nhưng chúng vẫn có ích cho việc xây dựng kỹ năng. Sau đó, một người chị em đã chỉ ra rằng làm việc mà không thảo luận gì với người khác là tôi đang ngạo mạn. Lúc đó, tôi đã không hề biết mình, nghĩ rằng tôi chỉ không hỏi xin ý kiến, và sau này sẽ chú ý đến việc đó hơn là được. Tôi thậm chí còn nghĩ tôi chính là người xử lý và giải quyết hầu hết các vấn đề trong công việc của chúng tôi, và có quyết định cuối cùng cho tất cả các vấn đề lớn nhỏ, nên nếu không có sự giám sát của tôi, công việc của nhóm tôi sẽ trở nên lộn xộn. Dù tôi cộng tác với người khác, nhưng tôi nghĩ thực ra mình mới là người giám sát nhóm, cả trên danh nghĩa lẫn thực tế, và có lẽ Đức Chúa Trời đã sắp xếp tôi ở đó để giám sát công việc của nhóm. Suy nghĩ đó khiến tôi cảm thấy mình khác biệt với người khác, rằng tôi mới là người chỉ huy. Tôi thậm chí còn ngạo mạn hơn. Có lần, hai người chị em khác và tôi đã sắp xếp một cuộc họp với một nhóm khác để nói chuyện về công việc, nhưng đã có chuyện xảy ra vào phút cuối và tôi không tham dự được, nên tôi đã để họ đi mà không có tôi. Ngay khi nghe thấy tôi không đi được, họ liền hoảng loạn, nói rằng họ không thể đảm nhận trách nhiệm đó, nên họ muốn chờ đến khi tôi có thời gian.

Sau đó, một người chị em đã nói với tôi: “Giờ anh là người đưa ra mọi quyết định lớn nhỏ cho nhóm. Khi có ai gặp vấn đề, họ đều không tìm kiếm lẽ thật, mà lại dựa vào anh. Họ cảm thấy mình không thể làm được nếu không có anh. Anh không nghĩ là mình nên tự kiểm điểm bản thân một chút sao? Điều đó thực sự rất nguy hiểm!”. Nghe chị ấy nói vậy, phải mất một lúc tôi mới bình tâm lại được. Các anh chị em cảm thấy họ không thể làm được nếu thiếu tôi, và mọi chuyện đều phải qua tay tôi. Chẳng phải đó là đang thực hiện quyền kiểm soát đối với nhóm sao? Đó là hành vi địch lại Đấng Christ. Nhưng tôi làm gì thì cũng chỉ là muốn làm tốt công việc. Tại sao lại thành ra như thế được? Tôi không biết làm sao để hiểu được chuyện này. Cảm thấy rất bối rối và hơi thất vọng, tôi đã chia sẻ tình trạng của mình với Đức Chúa Trời, xin Ngài dẫn dắt tôi. Có người đã gửi cho tôi một đoạn lời Đức Chúa Trời vạch trần tâm tính của những kẻ địch lại Đấng Christ rất đúng với tình trạng của tôi. Đức Chúa Trời phán: “Một trong những dấu hiệu phổ biến nhất của việc những kẻ địch lại Đấng Christ kiểm soát mọi người là, trong phạm vi kiểm soát của họ, chỉ mình họ được đưa ra quyết định sau cùng. Nếu kẻ địch lại Đấng Christ không có mặt, không ai khác dám quyết tâm hoặc đưa ra quyết định. Nếu kẻ địch lại Đấng Christ không có mặt, tất cả những người khác đều giống như những đứa trẻ không có mẹ. Họ không biết làm thế nào để cầu nguyện hay tìm kiếm, cũng không biết làm thế nào để thảo luận mọi việc cùng nhau. Họ chỉ giống như những con rối hoặc người chết. … Các phương pháp của những kẻ địch lại Đấng Christ luôn trái với thói thường và khoa trương khi họ làm việc. Bất kể đề xuất của người khác có thể đúng đến mức nào, họ cũng sẽ luôn loại bỏ nó. Ngay cả khi đề xuất của người khác hợp với ý tưởng của kẻ địch lại Đấng Christ, nếu họ không đưa ra trước thì họ chắc chắn sẽ không chịu chấp nhận hoặc thực hiện nó. Thay vào đó, kẻ địch lại Đấng Christ sẽ cố gắng hết sức để hạ thấp, phủ nhận và lên án đề xuất đó cho đến khi người đưa ra đề xuất cảm thấy ý tưởng của họ là sai và thừa nhận như vậy. Chỉ khi đó, kẻ địch lại Đấng Christ mới dừng lại. Những kẻ địch lại Đấng Christ thích tôn mình lên và hạ thấp người khác để người khác tôn sùng họ và đặt họ vào trung tâm của sự việc. Những kẻ địch lại Đấng Christ chỉ cho phép bản thân mình nổi trội, còn những người khác chỉ làm nền cho họ nổi bật. Những kẻ địch lại Đấng Christ tin rằng mọi điều họ nói và làm là đúng, trong khi mọi điều người khác nói và làm là sai. Họ thường đưa ra những quan điểm lạ thường để phủ nhận quan điểm và cách làm của người khác, họ xoi mói và tìm sai sót trong ý kiến của người khác, và họ phá vỡ hoặc loại bỏ kế hoạch của người khác, để mọi người đều phải lắng nghe họ và hành động theo phương pháp của họ. Họ sử dụng các phương pháp và phương tiện này để liên tục từ chối ngươi, tấn công ngươi và khiến ngươi cảm thấy mình không đủ tốt, để ngươi ngày càng trở nên quy phục họ, nể phục họ, và ngưỡng mộ họ, cho đến khi cuối cùng ngươi hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của họ. Đây là quá trình mà những kẻ địch lại Đấng Christ chinh phục và kiểm soát mọi người(Mục 5. Họ lừa dối, lôi kéo, đe dọa và kiểm soát mọi người, Lời, Quyển 4 – Vạch trần kẻ địch lại Đấng Christ). Sau khi đọc đoạn này, tôi đã so sánh mình với những gì Đức Chúa Trời phán. Suốt thời gian đó, tôi đã chịu trách nhiệm cho công việc của nhóm, nhưng người khác vẫn không làm được bổn phận của họ theo nguyên tắc và làm gì họ cũng hỏi tôi. Không có tôi, họ không dám đưa ra bất kỳ quyết định nào hay nói chuyện với các nhóm khác. Họ đều bị tôi kìm hãm. Tôi đã hại họ. Tôi tự hỏi mình đã nói và làm gì mà lại dẫn dến kết cục như vậy. Dù chúng tôi đang thảo luận công việc hay bàn về các ý tưởng, nhưng nếu có ai có quan điểm khác biệt với tôi, tôi sẽ tìm nhiều lý do để bác bỏ họ, và không bao giờ tập trung thông công các nguyên tắc về lẽ thật. Tôi đã không tôn cao hay làm chứng cho Đức Chúa Trời, mà làm cho mọi người phải nghe mình. Khi nghĩ điều gì đó đúng, tôi trở nên hung hăng và hách dịch. Tôi tỏ ra khinh miệt khi thấy lỗ hổng trong kỹ năng của các anh chị em, và tôi vừa công khai lẫn ngấm ngầm xúc phạm họ. Tôi muốn buộc mọi người phải lắng nghe mình, và nếu họ không nghe, tôi sẽ nhấn mạnh rằng mình có kỹ năng và hiểu các nguyên tắc. Sau một thời gian luôn tôi phủ nhận, hạ thấp giá trị của người khác và đề cao bản thân, các anh chị em đều cảm thấy họ không giỏi, và không có cái nhìn hoàn chỉnh như tôi, nên cái gì họ cũng đến hỏi tôi. Nghĩ kỹ lại, rất nhiều lần kế hoạch họ đề xuất khá ổn, có thể chúng không hoàn hảo lắm, và lẽ ra tôi đã có thể giúp họ. Nhưng tôi lại cứ nhấn mạnh rằng tôi đúng và từ chối ý kiến của người khác, nghĩ rằng những gì tôi làm là vì công việc. Tôi thật quá ngạo mạn và thiếu hiểu biết về bản thân! Tôi cũng đọc được một đoạn lời này của Đức Chúa Trời: “Một khi con người đã trở nên kiêu ngạo trong bản tính và bản chất, thì họ có thể thường xuyên bất tuân và chống đối Đức Chúa Trời, không chú ý đến lời Ngài, tạo ra quan niệm về Ngài, làm những việc phản bội Ngài, và những việc tôn họ lên và làm chứng cho chính họ. Ngươi nói ngươi không kiêu ngạo, nhưng giả sử ngươi được ban cho một hội thánh và được phép lãnh đạo nó; giả sử rằng Ta đã không xử lý ngươi, và không ai trong nhà Đức Chúa Trời phê bình hay trợ giúp ngươi: Sau khi lãnh đạo nó một thời gian, ngươi sẽ đưa mọi người đến chân ngươi và bắt họ đầu phục trước ngươi, thậm chí đến mức ngưỡng mộ và tôn kính ngươi. Và tại sao ngươi lại làm điều đó? Điều này sẽ được quyết định bởi bản tính của ngươi; điều này không gì khác chính là sự bộc lộ tự nhiên. Ngươi không cần phải học điều này từ những người khác, họ cũng không cần phải chỉ dạy cho ngươi. Ngươi không cần những người khác hướng dẫn ngươi hay ép buộc người làm điều này; loại tình huống này xảy ra một cách tự nhiên. Mọi điều ngươi làm đều liên quan đến việc làm cho mọi người tán dương ngươi, khen ngợi ngươi, tôn thờ ngươi, quy phục ngươi, và lắng nghe ngươi trong mọi sự. Việc cho phép ngươi làm lãnh đạo ắt sẽ mang đến tình cảnh này, và không thể thay đổi. Và tình cảnh này xảy đến như thế nào? Nó được quyết định bởi bản tính kiêu ngạo của con người. Biểu hiện của sự kiêu ngạo là phản nghịch và chống đối Đức Chúa Trời. Khi con người kiêu ngạo, tự tôn, và tự nên công chính, họ có xu hướng thiết lập những vương quốc độc lập của riêng mình và làm việc tùy ý họ muốn. Họ cũng đưa những người khác vào tay mình và lôi kéo họ vào vòng vây của mình. Để con người có khả năng làm những điều kiêu ngạo như thế, điều đó đơn thuần chứng tỏ rằng thực chất bản tính kiêu ngạo của họ chính là thực chất của Sa-tan; chính là của thiên sứ trưởng. Khi sự kiêu ngạo và tự tôn của họ đạt đến một mức độ nhất định thì họ không còn chỗ dành cho Đức Chúa Trời trong lòng, và Đức Chúa Trời bị gạt sang một bên. Sau đó, họ ao ước trở thành Đức Chúa Trời, bắt mọi người vâng phục họ, và họ trở thành thiên sứ trưởng. Nếu ngươi sở hữu bản tính Sa-tan kiêu ngạo như thế, Đức Chúa Trời sẽ không có chỗ trong lòng ngươi. Ngay cả khi ngươi tin Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời cũng sẽ không còn công nhận ngươi, sẽ xem ngươi là một kẻ hành ác, và sẽ đào thải ngươi(Bản tính kiêu ngạo nằm ở gốc rễ sự chống đối Đức Chúa Trời của con người, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt).

Từ lời Đức Chúa Trời, tôi biết được rằng tôi không thể hợp tác được với các anh chị em vì tôi đã bị bản tính kiêu ngạo của mình kiểm soát. Tôi nhận ra với bản tính kiêu ngạo, ra vẻ ta đây, tôi không cần làm gì cụ thể cả, mà loại tình huống đó cứ tự nhiên xảy ra, và tôi sẽ khiến mọi người phải lắng nghe tôi. Nghĩ lại khoảng thời gian làm việc với các anh chị em trong bổn phận đó, dù chúng tôi đang đưa ra đề xuất làm video hay tổ chức công việc, thì tôi cũng luôn nghĩ mình có ý tưởng hay nhất. Khi nhận thấy anh Lưu có chút thụ động trong bổn phận, tôi đã không thông công để giúp anh ấy, mà lòng còn coi thường anh có tố chất kém, không mang gánh nặng, và đã đảm trách toàn bộ công việc, tự mình làm hết, như thể tôi là người duy nhất có thể hoàn thành công việc chứ không phải ai khác. Khi thấy người khác thiếu kỹ năng trong lĩnh vực nào đó, tôi đã khinh miệt họ thiếu tố chất và hiểu biết, như thể hiểu biết của tôi là chính xác nhất, và tôi biết rõ các nguyên tắc nhất. Tôi luôn coi thường người khác và đề cao bản thân, thể hiện suy nghĩ và ý kiến của mình với họ như thể đó là lẽ thật. Sau một thời gian, người khác cảm thấy tự họ không thể làm gì được, rằng tôi phải làm, đến mức cái gì họ cũng đến hỏi tôi cậy dựa vào tôi. Nếu không có tôi, họ không dám bước lên phía trước. Tôi đã đọc được đoạn lời này của Đức Chúa Trời: “Khi sự kiêu ngạo và tự tôn của họ đạt đến một mức độ nhất định thì họ không còn chỗ dành cho Đức Chúa Trời trong lòng, và Đức Chúa Trời bị gạt sang một bên. Sau đó, họ ao ước trở thành Đức Chúa Trời, bắt mọi người vâng phục họ, và họ trở thành thiên sứ trưởng”. Tôi cảm thấy xấu hổ và tội lỗi khi đối mặt với sự mặc khải của lời Đức Chúa Trời. Tôi nhận ra mình có một vấn đề rất nghiêm trọng. Tôi đã tự cho mình là hoàn hảo, luôn nghĩ mình có ân tứ và tố chất, rằng tôi không phải là người bình thường, mà sinh ra đã có tư chất lãnh đạo, làm người chỉ huy, và người khác thì thiếu tố chất, nên Đức Chúa Trời đã sắc phong cho tôi phải dẫn dắt họ. Nghĩ lại những suy nghĩ và tư tưởng này của tôi khiến tôi sợ hãi và buồn nôn. Tôi thực sự không biết xấu hổ! Chúng ta làm việc với nhau để thực hiện bổn phận, tất cả đều chấp nhận sự lãnh đạo của Đức Chúa Trời và quy phục các nguyên tắc của lẽ thật, vậy mà tôi lại khiến mọi người chấp nhận sự lãnh đạo của tôi và quy phục tôi. Tôi đã sai rồi. Tôi đã trở nên kiêu ngạo đến mức mất hết lý trí. Đức Chúa Trời phán trong “Mười sắc lệnh quản trị phải được vâng phục bởi dân sự được Đức Chúa Trời chọn trong Thời đại Vương quốc”: “Con người không nên phóng đại, hay đề cao chính mình. Họ nên thờ phượng và tôn vinh Đức Chúa Trời(Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Trong lòng tôi luôn cảm thấy mình có trình độ cao hơn những người còn lại trong nhóm và luôn đặt mình lên trên các anh chị em. Tôi đã đứng sai vị trí – tôi đã tự cho mình là giỏi hơn người khác. Suy nghĩ này thực sự đáng báo động, và khiến tôi rất sợ. Tôi đã lập tức cầu nguyện: “Lạy Đức Chúa Trời, con thật quá ngạo mạn và tự mãn. Con đã xúc phạm tâm tính của Ngài mà không mảy may nhận ra. Con muốn ăn năn, đứng đúng vị trí của mình, và làm tròn bổn phận”. Sau đó, người giám sát của tôi đã đến thông công với tôi. Anh ấy nói một vài anh chị em đã nói rằng họ cảm thấy rất ức chế khi làm việc với tôi. Họ nói tôi khinh khi và coi thường người khác, luôn từ chối ý kiến của người khác. Một số còn nói: “Tôi từng gặp nhiều người kiêu ngạo, nhưng chưa từng gặp ai kiêu ngạo như thế”. Những lời đó như dao đâm vào tim tôi. Tôi chưa từng tưởng tượng các anh chị em lại xem tôi là loại người đó, rằng tôi đã kìm kẹp và làm tổn thương họ quá nhiều. Những ngày sau đó, tôi cứ cảm thấy như bị dao đâm vào tim. Đặc biệt là khi chúng tôi thảo luận công việc, không ai dám lên tiếng và bầu không khí cực kỳ lạnh lẽo, Tôi thậm chí càng cảm thấy tự trách mình hơn. Tôi biết việc này hoàn toàn là do sự giới hạn mà tôi đã đặt ra cho họ. Trong cơn đau đớn và khổ sở, tôi đã đến trước Đức Chúa Trời để cầu nguyện, xin Ngài dẫn dắt tôi suy ngẫm nghiêm túc và bước vào.

Trong khi tĩnh nguyện, tôi đã đọc được đoạn lời này của Đức Chúa Trời mà nó đã giúp tôi hiểu rõ hơn về bản thân. Lời Đức Chúa Trời phán: “Một số lãnh đạo không bao giờ làm việc theo các nguyên tắc, mà làm theo ý mình, độc đoán và hấp tấp. Các anh chị em chỉ ra điều này, nói rằng: ‘Anh hiếm khi tham khảo ý kiến người khác trước khi hành động. Chúng tôi không biết những phán đoán và quyết định của anh là gì cho đến khi anh đưa ra. Tại sao anh không tham khảo ý kiến người khác? Tại sao anh không cho chúng tôi biết trước khi đưa ra quyết định nào đó? Ngay cả khi điều anh đang làm là đúng, và tố chất của anh cao hơn của chúng tôi, thì anh vẫn nên thông báo cho chúng tôi về điều đó trước chứ. Chí ít chúng tôi có quyền biết chuyện gì đang xảy ra. Luôn hành động theo ý mình – anh đang bước đi con đường của kẻ địch lại Đấng Christ đấy!’. Và ngươi sẽ nghe thấy người lãnh đạo ấy nói gì? ‘Ở nhà tôi làm chủ sự. Mọi vấn đề lớn nhỏ đều do tôi quyết. Tôi quen thế rồi. Hễ ai trong đại gia đình của tôi có vấn đề, họ đều đến gặp tôi và nhờ tôi tìm hiểu xem phải làm gì. Tất cả họ đều biết tôi có rất nhiều giải pháp cho mọi việc. Đó là lý do tại sao tôi luôn làm chủ sự và phụ trách công chuyện của nhà. Khi đến hội thánh, tôi tưởng mình không phải lo nữa, nhưng thế nào mà tôi lại được chọn làm lãnh đạo. Tôi không thể cưỡng lại – số tôi sinh ra đã vậy. Đức Chúa Trời đã ban cho tôi kỹ năng này. Tôi sinh ra để tìm hiểu mọi thứ và đưa ra quyết định cho mọi người’. Ý họ ở đây là ngay từ khi sinh ra, họ đã được tiền định trở thành quan chức, và mọi người khác đều là một con tốt, là thường dân – sinh ra để làm nông nô. Ngay cả khi các anh chị em nhìn thấy vấn đề với lãnh đạo này và chỉ ra cho họ, họ cũng không tiếp nhận, không chấp nhận bị xử lý, tỉa sửa, mà chối cãi và chống đối cho đến khi các anh chị em la ó đòi thanh lọc họ. Họ luôn suy nghĩ rằng: ‘Tố chất như tôi sinh ra là để đi đâu cũng phụ trách. Còn tố chất như các người đi đâu cũng chỉ là nông nô và hầu gái thôi. Số các người là bị sai khiến loanh quanh rồi’. Họ đang phơi bày loại tâm tính gì khi luôn nói những điều như vậy? Rõ ràng đó là tâm tính bại hoại, ấy thế mà họ không biết xấu hổ, đi chia sẻ với người khác như thể đó là thế mạnh và công trạng của họ, khoe khoang về nó. Khi phơi bày tâm tính bại hoại thì phải phản tỉnh về bản thân. Cần biết điều đó, ăn năn về điều đó, và từ bỏ điều đó; phải mưu cầu lẽ thật cho đến khi hành động phù hợp với nguyên tắc. Thế nhưng, vị lãnh đạo này không thực hành theo cách ấy, mà cứ không chịu sửa đổi, khăng khăng với quan điểm của mình. Từ những hành vi này, có thể thấy họ không chấp nhận lẽ thật chút nào và tuyệt đối không phải là người tìm kiếm lẽ thật. Họ không lắng nghe bất cứ ai vạch trần và xử lý họ, mà cứ đầy biện minh: ‘Hừm – tôi là vậy đó! Đó mới gọi là năng lực; đó mới gọi là khả năng – có ai trong số các người có những thứ đó không? Tôi sinh ra là để phụ trách, đi đâu cũng làm lãnh đạo. Tôi quen với việc những gì mình nói phải được thực thi, tự tìm cách xử lý mọi việc. Tôi không tham khảo ý kiến người khác. Đây là đặc điểm của tôi, là sức hút riêng của tôi’. Chẳng phải đây là sự vô liêm sỉ quá quắt sao? Bằng việc họ không thừa nhận mình có tâm tính bại hoại, rõ ràng họ không thừa nhận những lời Đức Chúa Trời phán xét và vạch trần con người. Ngược lại, họ coi những điều dị giáo và ngụy biện của họ là lẽ thật, và khiến mọi người khác chấp nhận họ, ngưỡng mộ họ. Họ khăng khăng trong lòng rằng trong nhà Đức Chúa Trời không phải lẽ thật ngự trị – mà là họ. Những gì họ nói phải được thực thi. Chẳng phải đây là vô liêm sỉ trơ tráo sao?(Mưu cầu lẽ thật là gì (1), Lời, Quyển 6 – Về việc theo đuổi lẽ thật). Tôi xấu hổ khi đối diện với sự mặc khải này từ lời Đức Chúa Trời. Đó đúng là cách mà tôi đã hành động. Tôi có chút kỹ năng và có vẻ có được chút thông minh và tố chất, vì vậy tôi nghĩ mình nên là người ra quyết định. Trong mắt tôi, các anh chị em khác không làm được gì tốt cả, và khi có người chỉ ra vấn đề của tôi thì tôi lại không coi trọng chuyện đó. Tôi nghĩ mình chỉ là ngạo mạn vì có tố chất và những đề xuất của mình là đúng. Tôi đã không hề biết mình. Thực tế, nhiều lần tôi đã không nhìn ra chính xác vấn đề và không nghĩ đến bức tranh tổng thể, như khi tôi gạt bỏ tài liệu học tập mà người chị em đó tìm được, xem nó là thứ vô dụng, nhưng người khác lại thấy rằng chúng có chút giá trị tham khảo, và đưa ra một số đề xuất tốt. Và mặc dù tôi thực sự có ý tưởng đúng trong một số việc, nhưng tôi vẫn không nên ngạo mạn ép người khác chấp nhận nó. Lẽ ra tôi nên thông công về các nguyên tắc, và về sự hiểu biết, quan điểm của cá nhân tôi, và nếu mọi người cảm thấy những gì tôi nói là phù hợp, thì tự nhiên họ sẽ chấp nhận. Thay vào đó, tôi lại ngạo mạn và tự mãn, không thấy được điểm mạnh của người khác hay kiểm điểm bản thân. Tôi thường thầm toan tính xem mình đã đưa ra quyết định đúng đắn về việc gì, đã khám phá và giải quyết được vấn đề nào trong công việc của chúng tôi. Càng tính toán những thành tựu này, tôi càng cảm thấy mình giỏi hơn người khác. Tôi ngày càng kiêu ngạo và xem thường người khác. Thậm chí tôi còn nghĩ mình được sinh ra là để làm người giám sát, vì vậy, tôi đã kiêu căng và ra oai, muốn là người đưa ra quyết định đối với mọi việc. Tôi thật quá ngạo mạn và vô lý, không có chút thay đổi tâm tính Sa-tan nào. Tôi thậm chí còn không thể thân thiết với người khác. Tôi phải kiêu ngạo làm cái gì chứ? Cảm thấy hài lòng về bản thân như thế thực sự rất thảm hại! Nhìn lại tất cả mọi chuyện, tôi thấy mình thật hung hăng, hách dịch và cảm thấy vô cùng ân hận.

Sau đó, có một đoạn lời này nữa của Ngài: “Liệu ngươi có nói thật khó khăn để thực hiện thỏa đáng bổn phận của một người không? Thực ra, điều đó không khó; mọi người chỉ cần có thể có một thái độ khiêm nhường, sở hữu một chút ý thức và chọn một vị trí thích hợp. Cho dù ngươi có trình độ học vấn như thế nào, ngươi đã giành được những giải thưởng gì, hoặc ngươi đã thành tựu được bao nhiêu, và cho dù địa vị và thứ hạng của ngươi có thể cao đến đâu, thì ngươi cũng phải buông bỏ hết thảy những điều này – ngươi phải thôi nghĩ mình giỏi hơn người khác – toàn bộ những điều này không có giá trị gì cả. Trong nhà Đức Chúa Trời, dù những sự vẻ vang này có tuyệt vời đến cỡ nào, thì chúng cũng không thể cao hơn lẽ thật; bởi những thứ bề ngoài này không phải là lẽ thật và không thể thay thế lẽ thật. Ngươi phải rõ về vấn đề này. Nếu ngươi nói rằng: ‘Tôi rất có khiếu, tôi có đầu óc rất nhạy bén, tôi có phản xạ nhanh, tôi là người học hỏi nhanh và tôi có một trí nhớ cực kỳ tốt, do đó tôi đủ tư cách đưa ra quyết định sau cùng’. Nếu ngươi luôn sử dụng những thứ này làm vốn liếng, và xem chúng là quý giá và tích cực, thì đây là rắc rối; nếu lòng ngươi bị những thứ này chiếm đóng, nếu chúng đã bén rễ trong lòng ngươi, thì ngươi sẽ khó tiếp nhận lẽ thật – và hậu quả của điều đó là không tưởng. Vì vậy, trước tiên ngươi phải buông bỏ và phủ nhận những điều mà ngươi yêu thích, những điều có vẻ tốt đẹp, quý giá đối với ngươi. Những thứ đó không phải là lẽ thật; thay vào đó, chúng có thể ngăn ngươi bước vào lẽ thật. Điều cấp thiết nhất bây giờ là ngươi phải tìm kiếm lẽ thật khi thực hiện bổn phận và thực hành phù hợp với lẽ thật, sao cho việc thực hiện bổn phận của ngươi trở nên thỏa đáng, vì việc thực hiện thỏa đáng bổn phận chỉ là bước đầu tiên trên lối vào sự sống. ‘Bước đầu tiên’ ở đây có nghĩa là gì? Nghĩa là bắt đầu một cuộc hành trình. Trong mọi sự đều có một điều gì đó để bắt đầu cuộc hành trình, một điều gì đó căn bản nhất, cơ bản nhất, và đạt đến việc thực hiện thỏa đáng bổn phận là một con đường bước vào sự sống. Nếu việc thực hiện bổn phận của ngươi chỉ đơn thuần có vẻ phù hợp ở cách thức thực hiện, chứ không phù hợp với các nguyên tắc của lẽ thật, thì ngươi đang không thực hiện thỏa đáng bổn phận của mình. Vậy làm thế nào để đạt được điều này? Phải nỗ lực tìm kiếm các nguyên tắc của lẽ thật; được trang bị các nguyên tắc của lẽ thật là điều tối quan trọng. Nếu ngươi chỉ đơn thuần cải thiện hành vi và tính nóng nảy của mình, mà không được trang bị các nguyên tắc của lẽ thật, thì cũng vô ích. Ngươi có thể có chút ân tứ hay chuyên môn nào đó. Điều đó là tốt – nhưng chỉ khi sử dụng chúng để thực hiện bổn phận thì ngươi mới dùng chúng một cách đúng đắn. Làm tròn bổn phận không đòi hỏi ngươi phải cải thiện nhân tính hay tính cách của mình, cũng không phải là gạt ân tứ hay tài năng của ngươi sang một bên. Đó không phải là điều cần thiết. Điều cốt yếu là ngươi hiểu được lẽ thật và học cách quy phục Đức Chúa Trời. Gần như không thể tránh khỏi việc tâm tính bại hoại của ngươi sẽ tuôn ra khi ngươi thực hiện bổn phận. Những lúc như vậy, ngươi nên làm gì? Ngươi phải tìm kiếm lẽ thật để giải quyết vấn đề và bắt đầu hành động phù hợp với các nguyên tắc của lẽ thật. Hãy làm điều này, và việc làm tròn bổn phận của ngươi sẽ không xuất hiện bất kỳ vấn đề nào. Bất kể ân tứ hay chuyên môn của ngươi thuộc lĩnh vực nào, hoặc ngươi có chút kiến thức nghề nghiệp ở đâu đi nữa thì ngươi vẫn có thể áp dụng điều mình đã học để thực hiện bổn phận mà ngươi phải làm. Sử dụng ân tứ, chuyên môn hay kiến thức nghề nghiệp khi thực hiện bổn phận là điều đúng đắn nhất, nhưng ngươi cũng phải được trang bị lẽ thật và có thể hành động phù hợp với các nguyên tắc. Chỉ có như vậy ngươi mới có thể làm tròn bổn phận của mình. Đây là cách tiếp cận hai hướng đã đề cập trước đó: một hướng là có lương tâm và lý trí, và hướng còn lại là ngươi phải tìm kiếm lẽ thật để giải quyết tâm tính bại hoại của mình. Một người bước vào sự sống bằng cách thực hiện bổn phận theo cách này, và họ có thể thực hiện bổn phận của mình một cách thỏa đáng(Thực hiện đầy đủ bổn phận là gì? Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Ngẫm lại lời Đức Chúa Trời, tôi hiểu ra rằng Đức Chúa Trời đánh giá liệu một người có thực hiện bổn phận đủ tốt hay không không dựa vào việc bề ngoài họ đã làm bao nhiêu việc, và có làm tốt không, mà dựa vào con đường mà họ đi trong bổn phận của họ, và liệu họ có tìm kiếm, thực hành lẽ thật hay không. Tôi cũng hiểu được rằng, để giải quyết tâm tính ngạo mạn và làm bổn phận đủ tốt, trước hết tôi phải gạt những ân tứ và thế mạnh mà tôi tự hào sáng một bên và đến trước Đức Chúa Trời để tìm kiếm lẽ thật. Nếu tôi cứ làm việc dựa vào tố chất và ân tứ mà không tìm kiếm lẽ thật hay làm theo nguyên tắc, thì Đức Chúa Trời sẽ không chấp thuận dù tôi có làm nhiều bao nhiêu. Trước kia, tôi đã xem thường người khác vì họ thiếu kỹ năng và tố chất. Khi thấy họ phạm sai lầm nhỏ hay làm gì đó không hoàn hảo, tôi đã rất coi thường và khinh bỉ họ, cả ngoài mặt lẫn trong lòng. Nhưng khi những video tôi sản xuất được trả về để xem xét lại nhiều lần, và người khác cho tôi góp ý, không ai xem thường tôi, mà họ đã kiên nhẫn bảo tôi cần phải cải thiện cái gì. Hơn nữa, tôi hầu như không bao giờ chấp nhận sự góp ý của những người làm việc cùng với mình, và dù một số anh chị em không có ân tứ hay tố chất tốt, nhưng họ lại tìm kiếm nguyên tắc trong bổn phận của họ, khiêm nhường lắng nghe góp ý của người khác và có thể hợp tác hòa thuận. So sánh mình với họ khiến tôi thấy xấu hổ. Tôi thấy mình thật kém cỏi trong việc bước vào lẽ thật. Sau đó, trong bổn phận, khi có sự bất đồng giữa tôi và những người khác, tôi đã gạt mình sang một bên, tìm kiếm lẽ thật và nguyên tắc, và xem đó là cơ hội để thực hành lẽ thật.

Có lần, khi thảo luận việc sản xuất một video với hai người chị em, chúng tôi đã có ý kiến khác nhau. Lúc đó, tôi nghĩ mình có ý tưởng hay nhất và nghĩ đến những gì mình có thể nói để chứng tỏ là mình đúng, cách để thuyết phục họ. Nhưng tôi đột nhiên nhận ra mình lại đang thể hiện tâm tính ngạo mạn, muốn dùng ý kiến mình để phủ nhận ý tưởng của người khác. Tôi đã nhanh chóng cầu nguyện, xin Đức Chúa Trời dẫn dắt tôi gạt bản thân sang một bên và lắng nghe đề xuất của người khác. Tôi đã nhớ đến những lời này của Ngài: “Trong chừng ấy những người trong hội thánh hiểu mà được lẽ thật hay những người có khả năng lĩnh hội lẽ thật, thì sự khai sáng và dẫn dắt của Đức Thánh Linh có thể đến với bất cứ ai trong số họ. Người đó nên nắm bắt lấy sự khai sáng và soi sáng của Đức Thánh Linh, theo sát và hợp tác chặt chẽ với sự ấy. Khi làm vậy, con đường ngươi đi sẽ được đúng đắn; đó là con đường mà Đức Thánh Linh dẫn dắt. Phải đặc biệt chú ý đến cách Đức Thánh Linh hoạt động và dẫn dắt những người Ngài đang làm công tác. Ngươi nên thường xuyên thông công với người khác, đưa ra đề xuất và bày tỏ quan điểm riêng của mình – đây là bổn phận và quyền tự do của ngươi. Nhưng cuối cùng, khi phải đưa ra quyết định, nếu ngươi tự mình đưa ra kết luận cuối cùng, bắt mọi người làm theo lời ngươi nói và thuận theo ý ngươi, thì ngươi đang vi phạm nguyên tắc. Ngươi nên đưa ra lựa chọn đúng đắn dựa trên ý chí của số đông, và khi đó mới đưa ra quyết định cuối cùng. Nếu đề xuất của số đông không phù hợp với các nguyên tắc của lẽ thật thì ngươi nên kiên định vào lẽ thật. Đây là điều phù hợp với các nguyên tắc của lẽ thật(Phần 3, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi nhận ra việc cung cấp ý tưởng và làm video là bổn phận của tôi, nhưng việc quyết định kế hoạch nào là tốt nhất thì không tùy thuộc vào một ai cả. Các anh chị em phải thảo luận và cùng nhau quyết định, rồi chọn đề xuất tốt nhất. Khi đưa điều đó vào thực hành, tôi cảm thấy rất thanh thản. Khi video đó được thực hiện, các anh chị em đã dùng phiên bản của tôi, nhưng tôi không coi thường hai người chị em này vì điều đó. Tôi cảm thấy qua quá trình đó, cuối cùng tôi cũng đưa lẽ thật vào thực hành mà không sống bằng tâm tính kiêu ngạo. Sau đó, tôi cũng cảm nghiệm được rằng Đức Chúa Trời không sắp đặt tình huống để xem ai đúng ai sai, mà để xem con người sống thể hiện ra tâm tính nào. Nếu ai đó đúng nhưng họ lại đang thể hiện sự ngạo mạn, thì Ngài khinh miệt điều đó, căm ghét điều đó. Sau đó, khi cố xem xét nghiêm túc ý tưởng của người khác, tôi nhận ra những đề xuất của các anh chị em có nhiều khía cạnh có thể dùng được, và họ nhìn nhận sự việc từ một góc độ khác với tôi. Trước đó, tôi luôn nghĩ người khác không nhìn vào bức tranh tổng thể vì tôi chỉ nhìn nhận sự việc từ quan điểm của riêng mình và hầu như không bao giờ thực sự lắng nghe ý kiến của người khác. Rồi tôi nhận ra mọi người đều có điểm mạnh và có những thứ tôi có thể học hỏi từ họ. Tôi không muốn tiếp tục ngạo mạn tin tưởng vào bản thân mình nữa, mà đã sẵn sàng hợp tác tốt với người khác, tìm kiếm lẽ thật, lắng nghe đề xuất của người khác nhiều hơn, và hợp tác trong bổn phận của chúng tôi.

Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?

Nội dung liên quan

Gông cùm của danh lợi

Bởi Kiệt Lực, Tây Ban Nha Năm 2015, tôi được chọn làm lãnh đạo hội thánh trong cuộc bầu cử thường niên. Tôi vô cùng phấn khởi, nghĩ rằng...

Leave a Reply

Liên hệ với chúng tôi qua Messenger