Hậu quả của việc công tác một cách tùy tiện

01/02/2022

Bởi Triệu Dương, Trung Quốc

Vào năm 2016, tôi được bầu làm lãnh đạo hội thánh. Lúc mới nhận bổn phận đó, tôi cảm thấy rất áp lực vì tôi không hiểu lẽ thật và không có hiểu biết sâu sắc, nên khi các anh chị em gặp vấn đề, tôi không biết cách thông công để giúp họ, cũng chẳng biết cách căn cứ vào các nguyên tắc khi bổ nhiệm nhân sự, nên tôi luôn cầu nguyện với Đức Chúa Trời và tìm kiếm lẽ thật để hiểu được những nguyên tắc. Tôi cũng tìm đến các đồng sự khi không hiểu rõ điều gì đó. Qua thời gian, tôi đã tiến bộ hơn về khả năng đánh giá con người và tình hình, và tôi đã có thể phân công các anh chị em vào những bổn phận phù hợp dựa vào thế mạnh của từng người. Có một lần, một người anh em mà tôi làm việc chung đã nói chuyện với tôi về chuyện chị Hạ, trưởng nhóm phúc âm, khá cẩu thả trong bổn phận và rất tiêu cực, nói chị ấy đang làm trì trệ công tác. Anh ấy đề nghị thay thế vị trí trưởng nhóm của chị ấy. Tôi nghĩ thầm, chị ấy có tố chất tốt và rất có năng lực trong công việc, nên dù chị ấy có biểu lộ một chút bại hoại, nếu chị ấy giúp ích nhiều hơn và có thể thay đổi, thì để chị ấy giữ vị trí đó cũng chẳng có vấn đề gì đâu. Nên tôi đã phơi bày và phân tích tình trạng của chị Hạ, đã tỉa sửa và xử lý chị ấy. Sau vài đợt thông công, tôi thấy thái độ của chị ấy đối với bổn phận có chút thay đổi. Trong bổn phận, chị ấy chủ động, tích cực hơn và cũng chu đáo hơn. Sau một thời gian chị ấy đã được đề bạt làm bổn phận quan trọng hơn. Sau đó tôi thật sự thấy mình giỏi giang, nghĩ trong lòng rằng, “Mình chính là người có ý kiến đúng đắn. Thật may khi không cách chức chị ấy, mà lại dưỡng được một nhân tài trong nhà Đức Chúa Trời. Có vẻ mình có sự phân định khá ổn đấy”. Từ đó trở đi, tôi không còn đem ra bàn luận về chuyện bổ nhiệm hay cách chức với người anh em đó nữa, vì nghĩ rằng tôi có kinh nghiệm hơn, nên tôi có thể tự mình xử lý bất cứ vấn đề nào. Thấm thoát đã hai năm trôi qua, và tôi ngày càng thông thạo việc sắp xếp các công tác của hội thánh. Nghĩ rằng mình có hiểu biết sâu sắc về mọi việc, tôi càng trở nên kiêu ngạo.

Lúc đó tôi không nhận ra mình đang ở trong tình trạng không tốt. Rồi một ngày nọ, có thư từ một lãnh đạo nói rằng chị Trương trong hội thánh của chúng tôi đã trở lại sau khi bị tước bỏ bổn phận ở một hội thánh khác. Tôi cần sắp xếp cho chị ấy tham dự các buổi hội họp. Tôi nghĩ rằng trong những lần tiếp xúc với chị Trương, tôi thấy chị ấy rất kiêu ngạo, chị ấy hay mắng mỏ người khác một cách thậm tệ, và rất khó hòa đồng. Tôi cho rằng chị ấy chưa thực sự thay đổi. Rồi một thời gian sau, rất nhiều người mới đến gia nhập hội thánh của chúng tôi nên cần gấp người nhận bổn phận chăm tưới. Anh Lưu, người làm việc cùng tôi nói anh ấy đã hội họp với chị Trương và chị ấy đã hiểu bản thân hơn, cũng như đã biết ăn năn vì bị tước bỏ bổn phận, hơn nữa, chị ấy từng chăm tưới những thành viên mới, và khá hiệu quả. Anh ấy đề nghị chúng tôi cho chị ấy vừa chăm tưới vừa kiểm điểm bản thân để công tác của chúng tôi không bị chậm trễ. Lúc tôi nghe anh ấy mở lời tiến cử chị Trương, tôi nghĩ rằng đó là một ý kiến tồi, rằng anh ấy không thực sự hiểu chị Trương, và chị ấy không biết mưu cầu lẽ thật. Chị ấy chỉ mới nói có chút hiểu biết mà anh Lưu tưởng chị ấy đã hối cải. Tôi cảm thấy anh Lưu thực sự chưa hiểu biết sâu sắc và không có chút phân định nào. Tôi kiên quyết bảo anh: “Tôi hiểu rõ chị Trương của chúng ta mà. Chị ấy rất kiêu ngạo và hay hạ nhục người khác một cách thậm tệ. Chị ấy cũng rất khó để làm việc chung. Hơn nữa, hiện tại, chị ấy chưa thực sự hiểu bản thân hay thay đổi, nếu không chị ấy đã không bị tước bỏ bổn phận. Tôi không nghĩ chị ấy phù hợp. Không thể để chị ấy nhận bổn phận đó”. Anh Lưu lại nói tiếp, “Chúng ta không thể quá đòi hỏi được. Chị ấy vẫn còn hơi kiêu ngạo, nhưng chị ấy đã thực sự hiểu bản thân sau trải nghiệm bị tước bỏ bổn phận và chị ấy đã có thể hối cải sau những việc đã làm. Giờ chị ấy rất khiêm tốn trong cách ăn nói và hòa đồng với mọi người. Sự kiêu ngạo của chị ấy đã có chút biến chuyển rồi. Chúng ta phải đối xử thích đáng với mọi người”. Tôi cảm thấy khá bực mình khi nghe anh ấy nói vậy. Tôi nghĩ anh Lưu mới thực hiện bổn phận đó chưa lâu, nên không biết mình đang nói gì, và anh ấy nên thuận theo ý tôi. Tôi bèn trả lời, kiên quyết và dứt khoát, “Tình trạng của chị Trương chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Tôi đâu chỉ quyết định bột phát về người ta, mà tôi có thể thấy chị ấy không phù hợp cho bổn phận đó và chúng ta không nên để chị ấy chăm tưới”. Anh Lưu không nói gì thêm, vì thấy tôi khăng khăng giữ quan điểm của mình.

Một thời gian sau, vì thiếu người chăm tưới, nên một số người mới đến không đến dự các buổi hội họp nữa vì họ không nhận được sự hỗ trợ kịp thời. Khi một lãnh đạo đến xem tình hình, chị ấy và anh Lưu tới nói chuyện với chị Trương, và khi họ trở về, anh Lưu tìm tôi nói chuyện, “Nhà Đức Chúa Trời đang cần gấp người làm việc chăm tưới. Chúng tôi thấy chị Trương có chút hiểu biết thực sự về bản thân, sẵn sàng hối cải và thay đổi. Chị ấy đã bị tước bỏ bổn phận, nhưng chưa làm điều gì khủng khiếp cả. Chị ấy chỉ hơi kiêu ngạo mà thôi và vẫn có thể được bồi dưỡng nếu biết tiếp nhận lẽ thật và thay đổi. Chúng ta không thể cứ quy chụp một ai đó mãi mãi vì những gì họ làm trước kia, mà phải cho họ cơ hội hối cải. Chúng tôi đã bàn bạc, và chị Trương sẽ nhận bổn phận chăm tưới”. Nghe anh ấy tiến cử chị Trương cho vị trí này một lần nữa, tôi nghĩ, “Lần trước tôi đã nói quá rõ rồi mà, làm sao chị ấy có thể thay đổi sau một thời gian ngắn như thế? Tôi đã làm một lãnh đạo một thời gian dài và tôi biết cách đánh giá mọi người, vậy tại sao anh không nghe lời tôi chứ? Như thế anh mới không phạm sai lầm!” Tôi dứt khoát giải thích quan điểm của mình một lần nữa, và thấy tôi cố chấp bám vào quan niệm của mình, lãnh đạo đó nghiêm khắc nói với tôi, “Chúng tôi có cảm nhận tốt về chị Trương. Chúng tôi đã nói chuyện với chị ấy và nghe chị ấy thông công, chị ấy đã có kiểm điểm và hiểu được bản thân. Chị ấy đã sẵn sàng để hối cải và thay đổi. Chúng ta nên để chị ấy thực hiện bổn phận – chị ấy nên có cơ hội hối cải. Chúng ta không thể quy chụp người khác dựa vào cách hành xử của họ trong quá khứ. Anh nói chị ấy kiêu ngạo, nhưng từ khi nào mà những người kiêu ngạo không được phép phát triển trong nhà Đức Chúa Trời vậy? Chị Trương rất phù hợp với công tác chăm tưới và hiện giờ đang cần gấp chuyện này. Anh cứ giữ lập trường và khăng khăng rằng chị ấy vô dụng. Như vậy chẳng phải là tùy tiện và chuyên quyền sao? Việc bổ nhiệm nhân sự phải thông qua anh. Họ không thể thực hiện bổn phận nếu anh chưa cho phép. Anh kiêu ngạo và tự tin thái quá. Muốn gì làm nấy, anh không thấy mình đang trực tiếp làm chậm trễ công tác của nhà Đức Chúa Trời và việc bồi dưỡng nhân tài cho hội thánh sao?” Nghe lãnh đạo xử lý mình như vậy khiến tôi rất khó chịu, nhưng trong lòng tôi vẫn còn chống đối. Tôi vẫn nghĩ rằng mình có nhiều kinh nghiệm và luôn có khả năng nhìn người, nên không đời nào tôi sai về chị Trương. Nhưng vì ai cũng không đồng ý với tôi, nên tôi không thể cứ khăng khăng phản đối được. Vậy là tôi miễn cưỡng nói, “Vì cả hai người đều thấy sự thay đổi ở chị ấy, vậy hãy cho chị ấy cơ hội chăm tưới. Chúng ta sẽ thay thế chị ấy nếu không hiệu quả”.

Về nhà, tôi nghĩ tới việc bị lãnh đạo khiển trách và trong lòng cảm thấy rất khó chịu. Theo những gì chị ấy nói, chẳng phải tôi đang làm việc ác và chống lại Đức Chúa Trời hay sao? Đó là một chuyện rất nghiêm trọng. Nhưng rồi tôi nghĩ rằng tôi đã nghĩ kĩ quyết định không bổ nhiệm chị Trương vào vị trí đó, vậy tại sao họ lại nói như thế về tôi? Tôi sai ở đâu mới được chứ? Tôi cầu nguyện Đức Chúa Trời khi tìm kiếm: “Lạy Đức Chúa Trời, con đang phải khổ sở nhận sự chỉ trích của người chị em này về con. Con không biết làm sao để hiểu bản thân trong chuyện này hay phương diện nào của lẽ thật để tiến vào. Xin hãy chỉ lối cho con”. Cầu nguyện xong, tôi đọc được đoạn này trong lời của Đức Chúa Trời: “‘Tùy tiện và hấp tấp’ nghĩa là gì? Có nghĩa là, khi ngươi gặp phải một vấn đề, liền hành động theo cách ngươi thấy phù hợp, không cần suy nghĩ, không để ý đến những gì người khác nói. Không ai có thể làm cho ngươi hiểu, và không ai có thể thay đổi ý kiến của ngươi, đến mức ngươi không thể bị lung lay dù chỉ là một chút; ngươi giữ vững lập trường của mình, và ngay cả khi những gì người khác nói có lý, thì ngươi vẫn không lắng nghe, và tin rằng cách của ngươi là đúng. Ngay cả khi ngươi đúng, ngươi có nên chăng không chú ý gì đến đề xuất của người khác? Ấy vậy mà ngươi chẳng chú ý gì cả. Người khác gọi ngươi là ngoan cố. Ngoan cố đến mức nào? Ngoan cố đến mức mười con bò cũng không thể kéo ngươi trở lại – cực kỳ ngoan cố, kiêu ngạo và ngang ngạnh, kiểu như chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Ngoan cố như vậy chẳng phải lên đến mức ngang ngạnh sao? Ngươi làm bất cứ điều gì ngươi muốn, bất cứ điều gì ngươi nghĩ là phải làm, và ngươi không nghe ai cả. Nếu ai đó nói với ngươi điều gì đó mà ngươi đang làm là không phù hợp với lẽ thật, thì ngươi sẽ nói: ‘Tôi sẽ làm điều đó cho dù nó có phù hợp với lẽ thật hay không. Nếu điều đó không phù hợp với lẽ thật, thì tôi sẽ đưa ra cho bạn một lý do thế này thế nọ, hoặc một sự biện hộ thế nọ thế kia đó. Tôi sẽ khiến bạn phải nghe tôi. Tôi đã kiên quyết về điều này’. Người khác có thể nói việc ngươi đang làm là gây rối, rằng nó sẽ dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, rằng nó có hại cho lợi ích của nhà Đức Chúa Trời – vậy mà ngươi không để ý đến họ, mà đưa ra thêm lý sự của mình: ‘Đây là việc tôi đang làm, cho dù bạn thích hay không. Tôi muốn làm nó theo cách này. Bạn hoàn toàn sai, và tôi hoàn toàn có lý’. Có thể ngươi thực sự có lý, và việc ngươi đang làm sẽ không có hậu quả nghiêm trọng – nhưng ngươi đang tỏ lộ tâm tính gì vậy? (Kiêu ngạo.) Một bản tính kiêu ngạo khiến ngươi ngoan cố. Khi con người có tâm tính ngoan cố, chẳng phải họ có xu hướng tùy tiện và hấp tấp sao?(Trích dẫn từ thông công của Đức Chúa Trời). “Đức Chúa Trời đối đãi với mỗi một người như thế nào? Một số người có vóc giạc còn non nớt, hay trẻ dại, hay chỉ mới tin Đức Chúa Trời được một thời gian ngắn. Đức Chúa Trời có thể xem những người này là không xấu cũng không hiểm độc về bản tính thực chất; chỉ đơn thuần là họ có phần ngu dốt hay thiếu tố chất, hay họ đã bị xã hội làm ô uế quá nhiều. Họ chưa bước vào thực tế lẽ thật, do đó họ khó mà giữ mình không làm những việc ngu ngốc hay thực hiện một số hành động ngu dốt nào đó. Tuy nhiên, từ góc độ của Đức Chúa Trời, những vấn đề đó không quan trọng; Ngài chỉ nhìn vào tấm lòng của những người này. Nếu họ quyết tâm bước vào thực tế lẽ thật, nếu họ đã hướng vào đúng hướng, và đây là mục tiêu của họ, vậy thì Đức Chúa Trời đang quan sát họ, chờ đợi họ, và cho họ thời gian cùng cơ hội để cho phép họ bước vào. Không phải là Đức Chúa Trời hạ gục họ bằng một cú đánh, Ngài cũng không nắm lấy một vi phạm mà họ từng phạm và không chịu bỏ qua; Ngài chưa bao giờ đối xử với con người như thế này. Nói vậy, nếu con người đối đãi với nhau theo cách như thế, thì chẳng phải điều này cho thấy tâm tính bại hoại của họ sao? Đây chính là tâm tính bại hoại của họ. Ngươi phải nhìn vào cách Đức Chúa Trời đối đãi với những người ngu dốt và ngốc nghếch, cách Ngài đối đãi với những người có vóc giạc còn non trẻ, cách Ngài đối đãi với những biểu hiện bình thường của tâm tính bại hoại của nhân loại, và cách Ngài đối đãi với những người hiểm độc. Đức Chúa Trời đối xử với những người khác nhau theo những cách khác nhau, và Ngài cũng có những cách khác nhau để kiểm soát vô vàn tình trạng khác nhau của con người. Ngươi phải hiểu những lẽ thật này. Một khi ngươi đã hiểu những lẽ thật này, thì khi ấy ngươi sẽ biết cách trải nghiệm chúng(“Để có được lẽ thật, ngươi phải học từ những con người, sự việc và sự vật quanh mình” trong Ghi chép về những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Tôi bắt đầu kiểm điểm bản thân dựa vào những gì mà lời Đức Chúa Trời tỏ lộ. Tôi tưởng rằng mình có kinh nghiệm tổng thể về việc bổ nhiệm nhân sự và nắm được những nguyên tắc. Nhất là khi người được tôi chọn thành công trong bổn phận của họ, tôi cảm thấy mình thực sự có sự phân định và biết nhận thức. Tôi cứ lợi dụng chuyện đó và cảm thấy tự mãn, không chịu nghe ý kiến của bất kỳ ai. Khi anh Lưu có chút hiểu biết thực tế về tình hình của chị Trương và nói rằng chị ấy đã thực sự có chút hiểu biết hơn về bản thân từ khi bị tước bỏ bổn phận, rằng chị ấy đã sẵn sàng hối cải và thay đổi, và thúc giục tôi đối xử công bằng với mọi người, tôi đã không chịu nghe anh ấy. Tôi đã định kiến về chị ấy dựa vào cách nhìn của tôi với chị ấy trước kia, nghĩ rằng chị ấy kiêu ngạo, không mưu cầu lẽ thật, và không thay đổi, nên chị ấy không thể nhận bổn phận chăm tưới. Nhưng thực ra, Đức Chúa Trời chưa từng phán điều gì như thế. Và nhà Đức Chúa Trời chưa từng sắp xếp mọi việc theo cách đó. Chỉ cần có người có khả năng hiểu được các phương diện lẽ thật, và có thể đạt được kết quả trong bổn phận chăm tưới, họ có thể được bồi dưỡng và huấn luyện. Kể cả với những người đã có những vi phạm nghiêm trọng, nhà Đức Chúa Trời chưa bao giờ định tội họ triệt để. Nếu họ có thể tiếp nhận lẽ thật, tự kiểm điểm, hối cải về những sai lầm mắc phải, và sẵn sàng thay đổi, nhà Đức Chúa Trời có thể tiếp tục bồi dưỡng và sử dụng họ. Bất kể họ có bộc lộ tâm tính bại hoại như thế nào hay họ đã làm gì để quấy nhiễu công tác của nhà Đức Chúa Trời, chỉ cần không phải kẻ ác hay kẻ địch lại Đấng Christ, Đức Chúa Trời sẽ cho họ cơ hội để thực hiện bổn phận và học hỏi hết sức có thể. Đây là tình yêu và sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Tôi không hiểu tâm tính của Đức Chúa Trời hay nguyên tắc đối xử với mọi người như thế nào trong nhà Đức Chúa Trời. Tôi chẳng nhìn vào những điểm mạnh của chị Trương, mà lại khăng khăng không chịu bỏ qua sự bại hoại mà chị ấy bộc lộ trước kia, quy chụp chị ấy một cách độc đoán và không chịu giao bổn phận chăm tưới cho chị ấy. Việc đó dẫn đến nhiều tín hữu mới không được chăm tưới kịp thời và làm gián đoạn công tác của nhà Đức Chúa Trời. Chẳng phải đó là làm việc ác sao? Lòng đầy hối hận, tôi đến trước Đức Chúa Trời và cầu nguyện, “Lạy Đức Chúa Trời, con quá kiêu ngạo và tự phụ. Con không muốn tùy tiện trong bổn phận của mình nữa. Con sẵn sàng hối cải và thay đổi”.

Lần sau khi tôi có buổi hội họp cùng với chị Trương và nghe chị ấy bàn luận về sự phản tỉnh và hiểu bản thân của mình, tôi thấy chị ấy đã thực sự hối cải theo một cách rất thực tế. Tôi càng cảm thấy hổ thẹn và tội lỗi. Sau khi chị Trương nhận bổn phận chăm tưới, chị ấy rất sốt sắng và có trách nhiệm với nó, và các anh chị em mà chị ấy chăm tưới rất có tiến bộ. Sau đó chị ấy được đề bạt quản lý công tác chăm tưới cho một số hội thánh. Thấy chị ấy thực hiện bổn phận tốt như vậy khiến tôi càng cảm thấy xấu hổ hơn. Tôi căm ghét việc tôi đã từng kiêu ngạo như thế nào, đã từng quy chụp chị ấy như thế nào, từ chối giao bổn phận cho chị ấy và làm chậm trễ công tác của nhà Đức Chúa Trời. Tôi nhận ra rằng mình không có được lẽ thật và không có hiểu biết sâu sắc về mọi việc. Tôi hiểu một số phương pháp và quy tắc từ tất cả những trải nghiệm của mình, nhưng công tác của hội thánh không thể hoàn thành tốt nếu chỉ dựa vào những điều đó. Sau vụ việc đó, tôi cẩn trọng hơn mỗi khi quyết định bổ nhiệm nhân sự cho các bổn phận, và khi sự cố chấp của tôi trỗi dậy và tôi muốn là người quyết định, tôi liền cầu nguyện và từ bỏ bản thân, đưa lẽ thật vào thực hành, và lắng nghe ý kiến của mọi người khác.

Tôi nghĩ rằng mình đã có chút lối vào cho việc thực hành này, nhưng thật bất ngờ, một chuyện xảy ra sau đó đã một lần nữa vạch trần tôi. Sáu tháng sau, một số thành viên xử lý sự vụ chung của hội thánh đã bị gia đình ngăn cản và họ không thể tới để thực hiện bổn phận. Chúng tôi cần người gấp để thay thế họ. Tôi đã tìm và thấy một số chị em có trách nhiệm và có thể đối phó với nhiều tình hình khác nhau, nhưng họ lại có những nguy cơ về an toàn. Nhưng rồi tôi cho rằng vì họ sẽ không thực hiện bổn phận ở khu vực địa phương, nên sẽ không có bất cứ vấn đề gì khi để họ nhận bổn phận đó. Chúng tôi thực sự cần thêm người và tôi chưa tìm thấy ứng viên nào thích hợp hơn, nên tôi quyết định để họ tạm thời làm việc này và thay thế họ khi tìm được người phù hợp hơn. Khi tôi nói với anh Lưu rằng tôi muốn để chị Triệu tham dự vào sự vụ chung của hội thánh, anh ấy trả lời, “Chúng ta phải tuyệt đối tuân thủ nguyên tắc khi lựa chọn nhân sự. Họ không thể làm việc cho hội thánh nếu có nguy cơ. Tôi không nghĩ chị Triệu là lựa chọn tốt cho bổn phận này. Chúng ta phải tuân thủ nguyên tắc”. Thấy anh ấy không đồng ý, tôi liền phản đối, “Nhưng chẳng phải chúng ta đang cần gấp hay sao? Anh không nghĩ mình đang quá nhát gan hay sao? Đúng là trong vùng hầu như ai cũng biết chị ấy là tín hữu, nhưng đã nhiều năm rồi kể từ khi cảnh sát điều tra chị ấy. Hơn nữa, chị ấy can đảm và khôn ngoan. Tôi biết chị ấy như vậy. Tôi không nghĩ chúng ta có ứng viên tốt hơn ở thời điểm này. Đã hơn 10 ngày mà tôi vẫn chưa tìm được người phù hợp để nhận bổn phận này. Chúng ta không thể mù quáng tuân thủ nguyên tắc trong bổn phận được”. Anh ấy nghe tôi nói rồi khăng khăng nhất quyết, “Giao bổn phận cho người có rủi ro là vi phạm nguyên tắc. Chúng ta phải đặt an toàn lên trước hết”. Tôi không đếm xỉa gì đến những gì anh ấy nói và nhất định cử chị Triệu lo sự vụ. Sau đó, tôi sắp xếp cho chị Lưu, người cũng có nguy cơ về an toàn, để làm công tác giao thư từ. Không lâu sau, Đảng Cộng Sản bắt đầu điều tra các tín hữu dưới chiêu bài kiểm tra đăng kí hộ khẩu. Ai cũng biết chị Triệu tin vào Đức Chúa Trời, nên chị ấy bị nghi ngờ và giám sát khi chị ấy cứ đi đi về về chỗ trọ của mình, và chị ấy không thể xuất trình chứng minh thư. Rồi một người khác đang giải quyết sự vụ của hội thánh mà chị ấy liên lạc cũng bị liên lụy và bị giám sát, kết quả là đường dây liên lạc với một số hội thánh khác bị ảnh hưởng. Mọi người bị mất liên lạc trong hơn 20 ngày, khiến một số công tác khẩn cấp bị đình trệ vô thời hạn. Kể cả một số nhiệm vụ xử lý hậu quả sự cố cũng không thể hoàn thành.

Khi lãnh đạo biết được chuyện này và phát hiện ra tôi đã khăng khăng bổ nhiệm người có nguy cơ về an toàn, chị ấy đã xử lý tôi rất nghiêm khắc: “Anh đã lại quá kiêu ngạo và cố chấp. Anh luôn độc đoán trong bổn phận của mình, và làm trái nguyên tắc. Lần này nó đã gây ra thiệt hại nghiêm trọng đối với công tác của nhà Đức Chúa Trời. Anh đã làm việc mà con rồng lớn sắc đỏ đang mong chờ nhưng không thể tự mình làm được. Đó chẳng phải là lâu la của Sa-tan, quấy nhiễu và phá hoại công tác của nhà Đức Chúa Trời sao? Dựa vào cách cư xử cố chấp của anh, chúng tôi quyết định cách chức anh khỏi bổn phận”. Nghe tin này thực sự giống như một cú tát vào mặt, khiến tôi hoàn toàn sửng sốt. Tôi nghĩ, “Thế là hết. Mình đã làm một việc đại ác. Lỡ các anh chị em có liên quan bị bắt thì sao? Nếu vậy thì mình đã làm một việc thực sự kinh khủng rồi”. Càng nghĩ đến tôi càng thấy sợ. Lòng đầy day dứt mặc cảm tội lỗi. Cảm giác như dao đâm vào tim, và tôi không còn động lực để làm bất cứ chuyện gì nữa. Ngày nào tôi cũng sống trong khổ sở, cầu nguyện Đức Chúa Trời và thừa nhận việc làm sai trái của mình hết lần này đến lần khác: “Lạy Đức Chúa Trời, con quá kiêu ngạo, quá tự phụ. Sự tùy tiện của con đã gây thiệt hại lớn cho công tác của nhà Đức Chúa Trời. Con sẵn sàng đón nhận bất cứ sự trừng phạt nào của Ngài dành cho con, xin hãy bảo vệ các anh chị em khỏi bị bắt”. Sau đó tôi phát hiện ra các thành viên hội thánh đó đã được di tản kịp thời, và tránh khỏi bị bắt. Cuối cùng tôi cũng có thể thở phào.

Sau chuyện đó, tôi kiểm điểm lại bản thân. Tại sao tôi lại luôn tùy tiện trong bổn phận như vậy? Chuyện này phát xuất từ đâu? Tôi đọc những lời của Đức Chúa Trời, trong “Chỉ có theo đuổi lẽ thật mới đạt được sự thay đổi trong tâm tính” nhé. “Nếu ngươi thực sự sở hữu lẽ thật bên trong ngươi, con đường ngươi đi sẽ tự nhiên là con đường đúng. Không có lẽ thật, rất dễ làm điều ác, và ngươi sẽ làm điều đó dù bản thân không muốn vậy. Chẳng hạn, nếu sự kiêu ngạo và tự phụ tồn tại trong ngươi, ngươi sẽ thấy không thể tránh khỏi việc thách thức Đức Chúa Trời; ngươi sẽ cảm thấy buộc phải thách thức Ngài. Ngươi sẽ không chủ tâm làm điều đó; ngươi sẽ làm điều đó dưới sự chi phối của bản tính kiêu ngạo và tự phụ của mình. Sự kiêu ngạo và tự phụ của ngươi sẽ khiến ngươi coi thường Đức Chúa Trời và xem Ngài là tầm thường; chúng sẽ khiến ngươi tự đề cao bản thân, không ngừng khoe khoang về bản thân, và, cuối cùng, ngồi vào vị trí của Đức Chúa Trời và làm chứng cho chính mình. Ngươi sẽ biến những ý tưởng của chính mình, suy nghĩ của chính mình và những quan niệm của chính mình thành lẽ thật để tôn thờ. Hãy xem có bao nhiêu tội ác được thực hiện bởi những người chịu sự chi phối của bản tính kiêu ngạo và tự phụ của họ!(“Ghi chép về những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt”). Từ những lời của Đức Chúa Trời, tôi thấy rằng việc hành xử độc đoán hết lần này đến lần khác trong bổn phận của tôi xuất phát từ việc bị bản tính kiêu ngạo, lên mặt ta đây kiểm soát. Với bản tính đó, tôi không khỏi làm việc tà ác và chống đối Đức Chúa Trời. Nó kiểm soát tôi, nên tôi đã nghĩ quá nhiều về bản thân và cảm thấy tôi giỏi hơn tất cả, tôi đúng đắn hơn bất kì ai, nên tôi phải có quyền quyết định những vấn đề trong hội thánh. Khi tôi đã quyết định việc gì đó, thì tôi không chịu nhìn nó theo cách khác, và không chịu lắng nghe ai cả. Tôi còn muốn mọi người vâng theo những ý kiến của mình như thể chúng là nguyên tắc lẽ thật vậy. Tôi đã biết hai người chị em đó có nguy cơ về an toàn và không nên thực hiện những bổn phận đó, và chính tôi đã có sự lo ngại về chuyện đó, nhưng tôi vẫn không thể gạt bỏ bản thân và tìm kiếm ý muốn của Đức Chúa Trời. Tôi không chịu lắng nghe cảnh báo của ai cả, và tôi không thèm đếm xỉa gì đến sự quở trách và hướng dẫn của Đức Thánh Linh. Tôi cứng đầu phân công hai người không an toàn, gây tổn hại nghiêm trọng cho công tác của nhà Đức Chúa Trời. Giá như tôi có một chút ý muốn tìm kiếm lẽ thật thôi, giá như tôi lắng nghe ý kiến của anh Lưu, thì đã không có hậu quả tồi tệ như thế này. Tôi cảm thấy hối hận và tự trách mình rất nhiều khi hiểu ra toàn bộ chuyện này, tôi căm ghét sự kiêu ngạo và tùy tiện của mình. Đảng Cộng Sản Trung Quốc không ngừng ngầm phá hoại công tác của Đức Chúa Trời, dùng đủ mọi thủ đoạn để đàn áp và bắt bớ những người được Ngài chọn. Và tôi đã tự ý vi phạm nguyên tắc, quyết định bổ nhiệm những người không an toàn nhận bổn phận, khiến các thành viên khác của hội thánh bị giám sát. Chẳng phải đó chính là gián tiếp làm thay Sa-tan, làm kẻ giúp Đảng Cộng Sản Trung Quốc phá hoại công tác của Đức Chúa Trời hay sao? Các anh chị em có thể đã bị bắt và tống giam nếu không có sự trông nom và bảo vệ của Đức Chúa Trời. Thế thì tôi đã thực sự gây ra việc đại ác. Nghĩ thế, tôi càng sợ hãi. Hội thánh đã cho tôi được làm lãnh đạo, và ý muốn của Đức Chúa Trời trong việc này là để tôi thực hành lẽ thật và làm việc theo nguyên tắc, rằng tôi sẽ sắp xếp cho các anh chị em nhận vị trí phù hợp với họ. Như thế họ có thể phát huy thế mạnh của mình và có thể chuẩn bị cho mình những việc lành. Nhưng tôi lại nghĩ có một chút trải nghiệm làm lãnh đạo nghĩa là tôi trở nên đặc biệt. Tôi không coi trọng người khác, và trong lòng tôi không có Đức Chúa Trời. Tôi thậm chí còn không coi trọng nguyên tắc lẽ thật trong nhà Đức Chúa Trời, mà chỉ làm những gì tôi muốn. Tôi kiêu ngạo tới mức mất hết lý trí. Tôi nghĩ đến toàn bộ những kẻ địch lại Đấng Christ đã bị khai trừ khỏi hội thánh. Họ hết sức kiêu ngạo, coi khinh Đức Chúa Trời và không thèm đếm xỉa đến nguyên tắc lẽ thật trong nhà Đức Chúa Trời. Họ chuyên quyền và độc đoán trong bổn phận của mình, và quấy nhiễu nghiêm trọng công tác của nhà Đức Chúa Trời. Cuối cùng, họ đã làm nhiều việc tà ác đến nỗi bị đuổi khỏi hội thánh. Tôi biết rằng nếu tâm tính kiêu ngạo của tôi không được hóa giải, sớm muộn thì tôi cũng sẽ đi trên con đường của một kẻ địch lại Đấng Christ và sẽ bị Đức Chúa Trời loại bỏ. Lúc đó, suy nghĩ sống theo bản tính kiêu ngạo khiến tôi rất sợ hãi. Dù tôi đã phạm việc đại ác, nhà Đức Chúa Trời vẫn chưa khai trừ tôi, mà chỉ tước bỏ bổn phận của tôi, và thậm chí Đức Chúa Trời đã khai sáng và dẫn dắt tôi bằng những lời của Ngài, cho tôi cơ hội kiểm điểm và hiểu bản thân, để hối cải và thay đổi. Tôi thực sự cảm nhận được tình yêu của Đức Chúa Trời và lòng đầy hối hận. Tôi đã sẵn sàng hối cải và thay đổi. Sau đó, tôi bắt đầu chủ tâm tìm kiếm sự thực hành và cách tiến vào để tôi có thể thay đổi bản thân.

Tôi đọc được một đoạn trong lời của Đức Chúa Trời: “Vậy thì làm sao ngươi giải quyết sự tùy tiện và hấp tấp của mình? Khi ngươi có một ý tưởng, ngươi nêu ra với những người khác và nói những gì ngươi nghĩ và tin về vấn đề này, và sau đó, ngươi truyền đạt với mọi người về nó. Trước tiên, ngươi có thể làm sáng tỏ quan điểm của mình và tìm kiếm lẽ thật; đây là bước đầu tiên ngươi đưa vào thực hành nhằm vượt qua tâm tính tùy tiện và hấp tấp này. Bước thứ hai diễn ra khi những người khác đưa ra những quan điểm bất đồng – ngươi có thể thực hành điều gì để không tùy tiện và hấp tấp? Ngươi trước hết phải có một thái độ khiêm nhường, gạt sang một bên những gì mình tin là đúng, và để mọi người thông công. Ngay cả khi ngươi tin cách của mình là đúng, thì ngươi cũng không nên cứ khăng khăng với nó. Trước tiên, đó là một dạng tiến bộ; nó cho thấy một thái độ tìm kiếm lẽ thật, phủ nhận bản thân mình, và đáp ứng ý muốn của Đức Chúa Trời. Một khi ngươi có thái độ này, đồng thời ngươi không bám lấy quan niệm của mình, ngươi cầu nguyện. Bởi ngươi không biết đúng sai, ngươi cho phép Đức Chúa Trời mặc khải và bảo ngươi điều gì là tốt nhất, thích hợp nhất để làm. Khi mọi người cùng tham gia thông công, Đức Thánh Linh mang đến sự khai sáng cho tất cả các ngươi. Đức Chúa Trời khai sáng con người theo một quá trình, đôi khi chỉ đơn giản là nhìn xem thái độ của ngươi. Nếu thái độ của ngươi là một thái độ tự khẳng định mình một cách cứng nhắc, thì Đức Chúa Trời sẽ giấu mặt Ngài khỏi ngươi và Ngài cách ly với ngươi; Ngài sẽ sẽ vạch trần ngươi và đảm bảo ngươi sẽ gặp trở ngại. Nhưng trái lại, nếu ngươi có thái độ đúng đắn, không khăng khăng theo cách của mình, cũng không tự cho mình là đúng, cũng không tùy tiện và hấp tấp, mà có thái độ tìm kiếm và chấp nhận lẽ thật, thì khi ngươi thông công với nhóm và Đức Thánh Linh bắt đầu làm việc giữa các ngươi, có lẽ Ngài sẽ dẫn dắt ngươi để ngươi hiểu qua lời nói của người nào đó. Đôi khi, khi Đức Thánh Linh khai sáng một người, Ngài dẫn dắt ngươi hiểu điểm mấu chốt của một vấn đề chỉ bằng một vài lời hoặc cụm từ. Ngay lập tức, ngươi nhận ra rằng bất cứ điều gì ngươi đã và đang bám lấy đều là sai lầm, và đồng thời, ngươi hiểu cách phù hợp nhất để hành động. Nếu đã đạt đến cấp độ như vậy, thì một người đã tránh được việc làm điều ác, bước đi sai đường và gánh chịu những hậu quả của một sai lầm chưa? Làm thế nào để đạt được điều đó? Điều đó đạt được bằng một tấm lòng biết vâng phục và tìm kiếm. Một khi ngươi có thể đạt được điều này, thì cuối cùng, ngươi sẽ hành động một cách phù hợp, và ngươi sẽ thỏa mãn ý muốn của Đức Chúa Trời(Trích dẫn từ thông công của Đức Chúa Trời). Đọc xong đoạn này, tôi đã hiểu rằng để hóa giải sự kiêu ngạo và tùy tiện, điều quan trọng nhất là phải một lòng tôn kính Đức Chúa Trời và có thái độ tìm kiếm lẽ thật. Không được bảo thủ khi có chuyện xảy ra, mà phải bàn luận mọi chuyện với người khác, và nếu ai đó có ý kiến khác, trước hết tôi nên đón nhận, rồi cầu nguyện Đức Chúa Trời, tìm kiếm lẽ thật, và đưa nguyên tắc vào thực hành. Tôi nên cộng tác hòa thuận với các anh chị em. Đây là cách để đạt được sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời. Nếu tôi cứng đầu bám vào suy nghĩ của mình, thì không có cách nào tôi có thể đạt được công tác của Đức Thánh Linh. Tôi sẽ không có hiểu biết sâu sắc về bất cứ chuyện gì và bổn phận của tôi sẽ bị gián đoạn. Tôi nghĩ về việc mình đã làm những việc đại ác vì bản tính kiêu ngạo và vì trong lòng tôi không có chỗ cho Đức Chúa Trời. Nó xuất phát từ việc muốn xưng vương và làm chủ mọi chuyện, từ việc không công tác tốt cùng những người khác. Hiểu ra điều này, tôi thầm quyết tâm không được cứng đầu khi có chuyện xảy ra, mà phải tìm kiếm và tương giao nhiều hơn với người khác. Tôi sẽ lắng nghe ý kiến nào phù hợp với nguyên tắc lẽ thật.

Sau đó hội thánh phân công tôi làm trưởng nhóm chăm tưới. Tôi rất biết ơn và nâng niu bổn phận đó. Tôi không ngừng cảnh báo bản thân tuyệt đối phải rút ra bài học từ thất bại, và không được để bản tính kiêu ngạo làm mình trở nên tùy tiện lần nữa. Khi xảy ra vấn đề, tôi sẽ tìm các anh chị em để bàn luận mọi việc với họ. Một lần tôi nhận được thư từ một lãnh đạo nói rằng chúng tôi cần tìm người phù hợp với bổn phận chăm tưới. Sau khi tìm kiếm, tôi cảm thấy chị Tô rất phù hợp, nhưng theo đánh giá của những người khác, chị ấy có bản tính kiêu ngạo và không chịu tiếp nhận những gợi ý hay giúp đỡ từ các anh chị em. Vì vậy tôi cho rằng chị ấy không chịu tiếp nhận lẽ thật, nên không phải người nên được bồi dưỡng. Rồi tôi nhận ra mình lại độc đoán quy chụp người khác một lần nữa, và tôi nhớ những gì Đức Chúa Trời đã phán: “Không đi đến phán quyết là biểu hiện của những người không tự nên công chính, và không cố chấp là biểu hiện của những người có sự hợp lý; thêm vào đó, nếu ngươi có thể vâng phục, thì ngươi sẽ có thể đạt được việc đưa lẽ thật vào thực hành (“Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt”).Tôi biết mình không được khăng khăng đòi quyết định nữa, mà phải nói chuyện này với người anh em cùng công tác với tôi và lắng nghe những gì anh ấy nói. Khi tôi giải thích tình hình cho anh ấy, anh ấy trả lời, “Dựa theo những đánh giá này, có vẻ chị Tô thực sự kiêu ngạo, nhưng tôi để ý thấy đây đều chỉ dựa vào sự bại hoại mà chị ấy bộc lộ trong quá khứ. Chúng ta không biết chị ấy đã đạt được hiểu biết về bản thân hay chưa. Chúng ta không nên chèn ép nhân tài, nên hãy để chị ấy viết kiểm điểm rồi xin ý kiến của các anh chị em có liên hệ gần gũi với chị ấy. Chúng ta có thể xem xét để xem chị ấy có phải ứng viên tốt cho bổn phận này không. Cách tiếp cận này ổn thỏa hơn”. Tôi thấy có vẻ đề xuất này của anh ấy phù hợp với nguyên tắc lẽ thật. Nếu tôi quy chụp chị ấy là người không phù hợp để được bồi dưỡng dựa trên chỉ mỗi ý kiến của một số anh chị em, như thế sẽ là quá hấp tấp rồi. Chúng tôi nên xem xét chị ấy kiêu ngạo như thế nào. Nếu đó là kiêu ngạo quá đáng, mù quáng và tuyệt đối từ chối tiếp nhận lẽ thật, thì chị ấy không nên nhận bổn phận đó. Nếu chị ấy có tố chất tốt nhưng hơi kiêu ngạo, và chị ấy có thể hiểu bản thân và thay đổi sau khi bị tỉa sửa và xử lý, thì đó là biểu lộ sự bại hoại thông thường. Hơn nữa, những người nói như thế về chị ấy đều đã công tác với chị ấy trước kia, nên chúng tôi cần xem những người đang liên hệ với chị ấy hiện giờ nói như thế nào. Có một cái nhìn khái quát hơn thì sẽ chính xác hơn. Khi chúng tôi nhận được bản kiểm điểm của chị Tô và đánh giá của các anh chị em khác, chúng tôi thấy chị ấy đã có được một chút thực hành và lối vào, và chị ấy là người mưu cầu lẽ thật. Chúng tôi tiến cử chị ấy cho bổn phận chăm tưới đó. Kể từ đó, khi tôi cần chọn người cho một bổn phận cụ thể, tôi không còn kiêu ngạo muốn gì làm nấy và tự mình quyết định nữa, mà tôi giữ thái độ tìm kiếm và lắng nghe ý kiến của người khác. Tôi cũng cầu nguyện và tìm kiếm nguyên tắc lẽ thật. Với kiểu thực hành này, tôi cảm thấy yên tâm và không còn lo ngại nữa. Tôi đã có được sự thay đổi này hoàn toàn nhờ vào sự phán xét và hành phạt từ những lời của Đức Chúa Trời.

Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?

Nội dung liên quan

Tai hại của đố kỵ

Bởi Y Ninh, Trung Quốc Trước đây không lâu em được bầu làm lãnh đạo hội thánh, phụ trách một số công tác của hội thánh. Không lâu sau em...

Thay đổi tâm tính kiêu ngạo

Bởi Tiểu Phàm, Trung Quốc Tháng 8 năm 2019, em nhận bổn phận sản xuất video và được bố trí phụ trách công tác. Trong nhóm, em là người có...

Leave a Reply

Liên hệ với chúng tôi qua Messenger