Chịu mọi khổ đau như vậy để làm gì?

16/09/2022

Bởi Tích Ân, Ý

Sau khi trở thành một tín hữu, tôi thấy nhiều lãnh đạo thực sự có thể chịu nhiều gian khổ. Họ vẫn sẽ cứ làm việc, thực hiện bổn phận chẳng ngại gió mưa, và các anh chị em đã nể trọng họ. Tôi thực sự ngưỡng mộ họ, hy vọng mình có thể trở thành người chịu được khổ đau và trả giá như họ, cũng như có được sự ngưỡng mộ của người khác. Vì vậy, tôi đã rất nhiệt tình mưu cầu. Sau đó tôi đã được bầu làm một lãnh đạo hội thánh. Ngày nào tôi cũng rất bận làm bổn phận, và người khác đã khen ngợi tôi vì còn trẻ như vậy mà đã chịu được gian khổ rồi. Họ nói tôi là người mưu cầu lẽ thật. Mỗi lần nghe họ nói vậy là tôi đều rất xúc động, cảm thấy sự chịu đựng đó là xứng đáng. Sau đó, phạm vi trách nhiệm của tôi ngày càng lớn và khối lượng công việc cũng không ngừng tăng lên. Tôi thấy một số chị em làm việc cùng tôi có thể thực sự chịu khổ và trả giá. Họ luôn đi ngủ rất khuya và đôi khi đi họp nhóm với cái bụng đói vì không có thời gian ăn. Những người tiếp đãi họ khen họ vì đã mang gánh nặng và có thể chịu được gian nan. Tôi cảm thấy nếu các anh chị em thích những người như thế, thì chắc chắn Đức Chúa Trời cũng vậy, nên tôi bắt đầu thực hiện bổn phận đến khuya. Nhưng sau một thời gian, cơ thể tôi thực sự không chịu nổi nữa và cứ quá nửa đêm là tôi bắt đầu buồn ngủ. Nhưng thấy các chị em khác ở đó đang làm việc, tôi lại cảm thấy đi ngủ thì xấu hổ quá, sợ họ nói tôi tập trung vào xác thịt và không có gánh nặng trong bổn phận. Vì vậy tôi cố gắng làm tiếp, nhưng lúc nào cũng thấy buồn ngủ và không làm được gì nhiều. Mặc dù vậy nhưng tôi vẫn không đi ngủ. Tôi đã thầm khích lệ bản thân, nghĩ rằng mình không thể tập trung vào xác thịt và bị người khác coi thường được. Đôi lúc, sau khi thức khuya, tôi lại phải dậy sớm đẻ đi họp, và khi đạp xe đến đó tôi đã rất buồn ngủ, rồi tôi cũng buồn ngủ cả khi đang họp. Tôi muốn ngủ trưa một chút, nhưng lại sợ người khác nói mình đang chiều chuộng xác thịt. Ngày nào tôi cũng cố thức khuya, và gắng vượt qua. Một ngày nọ, khi đang đạp xe đi họp, tôi buồn ngủ quá, nên suốt quãng đường đều thấy choáng váng và cuối cùng là lao xuống mương. Tôi sợ quá nên tỉnh táo lại ngay. Trong khi dắt xe đi dọc đường, tôi tự hỏi tại sao chuyện này lại xảy ra với mình. Khi tự suy xét, tôi nhận ra từ khi được bầu làm lãnh đạo, Tôi chỉ mải nghĩ đến việc có được sự ngưỡng mộ qua khả năng chịu đựng của mình, sợ người khác sẽ nói tôi tập trung vào xác thịt và muốn được an nhàn. Kết quả là, cuộc sống của tôi chẳng có lề thói gì cả, và tôi thậm chí cũng không ngủ nghỉ tử tế.

Một ngày nọ, tôi đã đọc được một số lời Đức Chúa Trời vạch trần những người Pha-ri-si, và tôi đã so sánh mình với lời Ngài. Lời Đức Chúa Trời phán: “Các ngươi có biết ai thực sự là người Pha-ri-si không? Có bất kỳ người Pha-ri-si nào xung quanh các ngươi không? Tại sao những người này bị gọi là ‘người Pha-ri-si’? ‘Người Pha-ri-si’ được mô tả như thế nào? Họ là những người giả hình, hoàn toàn giả tạo, và ra vẻ trong mọi việc họ làm. Họ diễn trò gì? Họ giả vờ là tốt, tử tế, và tích cực. Họ có thật sự như vậy không? Tuyệt đối không. Vì rằng họ là những kẻ giả hình, mọi thứ được biểu hiện và tỏ lộ nơi họ đều là giả; tất cả đều là giả vờ – đó không phải là bộ mặt thật của họ. Bộ mặt thật của họ ẩn ở đâu? Nó ẩn sâu trong lòng họ, những người khác không bao giờ thấy được. Mọi thứ bề ngoài chỉ là đóng kịch, tất cả đều là giả tạo, nhưng họ chỉ có thể lừa con người; họ không thể lừa Đức Chúa Trời. Nếu con người không theo đuổi lẽ thật, nếu họ không thực hành và cảm nghiệm lời Đức Chúa Trời, thì họ không thể thật sự hiểu lẽ thật, và vì vậy cho dù lời nói của họ nghe có vẻ hay ho đến đâu, thì những lời này cũng không phải là thực tế của lẽ thật, mà là những lời học thuyết. Một số người chỉ chăm chú vào việc học vẹt những lời lẽ giáo lý, bắt chước bất kỳ ai rao giảng các bài thuyết giáo cao trọng nhất, kết quả là chỉ trong vài năm, khả năng đọc thuộc lòng giáo lý của họ trở nên càng cao hơn, và họ được nhiều người ngưỡng mộ, tôn sùng, sau đó họ bắt đầu ngụy trang bản thân, và rất để ý đến điều họ nói và làm, thể hiện bản thân họ cực kỳ sùng đạo và thuộc linh. Họ dùng những cái gọi là lý thuyết thuộc linh này để ngụy trang bản thân. Đây là tất cả những gì họ nói ở bất cứ nơi đâu họ đến, những lời bóng bẩy phù hợp với quan niệm của con người, nhưng lại thiếu bất kỳ sự thực tế nào của lẽ thật. Và thông qua việc thuyết giảng những điều này – những điều phù hợp với quan niệm và thị hiếu của mọi người – họ đã lừa dối nhiều người. Đối với người khác, những người như thế có vẻ rất mộ đạo và khiêm nhường, nhưng thật ra đó là giả tạo; họ có vẻ bao dung, nhẫn nhịn và yêu thương, nhưng thật ra đó là giả dối; họ nói họ yêu Đức Chúa Trời, nhưng đó thực ra là diễn kịch. Những người khác nghĩ những người như vậy là thánh khiết, nhưng thực ra là giả mạo. Có thể tìm được một người thật sự thánh khiết ở đâu? Sự thánh khiết của con người toàn là giả. Tất cả chỉ là diễn kịch, là giả vờ. Ở bề ngoài, họ có vẻ trung thành với Đức Chúa Trời, nhưng họ thật sự đang diễn cho người khác xem. Khi không ai nhìn, họ không có chút trung thành nào, và mọi việc họ làm đều chiếu lệ. Nhìn bề ngoài, họ dâng mình cho Đức Chúa Trời và đã từ bỏ gia đình và sự nghiệp. Nhưng họ bí mật làm gì? Họ tạo sự nghiệp cá nhân và việc làm ăn riêng trong hội thánh, trục lợi từ hội thánh và ăn cắp các của lễ một cách bí mật dưới vỏ bọc là làm việc cho Đức Chúa Trời… Những người này là Pha-ri-si giả hình thời hiện đại(“Sáu dấu chỉ của sự phát triển trong đời sống” trong Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Những gì lời Đức Chúa Trời mặc khải khiến tôi thực sự thấm thía và rất đau. Tôi đã hành động y hệt những người Pha-ri-si. Họ thích phô trương những hành vi bề ngoài của mình, cố tình cầu nguyện trên các góc đường và rao giảng lời Đức Chúa Trời để người ta nghĩ họ thực sự thành kính và yêu mến Đức Chúa Trời. Nhưng khi ở một mình, họ không hề thực hành lời Đức Chúa Trời. Những gì họ làm chỉ là để phô trương, để được người khác ngưỡng mộ. Tôi cũng giống như vậy. Tôi đặc biệt tập trung vào hành vi tốt bề ngoài để các anh chị em nghĩ tốt về tôi. Thấy người khác có thể chịu khổ và trả giá trong bổn phận của họ và được người khác khen ngợi, tôi đã cố trở thành người như vậy. Khi được chọn làm lãnh đạo, thấy các chị em khác làm việc khuya, tôi đã cố thức khuya để không tụt lại phía sau họ. Tôi ráng “lết” dù đã rất buồn ngủ. Tôi thậm chí còn không dám ngủ trưa như bình thường để cố tỏ ra mình là người có thể chịu được gian khó. Tôi làm gì cũng giả vờ, cố đạt được sự ngưỡng mộ của các anh chị em bằng cách ra vẻ làm việc tốt. Chịu khổ đau và dâng mình kiểu đó là giả tạo và dối trá. Tôi đã đi con đường của những người Pha-ri-si – làm sao Đức Chúa Trời lại không ghê tởm cho được? Sau đó, tôi đã cố sửa đổi giờ giấc làm việc và ngủ nghỉ của mình, tôi sẽ đi ngủ như bình thường khi làm xong việc ngày hôm đó. Làm vậy, tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Một năm sau, tôi ra nước ngoài. Tôi thấy một số chị em mình sống cùng mình thực sự có thể chịu được gian khổ trong bổn phận và đêm nào họ cũng làm việc trễ. Đôi lúc tôi muốn đi ngủ sớm khi đã hoàn thành công việc của mình, nhưng lại sợ họ sẽ nghĩ tôi thích được an nhàn. Ngoài ra, là một lãnh đạo, nên nếu tôi mà đi ngủ sớm hơn người khác thì họ sẽ nghĩ gì về tôi đây? Họ có thể nói tôi không chịu khổ được và không mang gánh nặng đối với bổn phận. Nghĩ vậy, tôi không khỏi lại bắt đầu giả vờ và thức khuya cùng họ. Nhưng tôi bắt đầu buồn ngủ và ngủ gật sau 1 giờ sáng. Họ bảo tôi nên đi ngủ sớm hơn, nhưng tôi cứ cố tỏ ra tỉnh táo và nói: “Không sao, tôi làm được mà. Lát nữa tôi sẽ đi ngủ”. Nhưng rồi tôi lại tiếp tục gật gà. Đôi khi thực sự không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ, tôi đã gục đầu lên bàn và ngủ một chút, nhưng lại không thấy thanh thản. Tôi lo người khác sẽ nói này nói nọ về tôi, nên vội ngồi dậy làm việc. Để tỏ ra là người mang gánh nặng, đôi lúc tôi đã cố tình gửi tin nhắn cho cả nhóm khi đã rất khuya để mọi người biết tôi đã thức khuya như thế nào, rằng ban đêm tôi cũng thực hiện bổn phận. Vì vấn đề sức khỏe, tôi muốn mua một ít thực phẩm chức năng, nhưng tôi lo mọi người sẽ nói này nói kia về mình. Liệu họ có nghĩ tôi quý trọng xác thịt quá không? Vì vậy tôi không mua nữa. Một ngày nọ, trong một cuộc họp, tôi phát hiện một người chị em đang ở trong trạng thái không tốt, và cần được thông công, hỗ trợ. Nhưng vì chị ấy sống ở đất nước có múi giờ khác và lúc đó đã là nửa đêm ở chỗ tôi, nên lúc đầu tôi nghĩ ngày mai mình sẽ thông công với chị ấy. Nhưng rồi tôi lại nghĩ việc thông công với chị ấy ban đêm có thể khiến tôi như thể đang mang gánh nặng đối với lối vào sự sống của các anh chị em. Vì vậy tôi đã gọi cho chị ấy và mãi cho đến khoảng 2 giờ sáng tôi mới kết thúc việc thông công. Chị ấy bảo tôi: “Bên chị trễ rồi đó, chị nên đi ngủ đi. Chị cứ luôn thức khuya làm việc như vậy thì không tốt cho sức khỏe đâu”. Nghe chị ấy nói vậy, tôi cảm thấy rất hài lòng. Mặc dù tôi thấy hơi mệt mỏi, nhưng việc đó đã không vô ích vì nhờ đó mà chị ấy nghĩ tôi mang gánh nặng và có ý thức trách nhiệm. Sau đó, tôi bắt đầu có đủ loại vấn đề nhỏ về sức khỏe, và một bác sĩ đã bảo tôi việc đó có liên quan đến tình trạng thiếu ngủ lâu dài. Tôi đã phớt lờ chuyện đó và cứ tiếp tục làm việc như thế. Một lãnh đạo cấp trên đã luôn nhắc tôi rằng không nên thức khuya quá, rằng tôi có đi ngủ sớm hay dậy sớm thì công việc cũng không bị đình trệ. Tôi thầm nghĩ, nếu tôi đi ngủ sớm, người khác sẽ nghĩ tôi là một lãnh đạo mà lại không chịu được gian khổ như người khác, vậy thì họ có nể trọng tôi không? Tôi đã không bận tâm đến lời của lãnh đạo. Một người chị em thấy tôi không khỏe nên nói: “Chắc chị phải suy nghĩ nhiều lắm. Có quá nhiều vấn đề cần giải quyết và áp lực đó đang làm ảnh hưởng đến sức khỏe của chị. Là lãnh đạo, các chị có nhiều mối lo quá”. Tôi cảm thấy rất hài lòng khi nghe chị ấy nói như vậy. Tôi cảm nhận được cái giá mình đã trả, nỗi khổ đau mà mình đã chịu xứng đáng với sự tán thưởng của người khác. Sau đó, tôi đã đọc được một đoạn lời Đức Chúa Trời mà nó đã cho tôi chút hiểu biết về con đường sai trái mà mình đang đi. Lời Đức Chúa Trời phán: “Những kẻ địch lại Đấng Christ không bao giờ hành động theo các nguyên tắc của lẽ thật, họ không bao giờ thực hành lẽ thật – đây là biểu hiện hiển nhiên nhất của một kẻ địch lại Đấng Christ. Ngoài địa vị và thanh thế, được ban phước lành và tưởng thưởng, điều duy nhất họ theo đuổi là hưởng thụ những lạc thú của xác thịt và những lợi ích của địa vị; và do thế, họ đương nhiên gây ra những sự nhiễu loạn. Những thực tế này cho thấy rằng những gì họ theo đuổi, hành vi của họ và những gì thể hiện nơi họ không được Đức Chúa Trời yêu quý. Và đây tuyệt đối không phải là cách hành động và cư xử của những người mưu cầu lẽ thật. Ví dụ, một số kẻ địch lại Đấng Christ như Phao-lô có quyết tâm chịu khổ khi thực hiện bổn phận, họ có thể thức cả đêm và không cần ăn khi làm việc, họ có thể chế ngự các nhu cầu thể chất, có thể vượt qua bệnh tật và sự bất tiện. Và mục đích của họ khi làm tất cả những điều này là gì? Đó là để cho mọi người thấy rằng họ có khả năng gạt bản thân sang một bên – xả thân quên mình – khi nói đến sự ủy nhiệm của Đức Chúa Trời; rằng đối với họ, chỉ có bổn phận. Họ trưng bày tất cả những điều này trước mặt người khác, họ trưng bày hết cỡ, không nghỉ ngơi khi cần, thậm chí cố tình kéo dài thời gian làm việc, thức khuya dậy sớm. Nhưng hiệu quả công việc và hiệu quả bổn phận của họ thì sao khi những kẻ địch lại Đấng Christ lao nhọc như thế này từ sáng đến tối? Những điều này nằm ngoài phạm vi cân nhắc của họ. Mong ước duy nhất của họ là họ làm tất cả những điều này trước mặt người khác, để người khác thấy họ chịu khổ, và thấy cách họ dâng mình cho Đức Chúa Trời mà không hề nghĩ đến bản thân. Về việc liệu bổn phận họ thực hiện và công việc họ đang làm có được thực hiện theo các nguyên tắc của lẽ thật hay không, họ hoàn toàn không nghĩ về điều này. Tất cả những gì họ nghĩ là liệu hành vi tốt bên ngoài của họ có được mọi người nhìn thấy hay không, mọi người có nhận ra điều đó không, liệu họ có để lại ấn tượng cho mọi người hay không và liệu ấn tượng này có khơi gợi sự ngưỡng mộ và tán thành ở mọi người hay không, liệu những người này có tán thưởng khihọ quay đi và khen ngợi họ bằng câu nói: ‘Họ thực sự có thể chịu đựng gian khổ, tinh thần chịu đựng và sự kiên trì phi thường của họ vượt xa bất kỳ ai trong chúng ta. Đây là người mưu cầu lẽ thật, có khả năng chịu khổ và chịu đựng trọng trách nặng nề, họ là trụ cột trong nhà Đức Chúa Trời’. Nghe vậy, những kẻ địch lại Đấng Christ đều hài lòng. Trong thâm tâm, họ nghĩ: ‘Mình thật khéo léo khi giả vờ như vậy, mình thật thông minh khi làm điều này! Mình biết mọi người sẽ chỉ nhìn bề ngoài, đây là những gì người ta thích. Mình biết rằng nếu hành động như vậy thì sẽ được mọi người tán thành, sẽ khiến họ tán thưởng mình, sẽ khiến họ ngưỡng mộ mình tận đáy lòng, khiến họ có cái nhìn thiện cảm về mình, và sẽ không ai có thể coi thường mình một lần nào nữa. Và nếu đến một ngày khi Bề trên phát hiện ra rằng mình đã không làm công việc thực tế và thay thế mình, chắc chắn sẽ có rất nhiều người ủng hộ mình, khóc vì mình, thúc giục mình ở lại và lên tiếng cho mình’. Họ thầm tự hào về hành vi giả tạo của mình – và chẳng phải sự tự hào này cũng phơi bày bản tính và thực chất của một kẻ địch lại Đấng Christ sao? Và đây là thực chất gì? (Gian ác). Đúng vậy – đây là thực chất gian ác(“Họ thực hiện bổn phận của mình chỉ để làm bản thân nổi bật và thỏa mãn những lợi ích, tham vọng của riêng mình; họ không bao giờ xét đến lợi ích của nhà Đức Chúa Trời và thậm chí bán rẻ những lợi ích ấy để đổi lấy vinh quang cá nhân (Phần 10)” trong Vạch trần kẻ địch lại Đấng Christ). Lời Đức Chúa Trời vạch trần thực chất của một kẻ địch lại Đấng Christ là cực kỳ tà ác. Họ sẽ dùng mọi chiến thuật để phô trương, khiến người ngoài nhìn lầm, để đạt được mục đích kinh khủng là kiểm soát người khác và được ngưỡng mộ của họ. Chẳng hạn, họ cố tình trì hoãn trong bổn phận, thức khuya và dậy sớm để có vẻ như là họ sùng kính Đức Chúa Trời. Họ làm việc cực nhọc một thời gian dài, bỏ ăn bỏ ngủ, và cả những nhu cầu thể chất trong bổn phận, để người khác ngưỡng mộ và tôn thờ họ. Cuối cùng, họ đưa mọi người đến trước mình. Đức Chúa Trời căm ghét và lên án loại hành vi đó. Tôi cảm thấy rất tồi tệ và cực kỳ lo lắng khi đem mình ra so sánh với lời Đức Chúa Trời. Tôi đã hành động y hệt một kẻ địch lại Đấng Christ. Tôi muốn người khác thấy tôi có thể chịu khổ, không nuông chiều bản thân và mang gánh nặng công việc, và muốn họ ngưỡng mộ tôi vì là một lãnh đạo giỏi, bởi vậy tôi đã cố vờ vịt về thời gian làm việc, ngủ nghỉ, ăn uống của mình. Lẽ ra lúc nên nghỉ ngơi thì tôi lại không nghỉ và cố tình thức khuya trong khi không nhất thiết phải vậy đối với bổn phận. Tôi cứ làm vậy kể cả khi có một số vấn đề về sức khỏe. Tôi sợ người ta sẽ nói tôi quan tâm đến xác thịt quá nhiều và có ấn tượng xấu về tôi, vì vậy tôi đã không quan tâm đến các nhu cầu thể chất bình thường hay mua thuốc bổ mình cần. Tôi đã khẳng định vị thế của mình một cách ranh ma bằng việc hành động tử tế, chịu khổ và trả giá, để người khác nghĩ tôi mưu cầu lẽ thật, rằng tôi siêng năng và tận tụy với bổn phận và là một lãnh đạo giỏi, rồi họ sẽ tôn trọng tôi hơn. Nỗ lực của tôi đều bị vấy bẩn bởi sự giả tạo, dối trá. Tôi đã làm ra vẻ mình giỏi, lừa gạt họ bằng một hình tượng giả tạo. Tôi đã đi con đường của một kẻ địch lại Đấng Christ. Tôi không muốn tiếp tục làm việc như thế nữa, nên đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời, sẵn sàng ăn năn và thay đổi.

Sau đó tôi đã suy ngẫm tại sao mình lại quá tập trung vào việc ra vẻ chịu đựng gian khổ như vậy? Qua suy ngẫm, tôi nhận ra mình đang có một quan điểm sai lầm. Tôi luôn nghĩ việc có thể chịu khổ và trả giá, ra vẻ làm việc tốt, là đang thực hành lẽ thật và làm Đức Chúa Trời hài lòng, rằng Đức Chúa Trời sẽ chấp thuận điều đó. Nhưng qua sự phân tích trong lời Đức Chúa Trời, tôi nhận ra quan điểm đó là sai. Lời Đức Chúa Trời phán: “Những việc làm tốt lành bề ngoài của con người đại diện cho điều gì? Chúng đại diện cho xác thịt, và thậm chí những thực hành bề ngoài tốt nhất cũng không đại diện cho đời sống; chúng chỉ thể hiện tính khí cá nhân của chính ngươi. Những thực hành bên ngoài của nhân loại không thể hoàn thành những mong muốn của Đức Chúa Trời. … Nếu các hành động của ngươi luôn chỉ tồn tại trong vẻ bề ngoài, thì điều này nghĩa là ngươi cực kỳ vô dụng. Hạng người nào là những kẻ chỉ thực hiện những việc tốt bề ngoài và không có thực tế? Những kẻ như vậy chỉ là những người Pha-ri-si giả hình và những nhân vật tôn giáo! Nếu các ngươi không loại bỏ những thực hành bề ngoài và không thể thay đổi, thì những yếu tố đạo đức giả trong các ngươi sẽ còn tăng trưởng hơn nữa. Những yếu tố đạo đức giả của ngươi càng lớn, thì càng có nhiều sự chống đối Đức Chúa Trời. Cuối cùng thì những người như vậy chắc chắn sẽ bị loại bỏ!(Trong đức tin phải tập trung vào tính hiện thực – Tham gia nghi thức tôn giáo không phải là đức tin, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). “Hiện nay, có một số người mà, khi thực hiện bổn phận, họ sẽ làm việc từ tờ mờ sáng cho đến tối mịt, hoặc thức trắng đêm và không ăn gì. Họ có thể chế ngự xác thịt, bỏ qua những khó khăn thể chất – thậm chí làm việc khi bệnh. Nhưng dù họ có những công lao đó và là người tốt, người đúng mực, nhưng trong lòng họ vẫn có những thứ không thể gạt sang một bên: địa vị, danh vọng và sự phù phiếm. Và nếu họ không bao giờ gạt được những thứ này sang một bên thì họ có phải là người mưu cầu lẽ thật không? Câu trả lời đã quá hiển nhiên. Không gì khó hơn là đạt được những thay đổi trong tâm tính khi ngươi tin Đức Chúa Trời. Người ta có thể cả đời không kết hôn, họ có thể không bao giờ ăn những món bổ béo hay mặc quần áo đẹp, thậm chí họ có thể nói: ‘Nếu tôi có chịu khổ cả đời, hoặc nếu tôi cô đơn cả đời cũng không quan trọng, tôi sẽ chấp nhận – với Đức Chúa Trời, những điều này chẳng có nghĩa lý gì’. Họ dễ dàng vượt qua và hóa giải nỗi đau, nỗi nhọc nhằn của xác thịt. Điều gì không dễ để họ vượt qua? Những tâm tính bại hoại của họ. Những tâm tính bại hoại không được giải quyết đơn thuần bằng cách khắc phục. Để thực hiện đúng đắn bổn phận của mình, đáp ứng ý muốn của Đức Chúa Trời và bước vào vương quốc, con người có thể chịu đựng nỗi đau xác thịt – nhưng có phải có thể chịu đựng và trả giá nghĩa là đã có sự thay đổi trong tâm tính của họ không? Không phải. Khi đo lường liệu có sự thay đổi trong tâm tính của một người nào đó hay không, đừng nhìn vào việc họ chịu khổ bao nhiêu, và bề ngoài họ cư xử tốt như thế nào; thay vào đó, ngươi phải xem xuất phát điểm, động cơ và ý định đằng sau những hành động của họ là gì, các nguyên tắc đằng sau sự hành xử của họ là gì, và thái độ của họ đối với lẽ thật là gì. Chỉ đo lường theo các khía cạnh này thì mới chính xác(“Chỉ bằng cách thực hành lẽ thật mới có thể sở hữu nhân tính bình thường” trong Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Lời Đức Chúa Trời cực kỳ rõ ràng. Dù một người hành xử có vẻ tử tế thế nào, thì cũng không có nghĩa là họ thực hành lẽ thật, và cũng thực sự không có nghĩa là họ có sự thay đổi trong tâm tính và đạt được sự chấp thuận của Đức Chúa Trời. Trong Thời đại Ân điển, Phao-lô có thể chịu được gian khổ. Ông bị đi tù và đã không phản bội Chúa trong khi cố gắng truyền bá phúc âm. Hành vi của ông có vẻ rất đáng khen. Nhưng tất cả những gì ông chịu đựng, cái giá ông đã trả đều là để giao dịch với Đức Chúa Trời. Ông muốn đổi nỗi khổ mình đã chịu để lấy mão miện và phước lành của vương quốc của Đức Chúa Trời. Những việc tốt của ông không có nghĩa là ông đã đạt được sự thay đổi tâm tính, thay vào đó, ông lại ngày càng kiêu ngạo, luôn phô trương và làm chứng cho bản thân. Ông thậm chí còn làm chứng rằng mình là Đấng Christ sống, và cuối cùng đã bị Đức Chúa Trời lên án và trừng phạt. Nghiệm lại bản thân, tôi chỉ nghĩ đến việc ra vẻ hành xử tốt để người khác nể trọng mình, nhưng lại không cố thực hành lời Đức Chúa Trời hay giải quyết các tâm tính bại hoại của mình. Kết quả là, tôi đã ngày càng giả hình và không hề thay đổi tâm tính sống. Nếu cứ tiếp tục mưu cầu như thế, chắc chắn tôi sẽ không đạt được chút lẽ thật nào. Cuối cùng tôi sẽ bị gạt bỏ như Phao-lô! Suy ngẫm về chuyện này, tôi muốn lập tức thay đổi sự mưu cầu sai trái và quan điểm của mình.

Sau đó, tôi đã đọc được đoạn lời này của Đức Chúa Trời. “Đức Chúa Trời đã ban cho con người cơ thể này, và trong những giới hạn nhất định, các khả năng của nó sẽ vẫn khỏe mạnh; tuy nhiên, khi vượt ra ngoài những giới hạn này hoặc vi phạm một số luật lệ nhất định thì sẽ có chuyện xảy ra – người ta sẽ đổ bệnh. Đừng làm trái luật lệ mà Đức Chúa Trời đã đặt ra cho con người. Nếu ngươi làm vậy, điều này có nghĩa là ngươi không tôn kính Đức Chúa Trời, rằng ngươi thật ngu ngốc và thiếu hiểu biết. Nếu ngươi làm trái những luật này – nếu ngươi ‘đi chệch hướng’ – Đức Chúa Trời sẽ không bảo vệ ngươi, Đức Chúa Trời sẽ không chịu trách nhiệm gì đối với ngươi; Đức Chúa Trời khinh miệt hành vi như vậy. … Khi thực hiện bổn phận của mình, tốt nhất là ngươi nên tuân theo luật lệ bình thường. Khi bổn phận của ngươi trở nên bận rộn, xác thịt của ngươi nên chịu một chút khổ sở, ngươi nên gác lại những nhu cầu thể chất của mình, nhưng điều này không được kéo dài quá lâu; nếu cứ như vậy, ngươi sẽ trở nên kiệt sức và việc thực hiện bổn phận của ngươi sẽ trở nên không hiệu quả. Những lúc như thế này ngươi phải ngay lập tức nghỉ ngơi. Mục đích của việc nghỉ ngơi là gì? Đó là để chăm sóc cơ thể của ngươi sao cho ngươi có thể thực hiện bổn phận của mình tốt hơn. Nhưng nếu ngươi không mệt mỏi về thể chất mà luôn tìm cơ hội để nghỉ ngơi bất kể bổn phận của ngươi có bận rộn hay không, thì ngươi không có sự tận tâm. Ngoài việc tận tâm và thực hiện đúng đắn bổn phận được Đức Chúa Trời giao phó cho ngươi, ngươi cũng không được làm cơ thể mình mệt mỏi. Ngươi phải nắm được nguyên tắc này. Khi bổn phận của ngươi không bận rộn, hãy nghỉ ngơi theo lịch trình. Khi ngươi thức dậy vào buổi sáng, hãy thực hành tĩnh nguyện thuộc linh, cầu nguyện, đọc lời Đức Chúa Trời và thông công lẽ thật của lời Đức Chúa Trời với nhau hoặc học thánh ca, như bình thường; khi bận rộn, hãy tập trung vào việc thực hiện bổn phận của ngươi, thực hành và trải nghiệm lời Đức Chúa Trời, kết hợp lời Đức Chúa Trời vào cuộc sống thực của ngươi; điều này sẽ giúp ngươi dễ dàng thực hiện bổn phận của mình theo các nguyên tắc của lẽ thật. Chỉ như vậy, ngươi mới thực sự cảm nghiệm được công tác của Đức Chúa Trời. Đây là những loại điều chỉnh mà ngươi nên thực hiện(Phần 3 trong “Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt”). Sau khi đọc lời Ngài, lòng tôi như bừng sáng. Đức Chúa Trời cho chúng ta sống trong những luật lệ mà Ngài đã định sẵn, để làm việc và nghỉ ngơi hợp lý, và thực hiện bổn phận trên nền tảng này. Khi công việc đòi hỏi phải chịu khổ đôi chút, chúng ta cần phản bội xác thịt, cố hết sức để hoàn thành nó. Khi không cần phần thức khuya, chúng ta nên làm việc và ngủ nghỉ hợp lý, duy trì trạng thái bình thường. Vậy thì chúng ta mới có thể làm việc hiệu quả. Tôi nhớ đến đoạn này trong Kinh Thánh: “Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, là Ðức Chúa Trời ngươi. Ấy là điều răn thứ nhứt và lớn hơn hết(Ma-thi-ơ 22:37-38). Đức Chúa Trời hy vọng chúng ta có thể nghĩ đến ý muốn của Ngài trong bổn phận, thực sự mang gánh nặng, và toàn tâm toàn ý thực hiện bổn phận. Chỉ như vậy mới đạt được sự chấp thuận của Đức Chúa Trời. Xem xét những con đường mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta, tôi nhận ra mình thật ngu ngốc. Lời Đức Chúa Trời quá rõ ràng, nhưng tôi lại chưa từng đưa chúng vào thực hành. Tôi đã hành động dựa trên các quan niệm và tưởng tượng của mình, chịu đựng nhiều điều vô nghĩa. Rồi tôi nhận ra mình không thể cứ tập trung vào việc hành xử tốt, mà nên tiếp nhận sự dò xét của Đức Chúa Trời, làm mọi việc trước Đức Chúa Trời mà không bận tâm đến việc người khác nghĩ gì. Tôi phải cố hết sức trong bổn phận – đó là điều tôi phải làm.

Sau đó, trong các cuộc họp, tôi đã mổ xẻ việc mình đã lạc lối ra sao và các vấn đề trong suy nghĩ của tôi để các anh chị em có thể có được sự nhận định. Tôi đã tập trung thực hành lời Đức Chúa Trời một cách bình thường và không còn giả vờ nữa. Dần dà, tôi không còn lo người khác sẽ nghĩ gì về mình nữa, và không còn nghĩ đến việc giả vờ nữa. Tôi đã cảm thấy cực kỳ nhẹ nhõm. Qua trải nghiệm này tôi biết được rằng chỉ có lời Đức Chúa Trời mới là phương hướng và nguyên tắc để hành động trong cuộc sống, và làm theo lời Đức Chúa Trời thực sự rất nhẹ nhõm. Không cần lúc nào cũng phải giả vờ, sống một cách đau đớn và mệt mỏi như thế. Tạ ơn Đức Chúa Trời!

Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?

Nội dung liên quan

Nỗi Đau Vĩnh Hằng

Đức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Tất cả những linh hồn đã bị Sa-tan làm bại hoại đều bị bắt làm nô lệ dưới quyền của Sa-tan. Chỉ những ai...

Bài học rút ra từ sự tuân phục

Bởi Mộ Tinh, Mỹ Một ngày tháng 9 năm ngoái, lãnh đạo bảo với tôi là có một hội thánh vừa mới thành lập và cần tôi làm người phụ trách ở đó,...

Leave a Reply

Liên hệ với chúng tôi qua Messenger