Ra khỏi nhà thương điên

29/05/2022

Bởi Tiểu Thảo, Trung Quốc

Đó là vào tháng Một năm 2012. Một người hàng xóm đã chia sẻ phúc âm trong thời kỳ sau rốt của Đức Chúa Trời Toàn Năng với tôi, Tôi đã vắt kiệt sức mình để điều hành công việc kinh doanh, khiến tôi bị căng cơ thắt lưng nghiêm trọng và bị viêm khớp vai thể đông cứng. Tôi đau đến nỗi hầu như không thể chải đầu hay tự mặc đồ được, uống thuốc cũng không tác dụng gì. Sau khi tin vào Đức Chúa Trời, tôi đã đỡ bệnh một cách kỳ diệu, nên chồng và con trai tôi rất vui, và thực sự ủng hộ đức tin của tôi. Nhưng vài tháng sau, chồng tôi nhìn thấy một số lời dối trá mà Đảng Cộng sản đã lan truyền trên mạng về Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng và bắt đầu chống đối đức tin của tôi. Anh nói: “Chính phủ phản đối Đức Chúa Trời này của em. Nếu em bị bắt, thì sẽ gây ảnh hưởng đến sự nghiệp của con trai chúng ta. Em nên từ bỏ đi”. Có lần, khi tôi vừa đi chia sẻ phúc âm về, anh ấy hằm hằm nhìn tôi, nói: “Đội An ninh Quốc gia đã gọi cho anh để hỏi xem em có phải là một tín hữu không, và nếu có, em phải giao nộp mấy quyển sách về Đức Chúa Trời. Họ cũng đưa một chồng ảnh yêu cầu anh nhận dạng một số người. Nếu cứ tiếp tục theo đạo, chắc chắn em cũng sẽ bị bắt”. Tôi đáp: “Em đang đi con đường đúng đắn trong cuộc sống, và em không làm gì phạm pháp cả. Bọn họ không có quyền bắt em!” Anh ấy nói: “Em thật ngây thơ! Trung Cộng đặc biệt căm ghét và hay gây hại cho các tín hữu tụi em. Nếu em cứ giữ đức tin, chúng có thể bắt em và đánh đập em, rồi em sẽ thấy chúng tàn nhẫn thế nào”. Tôi thầm nghĩ nếu chồng mình mà chống đối, thì chắc chắn đi con đường này sẽ càng khó hơn. Tôi đã thầm cầu nguyện với Đức Chúa Trời và xin Ngài dẫn dắt tôi trên con đường phía trước. Tôi cũng quyết tâm rằng dù chồng có ngăn cản thế nào, tôi cũng sẽ không bao giờ từ bỏ đức tin.

Đó là vào tháng Mười hai năm 2012, gần một năm sau khi tôi tin vào Đức Chúa Trời. Tôi đã bị bắt giam năm ngày vì có người đã trình báo việc tôi rao giảng phúc âm. Ngày họ thả tôi ra, một tên cảnh sát cảnh báo tôi: “Khi ra khỏi đây, tốt hơn là bà nên từ bỏ đức tin đi, nếu không bà chắc chắn sẽ bị đi tù đó!” Sau nửa tiếng đồng hồ hay gì đó, chồng tôi đã đến để đón tôi, trông anh rất tức giận, vẻ mặt cũng khó chịu. Anh ra khỏi xe và bước vào đồn cảnh sát. Tôi không biết bọn họ nói gì ở đó, rồi anh đưa tôi về nhà. Về đến nhà, thì tôi đã thấy anh trai-em gái và em rể tôi đều đang ở trong sân chắc là đang chờ tôi. Tôi đã nghĩ lý do duy nhất họ đều có mặt ở đây là để ngăn tôi tin vào Đức Chúa Trời. Trên hết, anh trai tôi còn là một lãnh đạo cấp huyện, và trước đó anh đã từng khuyên tôi nên từ bỏ đức tin vì anh đã thấy mọi lời dối trá của Đảng Cộng sản trên mạng, chúng lên án và báng bổ Hội Thánh. Anh cũng nói rằng đức tin của tôi có thể ảnh hưởng đến sự nghiệp của con tôi, và cũng ảnh hưởng đến anh, rằng anh có thể mất chức vị cán bộ. Tôi biết có lẽ anh đến đây để một lần nữa cố thúc ép tôi từ bỏ đức tin. Tôi đã nhanh chóng cầu nguyện, xin Đức Chúa Trời dẫn dắt và bảo vệ tôi khỏi những sự quấy rối này. Ngay khi tôi vừa ra khỏi xe, anh tôi đã đến gần, vừa cười vừa nói: “Em nên từ bỏ vụ Đức Chúa Trời này đi. Em chỉ cần ở nhà và chăm lo việc gia đình thôi. Đừng quá bướng bỉnh nữa. Con trai em đã có một công việc tốt, và nếu em cứ giữ đức tin thì sự nghiệp của nó sẽ lâm nguy đấy. Nó sẽ mãi căm ghét em”. Rồi em rể tôi còn nghiến răng nghiến lợi, quơ tay múa chân và chửi bới tôi: “Chị tin Đức Chúa Trời? Vậy Đức Chúa Trời đâu? Em không tin ông ta, nhưng mà em vẫn sống rất tốt đấy thôi!” Rồi chồng tôi giận dữ nói: “Con trai chúng ta không dễ gì mà có được công việc tốt, được trở nên nổi trội. Lỡ như vì em tin Đức Chúa Trời mà khiến con trai đánh mất công việc này, thì em tính sao?” Ngay lúc đó em gái tôi cũng tiến đến nói với tôi: “Này, em nên từ bỏ đức tin đi. Chồng em rất tốt với em và con trai em đang có một công việc tốt. Như thế là đủ rồi. Em chỉ cần chăm sóc tốt cho gia đình của em thôi”. Nghe mọi người nói vậy, tôi nghĩ về chuyện vợ chồng tôi đã làm việc rất cực khổ để kiếm đủ tiền cho con ăn học, và giờ nó đã có một cuộc sống tốt, đó không phải là chuyện dễ dàng. Nếu nó thực sự bị mất việc vì đức tin của tôi vào Đức Chúa Trời, có lẽ nó sẽ căm ghét tôi cho đến cuối đời! Nhưng rồi tôi nghĩ rằng từ bỏ đức tin chính là phản bội Đức Chúa Trời, và tôi đã nhớ đến các lẽ thật mà mình đã học được sau khi làm một tín hữu. Tôi biết thờ phượng Đức Chúa Trời là điều đúng đắn đối với một loài thọ tạo, là con đường đúng đắn để đi, và Đức Chúa Trời cũng đã chữa khỏi bệnh tật cho tôi. Tôi không thể thiếu lương tâm như vậy. Tôi đã thầm cầu nguyện với Đức Chúa Trời trong lòng: “Lạy Đức Chúa Trời, gia đình con đang cố ép con từ bỏ đức tin, con rất đau khổ. Xin Ngài ban cho con đức tin và sức mạnh”. Rồi tôi đã nhớ đến những lời này của Đức Chúa Trời: “Trong mỗi bước công tác mà Đức Chúa Trời thực hiện bên trong con người, bên ngoài dường như là những tương tác giữa con người với nhau, như thể được sinh ra từ sự sắp đặt của con người hoặc từ sự can thiệp của con người. Nhưng ẩn ở phía sau, mỗi bước công tác và mọi thứ xảy ra, là một cuộc đánh cược do Sa-tan đặt ra trước Đức Chúa Trời đòi hỏi mọi người kiên vững làm chứng cho Đức Chúa Trời. Lấy ví dụ khi Gióp bị thử luyện: Ở phía sau, Sa-tan đang đặt cược với Đức Chúa Trời, và điều đã xảy ra với Gióp là những việc làm của con người và sự can thiệp của con người. Đằng sau mỗi bước công tác mà Đức Chúa Trời thực hiện trong các ngươi là cuộc đánh cược của Sa-tan với Đức Chúa Trời – đằng sau nó tất cả là một trận chiến(Chỉ yêu mến Đức Chúa Trời mới thực sự là tin vào Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Tôi nhận ra rằng đằng sau việc gia đình tôi cùng công kích tôi, thực ra là Sa-tan đang thử thách và tấn công tôi. Gia đình tôi đã tin vào những lời dối trá của Đảng và dùng công việc của con trai tôi để đe dọa tôi để tôi phản bội Đức Chúa Trời. Tôi không thể mắc bẫy Sa-tan được mà phải đứng vững làm chứng cho Đức Chúa Trời. Rồi tôi cũng nhận ra rằng con mình có làm công việc gì thì cũng đều tùy vào sự tể trị và an bài của Đức Chúa Trời. Không ai có thể thay đổi điều đó. Nên tôi đã nói: “Việc có đức tin là con đường đúng đắn trong cuộc sống, và em không vi phạm điều luật nào cả. Đảng Cộng sản bắt giữ em và lôi mọi người vào chuyện này là sự tà ác của Đảng. Mọi người không nên cùng chúng áp bức em, hay ngăn cản đức tin của em. Tất cả đều biết trước khi tin Đức Chúa Trời, bệnh của em tệ đến mức không thể tự chăm sóc cho mình được. Em đã hoàn toàn hồi phục sau khi có được đức tin, và tất cả đều là nhờ ân điển và phước lành của Ngài. Đức Chúa Trời Toàn Năng là Đức Chúa Trời thật, là sự đến của Đấng Cứu Rỗi. Các thảm họa ngày càng lớn dần, và Đức Chúa Trời Toàn Năng đã bày tỏ rất nhiều lẽ thật. Ngài đã làm thế để cứu rỗi nhân loại khỏi tội lỗi, khỏi các thảm họa, để chúng ta có thể được Ngài che chở và sống sót qua thảm họa, bước vào vương quốc của Ngài. Nếu em để sự bách hại của Đảng Cộng sản làm cho sợ hãi mà từ bỏ đức tin, em sẽ mất cơ hội được cứu rỗi. Dù mọi người có phản đối thế nào, em cũng quyết đi con đường đức tin của mình”. Chồng tôi đang đứng trước mặt tôi, giận dữ chỉ vào tôi và nói: “Cô hết thuốc chữa rồi!” Rồi anh ấy và anh trai tôi nhìn nhau, cả hai cùng đi vào nhà và bắt đầu nói gì đó không biết. Tôi đã rất lo. Họ nói gì mà lén lén lút lút vậy chứ? Không lâu sau, họ quay lại, anh trai tôi lại nháy mắt với em gái của tôi, sau đó nói chuyện với tôi bằng nụ cười bí hiểm: “Nào! Chúng ta đi kiếm gì ăn đi!” Em gái tôi và cháu rể của tôi lập tức đi nhanh tới kế bên tôi và kéo tôi vào xe, mỗi người kéo một tay. Tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Tôi đã cố hất tay họ ra và nói tôi không muốn đi, nhưng họ cứ thế đẩy tổi vào xe. Sau khoảng nửa tiếng chạy, xe dừng lại, và thật ngạc nhiên là tôi thấy chúng tôi đang ở một bệnh viện tâm thần. Anh trai tôi chồng tôi em rể tôi đều lần lượt ra khỏi xe. Tôi đã bị sốc. Bọn họ thật sự đưa tôi đến nhà thương điên sao? Lúc đó, tôi nghĩ mình phải ra khỏi xe và bỏ chạy, nhưng tôi bị nhốt trong xe vì cửa khóa. Tôi thấy tất cả bọn họ đều đi về phía văn phòng bệnh viện, và đột nhiên tôi hiểu ra mọi chuyện. Bọn họ đã lên kế hoạch này từ lâu rồi. Họ lừa tôi đến đó, nói rằng chúng tôi sẽ ra ngoài ăn. Tôi đã tức giận và ghê tởm họ. Tôi không thể tin được bọn họ lại đưa tôi đến đó, thật quá nhẫn tâm. Vậy mà gọi là những người thân cơ đấy! Nghĩ lại về việc khi chồng tôi gặp tôi ở đồn cảnh sát, anh ta đã vào trong nói chuyện một hồi với họ, và khi gia đình tôi đã nhìn nhau với ẩn ý gì đó khi họ nói chúng tôi sẽ đi ăn, tôi nhận ra đây rất có thể là một kế hoạch do Đảng Cộng sản bày ra. Chúng đã cố làm mọi thứ để khiến tôi phản bội Đức Chúa Trời. Tôi tức đến nỗi không nói nên lời và nước mắt chực trào. Tôi căm phẫn nói với họ: “Các người đưa tôi đến đây để bọn họ tra tấn tôi, chỉ vì tôi tin vào Đức Chúa Trời. Chính các người mới là lũ điên! Điều các người làm là hoàn toàn sai trái, bất chấp lẽ thường. Các người sẽ bị quả báo”. Đúng lúc đó, có hai nhân viên hộ lý từ bệnh viện đi ra, mang theo dụng cụ để trói tôi lại. Anh trai tôi, chồng tôi, em rể tôi chỉ đứng đó nhìn tôi không ai nói một lời nào. Trái tim tôi tan nát và tuyệt vọng. Có mơ tôi cũng không thể nào tưởng tượng nổi gia đình tôi, chỉ vì muốn bảo vệ tư lợi của họ, không muốn bị liên lụy, mà nghe theo những lời dối trá của Đảng Cộng sản và đưa tôi vào bệnh viện tâm thần để tôi bị tra tấn, chẳng màng đến sự sống chết của tôi, trong khi tôi hoàn toàn khỏe mạnh. Chẳng có người thân yêu nào mà như thế cả – bọn họ là ma quỷ. Nghĩ vậy, tôi không thể kìm nước mắt được nữa. Tôi thậm chí còn không thèm nhìn bọn họ. Tôi tức giận nói với các hộ lý: “Tôi không bị sao cả! Bọn họ đã lừa đưa tôi vào đây. Bọn họ ép buộc tôi vào đây chữa trị chỉ vì tôi tin vào Đức Chúa Trời. Các người thậm chí còn không tìm hiểu chuyện này. Sao các người lại trói tôi?” Nhưng họ hoàn toàn phớt lờ tôi.

Họ đối xử với tôi như là một bệnh nhân tâm thần nghiêm trọng và nhốt tôi vào Khu 1, nơi mọi hành lang, cửa ra vào và cửa sổ đều có các thanh sắt chặn lại. Phòng tôi rộng khoảng 3 – 5 mét vuông và hoàn toàn trống không. Chỉ có một chiếc giường đơn và một chiếc chăn bông bẩn thỉu, và vẫn còn các vết nước tiểu cũ loang trên khắp bề mặt chăn. Trong phòng có mùi nước tiểu hăng hắc và không có nhà vệ sinh, chỉ có một phòng tắm cho cả hai giới ở hành lang đã bị khóa. Mỗi khi muốn dùng nhà vệ sinh, tôi phải tìm một hộ lý, và nếu họ bận, họ sẽ không mở cửa. Tôi chỉ có thể nín nhịn. Bệnh viện lúc nào cũng đầy những tiếng than khóc của các bệnh nhân tâm thần. Đôi lúc họ hát, hoặc khóc, hay bắt đầu la hét: “Thả tôi ra! Thả tôi ra!” Họ cũng liên tục đập vào các thanh sắt. Toàn bộ nơi đó tràn ngập những âm thanh như ma kêu sói hú. Nó khiến tôi rợn người. Tôi cảm thấy nơi đó không phải dành cho con người. Chỉ vì đức tin vào Đức Chúa Trời mà tôi bị Đảng Cộng sản bắt và giam giữ, và ngay khi được thả, chính gia đình tôi lại đưa tôi đến nhà thương điên để bị tra tấn. Vừa ra khỏi miệng hổ lại rơi vào hang sói. Sao tôi có thể sống nổi đây? Càng nghĩ tôi càng cảm thấy tồi tệ và bắt đầu khóc. Khi khóc, tôi nghĩ đến việc các anh chị em chúng tôi từng đi họp, hát thánh ca và chúc tụng Đức Chúa Trời. Tôi rất muốn được đọc lời Đức Chúa Trời và thực hiện bổn phận cùng với họ, nhưng tôi lại không thể ra khỏi đó, và không biết mình sẽ bị giữ ở đó bao lâu. Khi nào tôi mới hết phải chịu đau khổ đây? Tôi đã cầu nguyện thế này: “Lạy Đức Chúa Trời, con bị giam với các bệnh nhân tâm thần. Con thực sự vô cùng đau khổ. Đức Chúa Trời ơi, con không biết làm sao để vượt qua tình cảnh này. Xin Ngài hãy dẫn dắt con”. Sau khi cầu nguyện, tôi đã nhớ đến đoạn lời này của Đức Chúa Trời: “Có lẽ tất cả các ngươi đều nhớ những lời này: ‘Vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm của chúng ta sanh cho chúng ta sự vinh hiển cao trọng đời đời, vô lượng, vô biên’. Các ngươi đều đã từng nghe những lời này trước đây, nhưng không ai trong các ngươi hiểu ý nghĩa thực sự của chúng. Hôm nay, các ngươi đã nhận thức sâu sắc về ý nghĩa thực sự của chúng. Những lời này sẽ được Đức Chúa Trời thực hiện trong thời kỳ sau rốt, và chúng sẽ được thực hiện nơi những người bị con rồng lớn sắc đỏ hành hạ tàn nhẫn trên vùng đất nó cuộn nằm. Con rồng lớn sắc đỏ bức hại Đức Chúa Trời và là kẻ thù của Đức Chúa Trời, và vì vậy, trên vùng đất này, những ai tin vào Đức Chúa Trời đều chịu sự sỉ nhục và áp bức, và kết quả là những lời này được thực hiện nơi các ngươi, nhóm người này. Do được khởi đầu trên một vùng đất chống đối Đức Chúa Trời, nên mọi công tác của Đức Chúa Trời đều gặp phải những trở ngại to lớn, và việc thực hiện nhiều lời của Ngài cần có thời gian; do đó, con người được tinh luyện nhờ những lời của Đức Chúa Trời, điều cũng là một phần trong sự chịu khổ. Thật vô cùng khó khăn khi Đức Chúa Trời thực hiện công tác của Ngài trên vùng đất của con rồng lớn sắc đỏ – nhưng thông qua chính những khó khăn này mà Đức Chúa Trời thực hiện một giai đoạn công tác của Ngài, biểu lộ sự khôn ngoan và những việc làm siêu phàm của Ngài, và tận dụng cơ hội này để làm trọn vẹn nhóm người này(Công tác của Đức Chúa Trời có đơn giản như con người tưởng tượng không? Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Tôi đã hiểu ra rằng Đảng là kẻ thù truyền kiếp của Đức Chúa Trời, và chúng sẽ không để mọi người có đức tin và đi theo Ngài. Đức Chúa Trời Toàn Năng đang bày tỏ lẽ thật để cứu rỗi nhân loại, nên chúng đang điên cuồng bắt bớ và bách hại các tín hữu, lan truyền đủ mọi lời đồn đại và dối trá, lên án Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng để lừa gạt những người không biết lẽ thật. Chúng làm liên lụy đến các thành viên thuộc mọi thế hệ của gia đình các tín hữu, hủy hoại sự nghiệp của họ và khiến họ chỉ trích gay gắt tín hữu đó. Chúng lợi dụng họ để ép các tín hữu phản bội Đức Chúa Trời. Đảng Cộng sản đúng là cực kỳ tà ác. Gia đình tôi đã bị Đảng lừa gạt và đứng về phía nó, bách hại tôi vì đức tin của tôi, thậm chí đưa tôi vào bệnh viện tâm thần. Đó là một nơi cực kỳ tồi tệ, nhưng tôi có thể thấy được thực chất tà ác của Đảng Cộng sản, và Đức Chúa Trời đang hoàn thiện đức tin của tôi theo cách này, nên tôi phải dựa vào Ngài và đứng vững làm chứng. Suy nghĩ như vậy, tôi đã cầu nguyện, xin Đức Chúa Trời ở bên cạnh tôi và bảo vệ tôi khỏi ác quỷ Sa-tan. Sa-tan càng áp bức tôi, tôi càng tin vào Đức Chúa Trời.

Ngày thứ hai tôi ở viện tâm thần, một hộ lý đã mang cho tôi thuốc để uống. Tôi tức giận nói với anh ta rằng: “Tôi đã nói là tôi không sao cả. Tôi hoàn toàn bình thường. Tôi không uống”. Anh ta nói: “Không ai vào đây mà lại không bị gì cả. Nếu chị hợp tác điều trị, chị sẽ khỏi bệnh và sớm được ra ngoài”. Nhưng dù anh ta có nói gì, tôi cũng sợ không dám uống. Vào ngày thứ ba, một bệnh nhân tâm thần nặng được đưa vào và tôi được chuyển đến Khu 3 vì khu của tôi không có giường trống. Khu đó không được kiểm soát chặt chẽ lắm – nên tôi có thể rời phòng đi làm việc linh tinh. Ở đó, tôi thấy quần của một số bệnh nhân bị mòn đến mức lộ cả mông, mặt và cổ họ bẩn thỉu, tóc tai thì bù xù như tổ chim. Một số người quần áo bẩn đến nỗi trông nhầy nhụa bê bết – khiến tôi thực sự buồn nôn. Ở khu đó tôi có hai người bạn cùng phòng. Một người mắt đờ đẫn và vô cảm, thỉnh thoảng lại tự lẩm bẩm một mình. Tôi không biết người còn lại đã bị nhốt ở đó bao lâu. Mỗi sáng chị ấy thức dậy là cứ liên tục đi đi lại lại trong hành lang, rồi còn hút thuốc. Họ thực sự khiến tôi rất sợ. Tôi sợ rằng trong những khi phát bệnh, họ có thể đánh hoặc giật tóc tôi khi tôi không để ý, hay họ có thể bóp chết tôi khi tôi đang ngủ, nên ban đêm tôi không bao giờ ngủ sâu được. Mỗi lần trước khi ngủ, tôi sẽ thầm liên tục cầu nguyện với Đức Chúa Trời, xin Ngài bảo vệ tôi. Đó là cách duy nhất để tôi có thể thoải mái đủ để ngủ ngon một chút. Ngày nào cũng có một hộ lý đến đưa thuốc cho chúng tôi, từng người một. Tôi chỉ uống khi anh ta nhìn thẳng vào mặt tôi, không thì tôi không nuốt viên thuốc, nhưng khi đi vệ sinh tôi sẽ nôn nó ra. Có lần, một bệnh nhân khác đã thấy tôi nhổ thuốc ra và chị ấy nói rằng: “Cô không được làm như vậy. Tôi từng bị một hộ lý bắt quả tang khi nhổ thuốc ra. Anh ta đã đánh tôi mấy cái, rồi lấy một ống nhựa nhét vào mũi tôi, sau đó nhồi thuốc qua cái ống đó. Việc đó khiến tôi đau kinh khủng”. Tôi không biết liệu chị ấy có mách với các hộ lý việc tôi nôn thuốc ra không, nhưng sau đó, nhân viên bệnh viện đã theo dõi kỹ hơn việc uống thuốc của các bệnh nhân. Ngày nào các hộ lý cũng đứng ở góc bàn để giám sát chúng tôi, dùng đèn soi để chắc chắn rằng trong miệng chúng tôi không còn thuốc và đã nuốt xuống. Tôi không còn lựa chọn nào khác nên phải uống.

Một vài ngày sau, giám đốc bệnh viện đã đến để kiểm tra phòng ốc và bất ngờ hỏi tôi: “Ngày 21 có thảm họa không?” Tôi nghĩ việc này rất kỳ lạ, và nói: “Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể nói khi nào thảm họa sẽ đến”. Ông ta đáp: “Tôi thấy cô thực sự không khỏe. Chúng tôi phải tăng liều cho cô”. Sau đó, tôi đã phải uống hai viên thuốc thay vì một viên như trước. Tôi đã rất tức giận. Ông giám đốc đó đâu biết tôi có thực sự bị gì không mà chỉ tùy tiện tăng gấp đôi liều cho tôi. Ông ta chẳng quan tâm đến mạng sống của con người. Bệnh viện nên là nơi để cứu mạng người và giúp đỡ người bệnh, nhưng nó đã trở thành một nơi để Đảng Cộng sản bách hại các Cơ đốc nhân. Chúng hãm hại tôi một cách thâm độc chỉ vì đức tin của tôi. Tôi vô cùng căm ghét cái Đảng này.

Mười ngày sau khi uống thuốc, tôi bắt đầu cảm thấy rất yếu, và thậm chí khó đi lại. Tôi tự hỏi liệu đó có phải là kết quả của loại thuốc mà họ đưa cho tôi hay không. Sau một thời gian rất ngắn, tôi cảm thấy thật tồi tệ. Nếu cứ tiếp tục uống tôi sẽ không khỏe, mặc dù lúc đầu tôi không bị như vậy. Và ngày nào cũng phải đối mặt với các bệnh nhân tâm thần đó, tôi thấy đau khổ và trầm cảm, như thể mình sắp bị vấn đề về thần kinh do bị tra tấn như thế. Tôi đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời rất nhiều, và tôi chỉ có thể vượt qua được nhờ sự dẫn dắt của lời Ngài. Tôi nhớ có lần sau khi cầu nguyện, tôi đã nghĩ đến việc Đức Chúa Jêsus bảo La-xa-rơ ra khỏi hầm mộ. Ông đã chết được bốn ngày rồi, xác đã bắt đầu bốc mùi, nhưng chỉ bằng vài lời, Đức Chúa Trời đã đưa ông từ cõi chết trở về. Đức Chúa Trời là toàn năng. Ngài tể trị số phận nhân loại. Nên tôi biết mạng sống của tôi cũng nằm trong tay Ngài. Tôi nghĩ đến vài điều Ngài đã phán: “Trong mọi sự xảy ra trong vũ trụ, chẳng có sự gì mà Ta không có phán quyết cuối cùng. Có sự gì mà không nằm trong tay Ta?(“Chương 1” của Những lời của Đức Chúa Trời với toàn vũ trụ trong Lời xuất hiện trong xác thịt). Những viên thuốc đó sẽ khiến tôi phát điên hay không, và khi nào tôi mới được thả thì cũng đều nằm trong tay Đức Chúa Trời. Tôi phải vượt qua chuyện này bằng đức tin và bằng việc dựa vào Đức Chúa Trời. Suy nghĩ này đã củng cố đức tin của tôi và tôi đã không còn thấy sợ nữa.

Một tối nọ, sau đó hai tuần, tôi nhận ra mình có thể gọi cho gia đình mình xem tôi có thể ra ngoài sớm hơn không. Sáng hôm sau, chồng tôi lái xe đến bệnh viện và tôi bảo anh đưa tôi ra khỏi đó. Tôi nói với anh chỗ đó không dành cho con người, và ở đó quá lâu sẽ khiến một người bình thường phát điên. Anh đã gọi cho anh tôi để thảo luận về chuyện đó, và tôi có thể nghe tiếng anh tôi nói qua điện thoại rằng: “Trước hết, bắt nó ký tờ giấy cam kết từ bỏ đức tin, rồi mới cho nó ra ngoài. Nếu nó cứ giữ đức tin thì cứ để nó chết ở đó”. Tôi chưa từng nghĩ anh trai mình, máu mủ của mình, lại có thể nói điều như vậy. Tôi thực sự thấy ớn lạnh. Anh ta không phải gia đình tôi, anh ta là một con quỷ đội lốt người! Thấy anh ta không có ý định đưa tôi ra, tôi thầm nghĩ nếu anh ta cứ vứt bỏ tôi ở đó, tôi sẽ không bao giờ tìm được cách ra ngoài, vậy thì làm sao tôi thực hành đức tin được chứ? Nên tôi đã giả vờ nói với anh ta: “Tôi không tin nữa”. Rồi anh ta đồng ý đưa tôi về nhà. Chồng tôi lúc nào cũng theo dõi tôi. Anh ta không để tôi ra ngoài đi họp hay đọc lời Đức Chúa Trời. Đôi khi trong giờ ngủ trưa của tôi, anh ta thậm chí còn đến xem liệu tôi có đang đọc lời Đức Chúa Trời không, nhưng tôi vẫn có thể bí mật đọc lời Đức Chúa Trời bằng máy MP5 của mình. Rồi một buổi sáng nọ, anh ta bắt gặp tôi đang sạc pin máy. Anh ta giật lấy nó và tức giận hét lên với tôi: “Sao cô vẫn còn theo đạo hả? Nếu bị bắt, cô sẽ bị đi tù và con trai chúng ta sẽ mất việc vì cô đó, rồi cô sẽ đối mặt với nó sao đây? Cô không được phép đi theo Đức Chúa Trời nữa!” Vừa nói anh ta vừa đẩy tôi thật mạnh và đầu tôi bị đập cái cộp vào thành giường. Tôi không hiểu sao anh ta lại có thể hung ác như vậy. Tôi chỉ tin vào Đức Chúa Trời. Tôi đâu làm gì sai, mà anh ta lại đối xử với tôi quá tệ. Anh ta không chỉ đưa tôi vào nhà thương điên, mà giờ còn ra tay đánh tôi, và không để tôi đọc lời Đức Chúa Trời. Cảm thấy càng lúc càng đau đớn, tôi đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời: “Lạy Đức Chúa Trời! Chồng con đang đối xử tệ với con, con cảm thấy rất yếu đuối. Con không biết mình nên đi con đường này thế nào. Xin Ngài hãy dẫn dắt con!” Sau đó, tôi đã nhớ đến đoạn lời này của Đức Chúa Trời: “Ngày nay, hầu hết mọi người đều không có kiến thức đó. Họ tin rằng việc chịu khổ là vô giá trị, họ bị thế giới từ bỏ, cuộc sống gia đình của họ gặp khó khăn, họ không được Đức Chúa Trời yêu thương, và tiền đồ của họ thật ảm đạm. Nỗi đau khổ của một số người đạt đến cực điểm, và suy nghĩ của họ chuyển sang cái chết. Đây không phải là sự yêu kính Đức Chúa Trời thực sự; những người như thế là những kẻ hèn nhát, họ không có sự kiên trì, họ yếu đuối và bất lực! Đức Chúa Trời mong muốn con người yêu kính Ngài, nhưng con người càng yêu kính Ngài thì con người càng chịu khổ, và con người càng yêu kính Ngài thì những sự thử luyện của con người càng lớn. … Do đó, trong thời kỳ sau rốt này các ngươi phải mang chứng ngôn cho Đức Chúa Trời. Cho dù nỗi đau khổ của các ngươi lớn đến đâu, các ngươi vẫn nên đi đến tận cùng, và thậm chí đến hơi thở sau cùng, các ngươi vẫn phải trung tín với Đức Chúa Trời, và đầu phục sự sắp đặt của Đức Chúa Trời; chỉ có điều này mới là yêu kính Đức Chúa Trời thực sự, và chỉ có điều này mới là lời chứng mạnh mẽ và vang dội(Chỉ bằng cách trải qua những sự thử luyện đau đớn, ngươi mới có thể biết được sự đáng mến của Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Suy nghĩ kỹ về lời Ngài, tôi nhận ra rằng mặc dù tôi đang phải chịu đựng nỗi gian truân đó, nhưng Đức Chúa Trời đang dùng tình huống đó để hoàn thiện đức tin của tôi, cho tôi cơ hội để làm chứng cho Đức Chúa Trời trước Sa-tan. Đó là tình yêu của Đức Chúa Trời. Nhưng vì không hiểu được ý muốn của Ngài, nêntôi cảm thấy yếu đuối và tiêu cực vì phải chịu khổ. Tôi thấy mình thật là hèn nhát. Rồi tôi nghĩ lại việc chồng đã cố khiến tôi từ bỏ Đức Chúa Trời. Anh ta chẳng màng đến việc tôi sống hay chết, mà đích thân đưa tôi vào viện tâm thần và giờ thậm chí còn đánh tôi. Lúc đó tôi thực sự nhận ra anh ta là một con quỷ căm ghét và chống đối Đức Chúa Trời. Tôi nhớ Đức Chúa Trời đã phán: “Những kẻ tin Đức Chúa Trời và những kẻ không tin thì không tương hợp; đúng hơn, họ đối lập nhau(Đức Chúa Trời và con người sẽ cùng bước vào sự nghỉ ngơi, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Chồng tôi và tôi là hai loại người khác nhau đi trên hai con đường khác nhau. Tôi sẽ tiếp tục đi theo Đức Chúa Trời dù anh ta có áp bức tôi thế nào. Tôi sẽ không lùi bước. Thế nên, tôi đã nói với anh ta: “Chúng ta li hôn đi. Anh đi con đường trần tục, theo đuổi tiền bạc, còn tôi theo con đường đức tin. Chúng ta đi trên những con đường khác nhau và không có điểm chung. Anh lo cho con của chúng ta, vậy thì ly hôn thôi. Thế thì đức tin của tôi sẽ không ảnh hưởng đến hai người. Tôi không cần tài sản gì cả. Tôi chỉ cần một căn phòng, một nơi để sống, để có thể đi theo Đức Chúa Trời”. Anh ta nói: “Tôi biết cô là một người phụ nữ tốt. Tôi không muốn ly hôn”. Tôi bảo anh ta: “Nếu anh không muốn ly hôn, vậy thì hãy để tôi được tự do. Tôi là một tín hữu và anh không được ngăn cản tôi”. Anh ta nói: “Cô có thể được tự do, nhưng trước hết cô cần phải ký với tôi một thỏa thuận rằng cô sẽ từ bỏ Đức Chúa Trời Toàn Năng!” Nghe anh ta nói vậy, tôi nói: “Tôi phải giữ đức tin – tôi không thể ký thỏa thuận đó”. Anh ta không nói gì. Sau đó, thấy không thể ngăn cản tôi theo đạo, anh ta đã không ngăn cản tôi thực hành đức tin nhiều như trước nữa. Tôi đã có thể sông một đời sống hội thánh và thực hiện bổn phận như bình thường.

Một buổi tối nọ, tôi đi gặp một chị sống gần nhà để thảo luận về việc chăm tưới những người mới. Ngay khi chúng tôi vừa ngồi xuống thì con trai tôi xuất hiện và hằn học nói với chị: “Chính bà là người đã cải đạo mẹ tôi!” Rồi nó đã cố đánh chị ấy. Tôi đã chạy đến ôm nó lại, kéo nó lùi ra. Nó tức giận kéo tôi về nhà và bực bội nói: “Mẹ phải từ bỏ đức tin đi. Hãy nghe người ta nói gì về Hội Thánh của mẹ trên mạng kìa!” Rồi nó nhắc lại một số lời dối trá vu khống Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng của Đảng Cộng sản. Sau đó, nó hét lên: “Ba, gọi cho bệnh viện tâm thần và đưa mẹ vào đó đi!” Nghe nó nói vậy, tôi cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng con trai tôi sẽ vào hùa với ba nó để ngăn cản đức tin của tôi, vì công việc của nó. Đúng là tàn nhẫn mà. Tôi có thể nghe thấy chồng mình gọi đến viện tâm thần, và từ đầu dây bên kia, họ nói bệnh viện đông quá rồi, không còn chỗ nữa. Chồng tôi nói: “Gọi cho cảnh sát để họ đến đưa mẹ mày đi đi”. Con tôi nói: “Mẹ không thể bị nhốt ở đó được. Hay là chúng ta nhốt mẹ vào căn phòng tối từng dùng để nuôi thỏ nhỉ?” Rồi hai cha con cưỡng ép đưa tôi vào căn phòng đó, khóa cửa sắt lại rồi bỏ đi. Thấy chồng và con trai tôi đã bị Đảng lừa gạt và trở nên tàn nhẫn như vậy với tôi khiến tôi ớn lạnh, và từ tận đáy lòng tôi càng căm ghét Đảng Cộng sản hơn. Tôi đã nghĩ đến những lời này của Đức Chúa Trời: “Trong hàng ngàn năm đây là mảnh đất của sự ô uế. Nó dơ dáy không thể chịu được, đầy bất hạnh, những con ma lộng hành khắp nơi, thủ đoạn và dối trá, buộc tội vô căn cứ[1], tàn nhẫn và độc ác, giày xéo thị trấn ma này và để lại những xác chết rải rác khắp nơi; mùi hôi thối của sự phân hủy bao phủ cả vùng đất, tràn ngập cả không gian, và nó được canh chừng nghiêm ngặt[2]. Ai có thể nhìn thấy thế giới bên kia các tầng trời? Con quỷ trói chặt toàn bộ cơ thể con người, nó che cả hai con mắt của họ, và bịt kín miệng họ lại. Quỷ vương đã hoành hành hàng ngàn năm, đến tận ngày hôm nay nó vẫn canh chừng thị trấn ma rất chặt chẽ, như thể đó là một cung điện không thể xâm nhập của những con quỷ… Những tổ phụ của thời thượng cổ? Những nhà lãnh đạo kính yêu? Hết thảy họ đều chống đối Đức Chúa Trời! Họ xen vào khiến mọi sự dưới cõi trời tối tăm hỗn loạn! Tự do tôn giáo? Quyền lợi và lợi ích hợp pháp của công dân? Hết thảy chúng đều là các thủ đoạn để che đậy tội lỗi!(Công tác và sự bước vào (8), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Đảng bắt bớ và bách hại các Cơ đốc nhân, lan truyền đủ mọi lời đồn và vu khống về Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng, làm liên lụy đến các thành viên trong gia đình họ. Nên gia đình tôi đã bị Đảng lừa gạt và đứng về phe nó, cố ngăn cản tôi tin vào Đức Chúa Trời, thậm chí còn đích thân đưa tôi vào bệnh viện tâm thần, nơi tôi bị tra tấn và lại nhốt tôi một lần nữa. Một gia đình hạnh phúc hoàn hảo đã suy tàn đến mức này. Đảng chính là thủ phạm thực sự và từ tận đáy lòng tôi căm ghét chúng, lũ quỷ đó.

Không lâu sau, con trai tôi lấy một cái ghế đẩu, đến ngồi ngoài cửa sắt nói: “Mẹ, mẹ đừng tin vào Đức Chúa Trời nữa. Hồi còn làm kinh doanh, mẹ đã làm việc cật lực và việc để dành tiền cho con đi học không phải dễ. Giờ con đi làm và có được chút tiền. Hay là con cho mẹ đi du lịch nhé?” Khi nghe con trai tôi nói như vậy, tôi nhận ra đó là một mánh khóe của Sa-tan, nên tôi nói với nó: “Trước khi trở thành một tín hữu, mẹ chỉ muốn kiếm tiền. Đó là một cách sống khó khăn và mệt mỏi. Giờ mẹ đã tìm được Đức Chúa Trời và hiểu được một số lẽ thật, cuộc sống của mẹ thoải mái và hạnh phúc hơn nhiều. Hai cha con con không thể để mẹ như vậy được sao? Mẹ sẽ giữ đức tin kể cả con có từ mẹ và cha con ly hôn với mẹ. Mẹ quyết đi con đường này rồi”. Nó không nói gì nữa mà bỏ đi. Tôi đã vô cùng cảm tạ Đức Chúa Trời vì đã củng cố đức tin của tôi, và tôi cảm thấy rất bình an. Tôi bắt đầu hát bài thánh ca này: “Hỡi Đức Chúa Trời có thật Toàn Năng, lòng con thuộc về Ngài. Sự giam cầm chỉ có thể khống chế thân xác con. Chứ không thể ngăn bước chân con đi theo Ngài. Một con đường đau đớn, gian khổ, gập ghềnh, có lời Ngài dẫn dắtcon, con không sợ hãi; có tình yêu của Ngài đồng hành bên con, lòng con đã thoả mãn” (“Một sự lựa chọn không hối tiếc” trong Theo Chiên Con và hát những bài ca mới). Tôi cảm thấy Đức Chúa Trời đã ở bên cạnh mình. Kể cả khi ngồi trong căn phòng nhỏ tối tăm không thấy gì xung quanh đó, tôi cũng không cảm thấy khổ sở. Sáng hôm sau, con trai tôi bất ngờ mở cửa và thả tôi ra. Nó nói: “Mẹ, giờ con và ba sẽ để mẹ yên. Mẹ có thể làm bất cứ gì mẹ muốn”. Khi nó nói vậy, tôi biết rằng Sa-tan đã bị xấu mặt và đánh bại và tôi đã tạ ơn Đức Chúa Trời.

Việc bị Đảng Cộng sản bắt và bị gia đình đàn áp đã giúp tôi thấy rõ thực chất ác quỷ chống đối Đức Chúa Trời của Đảng. Chúng bắt bớ và bách hại các tín hữu, lan truyền mọi lời dối trá để lừa gạt mọi người, khiến gia đình của các tín hữu ngăn cản đức tin của họ. Chúng là kẻ chủ mưu hủy hoại gia đình của các Cơ đốc nhân. Gia đình tôi đã đi theo Đảng, ngăn cản đức tin của tôi vì lợi ích riêng của họ. Thậm chí còn đưa tôi vào trại tâm thần mà chẳng màng tôi sẽ sống chết thế nào. Tôi đã thấy rõ thực chất chống đối Đức Chúa Trời của họ, và tôi sẽ không bao giờ để họ kìm hãm tôi nữa. Trải nghiệm này đã cho tôi thấy rằng chỉ có Đức Chúa Trời mới yêu thương và có thể cứu rỗi chúng ta. Khi tôi bất lực và khổ sở nhất, Đức Chúa Trời đã dùng lời Ngài để khai sáng cho tôi, an ủi và khích lệ tôi, dẫn dắt tôi vượt qua những ngày tháng khó khăn đó. Giờ thì tôi đã tự mình cảm nghiệm được tình yêu của Đức Chúa Trời là rất thật, và tôi muốn đi theo Ngài, thực hiện bổn phận. Tôi sẽ không bao giờ hối hận.

Chú thích:

1. “Buộc tội vô căn cứ” nói đến cách thức con quỷ dùng để làm hại con người.

2. “Canh chừng nghiêm ngặt” ám chỉ rằng cách thức con quỷ dùng để làm hại con người đặc biệt xấu xa, và kiểm soát con người chặt đến nỗi họ không thể nhúc nhích được gì.

Tiếp theo: Xiềng xích

Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?

Nội dung liên quan

Đằng sau chiến tranh trong gia đình

Bởi Vương Chí, Trung Quốc Đầu năm 2010, vợ tôi thấy một số tin đồn và tuyên truyền tiêu cực do Trung Cộng phát tán trên TV về Hội Thánh Đức...

Leave a Reply

Liên hệ với chúng tôi qua Messenger