Đứng giữa ngã ba đường

02/12/2022

Bởi Lý Dương, Trung Quốc

Tôi sinh ra ở miền quê, lớn lên trong gia đình nghèo. Bố mẹ tôi là những nông dân chất phác, hay bị chèn ép. Hồi nhỏ, tôi đã thề với lòng rằng khi lớn lên, tôi sẽ tạo lập cho bản thân, khiến dân làng phải nhìn nhà tôi khác đi, không còn xem thường và bắt nạt nhà tôi. Năm lên 11 tuổi, tôi bắt đầu học võ, dù luyện võ rất mệt mỏi và tôi còn bị thương, nhưng tôi không bao giờ bỏ buổi nào, bất kể mưa nắng ra sao. Sau đó, vì muốn tạo việc làm ăn riêng và nên người xuất chúng, tôi đã lao mình đi mượn tiền, mua quà biếu tặng và vun đắp quan hệ xã giao. Năm 1999, cuối cùng tôi đã đăng ký thành lập võ quán thành công.

Sau khi xây xong, dưới sự quản lý mẫn cán của tôi, võ quán ngày càng lớn mạnh, tiền thu về ngày càng nhiều. Dân trong vùng rất ưng ý, còn bố mẹ tôi rất tự hào vì tôi đã đem danh giá về cho gia đình. Các võ sinh và phụ huynh, ai cũng muốn lấy lòng tôi, Sở Thể thao Thành phố và thị trưởng cũng đánh giá cao tôi, ai gặp cũng cười với tôi. Trước sự ngưỡng mộ của mọi người, tôi thấy mình đúng là yếu nhân được trọng vọng, và khát khao địa vị của tôi đã được thỏa mãn. Tôi thấy cuối cùng mình đã vươn lên, và thật sự hạnh phúc. Tôi tham gia nhiều sự kiện xã giao để giúp tạo nền tảng vững chắc cho võ quán, còn hối lộ nhiều ban bệ và tặng quà cho các lãnh đạo vào dịp lễ, để họ phong tặng cho tôi nhiều bằng khen hòng quảng bá cho võ quán. Để nịnh nọt họ, tôi đã nói vô số những lời không thật, tôi sợ nếu lỡ miệng với viên chức nào đó thì mọi công sức làm ăn, danh tiếng và địa vị của tôi sẽ tan tành hết. Tôi cứ lo lắng không yên, chẳng được thảnh thơi chút nào. Tôi mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần, sống như thế này thật khó khăn và mệt mỏi. Tôi thấy hoang mang lắm. Việc làm ăn của tôi đang thành công, tôi có được cả danh lẫn lợi, vậy sao cuộc sống tôi cứ khó khăn và mệt mỏi vậy?

Rồi vào tháng 5 năm 2021, tôi tiếp nhận phúc âm thời kỳ sau rốt của Đức Chúa Trời Toàn Năng. Khi hội họp và tiếp xúc với các anh chị em ở Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng, tôi thấy nơi này không có những chuyện giao dịch quyền tiền, mưu mô lừa lọc, Ai cũng tập trung mưu cầu lẽ thật, và khi có biểu lộ sự bại hoại, họ có thể mở lòng thông công, biết mình, và tìm kiếm lẽ thật để giải quyết nó. Đây là chuyện tôi chẳng thấy trong giới của mình. Tôi thấy con đường đức tin là con đường đúng trong đời. Đọc lời Đức Chúa Trời, tôi đã hiểu ra rằng trong thời kỳ sau rốt, Đức Chúa Trời đang làm công tác thưởng thiện phạt ác, chỉ những ai thật tâm tin Ngài và mưu cầu lẽ thật mới được Ngài chăm sóc và bảo vệ, và cuối cùng sẽ được cứu rỗi và gìn giữ qua các đại họa. Với những ai không có đức tin, không mưu cầu lẽ thật, dù họ điều hành việc kinh doanh tốt thế nào, kiếm được nhiều tiền ra sao, cuối cùng, chúng chỉ là hư không, và chúng đâu thể cứu được sự sống người ta. Khi đã hiểu ra mọi chuyện này, tôi không còn quá tập trung phát triển võ quán nữa, mà hễ rảnh rỗi là tôi đi rao truyền phúc âm để có thêm người đến trước Đức Chúa Trời và tiếp nhận sự cứu rỗi của Ngài.

Ban đầu, họ ủng hộ tôi. Rồi sau đó, con cả của tôi xem tin tức thấy chính quyền đang đàn áp và bắt bớ tín hữu. Nó bắt đầu phản đối đức tin của tôi, sợ sẽ ảnh hưởng đến võ quán, nó còn dọa sẽ trình báo tôi cho cảnh sát. Một viên chức chính quyền quen khá thân với tôi cũng khuyên rằng: “Ở nước này, đức tin bị cấm tiệt. Anh nên từ bỏ đức tin của anh đi. Anh mà bị bắt, không những anh bị tuyên án, mà võ quán cũng phải đóng cửa. Thế chẳng phải nhà anh tan nát sao?” Tôi bảo rằng đây là con đường thật và tôi quyết tâm giữ đức tin đến cùng. Khi không thể thuyết phục tôi, ông ấy nói với vợ tôi những lời dối trá của Đảng Cộng sản vu khống Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng. Ông ấy còn bảo rằng tín hữu của Tia Chớp Phương Đông là đối tượng bắt giữ hàng đầu của chính quyền, và con cháu của họ đều sẽ bị liên lụy, con cái không thể vào đại học, không được làm quân nhân hay công chức. Vợ tôi nghe thấy thế liền cãi vã dữ dội với tôi, sợ đức tin của tôi sẽ ảnh hưởng con cháu, bà ấy còn dọa ly dị tôi. Tôi rất đau lòng vì chuyện này. Con trai thứ của tôi đã tốt nghiệp và có công việc tốt. Nếu nó mất việc vì đức tin của tôi, chắc chắn nó sẽ đối đầu với tôi liền. Còn nữa, võ quán mà tôi đã dày công xây dựng giờ đang phát đạt. Nếu có ngày nó bị đóng cửa vì đức tin của tôi vào Đức Chúa Trời, thì bao nhiêu năm vất vả của tôi thành công cốc. Láng giềng sẽ nghĩ sao về tôi đây? Suốt một thời gian dài, tôi ăn không ngon, ngủ không yên. Tôi thấy rất yếu đuối và khổ sở, còn tính chuyện từ bỏ đức tin. Nhưng tôi biết đây là cách duy nhất để được cứu rỗi, tôi không thể không tin.

Trong một lần hội họp, tôi đã mở lòng nói về tình trạng của mình. Lãnh đạo đã thông công nhiều lời Đức Chúa Trời với tôi, trong đó có đoạn này: “Ngay từ khoảnh khắc ngươi cất tiếng khóc chào đời trên thế gian này, ngươi bắt đầu thực hiện bổn phận của mình. Bởi kế hoạch của Đức Chúa Trời và bởi sự tiền định của Ngài, ngươi thực hiện vai trò của mình và bắt đầu hành trình cuộc sống của mình. Bất kể lai lịch của ngươi như thế nào đi nữa, và bất kể hành trình nào đang ở phía trước các ngươi, không một ai có thể thoát khỏi những sự sắp đặt và bố trí của Trời và không một ai kiểm soát được vận mệnh của chính mình, vì chỉ có Đấng cai trị muôn vật mới có khả năng làm công việc như vậy(Đức Chúa Trời là nguồn sự sống của con người, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Chị ấy thông công rằng: “Vận mệnh của con người đều nằm trong tay Đức Chúa Trời và từ giây phút chào đời, những gì chúng ta sẽ trải nghiệm trong đời, những khó khăn và vấp ngã nào ta sẽ gặp, đều được Đức Chúa Trời tiền định. Chúng ta có thể có đức tin và tiếp nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời cũng là điều Ngài tiền định. Việc chúng ta là tín hữu ở Trung Quốc và chịu sự bách hại, gian khó này, là điều Đức Chúa Trời cho phép, và Ngài dùng những thứ này để hoàn thiện đức tin và sự tận hiến của dân được Đức Chúa Trời chọn. Việc anh có bị bắt, võ quán có bị đóng cửa, tiền đồ của con cái anh thế nào, tất cả đều nằm trong tay Đức Chúa Trời. Không con người nào định đoạt được, cả chính quyền cũng không”. Lời Đức Chúa Trời và lời thông công của lãnh đạo đã khai sáng cho tôi. Đúng thế. Tôi đã sống gần hết đời mình, đã trải qua nhiều chuyện, và những gì tôi trải qua chẳng giống như những gì tôi hình dung. Thời đi lính, tôi luyện tập chăm chỉ, thể hiện tốt và nghĩ mình sẽ lên cấp bậc cao hơn, nhưng không ngờ, họ lại đề bạt người khác. Rồi tôi đã gặp đủ loại khó khăn khi lập võ quán, nhưng cuối cùng, tôi đã làm được, điều hành trơn tru và võ quán phát đạt. Tôi đâu quyết định được mọi thành công hay thất bại ấy. Thấy ra chuyện này, tôi nhận ra rằng mọi sự ta trải nghiệm trong đời đều được sự tể trị của Đức Chúa Trời định đoạt, và ta không có quyền quyết định gì. Lo lắng về chuyện tôi có bị bắt bớ hay không thì chỉ phí công vô ích. Đức Chúa Trời đã định đoạt chuyện đó từ lâu, nên tôi cần phải phó thác tất cả vào tay Ngài và quy phục sự an bài của Ngài.

Lãnh đạo cũng thông công với tôi rằng con đường thật đã bị bách hại từ ngàn xưa. Càng là con đường thật, thì Sa-tan lại càng bách hại tàn nhẫn hơn. Sao Sa-tan có thể chịu để Đức Chúa Trời cứu rỗi con người? Khi Đức Chúa Jêsus đến thực hiện công tác của Ngài, Ngài đã bị chính quyền La Mã và giới tôn giáo điên cuồng chống đối và đàn áp, các môn đồ của Ngài cũng bị bách hại. Ngày nay, chúng ta tin vào Đức Chúa Trời thật, nên chắc chắn chúng ta bị chế độ Sa-tan do Đảng Cộng sản cai trị bách hại. Và Đức Chúa Trời dùng sự bách hại này để chúng ta có được sự phân định, để chúng ta có thể thấy thực chất ác ma chống Đức Chúa Trời của Đảng Cộng sản. Sau đó, tôi đọc được đoạn này trong lời Đức Chúa Trời: “Trong hàng ngàn năm đây là mảnh đất của sự ô uế. Nó dơ dáy không thể chịu được, đầy bất hạnh, những con ma lộng hành khắp nơi, thủ đoạn và dối trá, buộc tội vô căn cứ[1], tàn nhẫn và độc ác, giày xéo thị trấn ma này và để lại những xác chết rải rác khắp nơi; mùi hôi thối của sự phân hủy bao phủ cả vùng đất, tràn ngập cả không gian, và nó được canh chừng nghiêm ngặt[2]. Ai có thể nhìn thấy thế giới bên kia các tầng trời? Con quỷ trói chặt toàn bộ cơ thể con người, nó che cả hai con mắt của họ, và bịt kín miệng họ lại. Quỷ vương đã hoành hành hàng ngàn năm, đến tận ngày hôm nay nó vẫn canh chừng thị trấn ma rất chặt chẽ, như thể đó là một cung điện không thể xâm nhập của những con quỷ; trong khi đó, lũ chó canh gác này nhìn trừng trừng với con mắt long sòng sọc, vô cùng lo sợ rằng Đức Chúa Trời sẽ bất ngờ túm lấy chúng và quét sạch chúng, không chừa cho chúng một nơi bình yên và hạnh phúc. Làm sao mà người dân của một thị trấn ma như thế này có thể từng thấy Đức Chúa Trời được? Đã bao giờ họ tận hưởng sự thân thương và đáng mến của Đức Chúa Trời chưa? Họ nhận thức thế nào về những vấn đề của thế giới loài người? Ai trong số họ có thể hiểu được ý muốn nhiệt thành của Đức Chúa Trời? Vì thế, chẳng có gì ngạc nhiên rằng Đức Chúa Trời nhập thể vẫn còn hoàn toàn ẩn giấu: Trong một xã hội tối tăm như thế này, nơi mà những con quỷ tàn nhẫn và vô nhân tính, thì làm sao quỷ vương, kẻ giết người không chớp mắt, có thể chịu được sự tồn tại của một Đức Chúa Trời đáng mến, nhân từ và còn thánh khiết nữa? Làm sao nó có thể hoan nghênh cổ vũ sự xuất hiện của Đức Chúa Trời? Bọn tay sai này! Chúng lấy oán trả ân, chúng bắt đầu đối xử với Đức Chúa Trời như kẻ thù từ lâu, chúng ngược đãi Đức Chúa Trời, chúng cực kỳ tàn ác, chúng không hề coi trọng Đức Chúa Trời, chúng cưỡng đoạt và cướp bóc, chúng đã mất hết lương tâm, chúng làm trái với mọi lương tâm, và chúng cám dỗ người vô tội trở nên vô tri vô giác. Những tổ phụ của thời thượng cổ? Những nhà lãnh đạo kính yêu? Hết thảy họ đều chống đối Đức Chúa Trời! Họ xen vào khiến mọi sự dưới cõi trời tối tăm hỗn loạn! Tự do tôn giáo? Quyền lợi và lợi ích hợp pháp của công dân? Hết thảy chúng đều là các thủ đoạn để che đậy tội lỗi!(Công tác và sự bước vào (8), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Lời của Đức Chúa Trời cho tôi thấy rằng Đảng Cộng sản là đảng vô thần, là địch thủ của Đức Chúa Trời, không muốn Đức Chúa Trời tồn tại. Nó tuyên bố cho phép tự do tôn giáo, nhưng đó chỉ là lời dối trá, mê hoặc người ta. Nó sợ rằng nếu người ta có đức tin, đọc lời Đức Chúa Trời và biết được lẽ thật, thì sẽ thấy ra nó là Sa-tan tà ác hại người, rồi từ bỏ và đoạn tuyệt với nó. Như thế tham vọng và mục tiêu khống chế nhân dân mãi mãi của nó sẽ tan tành. Vậy nên nó ngăn người ta tin và theo Đức Chúa Trời, nó điên cuồng bắt bớ và bách hại dân được Đức Chúa Trời chọn và dùng truyền thông để phỉ báng và vu khống Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng, thậm chí đe dọa gia đình của các tín hữu, khiến họ bức bách và chống lại các tín hữu, để người ta phải từ bỏ đường thật, mất sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời và bị hủy diệt trong địa ngục cùng nó. Đảng Cộng sản đúng là đê tiện và tà ác! Gia đình tôi đã bị nó lừa và bắt đầu bức bách tôi. Tôi mà chiều theo họ là rơi vào bẫy của Sa-tan. Tôi không thể bị lừa như vậy được. Dù gia đình tôi cản trở thế nào, tôi biết mình phải giữ đức tin và tiếp tục làm bổn phận.

Thấy tôi quyết tâm theo Đức Chúa Trời như vậy, con cả của tôi càng bức bách tôi hơn. Một hôm nọ, nó đuổi tôi ra khỏi võ quán ngay trước mặt các võ sinh. Nó giận dữ hét lên với tôi: “Chính quyền không chấp nhận tôn giáo, mà ông cứ nhất quyết tin! Ông mà bị bắt là cả nhà bị liên lụy đấy, kể cả các con của tôi. Làm như thế mà được sao? Nếu ông muốn tin, thì ông phải rời bỏ võ quán, đừng để chúng tôi liên lụy!” Tôi không tin nổi vào tai mình, con trai của tôi lại có thể nói lời vô tình như thế với tôi, đuổi tôi đi chỉ vì tôi tin Đức Chúa Trời. Tôi vô cùng đau lòng. Nếu tôi bị đuổi khỏi võ quán, chẳng phải máu, mồ hôi, nước mắt cả đời tôi chỉ là công cốc hay sao? Còn ai gọi tôi là “chưởng môn” nữa, còn ai ngưỡng mộ tôi nữa? Tôi sẽ không còn được hưởng thụ những thứ đó, và tôi sẽ trở lại là một nông dân bình thường. Làm sao tôi dám đối mặt với bạn bè và bà con đây? Nghĩ đến những chuyện đó, tôi đau đớn không thể chịu nổi. Con trai mà đuổi tôi thì tôi biết đi đâu bây giờ? Tôi cảm thấy mình phải nghe theo nó. Bỗng nhiên, tôi nhớ đến đoạn lời Đức Chúa Trời này: “Nếu con người không có bất kỳ sự tin tưởng nào thì không dễ để họ tiếp tục theo con đường này. Mọi người hiện giờ có thể thấy công tác của Đức Chúa Trời không phù hợp chút gì với những quan niệm và sự tưởng tượng của con người. Đức Chúa Trời đã làm rất nhiều việc và đã phán rất nhiều lời, và mặc dù người ta có thể thừa nhận rằng chúng là lẽ thật, nhưng những quan niệm về Đức Chúa Trời vẫn có khả năng nảy sinh trong họ. Nếu người ta muốn hiểu lẽ thật và đạt được nó, họ phải có sự tự tin và ý chí để có thể đứng vững trước những gì họ đã thấy và những gì họ đã đạt được từ những trải nghiệm của mình. Bất kể Đức Chúa Trời làm gì trong con người, họ cũng phải giữ vững những gì bản thân họ sở hữu, chân thành trước Đức Chúa Trời, và vẫn tận tâm với Ngài đến cùng. Đây là bổn phận của nhân loại. Con người phải giữ vững điều mà họ nên làm(Ngươi nên duy trì sự tận tâm của mình với Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). “Đừng nản lòng, đừng yếu đuối và Ta sẽ làm mọi thứ trở nên rõ ràng cho ngươi. Con đường đến với vương quốc không quá bằng phẳng; không có gì đơn giản như thế! Ngươi muốn phước lành đến với mình một cách dễ dàng phải không? Ngày nay, mọi người sẽ phải đối mặt với những sự thử luyện cay đắng. Nếu không có những sự thử luyện như vậy, lòng yêu thương mà các ngươi dành cho Ta sẽ không lớn mạnh hơn, và các ngươi sẽ không có tình yêu đích thực dành cho Ta. Ngay cả khi những sự thử luyện này chỉ bao gồm những tình huống nhỏ, thì mọi người đều phải vượt qua chúng; chỉ là độ khó của các sự thử luyện sẽ khác nhau đối với từng người(Những lời của Đấng Christ buổi ban đầu – Chương 41, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Lời Đức Chúa Trời đã giúp tôi bình tâm. Đúng thế. Con đường đức tin không phải luôn suôn sẻ. Chúng ta phải chịu đựng một vài gian khổ, và nếu thiếu niềm tin thì khó vững bước trên đường. Nếu tôi tiêu cực và rút lui vì sự bức bách này, thì niềm tin của tôi ở đâu mất rồi? Trước khi tin Đức Chúa Trời, thời tôi còn ở trong thế gian, dốc sức bao nhiêu năm để vươn lên, đó thật là cách sống khó khăn và mệt mỏi, chẳng có gì để trông chờ. Giờ tôi đủ may mắn để gặp được cơ hội cả đời có một này - là Đức Chúa Trời đến cứu rỗi nhân loại. Làm sao tôi có thể cứ thế mà từ bỏ nó được? Như vậy làm sao Đức Chúa Trời cứu rỗi tôi được? Đức Chúa Jêsus phán: “Hãy xem loài chim trời: chẳng có gieo, gặt cũng chẳng có thâu trử vào kho tàng, mà Cha các ngươi trên trời nuôi nó. Các ngươi há chẳng phải là quí trọng hơn loài chim sao?(Ma-thi-ơ 6:26). Đức Chúa Trời tạo dựng chim chóc, nó không gieo không gặt, thế mà Ngài vẫn cho chúng sống. Đức Chúa Trời sẽ mở đường cho tôi. Nếu con trai tôi đuổi tôi đi, tôi tin Đức Chúa Trời sẽ dẫn dắt tôi, và tôi chẳng có gì phải lo. Nghĩ như thế, tôi đã lấy lại tự tin, và không còn bị kìm hãm bởi con tôi nữa. Thấy tôi vẫn kiên quyết giữ đức tin, con tôi giận dữ đuổi tôi ra khỏi võ quán. Tôi chẳng còn cách nào khác ngoài để lại võ quán và đến tạm nhà bố mẹ tôi.

Tối hôm đó, nghĩ về cảnh ngộ của mình quá khốn khổ, tôi đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời: “Lạy Đức Chúa Trời, con chẳng biết ý Ngài trong chuyện này là thế nào. Con tin Ngài và con tin con đang đi con đường đúng, vậy tại sao con trai con lại đối xử với con thế này? Xin Ngài dẫn dắt con hiểu được ý Ngài”. Rồi tôi nghĩ đến một đoạn mà các anh chị em đã chia sẻ với tôi: “Trong mỗi bước công tác mà Đức Chúa Trời thực hiện bên trong con người, bên ngoài dường như là những tương tác giữa con người với nhau, như thể được sinh ra từ sự sắp đặt của con người hoặc từ sự can thiệp của con người. Nhưng ẩn ở phía sau, mỗi bước công tác và mọi thứ xảy ra, là một cuộc đánh cược do Sa-tan đặt ra trước Đức Chúa Trời đòi hỏi mọi người kiên vững làm chứng cho Đức Chúa Trời. Lấy ví dụ khi Gióp bị thử luyện: Ở phía sau, Sa-tan đang đặt cược với Đức Chúa Trời, và điều đã xảy ra với Gióp là những việc làm của con người và sự can thiệp của con người. Đằng sau mỗi bước công tác mà Đức Chúa Trời thực hiện trong các ngươi là cuộc đánh cược của Sa-tan với Đức Chúa Trời – đằng sau nó tất cả là một trận chiến(Chỉ yêu mến Đức Chúa Trời mới thực sự là tin vào Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Khi suy ngẫm lời Đức Chúa Trời tôi thấy ra rằng vấn đề mà tôi đang gặp, nhìn bề ngoài là con trai tôi bị Đảng Cộng sản lừa bịp, nên nó bức bách và cản trở đức tin của tôi, đuổi tôi ra khỏi võ quán. Nhưng ẩn sau đó, là Sa-tan đang quấy nhiễu và thao túng mọi chuyện, để xem tôi chọn lựa điều gì… chọn giữ tình cảm gia đình, bảo vệ danh tiếng địa vị và phản bội Đức Chúa Trời, hay là chọn buông bỏ tư lợi và tiếp tục theo Đức Chúa Trời. Tôi đã lo lắng về hoàn cảnh của mình và thấy đau buồn, vì tôi thiếu đức tin nơi Đức Chúa Trời, không có quyết tâm từ bỏ mọi sự. Sa-tan đang lợi dụng những điểm yếu của tôi, là tình cảm, danh tiếng và địa vị, để khiến tôi từ bỏ Đức Chúa Trời, phản bội Ngài, rồi cuối cùng nó sẽ hủy hoại tôi, nuốt chửng tôi. Nó thật thâm hiểm và tà ác! Hiểu ra chuyện này khiến tôi thấy nhẹ lòng một chút. Tôi quyết tâm dù gia đình tôi có làm gì để ngăn cản, dù sau này tôi gặp phải gian khổ thế nào, tôi vẫn kiên vững trong đức tin và theo Đức Chúa Trời đến cùng, hạ nhục Sa-tan!

Vì không thể ở lâu tại nhà bố mẹ, nên tôi phải về lại võ quán. Về đó rồi, tôi vẫn tham gia hội họp và rao truyền phúc âm. Thấy tôi vẫn tiếp tục thực hành đức tin, con cả và dâu cả của tôi càng bức bách tôi hơn nữa. Chúng luôn nói sẽ đuổi tôi đi, nắm hết tài chính của võ quán và không chừa cho tôi xu nào. Chúng liên tục nói những lời khủng khiếp với tôi. Tôi thường đau lòng đến nỗi chẳng buồn ăn. Suốt thời gian dài, tôi cứ uất giận, ăn uống khó khăn, nên sức khỏe đi xuống trầm trọng. Khi tôi đang bước đi thì thấy trời đất tối sầm, vài lần suýt ngất xỉu. Tôi mắc bệnh viêm loét dạ dày cấp, ban đêm tôi quá đau đớn, phải uống thuốc mới giảm đau được. Ban đêm không ngủ được, tôi ra sân thể thao, nhìn vào tòa nhà luyện võ, văn phòng, căn-tin, và ký túc xá tôi xây dựng, nhìn vào võ quán tôi đã dày công gầy dựng. Chuyện này thật sự đè nặng lòng tôi. Để mở võ quán này, tôi đã bôn ba rất nhiều, đã cố gắng lấy lòng người ta và đã chịu khổ không bao nhiêu mà kể. Giờ tôi có được thành công rồi thì lại bị chính con trai mình cướp mất. Nó là công sức cả đời người của tôi. Nếu tôi giữ đức tin thì phải đối diện việc mất mọi thứ này. Suy nghĩ đó như con dao đâm thâu tim tôi. Lúc đó, tôi thật sự thấy yếu đuối và ban đêm cứ khóc thầm suốt. Tôi khóc lóc cầu nguyện với Đức Chúa Trời: “Lạy Đức Chúa Trời, Con sẽ mất đi việc kinh doanh con dành cả đời gây dựng, con không buông bỏ nó được. Xin Ngài dẫn dắt con vượt qua tình cảnh này”.

Sau đó, các anh chị em chia sẻ cho tôi đoạn lời Đức Chúa Trời này, và nó đã cho tôi con đường thực hành. Lời Đức Chúa Trời phán: “Giờ ngươi phải có thể thấy rõ ràng chính xác con đường mà Phi-e-rơ đã đi. Nếu ngươi có thể thấy rõ con đường của Phi-e-rơ, thì ngươi sẽ chắc chắn về công tác được thực hiện hôm nay, để ngươi sẽ không phàn nàn hay tiêu cực hay khao khát bất kỳ điều gì. Ngươi phải cảm nghiệm được tâm trạng của Phi-e-rơ lúc đó: Ông trĩu nặng buồn sầu; ông không còn cầu xin được có tương lai hay phúc lành gì. Ông không tìm kiếm lợi lộc, hạnh phúc, danh vọng hay tiền tài trong thế gian; ông chỉ tìm cách sống cuộc đời ý nghĩa nhất, đó là đền đáp tình yêu của Đức Chúa Trời và dâng hiến những gì ông trân quý tột bậc cho Đức Chúa Trời. Được vậy thì ông sẽ mãn nguyện trong lòng(Phi-e-rơ biết Jêsus bằng cách nào, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Suy ngẫm lời Đức Chúa Trời đã mở mắt cho tôi. Thời xưa, Phi-e-rơ cũng bị gia đình bức bách vì đức tin. Gia đình ông muốn ông tạo thanh danh cho mình và làm vinh hiển gia đình, nhưng ông không để họ kìm hãm mình. Khi Đức Chúa Jêsus đến thực hiện công tác của Ngài, ông đã từ bỏ mọi sự để theo Đức Chúa Trời và mưu cầu một cuộc đời có ý nghĩa. Trải nghiệm của Phi-e-rơ đã soi sáng cho tôi. Phi-e-rơ có đức tin chân thật nơi Đức Chúa Trời và có thể từ bỏ mọi sự để theo Ngài. Ông mưu cầu lẽ thật, biết và yêu kính Đức Chúa Trời, cuối cùng được Đức Chúa Trời tuyên dương. Tôi mới tin Ngài một thời gian ngắn, có hiểu biết nông cạn về lẽ thật, nhưng khi nghĩ về khổ sở do việc mưu cầu danh tiếng địa vị trước đây ra gây cho mình, rồi lại nghĩ về con đường mà Phi-e-rơ đã đi để được Đức Chúa Trời tuyên dương, tôi thấy được hứng khởi rõ rệt. Tôi muốn noi gương Phi-e-rơ, buông bỏ danh tiếng và thể diện mà mưu cầu lẽ thật. Sau đó, tôi quyết định rời võ quán và tiếp tục thực hành đức tin, thực hiện bổn phận.

Vài hôm sau, vài bạn cựu chiến binh của tôi biết tin con trai tôi đuổi tôi ra khỏi võ quán, thì họ đùng đùng nổi giận, chỉ cho tôi đủ cách để giành lại nó. Bạn bè và bà con cũng lên án sự bất công này, thư ký của thôn giúp tôi bằng cách cung cấp giấy tờ chứng minh tôi đã tự tay dựng võ quán, không ai khác có phần trong đó. Nghe thấy thế, tôi nghĩ, với giấy tờ này, nếu các bạn cựu chiến binh giúp tôi giành lại được võ quán, thì tôi sẽ lấy lại thanh thế như trước. Nhưng tôi bỗng nhận ra mình lại có thôi thúc mưu cầu danh tiếng địa vị, nên tôi thầm cầu nguyện với Đức Chúa Trời, xin Ngài cho tôi sức mạnh để từ bỏ xác thịt. Cầu nguyện xong, tôi nghĩ đến chuyện của ông Gióp. Trong một đêm, toàn bộ gia sản của ông biến mất, dù đau đớn vô cùng, nhưng ông không dựa vào sức mình để đương cự, mà ông cầu nguyện và phó thác cho sự an bài của Đức Chúa Trời. Tài sản của tôi còn lâu mới so được với ông Gióp, nhưng nếu khi gặp chuyện này, tôi không cầu nguyện và tìm kiếm cùng Đức Chúa Trời mà chỉ muốn giành lại những thứ của mình, thì sao có thể gọi là quy phục Đức Chúa Trời? Nếu tôi lấy lại được võ quán và ngày nào cũng tất bật điều hành nó, thì tôi sẽ không đủ sức lực để thực hành đức tin và làm tròn bổn phận. Giờ con trai tôi cướp võ quán của tôi rồi, tôi có thể toàn tâm thực hành đức tin và làm bổn phận. Đấy là chuyện tuyệt vời, là Đức Chúa Trời mở ra một con đường cho tôi. Nghĩ như thế, lòng tôi bừng sáng lên. Tôi nhận ra mình chưa hề buông bỏ võ quán vì tôi quá bại hoại và quá quan tâm đến danh tiếng và địa vị.

Sau đó, tôi đọc được đoạn lời của Đức Chúa Trời Toàn Năng: “Được sinh ra trong một vùng đất ô uế như thế, con người đã bị xã hội tiêm nhiễm nghiêm trọng, họ bị ảnh hưởng bởi những đạo đức phong kiến, và họ đã được dạy dỗ tại ‘các học viện cao học’. Suy nghĩ lạc hậu, đạo đức bại hoại, quan điểm về cuộc sống tầm thường, triết lý sống hèn hạ, sự tồn tại hoàn toàn vô giá trị, lối sống và tập quán suy đồi – tất cả những điều này đã xâm nhập nghiêm trọng vào lòng người, xói mòn và tấn công nặng nề lương tâm họ. Kết quả là, con người ngày càng xa cách Đức Chúa Trời, và ngày càng chống đối Đức Chúa Trời. Tâm tính của con người trở nên xấu xa hơn theo từng ngày, và không có một ai sẽ sẵn lòng từ bỏ bất cứ điều gì vì Đức Chúa Trời, không một ai sẽ sẵn lòng vâng lời Đức Chúa Trời, hơn nữa, cũng không một ai sẽ sẵn lòng tìm kiếm sự xuất hiện của Đức Chúa Trời. Thay vào đó, dưới quyền của Sa-tan, con người không làm gì ngoài việc theo đuổi thú vui, đắm chìm trong sự bại hoại của xác thịt trong vùng đất bùn lầy. Ngay cả khi họ nghe về lẽ thật, thì những ai sống trong bóng tối cũng không nghĩ đến việc đưa nó vào thực hành, họ cũng không có xu hướng tìm kiếm Đức Chúa Trời ngay cả khi họ đã thấy sự xuất hiện của Ngài. Làm sao một nhân loại đồi bại như thế lại có thể có bất kỳ cơ hội được cứu rỗi nào? Làm sao một nhân loại suy đồi như thế có thể sống trong sự sáng?(Có một tâm tính không thay đổi là thù nghịch với Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Lời của Đức Chúa Trời đã phơi bày chính xác tình trạng của tôi. Từ khi tôi còn nhỏ, bố mẹ và thầy cô đã dạy tôi những thứ như: “Người vươn đến tầm cao, nước chảy về chốn thấp”. “Chịu được cái khổ cùng cực mới vượt lên mọi người”, và “Nên người xuất chúng, rạng danh tiên tổ”. Những triết lý Sa-tan này đã thâm căn cố đế trong lòng tôi, khiến tôi thiết lập nhân sinh quan và giá trị quan sai lầm. Tôi cứ tưởng nỗ lực vươn lên, giỏi hơn người khác, đạt được danh tiếng địa vị là cách duy nhất để sống có chí khí và giá trị. Tôi sẵn sàng chịu khổ để tạo lập danh tiếng cho mình. Khi mở võ quán, ngày nào tôi cũng mệt nhoài, tôi còn dùng tiền mồ hôi nước mắt để đi nịnh nọt các quan chức, bợ đỡ họ, nói ngon ngọt với họ, sống chẳng có tôn nghiêm gì cả. Đến dịp lễ là tôi tặng quà cho nhiều lãnh đạo ban ngành, làm gì cũng sợ gặp phải rắc rối và rủi ro. Giữ những mối quan hệ xã giao phức tạp đó thật sự gây kiệt quệ cả thể xác lẫn trí óc, nhưng tôi đã dấn sâu vào đó, không thể thoát ra. Những người quanh tôi, khi có danh tiếng địa vị rồi, bắt đầu làm đủ chuyện quá đáng, hối lộ và tham nhũng, gái gú, cờ bạc, chuyện gì cũng phạm. Đấy chính là cách Sa-tan làm bại hoại và hại người. Và việc con trai tôi cướp lấy võ quán tôi gầy dựng từ hai bàn tay trắng, cũng là vì bị danh lợi chi phối. Nó bất chấp tình phụ tử để giành lấy những thứ đó. Chuyện này khiến tôi nhớ lại các hoàng tộc thời xưa, cha con, anh em giết hại lẫn nhau để giành ngai vàng. Chính những ngụy lý và dối trá của Sa-tan làm bại hoại con người đến độ họ mất hết nhân tính và lý trí. Lúc đó, tôi đã thấy ra danh lợi là xiềng xích để Sa-tan trói buộc con người như thế nào. Nếu sống theo triết lý Sa-tan, tìm kiếm danh lợi, thì ta chỉ ngày càng bại hoại, cuộc sống ngày càng đau khổ mà thôi. Khi tôi chìm sâu trong danh lợi, chính lời Đức Chúa Trời đã cho tôi thấy rằng mưu cầu lẽ thật là con đường đúng trong đời và là cuộc sống có ý nghĩa nhất. Nhưng tôi đã bị các triết lý Sa-tan kìm kẹp, nên khi mất đi sự hưởng thụ của tiền tài, danh tiếng và địa vị, tôi thấy thật khó mà buông bỏ, tôi thấy quá khổ sở. Tôi còn muốn đâm đơn kiện để giành lại. Tôi thật quá ngu muội. Nếu tôi theo con đường đó, thì chỉ tiếp tục bị Sa-tan làm hại mà thôi, và cuối cùng tôi sẽ bị hủy diệt cùng với nó. Đức Chúa Jêsus phán: “Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì? Vậy thì người lấy chi mà đổi linh hồn mình lại?(Ma-thi-ơ 16:26). Đúng thế. Dù người ta có tiền tài địa vị đến đâu đi nữa, cũng đâu thể lấy nó mua lẽ thật và sự sống! Tôi sẽ mất tài sản, danh tiếng và địa vị mà tôi đã dành gần cả đời gầy dựng, nhưng qua trải nghiệm này, tôi thấy những thứ đó hại người thế nào, mưu cầu chúng sẽ có hậu quả khủng khiếp ra sao. Tôi còn thấy được ý nghĩa và giá trị của việc mưu cầu lẽ và có thể thể buông bỏ chúng để theo Đức Chúa Trời và làm bổn phận. Đây chính là tình thương và sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Khi hiểu ra ý muốn của Đức Chúa Trời, tôi không còn muốn đấu tranh với con tôi nữa, cũng chẳng muốn kiện nó làm gì. Tôi chỉ quan tâm đến việc vâng phục sự tể trị của Đức Chúa Trời, mưu cầu lẽ thật và thực hiện bổn phận.

Kể từ đó, tôi rao truyền phúc âm trong hội thánh, và dù tôi không còn được người khác ngưỡng mộ nữa, nhưng tôi thấy lòng mình bình an hơn, ngày nào cũng rất viên mãn. Tôi chắc chắn trong lòng rằng có đức tin và theo Đức Chúa Trời chính là chọn lựa tốt nhất và là cách sống ý nghĩa nhất. Tạ ơn Đức Chúa Trời!

Chú thích:

1. “Buộc tội vô căn cứ” nói đến cách thức con quỷ dùng để làm hại con người.

2. “Canh chừng nghiêm ngặt” ám chỉ rằng cách thức con quỷ dùng để làm hại con người đặc biệt xấu xa, và kiểm soát con người chặt đến nỗi họ không thể nhúc nhích được gì.

Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?

Nội dung liên quan

Trải nghiệm chia sẻ phúc âm

Bởi Fusu, Hàn Quốc Tôi đã bắt đầu chia sẻ phúc âm sau khi tiếp nhận công tác của Đức Chúa Trời Toàn Năng trong thời kỳ sau rốt. Tôi thầm...

Leave a Reply

Liên hệ với chúng tôi qua Messenger