Sự lựa chọn của một linh mục Công giáo

29/05/2022

Bởi Vệ Mạt, Trung Quốc

Bố mẹ nuôi dạy tôi theo đức tin Công giáo và khi lớn lên tôi trở thành một linh mục. Sau đó, hội thánh ngày cảng trở nên ảm đạm. Các giám mục và linh mục mải mê đấu đá nội bộ và tranh giành quyền lực, các tu sĩ và nữ tu thì chỉ toàn đố kỵ và công kích lẫn nhau. Một trong số các phó giám mục bực tức vì giám mục giáo phận không thực hiện lễ tôn phong cho ông ta nên đã cấu kết với các linh mục khác nói rằng vì giám mục giáo phận lấy tiền của hội thánh để mua nhà mua xe, lại còn gia nhập Hội thánh Tam Tự ái quốc, cho nên phải bị cách chức giám mục. Họ còn gây ẩu đả với các giáo dân ủng hộ ông ta. Hiện tượng đố kỵ và thù ghét này ngày càng trở nên nghiêm trọng và các linh mục đấu đá triệt hạ nhau, khiến hội thánh bị chia thành nhiều bè phái. Khi thấy họ tranh giành địa vị như thế, trong lòng tôi thấy rất ghê tởm. Thật không giống một hội thánh chút nào, thực sự nó tối tăm tà ác như thế giới trần tục. Vì tôi không muốn gia nhập Tam Tự, Giám mục giáo phận bắt đầu bài xích tôi, bổ nhiệm một linh mục làm trợ lý cho tôi, nhưng thực ra là để đưa lên thay vị trí của tôi. Sau khi linh mục đó đến, anh ta xúi giục các giáo dân tẩy chay tôi, không lâu sau giáo xứ của tôi bị chia thành hai phe, và rất nhiều mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh. Tôi không muốn dính dáng mấy thứ đó, nên đã nộp đơn từ chức cho giám mục. Tôi cùng với một vài tu sĩ và nữ tu rời hội thánh đầy thù ghét và mâu thuẫn đó, rồi gia nhập một hội thánh khác trên núi

Tôi cứ tưởng các thành viên hội thánh đó giản dị và khiêm tốn và không có những chuyện tranh quyền đoạt lợi, nghĩ rằng tình hình ở đó sẽ tốt hơn. Nhưng không ngờ tình hình hội thánh ở đó cũng rất ảm đạm. Đức tin của các giáo dân rất hờ hững, họ phạm tội bừa bãi, và không làm theo những điều răn. Họ không thành thật, luôn la mắng mọi người và gây mâu thuẫn. Người ngoại đạo liên tục đến nhà thờ phàn nàn về họ với tôi. Đó là những vấn đề tôi không thể giải quyết được. Tôi cảm thấy khô cằn về thuộc linh và không có gì mới mẻ để nói khi giảng lễ.

Khi tôi đang cảm thấy lạc lõng, khổ sở và bất lực, thì được linh mục Lưu và ông hội đồng giáo xứ Trương làm chứng về công tác thời kỳ sau hết của Đức Chúa Trời Toàn Năng, nói rằng Đức Chúa Giêsu đã tái lâm. Nghe họ nói như thế, tôi rất sửng sốt. Không dám tin chắc, nhưng cũng không dám không tin. Tôi nghĩ rằng thời kỳ sau hết đã đến và hội thánh không có ánh sáng và công tác của Chúa Thánh Thần. Chúng ta phạm tội ban ngày, thú tội ban đêm và không thể thực hành lời Đức Chúa Trời. Tôi không ngừng cảm thấy bất an và thậm chí thấy sợ hãi, có cảm giác rằng chuyện khủng khiếp sắp xảy ra. Tôi mong mỏi ngày Đức Chúa Giêsu tái lâm và cứu rỗi chúng ta khỏi sự tăm tối và khổ sở này. Cho nên khi họ đưa ra chứng ngôn rằng Đức Chúa Giêsu đã tái lâm, tôi tha thiết mong rằng đó là sự thật, nhưng cũng sợ, chưa dám tin chắc. Lúc đó, tôi rất muốn biết thêm nhiều điều về sự tái lâm này của Đức Chúa Giêsu, nên tôi đã bảo hai người anh em đó giảng giải thêm cho tôi. Họ đã chia sẻ nhiều thông công với tôi và đọc một số lời Đức Chúa Trời Toàn Năng, có một đoạn để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc. Đức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Sau công tác của Đức Giê-hô-va, Jêsus đã trở nên xác thịt để làm công tác của Ngài giữa con người. Công tác của Ngài không được thực hiện riêng biệt, mà dựa trên công tác của Đức Giê-hô-va. Đó là công tác cho một thời đại mới mà Đức Chúa Trời thực hiện sau khi Ngài đã kết thúc Thời đại Luật pháp. Tương tự, sau khi công tác của Jêsus kết thúc, Đức Chúa Trời tiếp tục công tác của Ngài cho thời đại tiếp theo, bởi vì toàn bộ sự quản lý của Đức Chúa Trời luôn tiến về phía trước. Khi thời đại cũ trôi qua, nó sẽ được thay thế bởi một thời đại mới, và một khi công tác cũ đã được hoàn thành, sẽ có công tác mới để tiếp tục sự quản lý của Đức Chúa Trời. Đây là sự nhập thể lần thứ hai của Đức Chúa Trời, tiếp nối công tác của Jêsus. Tất nhiên, sự nhập thể này không xảy đến độc lập; đó là giai đoạn công tác thứ ba sau Thời đại Luật pháp và Thời đại Ân điển. Mỗi lần Đức Chúa Trời khởi xướng một giai đoạn công tác mới, luôn phải có một khởi đầu mới và điều đó luôn phải mang đến một thời đại mới. Vì vậy, cũng có những sự thay đổi tương ứng trong tâm tính của Đức Chúa Trời, cách thức Ngài làm việc, địa điểm làm việc của Ngài, và danh xưng của Ngài. Cho nên, chẳng có gì ngạc nhiên khi con người thật khó chấp nhận công tác của Đức Chúa Trời trong thời đại mới. Nhưng bất kể Ngài bị con người chống đối ra sao, Đức Chúa Trời vẫn luôn làm công tác của Ngài, và luôn dẫn dắt toàn nhân loại tiến về phía trước. Khi Jêsus đến nhân gian, Ngài đã mở ra Thời đại Ân điển và kết thúc Thời đại Luật pháp. Trong thời kỳ sau rốt, Đức Chúa Trời đã một lần nữa trở nên xác thịt, và với sự nhập thể này, Ngài đã kết thúc Thời đại Ân điển và mở ra Thời đại Vương Quốc. Tất cả những ai có thể chấp nhận sự nhập thể lần thứ hai của Đức Chúa Trời sẽ được dẫn dắt vào Thời đại Vương Quốc, và hơn nữa, sẽ trở nên có thể đích thân chấp nhận sự chỉ dẫn của Đức Chúa Trời. Mặc dù Jêsus đã làm nhiều công tác giữa con người, nhưng Ngài chỉ hoàn thành việc cứu chuộc toàn thể nhân loại và trở thành của lễ chuộc tội cho con người; Ngài vẫn chưa loại bỏ khỏi con người tất cả những tâm tính bại hoại của họ. Để hoàn toàn cứu rỗi con người khỏi ảnh hưởng của Sa-tan, không chỉ cần Jêsus trở thành của lễ chuộc tội và gánh lấy những tội lỗi của con người, mà còn cần Đức Chúa Trời làm công tác vĩ đại hơn nữa để hoàn toàn loại bỏ khỏi con người tâm tính Sa-tan bại hoại của họ. Và vì thế, khi con người đã được tha thứ tội lỗi, Đức Chúa Trời đã trở lại xác thịt để dẫn dắt con người vào thời đại mới, và bắt đầu công tác của hình phạt và sự phán xét. Công tác này đã đưa con người vào một cõi cao hơn. Tất cả những ai quy phục dưới sự thống trị của Ngài sẽ được hưởng lẽ thật cao hơn và nhận lãnh những phước lành lớn hơn. Họ sẽ thực sự sống trong sự sáng, và họ sẽ đạt được lẽ thật, đường đi, và sự sống” (Lời tựa của Lời xuất hiện trong xác thịt). Đọc lời Đức Chúa Trời Toàn Năng xong, họ còn thông công nhiều điều với tôi. Tôi biết được rằng công tác của Đức Chúa Trời không ngừng tiến tới, rằng Đức Chúa Giêsu đã thực hiện công tác cứu chuộc và tin vào Chúa thì tội lỗi của chúng ta sẽ được tha, nhưng bản tính tội lỗi của chúng ta vẫn chưa được hóa giải, nên chúng ta cứ sống trong vòng luẩn quẩn phạm tội ban ngày và thú tội ban đêm, và vẫn bị tội lỗi trói buộc. Để hoàn toàn cứu rỗi mọi người khỏi tội lỗi và các thế lực của Sa-tan, Đức Chúa Trời cần làm một giai đoạn công tác nữa, bày tỏ lẽ thật để phán xét và làm tinh sạch chúng ta, thực sự hóa giải bản tính tội lỗi và tâm tính bại hoại của chúng ta để chúng ta thoát khỏi tội lỗi, được làm tinh sạch, và bước vào vương quốc của Đức Chúa Trời. Giới tôn giáo đã mất công tác của Chúa Thánh Thần từ lâu. Để nhận được sự dẫn dắt và sự cung dưỡng lẽ thật của Chúa Thánh Thần, chúng ta phải tiếp nhận những lẽ thật Đức Chúa Trời bày tỏ trong công tác thời kỳ sau hết, theo kịp bước chân Ngài. Chỉ có như vậy mới trưởng thành trong sự sống. Sau đó tôi thường đọc đi đọc lại Lời xuất hiện trong xác thịt. Đọc mấy cũng không đủ – những lời của Đức Chúa Trời quá cuốn hút tôi. Đêm nào tôi cũng thức đến tận hơn 2 giờ sáng để đọc. Sau một thời gian tìm hiểu kỹ càng, tôi chắc chắn rằng Đức Chúa Trời Toàn Năng chính là Đức Chúa Giêsu tái lâm, tôi vui mừng tiếp nhận công tác thời kỳ sau hết của Đức Chúa Trời. Tôi đã đưa các anh chị em chia sẻ phúc âm của Đức Chúa Trời Toàn Năng đến giáo xứ mà tôi phụ trách, để giúp đem các giáo dân thật tâm tin Chúa đến trước Đức Chúa Trời. Chúng tôi hội họp tại nhà thờ và cùng đọc lời Đức Chúa Trời Toàn Năng và mỗi ngày đều tìm thấy sự khai sáng mới mẻ, Cảm thấy được cung dưỡng đặc biệt, vô cùng vui hưởng. Chúng tôi đã dự tiệc cưới của Chiên con!

Nhiều giám mục và linh mục trong vùng ra sức ngăn cản tôi. Ban đầu là Giám mục Triệu, ông ta nói: “Tôi nghe nói cha đã gia nhập Tia Chớp Phương Đông. Chuyện quan trọng như vậy mà cha không bàn với tôi, lại còn lôi kéo nhiều giáo dân khác, làm thế chính là phản bội Chúa. Khi Ngài tái lâm, chắc chắn Ngài sẽ tiết lộ cho các giám mục biết trước. Chúa mà có tái lâm, sao tôi lại không biết chứ? Hãy từ bỏ đức tin đó và quay về với chúng tôi. Tôi biết cha đang ở một vùng hẻo lánh và cuộc sống rất khó khăn. Nếu cha quay về, chúng tôi sẽ giải quyết mọi khó khăn hay nhu cầu của cha”. Ông ta còn nói nhiều điều phỉ báng và lên án Đức Chúa Trời Toàn Năng. Tôi chỉ thấy choáng váng bất ngờ thôi. Ông ta là một giám mục, và đã nói rất nhiều lần rằng Chúa sẽ sớm tái lâm, nên chúng tôi phải dẫn dắt các giáo dân cầu nguyện và theo dõi để nghênh tiếp Chúa, vậy mà bây giờ khi Đức Chúa Giêsu đã tái lâm, ông ta không hề có ý định tìm kiếm, thậm chí còn phỉ báng và lên án. Ông ta phải là người thật tâm tin Chúa. Tôi vẫn cứ truyền bá phúc âm, không bị ông ta tác động.

Rồi giám mục Vương dẫn theo mấy người khác đến, vừa cười vừa nói với tôi: “Giám mục Triệu bảo tôi đến thuyết phục cha về gặp ngài. Ngài ấy vô cùng lo lắng cho phúc lợi của cha, sợ cha sẽ đi vào con đường sai trái!”. Tôi rất bực mình khi nghe ông ta nói thế. Họ chẳng thèm quan tâm các giáo dân đang gặp khó khăn, mà chỉ biết dốc sức phản đối tôi tin Đức Chúa Trời Toàn Năng. Đây rõ ràng là đang ra sức ngăn cản tôi tiếp nhận công tác thời kỳ sau hết của Đức Chúa Trời. Tôi bảo ông ta rằng: “Các ông đều nhất quyết ngăn cản đức tin của tôi. Nhiều năm qua, các hội thánh hoang tàn, không có công tác của Chúa Thánh Thần. Đức tin của các anh chị em bị nguội lạnh và họ đang rơi vào vòng luẩn quẩn phạm tội và thú tội. Tôi đã công tác cho Đức Chúa Trời nhưng bị tội lỗi trói buộc, và tôi thực sự rất đau khổ. Từ lời của Đức Chúa Trời Toàn Năng tôi biết được rằng đức tin vào Chúa mới chỉ tha tội cho chúng ta, chứ chưa làm cho tinh sạch. Nếu bản tính tội lỗi chưa được hóa giải, chúng ta không bao giờ thoát khỏi sự trói buộc của tội lỗi. Chúa đã tái lâm vào thời kỳ sau hết, bày tỏ lẽ thật và thực hiện công tác phán xét để giải quyết tận gốc sự phạm tội của nhân loại, để chúng ta thoát khỏi tội lỗi. Lời Đức Chúa Trời Toàn Năng chỉ cho tôi con đường để được làm tinh sạch và được cứu rỗi hoàn toàn, và sau khi tìm hiểu, tôi biết rõ rằng Đức Chúa Trời Toàn Năng chính là Đức Chúa Giêsu tái lâm. Tôi sẽ không từ bỏ đức tin dù cho ông có nói gì đi nữa”. Giám mục Vương mới bảo tôi: “Đúng là hội thánh đang thiếu vắng công tác của Chúa Thánh Thần và sự hiện diện của Chúa, nhưng đó chỉ là chuyện tạm thời mà thôi, là Chúa đang thử luyện chúng ta đấy. Chỉ cần đứng vững đến cùng, chúng ta sẽ thấy được sự phục hưng tuyệt vời của hội thánh. Nếu cha đưa mọi người gia nhập Tia Chớp Phương Đông, hội thánh sẽ trống không, làm sao có thể phục hưng được? Chúa sắp tái lâm thôi, chứ hiện tại vẫn chưa tái lâm. Cha nghĩ Ngài sẽ không tiết lộ cho Giáo hoàng biết khi Ngài tái lâm sao? Ban đầu, Chúa trao cho Phêrô chìa khóa cửa vào thiên quốc, và Phêrô giao chìa khóa cửa vào thiên quốc cho Giáo hoàng kế vị ngài. Trong Công giáo, Giáo hoàng đứng đầu, rồi đến những giám mục của các giáo đoàn. Tất cả những giáo sỹ này đều được Đức Chúa Trời chỉ định, nên nếu Chúa đã tái lâm, Ngài chắc chắn sẽ báo cho chúng tôi biết trước. Vì Giáo hoàng và các giám mục chưa nghe tin về sự tái lâm của Chúa, nên rõ ràng tin tức tái lâm này chỉ là giả. Nếu cha gia nhập Tia Chớp Phương Đông mà chưa được phép của Giáo hoàng hay các giám mục, thì chẳng phải bội giáo hay sao?”. Thật tình, tôi cũng từng mang suy nghĩ như thế, nhưng tôi đã hỏi về việc đó một cách cụ thể khi tìm hiểu công tác của Đức Chúa Trời Toàn Năng. Giám mục Vương nói rằng Chúa sẽ tiết lộ về sự tái lâm của Ngài cho Giáo hoàng, giám mục trước, nhưng tôi biết Đức Chúa Giêsu không bao giờ phán như thế, và việc đó không được chép trong Kinh Thánh. Để nghênh tiếp sự tái lâm của Ngài, chúng ta phải dựa theo lời Chúa. Thiên Chúa phán: “Này, Ta đứng nơi cửa mà gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa cho Ta, thì ta sẽ đến với họ, ăn bữa tối cùng họ” (Khải Huyền 3, 20). “Ta còn nhiều lời để nói với anh em, nhưng hiện giờ anh em không đủ sức nghe nổi. Nhưng khi Thần Khí sự thật đến, Ngài sẽ dạy cho anh em mọi lẽ thật” (Gioan 16, 12-13). Lời Đức Chúa Trời quá rõ ràng. Ngài sẽ phán nhiều lời hơn và cho chúng ta biết lẽ thật khi Ngài đến, chỉ khi chúng ta nghe thấy tiếng Ngài và tiếp nhận lẽ thật của Đức Chúa Trời thì chúng ta mới có thể nghênh tiếp Chúa. Đức Chúa Giêsu phán: “Chiên của Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta” (Gioan 10, 27). Những người đi theo Đức Chúa Giêsu như sứ đồ Phêrô và Mátthêu đều đã nghe những gì Ngài rao giảng và khi đó mới nhận ra Ngài chính là Đấng Mêsia mà họ hằng mong mỏi. Chúa định đoạt việc chúng ta có thuộc bầy của Ngài không dựa vào việc chúng ta có nghe thấy tiếng Ngài hay không. Thế nên điểm mấu chốt để tìm hiểu con đường thật là lắng nghe tiếng Chúa và căn cứ vào tiếng Chúa để nhận ra và tiếp nhận Ngài. Chỉ có thể dựa vào cách đó. Trong Khải Huyền có nhắc đến nhiều lần: “Ai có tai, hãy lắng nghe lời Thần Khí phán với các hội thánh” (Khải huyền Chương 2, 3). Chúa không tiết lộ trước cho các lãnh đạo tôn giáo và giám mục khi Ngài đến vào thời kỳ sau hết, mà Ngài phán trực tiếp với các hội thánh, để họ nghe thấy tiếng Ngài. Đức Chúa Trời Toàn Năng đã bày tỏ nhiều lẽ thật, tỏ lộ nhiều lẽ nhiệm mầu của Kinh Thánh. Việc này ứng nghiệm những gì Đức Chúa Giêsu đã phán: “Khi Thần Khí sự thật đến, Ngài sẽ dạy anh em sự thật trọn vẹn. Vì Ngài không tự mình mà nói, nhưng những gì Ngài nghe được, Ngài sẽ nói ra; và Ngài sẽ cho anh em biết những sự sắp đến” (Gioan 16, 13). Lời Chúa phán rõ rằng những ai nghe thấy tiếng Ngài và đi theo Ngài thì là chiên của Ngài, họ là những người duy nhất có thể nghênh tiếp Chúa. Nên tôi đã phản bác lời Giám mục Vương, nói rằng: “Ông nói Giáo hoàng và các giám mục sẽ biết trước về sự tái lâm của Chúa, nhưng lời này có dựa vào lời Chúa không? Đức Chúa Giêsu chưa từng phán điều gì như thế, Đức Chúa Cha hay Chúa Thánh Thần cũng vậy. Trong Kinh Thánh không viết điều gì như thế. Nên chẳng phải những gì ông nói chỉ là quan niệm của con người sao? Để nghênh tiếp Chúa, chúng ta phải căn cứ vào lời Chúa, chứ không phải quan niệm và tưởng tượng của chúng ta. Trong Cựu Ước có chép lại rằng cậu bé Samuen đã phụng sự Giavê dưới quyền Ê-li. Theo quan niệm của con người, Giavê lẽ ra phải mặc khải cho Ê-li trước, nhưng Giavê không làm thế. Ngài gọi đứa trẻ Samuen đến bốn lần liên tục để nói cho nó ý muốn của Ngài. Còn nữa, khi Đức Chúa Giêsu đến, thay vì tiết lộ cho các thượng tế và kinh sư, Ngài lại xuất hiện trước những người chăn chiên và nói cho họ về sự giáng sinh của Đức Chúa Giêsu. Rõ ràng Chúa không công tác theo quan niệm của con người. Cho dù người ta tin Đức Chúa Trời bao lâu, địa vị cao hay thấp, chỉ cần họ sẵn lòng từ bỏ quan niệm, khiêm tốn tìm kiếm và lắng nghe tiếng Đức Chúa Trời, họ có thể làm chứng cho sự xuất hiện của Đức Chúa Trời. Chúa đã đến vào thời kỳ sau hết, bày tỏ lẽ thật, thực hiện công tác phán xét. Ngài không cần phải xin ý kiến của bất cứ ai hay nói với người cụ thể nào. Đây là công tác của Đức Chúa Trời mà không con người nào có thể can thiệp. Bất cứ ai phản nghịch sẽ chỉ xúc phạm tâm tính của Đức Chúa Trời, y hệt như các thầy kinh sư và Biệt phái bám vào quan niệm chống lại Đức Chúa Jêsus và đóng đinh Ngài vào thập giá. Họ đã phạm phải trọng tội và bị Đức Chúa Trời rủa sả và trừng phạt. Bài học cay đắng đó chẳng đáng cho chúng ta phản tỉnh sao?”.

Ông ta chỉ tức giận nói: “Cha thật láo xược, dám chống lại cảGiáo hoàng! Nói cho cha biết, linh mục Lưu đã bị khai trừ thánh sau khi gia nhập Tia Chớp Phương Đông. Ông ta bị giáo hữu cự tuyệt, gia đình phản đối. Ông ta từ chức linh mục, từ chối nhận xe và tiền. Cha không thế là không ổn chút nào sao?”. Giáo hội Công giáo thực sự không có công tác của Chúa Thánh Thần, và giám mục dùng miệng lưỡi để có tiền tài, địa vị hưởng thụ, như một người ngoại đạo. Như thế sao gọi là phụng sự Đức Chúa Trời? Vậy nên, dù họ ra sức ngăn cản, tôi đã quyết tâm đi theo Đức Chúa Trời Toàn Năng. Tôi nói: “Kinh Thánh có viết, ‘Chúng tôi phải vâng lời Thiên Chúa, không phải vâng lời người ta’ (Tông đồ Công vụ 5, 29). Tôi chỉ vâng phục lời Đức Chúa Trời chứ không vâng lời con người. Ông có thể từ bỏ suy nghĩ đó và ngừng khuyên răn tôi được rồi đấy”. Ông ta tức tối bỏ đi khi thấy tôi không chịu nghe theo.

Sau đó, Giám mục Triệu và Giám mục Vương cứ thường xuyên đến để cố ngăn cản tôi. Họ nói: “Linh mục Vệ, cha không thể táng tận lương tâm như thế! Hồi đó, để giúp cha trở thành linh mục, các giám mục và linh mục khác phải mạo hiểm chịu bị cầm tù để bảo vệ cha, trả giá đắt, dốc nhiều tâm huyết để giúp cha có 10 năm đào tạo để giảng đạo. Chúng tôi đã cho cha của ăn thức uống. Bố mẹ cha đã làm việc cực khổ để ông có thể sớm được làm linh mục, nhưng cha lại vứt bỏ họ để đi với Tia Chớp Phương Đông. Cha còn mặt mũi nào mà gặp các giám mục và linh mục hả? Còn mặt mũi nào mà gặp bố mẹ? Hãy từ bỏ đức tin này và quay về với chúng tôi. Chúng tôi sẽ đợi cha”. Nghe những lời đó, lòng tôi hoang mang rối bời vô cùng. Tôi nghĩ về việc bao năm qua các giám mục đã chăm sóc tôi – họ đã làm rất nhiều việc. Cảnh sát đã truy lùng tôi nhiều năm và các giám mục đã sắp xếp mọi thứ rất chu đáo cho tôi, để đảm bảo sự an toàn của tôi. Gia đình tôi rất nghèo và các giám mục đã chăm sóc tôi. Tôi sợ nếu mình không nghe theo họ thì sẽ trở thành kẻ táng tận lương tâm. Nhưng tôi biết rằng Đức Chúa Trời Toàn Năng chính là Đức Chúa Giêsu tái lâm và tôi không thể quay lưng với Ngài được. Nên tôi đã cầu nguyện: “Lạy Đức Chúa Trời, con đang cảm thấy yếu đuối. Xin hãy cho con đức tin và sức mạnh để con không bị dao động bởi những tác động bên ngoài. Con muốn đi theo Ngài đến cùng”. Sau đó tôi mở cuốn Lời xuất hiện trong xác thịt và đọc được đoạn này: “Ngay từ khoảnh khắc ngươi cất tiếng khóc chào đời trên thế gian này, ngươi bắt đầu thực hiện bổn phận của mình. Bởi kế hoạch của Đức Chúa Trời và bởi sự tiền định của Ngài, ngươi thực hiện vai trò của mình và bắt đầu hành trình cuộc sống của mình. Bất kể lai lịch của ngươi như thế nào đi nữa, và bất kể hành trình nào đang ở phía trước các ngươi, không một ai có thể thoát khỏi những sự sắp đặt và bố trí của Trời và không một ai kiểm soát được vận mệnh của chính mình, vì chỉ có Đấng cai trị muôn vật mới có khả năng làm công việc như vậy. Kể từ ngày mà con người bắt đầu tồn tại, Đức Chúa Trời đã hằng làm việc như thế, cai quản vũ trụ, điều khiển những quy luật thay đổi của muôn vật và quỹ đạo vận động của chúng. Giống như muôn vật, con người được nuôi dưỡng một cách thầm lặng và không hề hay biết bởi sự ngọt ngào và mưa sương từ Đức Chúa Trời; giống như muôn vật, con người sống một cách vô thức dưới sự sắp đặt của bàn tay Đức Chúa Trời” (“Đức Chúa Trời là nguồn sự sống của con người” trong Lời xuất hiện trong xác thịt). Tôi còn nhớ Đức Chúa Giêsu đã phán: “Hãy xem chim trời, chúng không gieo không gặt, không thu tích vào kho lẫm, có Cha trên trời nuôi chúng. Anh em không quý giá hơn chúng sao?” (Matthêu 6, 26). Chim chóc trên trời còn được Đức Chúa Trời chăm sóc, huống gì con người! Tôi được Đức Chúa Trời tạo nên, và Ngài cho tôi sự sống. Đức Chúa Trời cho tôi cơm ăn, áo mặc. Giám mục chăm sóc, bồi dưỡng cho tôi nhờ sự an bài của Đức Chúa Trời, và cơ hội được làm linh mục để phụng sự Đức Chúa Trời cũng do Ngài định đoạt, và đó là tình yêu của Ngài. Đức Chúa Trời mới là Đấng mà tôi nên tạ ơn. Nếu tôi phản bội Đức Chúa Trời để đền đáp thứ gọi là lòng tốt của một người, như thế mới là táng tận lương tâm! Các giám mục và linh mục đó còn đố kỵ kèn cựa, tranh đoạt địa vị, tham hưởng lợi ích của địa vị. Đức Chúa Giêsu đã tái lâm, họ không những không chịu tìm hiểu, mà lại còn ngăn cản người khác đi theo Đức Chúa Trời, thậm chí buông lời dối trá và phỉ báng. Đó chẳng phải là phạm tội ác hay sao? Dù họ có vẻ tử tế ra sao, thì họ cũng không cố gắng đưa mọi người đến trước Chúa, để giúp họ hiểu Chúa, đạt được lẽ thật và sự sống từ Ngài. Họ đưa mọi người đến trước bản thân mình, để mọi người sùng bái và đi theo họ, đẩy mọi người càng ngày càng xa rời Chúa. Nó nhắc tôi nhớ đến những gì Chúa đã phán với người Pharisêu: “Khốn cho ngươi, hỡi các kinh sư và Biệt phái, những kẻ giả hình, bởi các ngươi đóng cổng thiên đàng với người ta, các ngươi không vào mà có ai vào, các người cũng không cho. Khốn cho ngươi, hỡi các kinh sư và Biệt phái, những kẻ giả hình, vì các ngươi nuốt hết gia tài của các bà góa, lại còn bày đặt cầu nguyện lâu giờ. Vì thế mà các ngươi sẽ chịu sự phán xét nặng nề hơn” (Matthêu 23, 13-14). Các giám mục và linh mục khống chế nghiêm ngặt mọi người dưới quyền lực của họ, ngăn cản mọi người nghênh tiếp sự tái lâm của Chúa. Thế thì nào có khác gì các thầy thông giáo và những người Pharisêu đâu? Chẳng phải họ là những tên đầy tớ tà ác mà công tác thời kỳ sau hết của Đức Chúa Trời phơi bày sao? Cố để tâm tới họ mới chính là phản bội Chúa!

Sau đó, khi các giám mục, linh mục ở các tỉnh khác biết chuyện tôi tiếp nhận công tác thời kỳ sau hết của Đức Chúa Trời Toàn Năng, họ bắt đầu quấy phá, bao vây lấy tôi. Họ oán trách, công kích và lên án tôi, nói rằng đức tin của tôi chính là sự phản bội Chúa, rằng rôi là một kẻ phản bội, đáng bị rủa sả. Tệ nhất là họ bịa chuyện và xuyên tạc sự thật để vu khống Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng và phỉ báng Đức Chúa Trời Toàn Năng. Không có ai chịu bình tĩnh nghe tôi nói. Tôi rất tức giận. Tôi nghĩ, làm sao những người tỏ vẻ là công tác cho Đức Chúa Trời, lại thành ra như thế? Họ chỉ toàn lên án và phỉ báng, đầy lòng căm ghét Đức Chúa Trời. Suốt một thời gian, cảm giác như trái tim tôi bị bóp chặt, và tôi chẳng hề thấy bình an. Tôi biết rằng nếu các giám mục và linh mục cứ lên án và cự tuyệt tôi như thế, các giáo dân dưới quyền của họ chắc chắn sẽ đối xử với tôi tương tự, nên có lẽ họ sẽ phỉ nhổ, thóa mạ tôi nếu gặp ở bất cứ nơi nào. Đối mặt với chuyện này thực sự khiến tôi đau khổ và thất vọng. Tôi mới nhớ những gì Đức Chúa Giêsu đã phán: “Phúc cho anh em khi vì Ta mà bị người ta sỉ vả, bách hại và nói xấu đủ điều” (Matthêu 5, 11). Đức Chúa Trời trở nên xác thịt và giáng trần để cứu rỗi nhân loại, chịu đau khổ bởi sự lên án, cự tuyệt của giới tôn giáo. Con người thật hiểm độc, thật tà ác với Đức Chúa Trời, chúng ta đi theo Đức Chúa Trời chắc chắn cũng sẽ phải chịu sự cự tuyệt, phỉ bán này, nhưng chịu đau khổ vì sự công chính là diễm phúc và có ý nghĩa. Nghĩ như thế, tôi không còn lo lắng về sự lên án và cự tuyệt của người khác nữa. Họ có thể đối xử với tôi như thế, nhưng có cơ hội nghênh tiếp Chúa, đọc lời Đức Chúa Trời và đến gặp mặt Đức Chúa Trời chính là phước lành to lớn nhất. Đức Chúa Trời là tất cả với tôi, có Ngài là có tất cả. Điều này thực sự rất an ủi và mang lại cho tôi cảm giác bình an. Nhớ lại hồi ở trong giới tôn giáo, tôi không được cung dưỡng về thuộc linh, mà chỉ sống trong tăm tối. Nhưng giờ đi theo Đức Chúa Trời Toàn Năng, tôi nhận được sự cung dưỡng lẽ thật và sớm muộn có thể thấy được sự cứu rỗi. Giống như trở về từ cõi chết vậy. Tôi đã tìm được con đường của sự sống đời đời, cho dù các giám mục, linh mục Công giáo có phán xét và lên án tôi, tôi vẫn đi theo Đức Chúa Trời Toàn Năng. Sau đó tôi đọc được đoạn này trong lời Đức Chúa Trời Toàn Năng: “Trong mỗi bước công tác mà Đức Chúa Trời thực hiện bên trong con người, bên ngoài dường như là những tương tác giữa con người với nhau, như thể được sinh ra từ sự sắp đặt của con người hoặc từ sự can thiệp của con người. Nhưng ẩn ở phía sau, mỗi bước công tác và mọi thứ xảy ra, là một cuộc đánh cược do Sa-tan đặt ra trước Đức Chúa Trời đòi hỏi mọi người kiên vững làm chứng cho Đức Chúa Trời. Lấy ví dụ khi Gióp bị thử luyện: Ở phía sau, Sa-tan đang đặt cược với Đức Chúa Trời, và điều đã xảy ra với Gióp là những việc làm của con người và sự can thiệp của con người. Đằng sau mỗi bước công tác mà Đức Chúa Trời thực hiện trong các ngươi là cuộc đánh cược của Sa-tan với Đức Chúa Trời – đằng sau nó tất cả là một trận chiến” (“Chỉ yêu mến Đức Chúa Trời mới thực sự là tin vào Đức Chúa Trời” trong Lời xuất hiện trong xác thịt). Đọc lời Đức Chúa Trời Toàn Năng giúp tôi thấy việc các giám mục, linh mục công kích tôi chính là một phần của cuộc chiến thuộc linh và là sự thử luyện rất tốt cho tôi. Họ dùng tiền tài, địa vị và danh lợi để dụ dỗ tôi phản bội Đức Chúa Trời, và mắng nhiếc tôi khi không có được điều mình muốn. Họ muốn ép tôi từ bỏ đức tin vào Đức Chúa Trời Toàn Năng. Ra sức ngăn cản tôi đi theo Đức Chúa Trời và tiếp nhận sự cứu rỗi của Ngài, họ tuyệt đối là tay sai của Sa-tan. Tôi không thể mắc mưu của Sa-tan. Các giám mục, linh mục càng phán xét và lên án tôi, tôi càng thấy được sự thật rằng họ căm ghét lẽ thật và chống đối Đức Chúa Trời như thế nào. Không có ai tìm kiếm hay mong mỏi sự xuất hiện của Đức Chúa Trời, hay nghênh tiếp sự giáng lâm của Chúa. Họ đều là những kẻ không tin, những người Pharisêu thời nay chống đối Đức Chúa Trời.

Tôi đã hoàn toàn bất ngờ khi vào sáng sớm hôm đó, vừa rạng sáng, tôi đang ở nhà thờ cầu nguyện cùng các tu sĩ và nữ tu vừa mới tiếp nhận Đức Chúa Trời Toàn Năng, thì linh mục Vương và linh mục Lý xuất hiện cùng một số giáo dân xưa nay không mấy sốt sắng, có lẽ hơn 70 người, họ xông vào sân nhà thờ. Nhìn thấy mặt mày họ, ai nấy đều hung hăng dữ dằn, tôi nghĩ rằng họ định dùng vũ lực để ngăn cản các anh chị em tìm kiếm con đường thật. Trong lòng tôi rất sợ hãi và vội cầu nguyện Đức Chúa Trời: “Lạy Đức Chúa Trời! Vóc giạc của con còn nhỏ, xin hãy cho con đức tin và sức mạnh để con không cúi đầu trước những thế lực tôn giáo tà ác này”. Cầu nguyện xong, tôi cảm thấy trong lòng bình an, không còn sợ hãi nữa. Tôi bình tĩnh lại gần họ và nói: “Linh mục Vương, linh mục Lý, sao các ông lại đưa những người này đến đây?”. Linh mục Vương nói với tôi: “Ông đã tiếp nhận Tia Chớp Phương Đông, tệ hơn nữa, ông còn lôi kéo các giáo dân khác. Nghênh tiếp sự tái lâm của Chúa là chuyện lớn, nhưng ông lại ngấm ngầm gia nhập Tia Chớp Phương Đông mà không bàn bạc với chúng tôi. Ông thật quá phản nghịch! Ông đã quên lời Chúa rồi hay sao? Kinh Thánh có viết, ‘Nếu có ai nói với anh em: “Kìa, Đức Kitô ở đây hay ở kia, thì đừng tin. Vì sẽ xuất hiện những Kitô giả và ngôn sứ giả, họ sẽ làm những dấu lạ điềm thiêng để cố lừa phỉnh cả những người được chọn”’ (Matthêu 24, 23-24). Do đó, bất cứ tin tức gì về sự nhập thể lần thứ hai của Chúa đều là giả. Ông đã bị mê hoặc và phản bội Chúa, bây giờ cho ông cơ hội cuối cùng đây. Từ bỏ Tia Chớp Phương Đông và đưa những người khác quay trở lại hội thánh, và ông sẽ vẫn làm linh mục”. Tôi cứng rắn nói: “Linh mục Vương, ông có thể làm bất cứ điều gì ông muốn với tôi, nhưng ngăn cản các anh chị em tìm hiểu con đường thật, ngăn cản họ nghe tiếng Đức Chúa Trời và nghênh tiếp sự tái lâm của Chúa là tuyệt đối không chấp nhận được. Đúng là có những Kitô giả và tiên tri giả vào thời kỳ sau hết, nhưng Đức Chúa Giêsu nói Ngài chắc chắn sẽ tái lâm. Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội nghênh tiếp sự tái lâm của Chúa vì sợ Kitô giả. Đó chẳng phải là tự mình hại mình sao? Kỳ thực, Đức Chúa Giêsu bảo chúng ta phải đề phòng các Kitô giả vì họ không thể bày tỏ lẽ thật, mà chỉ mê hoặc mọi người bằng các điềm thiêng dấu lạ Chỉ có Đức Kitô trong xác thịt mới có thể bày tỏ lẽ thật, ban cho nhân loại sự sống, chỉ cho chúng ta con đường cứu rỗi vào thiên quốc. Đức Kitô là Thần của Đức Chúa Trời trong xác thịt và Ngài sở hữu thực chất thần tính, nên chỉ Ngài mới có thể bày tỏ lẽ thật để bồi dưỡng và chăn dắt con người, chỉ Ngài mới có thể bày tỏ tâm tính của Đức Chúa Trời và hoàn thành công tác cứu chuộc và cứu rỗi con người. Không con người nào có thể làm thế, không con người nào có thể bắt chước. Đức Chúa Trời Toàn Năng đã xuất hiện và công tác vào thời kỳ sau hết, tỏ lộ những lẽ nhiệm mầu của kế hoạch quản lý 6.000 năm của Đức Chúa Trời và sự nhập thể, bày tỏ toàn bộ lẽ thật để làm tinh sạch và hoàn toàn cứu rỗi nhân loại. Chỉ Đức Chúa Trời mới có thể thực hiện toàn bộ công tác này. Còn ai ngoài Đức Chúa Trời có thể bày tỏ lẽ thật chứ? Còn ai có thể thực hiện công tác phán xét vào thời kỳ sau hết chứ? Còn ai có thể làm tinh sạch và hoàn toàn cứu rỗi nhân loại chứ? Không một ai cả. Đức Chúa Trời Toàn Năng đang bày tỏ nhiều lẽ thật hoàn toàn chứng tỏ rằng Ngài chính là Đức Chúa Giêsu tái lâm, rằng Ngài là Đức Kitô của thời kỳ sau hết”.

Linh mục Vương trừng mắt nhìn tôi mà nói: “Chúng tôi không quan tâm ông đúng thế nào! Ông không muốn quay đầu, mà sống chết đi theo Tia Chớp Phương Đông. Các giám mục bảo chúng tôi cảnh cáo ông ngay lập tức từ bỏ Tia Chớp Phương Đông và giao nộp những cuốn sách của họ ra”. Rồi Linh mục Lý chỉ vào tôi và nói: “Mau giao nộp chìa khóa nhà thờ và người rao giảng của Tia Chớp Phương Đông!”. Lúc đó, linh mục Vương ra lệnh cho các giáo dân: “Lục soát đi, tìm cho ra toàn bộ sách của Tia Chớp Phương Đông! Chúng không thể thực hành đức tin nếu không có sách”. Rồi ông ta ra lệnh cho mấy người giữ chặt tôi yên một chỗ, một ông hội đồng giáo xứ đến trước mặt tôi, buông người quỳ gối và hét lên: “Cha không được tin vào Đức Chúa Trời Toàn Năng! Cha không còn là linh mục của chúng con, thì chúng con biết làm sao đây? Cha phải dẫn dắt chúng con tới thiên đàng…”. Tôi không thể thoát khỏi tay bọn họ, chỉ biết bất lực nhìn họ tay cầm cuốc xẻng hùng hổ xông vào sân nhà thờ, rồi tôi nghe thấy tiếng cửa sổ và cửa chính bị phá vỡ. Trong lòng tôi vừa tức giận vừa lo lắng, vì anh Trần, người chia sẻ phúc âm đang ở gian phòng bên trong, sẽ rất rắc rối nếu họ bắt được anh ấy. Những người khác ở đó còn mới với phúc âm thời kỳ sau hết của Đức Chúa Trời Toàn Năng và không có nền tảng tốt. Tôi sợ họ sẽ không có đủ sức mạnh để đứng vững khi bị người ta quấy phá đến mức độ này. Không bao lâu sau, hầu hết các phòng trong nhà thờ đều bị họ lục tung lên, thậm chí họ còn đá đổ cả nhà tạm. Trong Công giáo, nhà tạm rất linh thiêng, không ai ngoài linh mục được động vào nó. Tôi thấy những người đó quá sức càn rỡ và không có sự tôn kính Đức Chúa Trời. Nhưng họ vẫn không chịu từ bỏ. Họ tới nhà của các thành viên hội thánh, đe dọa họ và tung tin đồn rồi lấy hết những quyển sách lời Đức Chúa Trời của họ. Anh Trần bị họ đánh đập dã man đến mức không đứng dậy nổi và họ còn nói sẽ lôi anh ấy đi giao nộp cho cảnh sát. Tôi rất tức giận, và nói với họ: “Anh Trần là một tín hữu chân chính. Đánh đập anh ấy dã man và còn dọa đem anh ấy giao nộp cho cảnh sát – các người có còn lương tâm không hả? Các người có còn tin Đức Chúa Trời nữa không? Đức Chúa Trời rất công chính, bất cứ việc tà ác nào chống đối Ngài chắc chắn sẽ bị trừng phạt”. Sau khi nghe tôi nói thế, họ không giao anh ấy cho cảnh sát nữa. Lúc đó, linh mục Vương quay sang nói với tôi: “Giám mục và linh mục chúng tôi làm gì cũng vì thiện chí, mong cha hiểu cho. Hãy quay về tòa giám mục với chúng tôi”. Tôi nói với ông ta: “Tôi sẽ không đi với ông đâu. Tôi đã nghe thấy tiếng Đức Chúa Trời và đi theo bước chân của Chiên Con. Tôi quyết tâm đi theo con đường này!”. Nghe tôi nói vậy, họ tức tối bỏ đi. Đêm đó, tôi nằm trên giường thao thức. Những sự kiện xảy ra hôm nay cứ hiện lên như cuốn phim chiếu lại trong đầu tôi. Tâm trí tôi cứ trong tình trạng rối bời và thắc mắc làm sao mà các giám mục và linh mục, bầy tôi suốt đời của Chúa, lại hết sức căm ghét việc chúng tôi tìm hiểu con đường thật như vậy. Nhà thờ là nơi thờ phượng, thế mà họ dám cả gan đập phá nó tan tành, đánh đập người anh em chia sẻ phúc âm, lấy đi sách lời Đức Chúa Trời của các tín hữu. Thật sự là việc tà ác nào họ cũng làm được. Các linh mục có cấu kết với chính quyền, chưa biết chừng họ sẽ trình báo tôi với cảnh sát. Tôi luôn từ chối gia nhập hội thánh do chính quyền điều hành, nên bị coi là cái gai trong mắt trưởng Lữ đoàn An Ninh Quốc gia. Trước đây ông ta đã đe dọa tôi, nói rằng vì tôi không gia nhập Hội thánh Tam Tự nên ông ta bị Cục Công an Tỉnh và Thành phố phê bình, và nếu có cơ hội, ông ta sẽ cho tôi biết tay. Giờ tôi là một tín hữu tin vào Đức Chúa Trời Toàn Năng, nếu cảnh sát bắt được tôi, chúng sẽ tra tấn tôi đến chết. Sự lên án của giới tôn giáo và sự truy lùng của Đảng Cộng sản Trung Quốc khiến tôi cảm giác rất khổ sở. Tôi chỉ đi theo bước chân của Chúa, đi theo Đức Kitô của thời kỳ sau hết. Tại sao lại khó khăn như thế? Tối hôm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi cầu nguyện Đức Chúa Trời: “Lạy Đức Chúa Trời, xin Ngài giúp con, cho con đức tin và sức mạnh để con chiến thắng sự yếu đuối xác thịt và đứng vững vượt qua hoàn cảnh này”. Rồi tôi nhớ đến một bài thánh ca lời Đức Chúa Trời: “Đức Chúa Trời Toàn Năng, Đấng đứng đầu vạn vật, nắm giữ vương quyền của Ngài từ ngai Ngài. Ngài cai trị vũ trụ và vạn vật, và Ngài đang trong quá trình dẫn dắt chúng ta trên khắp thế gian. Chúng ta sẽ gần Ngài trong mọi khoảnh khắc, và đến trước Ngài trong sự tĩnh lặng, không bao giờ bỏ lỡ một khoảnh khắc nào, với những bài học cho chúng ta học hỏi mọi lúc. Mọi thứ, từ môi trường xung quanh cho đến những con người, sự việc và sự vật đều tồn tại dưới sự cho phép của ngai Ngài. Đừng để những mối bất bình nảy sinh trong lòng ngươi vì bất kỳ lý do nào, nếu không Đức Chúa Trời sẽ không ban ân điển của Ngài cho ngươi. (…) Đức tin giống như một chiếc cầu độc mộc: Những ai tham sống sợ chết sẽ khó mà băng qua, nhưng những ai sẵn sàng hy sinh bản thân mình thì có thể băng qua, vững chân và không lo lắng gì. Nếu con người nuôi những tư tưởng nhút nhát và sợ hãi, đó là vì Sa-tan đã lừa phỉnh họ, sợ chúng ta sẽ băng qua cây cầu đức tin để bước vào trong Đức Chúa Trời” (“Sự khởi phát bệnh tật là tình yêu của Đức Chúa Trời” trong Theo Chiên Con và hát những bài ca mới). Hát bài thánh ca này nhiều lần giúp cho sức mạnh trong tôi tăng lên. Đúng thế. Vũ trụ, vạn vật nằm trong tay Đức Chúa Trời, kể cả vận mệnh của tôi, nên chuyện có bị bắt hay không cũng tùy thuộc vào Đức Chúa Trời. Sa-tan nắm được điểm yếu của tôi, nên đã lợi dụng danh lợi, địa vị và sự an nguy cá nhân để tấn công tôi, để khiến tôi phản bội Đức Chúa Trời Toàn Năng, và Đức Chúa Trời cũng đang dùng hoàn cảnh đó để thử luyện đức tin của tôi, để xem tôi có quyết tâm từ bỏ tất cả để đi theo Đức Chúa Trời không. Tôi đã gặp những đau khổ, nhưng tôi có thể cảm thấy sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời và từ đó cho tôi sức mạnh. Tôi nhớ lại lời Đức Chúa Giêsu đã phán “Ai giữ mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai mất mạng sống mình vì Ta thì sẽ tìm được mạng sống ấy” (Matthêu 16, 25). Để cứu chuộc nhân loại, Đức Chúa Giêsu đã bị giới tôn giáo và chính quyền đóng đinh vào thập giá, các môn đồ đi theo Đức Chúa Giêsu đều đã bị bách hại. Một số bị ném đá đến chết, một số bị ngựa kéo đến chết, một số thì bị treo cổ. Họ bị hành hình vì chia sẻ phúc âm thiên quốc, đưa ra chứng ngôn tốt đẹp. Họ được Đức Chúa Trời chấp thuận. Đi theo Đức Chúa Trời là chọn con đường thập giá. Đức Chúa Giêsu là tấm gương cho chúng ta. Chúng ta nên uống từ ly đắng mà Chúa đã uống, đi theo con đường mà Ngài đã đi. Giờ tôi đang đi theo Đức Chúa Trời Toàn Năng, kể cả nếu vì vậy mà tôi bị Đảng Cộng Sản bắt giữ và tra tấn, thì đó cũng vì sự công chính, sẽ được Đức Chúa Trời chấp thuận và là sự vinh quang. Dù sau đó có gặp phải hoàn cảnh như thế nào đi nữa, tôi vẫn sẵn sàng từ bỏ sự sống vì nó, để đi theo Đức Chúa Trời đến cùng.

Sau đó tôi nghĩ về lý do mà các giám mục và linh mục không muốn tìm hiểu công tác thời kỳ sau hết của Đức Chúa Trời, ngược lại còn phản đối nó. Tôi đọc được những lời này của Đức Chúa Trời Toàn Năng: “Các ngươi có ước được biết nguyên nhân gốc rễ vì sao người Pha-ri-si đã chống đối Jêsus không? Các ngươi có ước được biết bản chất của người Pha-ri-si không? Họ đầy ảo tưởng về Đấng Mê-si. Hơn thế nữa, họ chỉ tin rằng Đấng Mê-si sẽ đến, mà không mưu cầu lẽ thật của sự sống. Và vì vậy, cho đến tận ngày nay họ vẫn chờ đợi Đấng Mê-si, bởi vì họ không có hiểu biết gì về con đường sự sống, và không biết con đường lẽ thật là gì. Các ngươi nói xem, làm sao những kẻ ngốc nghếch, cố chấp và dốt nát như vậy có thể có được phước lành của Đức Chúa Trời? Làm sao họ có thể thấy được Đấng Mê-si? Họ đã chống đối Jêsus bởi vì họ đã không biết đường hướng làm việc của Đức Thánh Linh, bởi vì họ đã không biết con đường lẽ thật mà Jêsus đã phán, và hơn thế nữa, bởi vì họ đã không hiểu về Đấng Mê-si. Và bởi vì họ đã chưa bao giờ nhìn thấy Đấng Mê-si và chưa bao giờ đồng hành cùng Đấng Mê-si, họ đã phạm sai lầm là bám víu thuần túy vào danh của Đấng Mê-si trong khi chống đối thực chất của Đấng Mê-si bằng bất kỳ giá nào có thể. Những người Pha-ri-si này về bản chất là cố chấp, kiêu ngạo, và đã không vâng phục lẽ thật. Nguyên tắc niềm tin vào Đức Chúa Trời của họ là: Bất kể sự thuyết giáo của Ngài có thâm thúy ra sao, thẩm quyền của Ngài cao đến đâu, thì Ngài vẫn không phải là Đấng Christ trừ khi Ngài được gọi là Đấng Mê-si. Niềm tin này không phải thật ngớ ngẩn và lố bịch hay sao?” (“Khi ngươi thấy được thân thể thuộc linh của Jêsus, Đức Chúa Trời đã làm mới lại trời đất” trong Lời xuất hiện trong xác thịt). Qua đoạn lời Đức Chúa Trời, tôi biết rằng những người Pharisêu đã chống đối Đức Chúa Giêsu vì thực chất của những người bọn họ là ngoan cố và kiêu ngạo. Họ căm ghét lẽ thật và không chịu tiếp nhận lẽ thật. Họ đã nghe những lời của Đức Chúa Giêsu, nhưng không thấy rằng những lời đó đến từ Đức Thánh Linh, và họ không công nhận rằng Đức Chúa Giêsu phán lẽ thật. Họ đã thấy Chúa cho người mù nhìn thấy được, chữa lành người bị bệnh phong cùi, và hồi sinh người chết, thực hiện nhiều dấu kỳ và phép lạ, nhưng vẫn không công nhận rằng Ngài là Đấng Mêsia được tiên tri, là chính Đức Chúa Trời. Họ bị tin chắc rằng Ngài chỉ là một con người, và thậm chí phỉ báng Ngài, nói rằng Ngài trừ quỷ nhờ phép quỷ vương. Họ không công nhận công tác của Đức Thánh Linh, không tiếp nhận lẽ thật hay vâng phục lời Đức Chúa Trời. Họ bám vào danh “Đấng Mêsia”, nhất mực tin vào quan niệm và tưởng tượng của riêng họ, cuối cùng họ đóng đinh Đức Chúa Giêsu vào thập giá. Hiện tại, Chúa đã tái lâm làm Đức Chúa Trời Toàn Năng, bày tỏ lẽ thật để phán xét và làm tinh sạch sự bại hoại của con người, công khai biểu lộ tâm tính công chính, oai nghi và không thể xúc phạm của Đức Chúa Trời. Lời Đức Chúa Trời Toàn Năng đầy quyền năng và thẩm quyền, đã làm lay động tinh thần của các tín hữu chân chính tin vào Đức Chúa Trời từ mọi giáo phái. Họ công nhận lời Đức Chúa Trời Toàn Năng là lẽ thật và là lời của Đức Thánh Linh phán với các hội thánh. Nhưng các giám mục và linh mục không hiểu điều này. Họ bám vào Kinh Thánh theo nghĩa đen, vào quan niệm của họ, ngạo mạn chờ Chúa tái lâm và tiết lộ cho họ biết trước. Họ không tìm kiếm lẽ thật hay cố gắng lắng nghe tiếng Đức Chúa Trời, mà cứ điên cuồng ngăn cản mọi người tiếp nhận công tác thời kỳ sau hết của Đức Chúa Trời. Tất cả mọi việc họ làm làm lộ rõ bộ mặt thật của họ là căm ghét lẽ thật và căm ghét Đức Chúa Trời. Họ chính là những người Pharisêu thời nay, hoàn toàn là thế.

Sau khi họ đến lục soát sách, tôi đã cùng với một số tu sĩ và nữ tu muốn chia sẻ phúc âm rời khỏi nhà thờ đó. Mấy hôm sau, một anh nhắn tin cho tôi bảo tôi dù thế nào cũng đừng quay lại, anh ấy kể là hôm sau khi tôi đi, cảnh sát đã đến nhà thờ để bắt tôi. Không tìm thấy tôi, chúng bắt đầu túc trực ở nhà thờ chờ tôi về. Chúng bắt một số anh chị em vừa mới tiếp nhận phúc âm, và tra hỏi xem tôi ở đâu. Người anh em đó nói trưởng Lữ đoàn An ninh Quốc gia đã có đơn tố cáo tập thể từ các ông hội đồng giáo xứ của một số giáo xứ, nói rằng tôi không gia nhập Tam Tự, lại còn bảo các ông hội đồng giáo xứ và linh mục khác đừng gia nhập, như thế là trực tiếp chống đối chính quyền. Nghiêm trọng hơn nữa, gã lữ đoàn trưởng nói rao giảng Tia Chớp Phương Đông là phạm tội tử hình, và họ có thể ngang nhiên bắn chết. Cảnh sát đe dọa họ, nói rằng họ có thể bị buộc tội nếu họ không chỉ điểm chỗ ở của tôi. Lòng tôi bừng bừng phẫn nộ khi nghe tin đó. Đảng Cộng sản không ngừng quấy rối tôi nhiều năm để bắt tôi gia nhập Tam Tự, giờ tôi đã đi theo Đức Chúa Trời Toàn Năng và chia sẻ phúc âm thời kỳ sau hết, chúng càng quấy rối tôi nhiều hơn. Chúng muốn bắt tôi và thấy tôi chết ngay lập tức. Những con quỷ Đảng Cộng Sản đó thật hèn hạ! Nhưng trong lòng tôi biết rằng không có sự cho phép của các giám mục và linh mục, họ không bao giờ tự mình làm thế. Làm như thế càng cho thấy rõ bản tính thâm hiểm ác độc của họ. Tôi nhớ tới những người Pharisêu. Để ngăn các tín hữu Do Thái tiếp nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Giêsu, họ đã cấu kết với chính phủ La Mã để đóng đinh Chúa vào thập giá một cách tàn ác, lại còn truy lùng và bách hại các môn đồ của Ngài. Hiện các giám mục, linh mục đang cấu kết với Đảng Cộng Sản để bắt tôi và ép tôi từ bỏ đức tin vào Đức Chúa Trời Toàn Năng. Họ không khác gì những người Pharisêu hồi đó!

Không lâu sau, tôi phát hiện ra ngôi nhà tôi đang ở bị cảnh sát theo dõi, nên các anh chị em đã lén giúp tôi trốn đi ngay. Qua hôm sau, tôi biết tin vợ chồng chủ nhà cho tôi ở đã bị bắt. Cảnh sát đã có ảnh tôi và tra hỏi mọi người xem tôi đang ở đâu. Sau đó tôi phải chuyển chỗ ở liên tục để tránh bị cảnh sát bắt. Tôi phải luôn trốn chạy để cố thoát khỏi Trung Cộng, và tự hỏi không biết khi nào những ngày đó mới chấm dứt. Trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa, chú tôi bị đánh đến chết vì theo đức tin Công giáo, thân thể ông ấy đầy vết xiềng xích và sẹo vì bị đốt bằng sắt nung. Hình ảnh đó vẫn còn khắc sâu trong tâm trí tôi. Tôi nghĩ rằng nếu tôi rơi vào tay Trung Cộng, thật chẳng biết chúng sẽ tra tấn tôi thế nào.

Có một bài thánh ca lời Đức Chúa Trời đã dẫn dắt tôi và cho tôi đức tin: “Các ngươi phải chịu đựng gian khổ vì lẽ thật, các ngươi phải dâng hiến bản thân cho lẽ thật, các ngươi phải nhịn nhục vì lẽ thật, và để có thêm càng nhiều lẽ thật, các ngươi càng phải chịu khổ nhiều hơn. Đây chính là những gì các ngươi nên làm. Các ngươi đừng vứt bỏ lẽ thật chỉ để có cuộc sống gia đình bình yên, và các ngươi không được mất đi phẩm giá và sự liêm chính trong cuộc sống của mình vì sự hưởng thụ chốc lát. Các ngươi nên theo đuổi tất cả những gì đẹp đẽ và tốt lành, và nên theo đuổi con đường sống có ý nghĩa hơn” (“Ngươi nên từ bỏ tất cả vì lẽ thật” trong Theo Chiên Con và hát những bài ca mới). Hát bài thánh ca này, tôi nghĩ về ý nghĩa của nó và hiểu ý muốn của Đức Chúa Trời hơn một chút. Để đi theo Đức Chúa Trời và đạt được lẽ thật thì cần phải chịu đau khổ. Phải trải qua gian khổ và thử luyện thì đức tin của chúng ta mới được hoàn thiện và chúng ta đạt được sự phân định về nhiều điều. Vì đi theo Đức Chúa Trời Toàn Năng mà tôi bị giới tôn giáo cự tuyệt và bán rẻ, giờ tôi lại bị con rồng lớn sắc đỏ truy lùng, luôn phải trốn chạy. Tôi sống trong tình trạng sợ hãi không ngừng và phải chịu nhiều đau khổ. Nhưng những trải nghiệm đó, hoàn cảnh đó đã giúp tôi thấy rõ các giám mục và linh mục căm ghét lẽ thật, căm ghét Đức Chúa Trời. Tôi cũng được thực sự trải nghiệm sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời. Bất cứ khi nào tôi cảm thấy khổ sở hay yếu đuối, Đức Chúa Trời sẽ dẫn dắt tôi hiểu được ý muốn của Ngài, tiếp thêm sức mạnh cho tôi và cho tôi đức tin, để tôi không còn yếu đuối và sợ hãi. Tôi có thể thực sự cảm thấy Đức Chúa Trời không ngừng dẫn dắt tôi và dõi theo tôi. Tôi đã chịu rất nhiều gian khổ, nhưng nó có ý nghĩa và giá trị. Cho dù tôi bị bắt, tôi biết đó là sự cho phép của Đức Chúa Trời, nên tôi sẵn sàng quy phục Đức Chúa Trời và sự sắp đặt của Ngài. Tôi sẵn sàng đi theo Đức Chúa Trời dù mọi việc có khó khăn thế nào, không bao giờ đầu hàng!

Họ dùng đủ mọi cách để ngăn tôi truyền bá phúc âm. Một hôm tôi đi gặp một người ở bến xe, ngay khi tôi vừa vào khu vực đón khách đến, một số người bỗng vây quanh và giữ lấy tôi. Tôi bàng hoàng, sốc nặng, và không biết chuyện gì đang xảy ra. Rồi từ một chiếc xe đậu gần đó, một vài người thân của tôi nhảy ra và nhét tôi vào trong xe mà không giải thích gì cả. Lúc đó thì tôi không biết, nhưng sau đó tôi phát hiện ra giám mục đã bảo ông hội đồng giáo xứ Phùng gọi cho gia đình tôi và các giáo hữu khác báo tin tôi đã gia nhập Tia Chớp Phương Đông, nói rằng tôi bị cho uống bùa mê thuốc lú và tinh thần tôi không ổn, tôi không muốn làm linh mục, cũng chẳng quan tâm đến tiền tài. Ông ta nói tôi bị khống chế và tôi đã phản bội lại lời thề với Chúa, cưới một góa phụ, và con tôi chừng bao nhiêu tuổi đó. Ông ta nhờ bạn bè và gia đình tôi hợp tác với giám mục để đưa tôi quay về, để ngăn cản tôi đi theo Đức Chúa Trời Toàn Năng và chia sẻ phúc âm. Họ rất tôn sùng các giám mục, linh mục nên hoàn toàn tin vào những điều họ nói. Họ nghĩ các giám mục và linh mục không bao giờ nói dối. Nghe những chuyện đó, tôi thật sự căm phẫn trong lòng và càng thấy rõ rằng các giám mục, lịnh mục là những con quỷ trong xác thịt. Trong Kinh Thánh có viết: “Cha ngươi là ma quỷ, ngươi từ cha ngươi mà ra và ngươi thực hiện ý muốn của cha ngươi. Từ đầu, hắn đã là kẻ sát nhân và hắn không chịu nổi sự thật, vì trong hắn không có sự thật. Khi hắn nói dối, là hắn nói từ chính bản tính hắn ra, vì hắn là kẻ nói dối và là cha của sự dối trá” (Gioan 8, 44). Chỉ có ma quỷ mới nói dối trắng trợn và tung tin đồn bịa đặt, làm chứng giả để mê hoặc người khác.

Sau đó, họ đưa tôi tới phủ giám mục. Ông ta mỉm cười, nói với tôi với giọng điệu ngon ngọt: “Cha trở về rồi – con chiên bị lạc đã về nhà”. Rồi ông ta bảo những người khác ra về để ông ta nói chuyện riêng với tôi. Ông ta nói: “Trước kia, cha muốn học lên cao, nhưng chúng tôi không đồng ý. Lần này chúng tôi đồng ý mọi yêu cầu của cha và cha có thể tới bất cứ trường đại học nào cha muốn. Có rất nhiều học viện thần học đang thiếu giáo sư và nhiều giáo xứ đang thiếu linh mục. Nếu cha không muốn học cao học, cha có thể dạy ở một học viện thần học hoặc chọn bất kỳ giáo xứ nào mà cha muốn làm linh mục quản xứ. Cha không còn trẻ nữa, mấy năm vừa qua cha đã trải qua nhiều gian khổ. Chúng tôi sẽ chuẩn bị tiền, xe và nhà cho cha. Hãy từ bỏ Tia Chớp Phương Đông để làm linh mục, và cha sẽ không phải lo lắng gì cả”. Nghe những lời ông ta nói, tôi thật không chấp nhận nổi. Những giám mục đó chỉ biết nghĩ đến địa vị, tiền tài và danh tiếng. Họ tin vào Chúa nhưng không làm theo lời Ngài. Họ không tìm hiểu tin tức về chuyện Chúa đã tái lâm, mà chỉ muốn bảo vệ danh tiếng và địa vị, điên cuồng ngăn cản người khác tiếp nhận phúc âm thời kỳ sau hết của Đức Chúa Trời. Địa vị và danh tiếng có cứu rỗi được họ khỏi tội lỗi không? Với suy nghĩ đó, tôi đã nói với Giám mục Triệu: “Giám mục, tôi thật sự không muốn gì cả. Khi Sa-tan cám dỗ Đức Chúa Giêsu, nó dùng tiền tài và danh vọng để bắt Ngài cúi đầu trước nó. Những thứ mà ông đang nói đến đó, những thứ đó phát xuất từ đâu? Khi ông tôn phong tôi làm linh mục, chúng ta đều thề với Chúa rằng sẽ vác thánh giá và đi theo Ngài suốt đời. Hiện Chúa đã tái lâm và tôi đã quyết tâm đi theo Ngài. Không sự phản đối hay cự tuyệt nào từ hội thánh có thể ngăn cản được tôi”. Khi thấy không dụ dỗ được tôi, ông ta cảnh cáo tôi: “Tốt hơn cha nên ngừng nói với các giáo hữu về Tia Chớp Phương Đông!”. Sau đó, Giám mục Triệu đưa tôi đi ăn, một số người thân của tôi cũng ở đó. Một người thân nói với tôi: “Gia tộc ta, bao đời nay, chỉ có anh được làm linh mục, và anh là niềm tự hào của gia tộc. Chúng tôi thật không ngờ anh lại gia nhập Tia Chớp Phương Đông. Giờ bố anh cũng ngoài 80 tuổi rồi thế mà anh lại rao giảng Tia Chớp Phương Đông thay vì chăm sóc bố mẹ. Anh đã từ chức linh mục. Đây chính là sự phản bội Chúa, anh sẽ xuống địa ngục vì chuyện đó!”. Rồi anh trai tôi xen vào: “Anh đã chịu khổ rất nhiều để em được làm linh mục. Khi em còn ở học viện thần học, nhà chúng ta gần như không có gì để ăn, anh phải vất vả để kiếm tiền và cái ăn. Giúp cho em trở thành linh mục không phải chuyện dễ dàng. Vậy mà giờ em đi theo Tia Chớp Phương Đông – em phản bội Chúa. Em không còn là linh mục và không quan tâm tiền tài. Em mất trí thật rồi sao?”. Tôi trả lời: “Đúng là nhờ có sự hỗ trợ của anh, em mới được làm linh mục, nhưng sao anh lại nói chuyện em không chịu về nhà để chăm sóc bố mẹ? Khi được tấn phong linh mục, em đã thề với Chúa từ bỏ nhà cửa, gia đình, cơ hội kết hôn để phụng sự Ngài suốt đời. Trong Kinh Thánh có viết, ‘Ai yêu cha mẹ hơn Ta thì không xứng với Ta; ai yêu con trai con gái hơn Ta thì không xứng với Ta. Và ai không vác lấy thập giá mình mà theo Ta thì không xứng với Ta’ (Matthêu 10, 37-38). Anh nói em nên từ bỏ việc chia sẻ phúc âm và về nhà để làm đứa con hiếu thảo, nhưng như thế có phù hợp với lời Chúa không? Đức tin của chúng ta có nghĩa là vác thập giá và chia sẻ phúc âm, đưa nó tới với hàng ngàn hàng vạn gia đình. Hiện Chúa đã tái lâm và đang thực hiện công tác phán xét khởi từ nhà Đức Chúa Trời, nên việc chia sẻ phúc âm về Chúa tái lâm là một việc làm rất đúng đắn”. Tôi chưa kịp nói xong, anh tôi đã giơ tay lên như định đánh tôi, nói rằng tôi làm ô nhục tổ tông gia tộc và anh ấy sẽ đánh gãy chân tôi nếu tôi tiếp tục chia sẻ phúc âm, rồi nói những lời phỉ báng Đức Chúa Trời. Sau đó, Giám mục Triệu giữ tôi ở đó và không cho tôi đi, nói rằng tôi cần chăm sóc y tế. Tôi có đi ra ngoài thì cũng sẽ bị giám sát, không có tự do, như một tên tội phạm. Nên tôi đã cầu nguyện và dựa cậy vào Đức Chúa Trời. Ngày thứ tư ở đó, nhân lúc họ sơ ý tôi đã trốn đi, trở về với các anh chị em và tiếp tục chia sẻ phúc âm.

Tôi thấy các giáo sĩ không những ngăn cản mọi người nghe tiếng Đức Chúa Trời và nghênh tiếp Chúa, mà còn dùng đủ mọi thủ đoạn để mê hoặc các tín hữu và lôi kéo họ vào con đường chống đối Đức Chúa Trời, khiến các tín hữu chết chùm theo họ. Gia đình tôi đã chống đối Đức Chúa Trời, phỉ báng Ngài. Đó hoàn toàn là hậu quả từ sự dối trá của giám mục, sự công kích của ông ta đối với Đức Chúa Trời. Tôi còn nhớ khi Chúa rủa sả những người Pharisêu, Ngài đã phán: “Khốn cho ngươi, hỡi các kinh sư và Biệt phái, những kẻ giả hình, bởi các ngươi đóng cổng thiên đàng với người ta, các ngươi không vào mà có ai vào các người cũng không cho. … Khốn cho ngươi, hỡi các kinh sư và Biệt phái, những kẻ giả hình, vì các ngươi rảo khắp biển cả đất liền để cải đạo cho người ta, mà khi kẻ đó hoán cải rồi các ngươi lại khiến nó đáng xuống địa ngục gấp hai lần các ngươi” (Matthêu 23, 13-15). Các giám mục và linh mục cũng bắt mọi người gia nhập tôn giáo, rồi bắt mọi người nghe theo họ, chống đối Đức Chúa Trời, biến họ thành những đứa con của địa ngục. Họ là những con quỷ ăn tươi nuốt sống linh hồn con người! Lời Đức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Có những người đọc Kinh Thánh trong những hội thánh lớn và nghêu ngao nó suốt cả ngày, nhưng không ai trong số họ hiểu được mục đích công tác của Đức Chúa Trời. Không ai trong số họ có thể biết Đức Chúa Trời; càng không ai trong số họ có thể phù hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời. Họ đều là những người vô giá trị, hèn hạ, từng người một đứng trên cao để dạy bảo Đức Chúa Trời. Họ cố ý chống đối Đức Chúa Trời ngay cả khi họ mang cờ xí của Ngài. Trong khi họ tuyên xưng đức tin ở nơi Đức Chúa Trời, họ vẫn ăn thịt và uống huyết của con người. Tất cả những kẻ như thế là những con quỷ nuốt linh hồn của con người, những con quỷ vương cố tình cản đường những ai đang cố gắng bước trên con đường đúng, và là những chướng ngại vật cản trở những ai tìm kiếm Đức Chúa Trời. Họ có thể ra vẻ có ‘thể chất tốt’, nhưng làm sao những người đi theo họ biết rằng họ không ai khác hơn là những kẻ địch lại Đấng Christ, là những người dẫn dắt con người chống lại Đức Chúa Trời? Làm sao những người đi theo họ biết rằng họ là những con quỷ sống hết mình trong việc nuốt những linh hồn của con người?” (“Tất cả những ai không biết Đức Chúa Trời đều là những người chống đối Đức Chúa Trời” trong Lời xuất hiện trong xác thịt). Lời Đức Chúa Trời đã cho tôi thấy rõ những lãnh đạo tôn giáo đó thực chất là loại người gì. Họ luôn khoe khoang về thẩm quyền tha thứ tội lỗi của họ. Khi phạm tội, các tín hữu đến quỳ gối trước họ và thú tội để được tha thứ, nên các tín hữu trở thành Đức Chúa Trời trong mắt các giáo dân. Hiện Chúa đã tái lâm và đang bày tỏ lẽ thật để cứu rỗi nhân loại, họ không chịu tìm kiếm, cũng không cho phép các tín hữu tiếp nhận nó, mà còn buông lời dối trá, phán xét, lên án, vu khống Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng. Họ không yêu mến Đức Chúa Trời hay lẽ thật, mà chỉ quan tâm địa vị và tiền tài, tham hưởng lợi ích từ chức vị. Họ muốn bảo vệ địa vị và sinh kế của bản thân mình, nên đã khống chế nghiêm ngặt các tín hữu, ăn tươi nuốt sống linh hồn mọi người, lại còn tự nhận là phụng sự Đức Chúa Trời. Họ là những con quỷ, kẻ phản Kitô trà trộn trong hội thánh, căm ghét lẽ thật và là kẻ thù của Đức Chúa Trời. Chịu sự quấy nhiễu của các lãnh đạo tôn giáo hết lần này đến lần khác, tôi đã thấy rõ họ có thực chất chống đối Đức Chúa Trời, kẻ phản Kitô. Lời Đức Chúa Trời Toàn Năng đã giúp tôi có được sự phân định, cho tôi đức tin và sức mạnh để tôi có thể chiến thắng sự cám dỗ và công kích của họ, thấy rằng thực chất của họ là những kẻ phản Kitô, thoát khỏi sự khống chế của họ và đi theo Đức Chúa Trời. Tôi đã đích thân trải nghiệm rằng lời Đức Chúa Trời Toàn Năng là lẽ thật và sự sống. Tôi vô cùng cảm tạ sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời!

Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?

Nội dung liên quan

Vượt qua Thử thách của Sa-tan

Bởi David, Benin Tên tôi là David, và tôi sinh ra trong một gia đình theo đạo Cơ đốc. Từ khi còn nhỏ, tôi đã tin vào Chúa cùng với ba mẹ....

Liên hệ với chúng tôi qua Messenger