F. Hiểu được tâm tính Sa-tan và bản tính cùng bản chất của chính mình

493. Để biết chính mình, ngươi phải biết những biểu hiện bại hoại của ngươi, những điểm yếu cốt tử của ngươi, tâm tính của ngươi, bản tính và bản chất của ngươi. Ngươi cũng phải biết, cân nhắc đến từng chi tiết một, những điều được phơi bày trong cuộc sống hàng ngày của ngươi – động cơ, quan điểm và thái độ của ngươi về từng thứ một – dù ngươi ở nhà hoặc ở bên ngoài, khi ngươi nhóm họp lại, khi ngươi đang ăn uống lời Chúa, hoặc trong mỗi một vấn đề mà ngươi gặp phải. Thông qua những điều này ngươi phải biết đến chính mình. Để biết chính mình ở mức độ sâu sắc hơn, ngươi phải kết hợp với lời Đức Chúa Trời; chỉ bằng cách biết chính mình dựa trên lời Ngài ngươi mới có thể đạt được kết quả.

Trích từ “Tầm quan trọng của việc theo đuổi lẽ thật và con đường theo đuổi lẽ thật” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

494. Làm thế nào ngươi có thể nhận ra thực chất của một người? Ngươi không thể nhận ra bản tính và thực chất của một người khi họ không làm gì hoặc khi họ làm điều gì đó tầm thường. Những điều này lộ ra trong những gì họ thường xuyên tỏ lộ, trong những động cơ đằng sau hành động của họ, trong những ý định đằng sau những gì họ làm, trong những mong muốn mà họ ấp ủ và trong con đường họ đi. Quan trọng hơn nữa, những điều này lộ ra qua cách họ phản ứng khi họ gặp một môi trường do Đức Chúa Trời sắp đặt, khi họ gặp phải điều gì đó do đích thân Đức Chúa Trời thực hiện đối với họ, khi họ được thử luyện và tinh luyện, hoặc bị xử lý và tỉa sửa, hoặc khi Đức Chúa Trời đích thân soi sáng và dẫn dắt họ. Hết thảy những điều này liên quan đến điều gì? Nó liên quan đến hành động của một người, cách họ sống và các nguyên tắc mà họ hành xử. Nó cũng liên quan đến phương hướng và mục tiêu theo đuổi của họ, và phương tiện mà họ dùng để theo đuổi. Nói cách khác, nó liên quan đến con đường mà người này đi, cách họ sống, họ sống theo điều gì, và cơ sở tồn tại của họ là gì.

Trích từ “Cách phân biệt bản tính và thực chất của Phao-lô” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

495. Chìa khóa để đạt được sự thay đổi trong tâm tính là phải biết bản tính của con người và điều này phải xảy ra theo những sự mặc khải từ Đức Chúa Trời. Chỉ trong lời Đức Chúa Trời con người mới có thể biết được bản tính gớm ghiếc của chính mình, nhận ra những độc tố khác nhau của Sa-tan trong bản tính riêng của mình, nhận ra rằng họ ngu ngốc và thiếu hiểu biết, và nhận ra những yếu tố yếu đuối và tiêu cực trong bản tính của họ. Sau khi biết đầy đủ những điều này, và ngươi thực sự có thể căm ghét chính mình và phản bội xác thịt, luôn thực hiện lời Đức Chúa Trời và có ý chí tuyệt đối đầu phục Đức Thánh Linh và lời Đức Chúa Trời, thì ngươi sẽ dấn thân vào con đường của Phi-e-rơ.

Trích từ “Biết chính mình chủ yếu là để biết bản tính con người” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

496. Khi đọc những lời của Đức Chúa Trời, Phi-e-rơ đã không tập trung vào việc hiểu các học thuyết, ông càng không tập trung vào việc có được kiến thức thần học; thay vào đó, ông tập trung vào việc thấu hiểu lẽ thật và nắm bắt ý muốn của Đức Chúa Trời, cũng như đạt được sự hiểu biết về tâm tính và sự đáng mến của Ngài. Phi-e-rơ cũng đã cố gắng hiểu nhiều trạng thái bại hoại khác nhau của con người từ lời Đức Chúa Trời, cũng như bản tính bại hoại và sự thiếu sót thật sự của con người, từ đó đáp ứng mọi phương diện yêu cầu của Đức Chúa Trời đối với con người để thỏa lòng Ngài. Phi-e-rơ đã có rất nhiều sự thực hành đúng tuân theo lời Đức Chúa Trời; đây là điều phù hợp nhất với ý muốn của Đức Chúa Trời, và là cách hay nhất mà một người có thể hợp tác trong khi trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời. Khi trải nghiệm hàng trăm sự thử luyện từ Đức Chúa Trời, Phi-e-rơ đã xét chính mình một cách nghiêm ngặt theo mọi lời phán xét của Đức Chúa Trời với con người, mọi lời mặc khải của Đức Chúa Trời với con người, và mọi lời yêu cầu của Ngài với con người, và đã cố gắng hiểu thấu ý nghĩa của những lời ấy. Ông đã sốt sắng cố gắng suy ngẫm và ghi nhớ mọi lời mà Jêsus đã phán với ông, và đã đạt được những kết quả rất tốt. Thông qua phương thức thực hành này, ông đã có thể đạt được sự hiểu biết về chính mình từ lời Đức Chúa Trời, và ông không chỉ bắt đầu hiểu được những trạng thái bại hoại khác nhau của con người, mà còn hiểu được thực chất, bản tính, và nhiều sự thiếu sót khác nhau của con người. Đây là ý nghĩa của việc thật sự hiểu bản thân.

Trích từ “Làm thế nào để đi con đường của Phi-e-rơ” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

497. Nếu mọi người hiểu bản thân mình, thì họ phải hiểu trạng thái thực sự của mình. Khía cạnh quan trọng nhất trong việc hiểu trạng thái riêng của con người là nắm bắt được những suy nghĩ và tư tưởng của chính họ. Trong mỗi thời kỳ, suy nghĩ của mọi người đã bị kiểm soát bởi một điều chính yếu nhất. Nếu ngươi có thể kiểm soát suy nghĩ của mình, thì ngươi có thể kiểm soát những thứ đằng sau chúng. Mọi người không thể kiểm soát suy nghĩ và tư tưởng của mình, nhưng họ cần biết những suy nghĩ và tư tưởng này đến từ đâu, động cơ đằng sau chúng là gì, những suy nghĩ và tư tưởng này được hình thành như thế nào, điều gì điều khiển chúng và bản chất của chúng là gì. Sau khi tâm tính của ngươi đã chuyển hóa, những suy nghĩ và tư tưởng của ngươi, những mong muốn mà lòng ngươi tìm kiếm và quan điểm của ngươi về việc theo đuổi – những thứ đã được tạo ra từ những phần đã chuyển hóa của ngươi – sẽ khác. Những suy nghĩ và tư tưởng bắt nguồn từ những phần chưa thay đổi của ngươi, những điều ngươi không hiểu rõ và những điều ngươi chưa thay thế bằng những trải nghiệm lẽ thật thì ô uế, bẩn thỉu và xấu xa. Con người ngày nay, những người đã trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời trong vài năm, có chút ý thức và nhận thức về những vấn đề này. Những ai đã trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời trong một thời gian ngắn vẫn chưa hiểu được những vấn đề này; họ vẫn chưa hiểu rõ. Họ không biết điểm yếu cốt tử của họ ở đâu hoặc trong lĩnh vực nào họ dễ thất bại. Hiện nay các ngươi không biết các ngươi là loại người như thế nào, và mặc dù người khác có thể phần nào thấy được các ngươi là người như thế nào, nhưng các ngươi không thể cảm nhận được điều đó. Ngươi không thể phân biệt rõ ràng những suy nghĩ hay ý định thông thường của mình và ngươi không hiểu rõ về thực chất của những vấn đề này. Ngươi càng hiểu sâu về một khía cạnh, ngươi sẽ càng chuyển hóa trong khía cạnh đó; như thế, những việc ngươi làm sẽ phù hợp với lẽ thật, ngươi sẽ có thể đáp ứng các yêu cầu của Đức Chúa Trời và ngươi sẽ càng gần với ý muốn của Đức Chúa Trời hơn. Chỉ bằng cách tìm kiếm theo cách này, ngươi mới có thể đạt được kết quả.

Trích từ “Người không ngừng đòi hỏi Đức Chúa Trời là người ít biết điều nhất” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

498. Bất kỳ ai cũng có thể dùng lời nói và hành động của chính mình để thể hiện bộ mặt thật của mình. Bộ mặt thật này, dĩ nhiên, là bản tính của họ. Nếu ngươi là người nói theo kiểu quanh co, thì ngươi có bản tính quanh co. Nếu bản tính của ngươi xảo quyệt, thì ngươi hành động ranh mãnh, và ngươi làm cho người khác rất dễ bị ngươi lừa gạt. Nếu bản tính của ngươi nham hiểm, thì lời nói của ngươi có thể dễ nghe, nhưng những hành động của ngươi không thể che đậy các thủ đoạn nham hiểm của ngươi. Nếu bản tính của ngươi biếng nhác, thì mọi điều ngươi nói đều nhằm trốn tránh trách nhiệm vì tính hời hợt và biếng nhác của ngươi, và hành động của ngươi sẽ chậm chạp và hời hợt, và khá giỏi trong việc che đậy sự thật. Nếu bản tính của ngươi đồng cảm, thì lời nói của ngươi sẽ hợp lý, và hành động của ngươi cũng sẽ rất phù hợp với lẽ thật. Nếu bản tính của ngươi trung thành, thì chắc chắn lời nói của ngươi chân thành và cách ngươi hành động thì hợp lý, không có gì có thể khiến chủ của ngươi không thoải mái. Nếu bản tính của ngươi đầy dục vọng hoặc tham tiền, thì lòng ngươi sẽ thường chứa đầy những điều này, và ngươi sẽ vô tình có những hành động lệch lạc, vô đạo đức mà mọi người sẽ không dễ quên và sẽ khiến họ ghê tởm.

Trích từ “Một vấn đề rất nghiêm trọng: Sự phản bội (1)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

499. Ngươi hiểu bản tính con người như thế nào? Hiểu bản tính của ngươi thật ra có nghĩa là phân tích chiều sâu tâm hồn ngươi; nó liên quan đến những gì trong cuộc sống của ngươi. Đó là lý luận của Sa-tan và quan điểm của Sa-tan mà ngươi đã và đang sống; nghĩa là, đó là cuộc sống của Satan mà ngươi đã và đang sống theo. Chỉ bằng cách đào bới những phần sâu thẳm trong tâm hồn ngươi thì ngươi mới có thể hiểu được bản tính của mình. Làm thế nào để có thể đào bới những điều này? Chúng không thể được đào bới hoặc mổ xẻ chỉ bởi một hoặc hai sự việc; nhiều lần, sau khi ngươi hoàn thành việc gì đó, ngươi vẫn chưa hiểu được. Có thể mất ba hoặc năm năm ngươi mới có thể nhận thức và hiểu được dù chỉ một chút. Trong nhiều tình huống, ngươi phải tự suy ngẫm và tìm hiểu chính mình, và chỉ khi ngươi thực hành đào sâu, ngươi mới nhìn thấy kết quả. Khi sự hiểu biết của ngươi về lẽ thật ngày càng sâu sắc, ngươi sẽ dần dần biết được bản tính và bản chất của chính mình thông qua việc tự suy ngẫm và tự hiểu. Để biết được bản tính của ngươi, ngươi phải hoàn thành một vài điều. Trước tiên, ngươi phải có một sự hiểu biết rõ ràng về những gì ngươi thích. Điều này không đề cập đến những gì ngươi muốn ăn hoặc mặc; đúng hơn, nó có nghĩa là những thứ ngươi thích, những thứ ngươi ghen tị, những thứ ngươi tôn thờ, những thứ ngươi tìm kiếm và những thứ ngươi chú ý đến trong lòng mình. Các ngươi có hiểu điều này không? Những thứ ngươi thích bao gồm những loại nào? Chúng là những thứ ngươi thường chú ý đến, những thứ ngươi tôn thờ, những kiểu người mà ngươi thích tiếp xúc, những kiểu việc ngươi thích làm và các kiểu người mà ngươi thần tượng trong lòng. Ví dụ, hầu hết mọi người thích những người có địa vị cao, những người lịch lãm trong lời ăn tiếng nói và cách cư xử, hoặc thích những ai nói những lời tâng bốc hùng hồn hoặc những ai khoe mẽ. Những điều nói ở trên là về những kiểu người mà họ muốn tiếp xúc. Còn đối với những điều mọi người thích, những điều này bao gồm sự sẵn lòng làm một số việc nào đó dễ làm, thích làm những việc mà người khác nghĩ là tốt và điều đó sẽ khiến mọi người tán dương và khen ngợi. Trong bản tính mọi người, có một đặc điểm chung trong những thứ họ thích. Đó là, họ thích những người, sự vật và sự việc mà người khác ghen tị vì vẻ bề ngoài, họ thích những người, sự vật và sự việc trông đẹp đẽ và sang trọng, và họ thích những người, sự vật và sự việc khiến người khác tôn sùng họ vì vẻ bề ngoài. Những thứ mà mọi người yêu thích này thì tuyệt vời, rực rỡ, tuyệt đẹp và to lớn. Hết thảy mọi người đều tôn sùng những điều này. Có thể thấy rằng mọi người không sở hữu bất kỳ lẽ thật nào, và họ cũng không có hình tượng giống con người đích thực. Việc tôn sùng những điều này không có chút ý nghĩa nào, vậy mà mọi người vẫn thích chúng. … những gì ngươi thích, những gì ngươi chú trọng, những gì ngươi thờ phượng, những gì ngươi thèm muốn, và những gì ngươi nghĩ đến trong lòng mình mỗi ngày đều đại diện cho bản tính của ngươi. Điều này đủ để chứng minh rằng bản tính của ngươi là thích sự bất chính, và trong những tình huống nghiêm trọng, bản tính của ngươi tà ác và vô phương cứu chữa. Ngươi nên phân tích bản tính mình theo cách này; nghĩa là, xem xét mình thích gì và từ bỏ gì trong cuộc sống. Ngươi có thể tốt với ai đó trong một thời gian, nhưng điều này không chứng tỏ rằng ngươi thích họ. Điều ngươi thật sự thích chính là điều trong bản tính của ngươi; ngay cả khi xương ngươi gãy ra, ngươi vẫn sẽ vui thích và không bao giờ từ bỏ nó. Điều này không dễ thay đổi.

Trích từ “Những điều cần biết về việc chuyển hóa tâm tính” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

500. Điều gì tạo nên bản tính của một người? Ngươi chỉ biết về sự bại hoại, bất tuân, những thiếu sót, khiếm khuyết, ý niệm và ý định của con người, và không thể khám phá những điều bên trong bản tính con người. Ngươi chỉ biết lớp bên ngoài, mà không thể khám phá nguồn gốc của nó. Điều này không liên quan đến sự hiểu biết về bản tính con người. Một số người thậm chí nghĩ những thứ bề ngoài này là bản tính của con người, họ nói: “Nhìn này, tôi hiểu bản tính con người; tôi nhận ra sự kiêu ngạo của mình. Chẳng phải đó là bản tính con người sao?” Sự kiêu ngạo là một phần của bản tính con người; điều đó gần đúng. Tuy nhiên, điều đó không đủ để thừa nhận nó theo nghĩa giáo lý. Biết bản tính của một người có nghĩa là gì? Nó có thể được biết đến như thế nào? Nó được biết đến từ khía cạnh nào? Hơn nữa, bản tính con người nên được nhìn nhận một cách cụ thể như thế nào thông qua những điều mà con người thể hiện? Trước hết, ngươi có thể thấy bản tính con người thông qua sở thích của họ. Ví dụ, một số người đặc biệt thích nhảy múa, một số đặc biệt yêu thích ca sĩ hoặc ngôi sao điện ảnh và một số đặc biệt thần tượng những người nổi tiếng nào đó. Từ việc nhìn vào những sở thích này, bản tính của những người này là gì? Ví dụ: Một số người thực sự có thể thần tượng một ca sĩ nào đó, thậm chí đến mức họ bị ám ảnh bởi từng động thái, từng nụ cười và từng lời nói của người ca sĩ. Họ mải mê vào người ca sĩ, và thậm chí còn chụp ảnh mọi thứ ca sĩ mặc rồi bắt chước. Mức độ thần tượng hóa này thể hiện điều gì về bản tính con người? Nó cho thấy một người như thế chỉ có những điều đó trong lòng họ chứ không có Đức Chúa Trời. Tất cả những điều mà người này nghĩ, yêu thích và tìm kiếm thuộc về Sa-tan; chúng chiếm giữ lòng người này, lòng họ đã bị giao nộp cho những thứ đó. Vấn đề ở đây là gì? Nếu một thứ gì đó được yêu đến cực độ, thì thứ đó có thể trở thành cuộc sống của họ và chiếm giữ trái tim họ, hoàn toàn chứng minh rằng người đó là một người tôn thờ thần tượng, không muốn Đức Chúa Trời mà thay vào đó đi yêu ma quỷ. Do đó, chúng ta có thể kết luận rằng bản tính của một người như thế là một bản tính yêu và tôn thờ ma quỷ, không yêu lẽ thật và không muốn Đức Chúa Trời. Đây có phải là một cách đúng đắn để nhìn nhận bản tính của một người không? Hoàn toàn đúng. Đây là cách bản tính con người được mổ xẻ. Ví dụ, một số người đặc biệt tôn sùng Phao-lô. Họ thích ra ngoài, diễn thuyết và làm việc, họ thích tham dự các buổi tụ họp và rao giảng, và họ thích mọi người lắng nghe họ, tôn thờ họ, và xoay quanh họ. Họ thích có địa vị trong tâm trí người khác, và họ đánh giá cao việc người khác coi trọng hình ảnh mà họ thể hiện. Hãy cùng phân tích bản tính của họ từ những hành vi này: Bản tính của họ là gì? Nếu họ thực sự cư xử như vậy, thì cũng đủ cho thấy họ kiêu ngạo và tự phụ. Họ không thờ phụng Đức Chúa Trời chút nào; họ tìm kiếm một địa vị cao hơn và mong muốn có quyền lực với người khác, chiếm hữu họ, và có địa vị trong tâm trí họ. Đây là một hình ảnh điển hình của Sa-tan. Các khía cạnh nổi bật trong bản tính của họ là sự kiêu ngạo và tự phụ, không sẵn lòng thờ phụng Đức Chúa Trời, và tham muốn được người khác tôn thờ. Những hành vi như vậy có thể cho ngươi một cái nhìn rất rõ ràng về bản tính của họ.

Trích từ “Làm thế nào để biết bản tính con người” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

501. Khi nói đến việc nhận biết bản tính của con người, điều quan trọng nhất là thấy nó từ góc độ thế giới quan, nhân sinh quan, và những giá trị của con người. Những người thuộc về ma quỷ thì đều sống cho bản thân họ. Nhân sinh quan và những câu cách ngôn của họ chủ yếu đến từ những câu nói của Sa-tan, chẳng hạn như “Người không vì mình, trời tru đất diệt”. Những lời nói ra bởi các quỷ vương, các vĩ nhân, và các triết gia đó của thế gian đã trở thành chính cuộc sống của họ. Đặc biệt, hầu hết những lời của Khổng Tử, người mà dân Trung Quốc xem là “nhà hiền triết”, đã trở thành cuộc sống của con người. Cũng có những châm ngôn nổi tiếng của Phật giáo và Đạo giáo, và những câu nói cửa miệng kinh điển của nhiều nhân vật nổi tiếng khác nhau; tất cả những thứ này đều tóm tắt các triết lý của Sa-tan và bản tính của Sa-tan. Chúng cũng là sự minh họa và giải thích hay nhất về bản tính Sa-tan. Những thứ độc hại này đã bị tiêm nhiễm vào lòng con người đều đến từ Sa-tan; không có chút gì đến từ Đức Chúa Trời. Những lời dối trá và vô nghĩa ấy cũng trực tiếp chống đối lại lời Đức Chúa Trời. Tuyệt đối rõ ràng rằng những hiện thực của tất cả những điều tích cực đều đến từ Đức Chúa Trời, và tất cả những thứ tiêu cực đầu độc con người thì đến từ Sa-tan. Vì lẽ ấy, ngươi có thể phân biệt rõ thực chất của một người và họ thuộc về ai từ nhân sinh quan và những giá trị sống của họ. Sa-tan làm bại hoại con người qua giáo dục, ảnh hưởng của các chính phủ quốc gia và của những người nổi tiếng cùng các vĩ nhân. Những điều dối trá và phi lý của họ đã trở thành cuộc sống và bản tính của con người. “Người không vì mình, trời tru đất diệt” là một châm ngôn nổi tiếng của Sa-tan đã thấm nhuần vào trong mọi người, và đã trở thành cuộc sống của con người. Có những câu triết lý sống khác cũng tương tự như thế. Sa-tan sử dụng nền văn hóa truyền thống tốt đẹp của từng quốc gia để giáo dục con người, khiến nhân loại rơi vào và bị nhấn chìm dưới vực sâu không đáy của sự hủy diệt, và cuối cùng con người bị Đức Chúa Trời hủy diệt bởi vì họ phục vụ Sa-tan và chống đối Đức Chúa Trời. Hãy tưởng tượng hỏi ai đó đã tích cực trong xã hội hàng chục năm câu hỏi sau: “Vì rằng anh đã sống trên thế gian lâu như vậy và đã đạt được rất nhiều, anh sống theo những câu châm ngôn nổi tiếng nào?” Người ấy có thể nói: “Câu quan trọng nhất là: ‘Quan chức không bạc đãi người tặng quà, và người không biết bợ đỡ thì không làm được gì’”. Chẳng phải những lời này đại diện cho bản tính của người đó sao? Không ngần ngại sử dụng mọi phương tiện để đạt được địa vị đã trở thành bản tính của anh ta, và việc làm một quan chức là điều cho anh ta cuộc sống. Vẫn có nhiều độc tố sa-tan khác trong đời sống con người, trong hành động và hành vi của họ; họ hầu như không sở hữu chút lẽ thật nào. Ví dụ, những triết lý sống của họ, cách làm việc của họ, và những câu cách ngôn của họ đều đầy những độc tố của con rồng lớn sắc đỏ, và tất cả chúng đều đến từ Sa-tan. Do đó, mọi thứ chảy trong xương và máu con người đều là mọi thứ của Sa-tan. Tất cả những quan chức ấy, những kẻ nắm quyền lực, và những kẻ thành đạt đều có con đường và những bí mật thành công của riêng họ. Chẳng phải những bí mật ấy đại diện cho bản tính họ một cách hoàn hảo sao? Họ đã làm những điều to tát như thế trên thế gian, và không ai có thể nhìn thấu những âm mưu và mưu đồ đằng sau chúng. Điều này cho thấy bản tính của họ xảo quyệt và hiểm độc như thế nào. Nhân loại đã bị Sa-tan làm cho bại hoại sâu sắc. Nọc độc của Sa-chảy trong máu của mỗi người, và có thể thấy rằng bản tính con người là bại hoại, tà ác, và phản động, đầy dẫy và chìm ngập trong những triết lý của Sa-tan – về tổng thể, đó là bản tính phản bội Đức Chúa Trời. Đây là lý do tại sao con người chống đối Đức Chúa Trời và đứng lên chống đối lại Đức Chúa Trời. Bản tính con người có thể bị tất cả biết hết nếu mổ xẻ theo cách này.

Trích từ “Làm thế nào để biết bản tính con người” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

502. Cho đến khi mọi người trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời, và có được lẽ thật, thì chính bản tính của Sa-tan chiếm hữu và thống trị họ từ bên trong. Cụ thể, bản tính đó gây ra điều gì? Ví dụ, tại sao ngươi ích kỷ? Tại sao ngươi bảo vệ vị trí của chính mình? Tại sao cảm xúc của ngươi mạnh mẽ đến thế? Tại sao ngươi thích những điều bất chính đó? Tại sao ngươi thích những điều ác đó? Cơ sở để ngươi thích những điều như vậy là gì? Những điều này đến từ đâu? Tại sao ngươi vui đến vậy khi chấp nhận chúng? Đến bây giờ, các ngươi đều đã hiểu ra rằng lý do chính đằng sau tất cả những điều này là chúng có chứa độc tố của Sa-tan. Về việc độc tố của Sa-tan là gì, nó có thể được thể hiện đầy đủ bằng lời. Ví dụ, nếu ngươi hỏi một số kẻ bất lương tại sao họ lại hành động như vậy, họ sẽ trả lời: “Người không vì mình, trời tru đất diệt”. Chỉ một câu nói này đã thể hiện chính gốc rễ của vấn đề. Lý luận này của Sa-tan đã trở thành cuộc sống của con người. Họ có thể làm mọi thứ vì mục đích này hay mục đích khác, nhưng họ chỉ làm điều đó cho bản thân. Mọi người đều nghĩ rằng vì người không vì mình, trời tru đất diệt, nên họ phải sống vì những lợi ích của riêng mình, làm mọi thứ trong khả năng của họ để đảm bảo có được một vị trí tốt và cái ăn, cái mặc họ cần. “Người không vì mình, trời tru đất diệt” – đây là cuộc sống và triết lý của con người, và nó cũng đại diện cho bản tính của con người. Câu nói này chính xác là độc tố của Sa-tan, và khi được con người tiếp thu, nó trở thành bản tính của họ. Bản tính của Sa-tan được tỏ lộ thông qua những từ này; chúng hoàn toàn đại diện cho bản tính của Sa-tan. Độc tố này trở thành cuộc sống của con người cũng như nền tảng tồn tại của họ, và nhân tính bại hoại đã không ngừng bị chi phối bởi độc tố này trong hàng ngàn năm. Mọi việc Sa-tan làm là cho chính nó. Nó mong muốn vượt qua Đức Chúa Trời, thoát khỏi Ngài, và tự mình sử dụng quyền lực, đồng thời sở hữu tất cả những thứ mà Đức Chúa Trời đã tạo dựng. Do đó, bản tính của con người là bản tính của Sa-tan. Thực ra, những phương châm của nhiều người có thể đại diện và phản ánh bản tính của họ. Cho dù mọi người cố gắng ngụy trang như thế nào, thì trong mọi việc họ làm và trong mọi điều họ nói, họ cũng không thể che giấu bản tính của mình. Có một số người không bao giờ nói thật và giỏi giả vờ, nhưng một khi những người khác đã tương tác với họ trong một thời gian, thì bản tính giả dối và cực kỳ không trung thực của họ sẽ bị phát hiện. Cuối cùng, những người khác sẽ đi đến một kết luận chắc chắn: Những người này không bao giờ nói một lời nói thật, và là những người giả dối. Câu nói này nói lên bản tính của họ; đó là minh họa và bằng chứng rõ ràng nhất về bản tính và bản chất của họ. Triết lý sống của họ là không nói cho bất kỳ ai biết sự thật, và cũng không tin bất kỳ ai. Bản tính Sa-tan của con người chứa rất nhiều triết lý. Đôi khi chính ngươi thậm chí cũng không biết và không hiểu điều đó, nhưng mọi giây phút trong cuộc sống của ngươi đều dựa trên đó. Hơn nữa, ngươi còn nghĩ rằng triết lý này là khá chính xác, hợp lý và không sai trật. Điều này đủ để minh họa rằng triết lý của Sa-tan đã trở thành bản tính của con người, họ đang hoàn toàn sống theo triết lý của Sa-tan, và không chống đối lại nó chút nào. Do đó, họ liên tục thể hiện bản tính của Sa-tan, và họ liên tục sống theo triết lý của Sa-tan trong mọi phương diện. Bản tính của Sa-tan là cuộc sống của con người.

Trích từ “Làm thế nào để đi con đường của Phi-e-rơ” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

503. Mỗi một điều tồn tại trong lòng của chúng ta đều đối nghịch với Đức Chúa Trời. Điều này bao gồm những điều chúng ta nghĩ là tốt và ngay cả những điều chúng ta đã tin là tích cực. Chúng ta đã liệt kê những điều này là lẽ thật, như một phần của nhân tính bình thường, và là những điều tích cực; tuy nhiên, theo quan điểm của Đức Chúa Trời, chúng là những thứ mà Ngài ghê tởm. Khoảng cách giữa những gì chúng ta nghĩ và lẽ thật đã được Đức Chúa Trời phán dạy là không thể đo lường. Do đó, chúng ta phải biết bản thân mình. Từ tư tưởng, quan điểm và hành động của chúng ta đến giáo dục văn hóa mà chúng ta đã nhận được, mỗi thứ đều đáng được đào sâu và mổ xẻ sâu sắc. Một số trong những điều này đến từ môi trường xã hội, một số đến từ gia đình, một số đến từ giáo dục học đường và một số đến từ sách vở. Một số cũng đến từ trí tưởng tượng và ý niệm của chúng ta. Những thứ loại này là đáng sợ nhất, vì chúng ràng buộc và kiểm soát lời nói và hành động của chúng ta, chi phối tâm trí của chúng ta và dẫn dắt động cơ, ý định và mục tiêu của chúng ta trong những gì chúng ta làm. Nếu chúng ta không đào xới những thứ này, thì chúng ta sẽ không bao giờ hoàn toàn chấp nhận lời Đức Chúa Trời trong chúng ta, và chúng ta sẽ không bao giờ chấp nhận các yêu cầu của Đức Chúa Trời mà không e dè và đưa chúng vào thực hành. Chừng nào ngươi còn ấp ủ những tư tưởng và quan điểm của riêng mình và tin chắc về những điều mà ngươi tin là chính xác, thì ngươi sẽ không bao giờ hoàn toàn hoặc trọn vẹn chấp nhận lời Đức ChúaTrời, cũng như ngươi sẽ không thực hành chúng trong dạng thức ban đầu của chúng; ngươi chắc chắn sẽ chỉ đưa chúng vào thực hành sau khi xử lý chúng trong tâm trí ngươi trước tiên. Đây sẽ là cách ngươi làm mọi việc, và đó cũng sẽ là cách ngươi giúp đỡ người khác: Mặc dù ngươi cũng có thể thông công về lời Đức Chúa Trời, nhưng ngươi sẽ luôn luôn trộn vào những sự bất khiết của riêng mình, và ngươi sẽ nghĩ rằng điều này có nghĩa là thực hành lẽ thật, rằng ngươi đã hiểu lẽ thật và rằng ngươi có mọi lẽ thật. Tình trạng của nhân loại chẳng phải đáng thương sao? Điều đó chẳng phải là đáng sợ sao?

Trích từ “Chỉ bằng cách nhận ra quan điểm sai lầm của mình ngươi mới có thể biết chính mình” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

504. Chìa khóa cho việc tự suy ngẫm và hiểu bản thân là đây: Ngươi càng cảm thấy rằng trong các lĩnh vực nhất định ngươi đã làm tốt hoặc làm đúng, và ngươi càng nghĩ rằng ngươi có thể thỏa mãn ý muốn của Đức Chúa Trời hoặc đáng để tự hào trong những lĩnh vực nhất định, thì càng đáng để ngươi biết bản thân mình trong những lĩnh vực đó và càng đáng để ngươi đào sâu vào chúng để xem những sự bất khiết nào tồn tại trong ngươi, cũng như những điều nào trong ngươi không thể thỏa mãn ý muốn của Đức Chúa Trời. Chúng ta hãy lấy Phao-lô làm ví dụ. Phao-lô là người đặc biệt am hiểu, và ông đã chịu nhiều đau khổ trong công tác rao giảng. Rất nhiều người đặc biệt ngưỡng mộ ông. Kết quả là, sau khi hoàn thành rất nhiều công tác, ông cho rằng sẽ có một vương miện dành riêng cho ông. Điều này khiến ông càng ngày càng đi xa hơn trên con đường sai lầm, cho đến khi cuối cùng ông đã bị Đức Chúa Trời trừng phạt. Nếu tại thời điểm đó, ông tự suy ngẫm và mổ xẻ bản thân mình, thì ông đã không có suy nghĩ như thế. Nói cách khác, Phao-lô đã không tập trung vào việc tìm kiếm lẽ thật trong lời của Đức Chúa Jêsus; ông chỉ tin vào những ý niệm và trí tưởng tượng của chính mình. Ông đã nghĩ rằng chỉ cần ông làm một vài điều tốt và thể hiện hành vi tốt, thì ông sẽ được Đức Chúa Trời khen ngợi và ban thưởng. Cuối cùng, chính những ý niệm và trí tưởng tượng của ông đã làm đui mù tâm linh ông và che đậy bộ mặt thật của ông. Tuy nhiên, mọi người đã không biết điều này và nếu Đức Chúa Trời không vạch trần điều này, thì họ tiếp tục đặt Phao-lô làm chuẩn mực để vươn tới, một tấm gương để sống theo và xem ông là người mà họ mong muốn được giống như ông. Phao-lô đã trở thành đối tượng theo đuổi của họ và đối tượng bắt chước của họ. Câu chuyện này về Phao-lô như một lời cảnh báo cho hết thảy những ai tin vào Đức Chúa Trời, nghĩa là bất kỳ khi nào chúng ta cảm thấy mình đã làm rất tốt, hoặc tin rằng chúng ta đặc biệt có ân tứ trong một khía cạnh nào đó, hoặc nghĩ rằng chúng ta không cần phải thay đổi hoặc không cần phải bị xử lý trong một khía cạnh nào đó, thì chúng ta nên cố gắng suy ngẫm và hiểu rõ bản thân hơn trong khía cạnh đó; điều này rất quan trọng. Điều này là bởi vì ngươi chắc chắn chưa đào xới, chú ý, hoặc mổ xẻ các khía cạnh của bản thân mà ngươi tin là tốt, để xem liệu chúng có thực sự chứa bất kỳ điều gì chống lại Đức Chúa Trời hay không.

Trích từ “Chỉ bằng cách nhận ra quan điểm sai lầm của mình ngươi mới có thể biết chính mình” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

505. Mọi người có một sự hiểu biết quá hời hợt về bản tính của chính họ, và có một sự khác biệt rất lớn giữa điều này và lời Đức Chúa Trời về sự phán xét và mặc khải. Đây không phải là một sai lầm trong những gì Đức Chúa Trời mặc khải, mà là sự thiếu hiểu biết sâu sắc của con người về bản tính của chính mình. Mọi người không có một sự hiểu biết cơ bản hoặc quan trọng về bản thân họ; thay vào đó, họ tập trung và dành năng lượng cho những hành động và biểu hiện bên ngoài của mình. Ngay cả khi ai đó thỉnh thoảng nói điều gì về việc hiểu bản thân mình, thì điều đó sẽ không quá sâu sắc. Chưa ai từng nghĩ rằng họ là loại người này hoặc có loại bản tính này do đã làm loại việc này hoặc đã tỏ lộ một điều gì đó. Đức Chúa Trời đã vạch trần bản tính và thực chất của loài người, nhưng con người hiểu rằng cách làm việc và cách nói chuyện của họ có thiếu sót và khiếm khuyết; do đó, việc đưa lẽ thật vào thực hành là một nhiệm vụ khó khăn vất vả đối với họ. Mọi người nghĩ rằng những sai lầm của họ chỉ là những biểu hiện nhất thời bị tỏ lộ một cách khinh suất chứ không phải là những sự tiết lộ về bản tính của họ. Những người nghĩ về mình theo cách này không đưa lẽ thật vào thực hành, vì họ không thể chấp nhận lẽ thật là lẽ thật và không khao khát lẽ thật; do đó, khi đưa lẽ thật vào thực hành, họ chỉ tuân theo các quy tắc một cách chiếu lệ. Mọi người không xem bản tính của họ là quá bại hoại, và tin rằng họ không tệ đến nỗi sẽ bị hủy diệt hoặc trừng phạt. Họ nghĩ rằng thỉnh thoảng nói dối không phải là vấn đề lớn, và cho rằng bản thân họ tốt hơn nhiều so với trước đây; tuy nhiên, thực ra họ còn quá xa so với tiêu chuẩn, bởi vì mọi người chỉ có một số hành động bề ngoài không vi phạm lẽ thật, khi họ không thực sự đưa lẽ thật vào thực hành.

Trích từ “Hiểu bản tính con người và đưa lẽ thật vào thực hành” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

506. Nếu nhận thức của con người về bản thân họ quá nông cạn, thì họ sẽ thấy không thể giải quyết các vấn đề, và tâm tính sống của họ đơn thuần là sẽ không thay đổi. Điều cần thiết là nhận biết sâu sắc về chính mình, nghĩa là biết bản tính của riêng mình: những yếu tố nào được bao gồm trong bản tính đó, những thứ này phát xuất như thế nào, và chúng đến từ đâu. Hơn nữa, ngươi có thật sự có thể ghét những điều này không? Ngươi đã thấy tâm hồn xấu xa và bản tính tà ác của mình chưa? Nếu ngươi thật sự có thể nhìn thấy lẽ thật về bản thân mình, vậy thì ngươi sẽ bắt đầu ghê tởm bản thân mình. Khi ngươi ghê tởm bản thân mình và rồi thực hành lời Đức Chúa Trời, ngươi sẽ có thể từ bỏ xác thịt và có sức mạnh để thực hiện lẽ thật mà không gặp khó khăn. Tại sao nhiều người lại đi theo những sở thích của xác thịt? Bởi vì họ cho rằng bản thân mình khá tốt, cảm thấy rằng những hành động của họ là đúng và xác đáng, rằng họ không có lỗi, và thậm chí họ hoàn toàn đúng, bởi thế họ có khả năng hành động với giả định rằng công lý là ở phía họ. Khi một người nhận ra bản tính thật của họ là gì – xấu xa, hèn hạ, đáng khinh như thế nào – khi ấy người ta không quá kiêu hãnh về bản thân nữa, không quá kiêu ngạo một cách ngông cuồng nữa, và không quá hài lòng với bản thân như trước nữa. Người như thế cảm thấy rằng: “Mình phải nghiêm chỉnh và thực tế, và thực hành một số lời Đức Chúa Trời. Nếu không, mình sẽ không đạt tiêu chuẩn làm người, và sẽ hổ thẹn khi sống trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời”. Sau đó người ta thật sự thấy mình tầm thường, thật sự không đáng kể. Vào lúc này, người ta trở nên thực hiện lẽ thật một cách dễ dàng, và người ta sẽ trông có phần giống như những gì một con người nên giống. Chỉ khi con người thật sự ghê tởm chính mình, họ mới có thể từ bỏ xác thịt. Nếu họ không ghê tởm bản thân mình, họ sẽ không thể từ bỏ xác thịt. Việc thật sự ghét bản thân mình bao gồm một vài điều: Thứ nhất, nhận biết bản tính của riêng mình; và thứ hai, thấy mình như kẻ nghèo túng và đáng khinh, thấy mình cực kỳ nhỏ bé và tầm thường, và thấy được tâm hồn đáng khinh và dơ bẩn của chính mình. Khi người ta hoàn toàn thấy mình thật sự là gì, và đạt được kết quả này, khi ấy người ta thật sự đạt được kiến thức về bản thân mình, và có thể nói rằng người ta đã nhận biết bản thân mình một cách đầy đủ. Chỉ khi đó người ta mới thật sự ghét bản thân mình, thậm chí đến mức nguyền rủa bản thân mình, và thật sự cảm thấy rằng mình đã bị Sa-tan làm bại hoại sâu sắc đến nỗi thậm chí không còn giống một con người nữa. Để rồi một ngày, khi sự đe dọa của cái chết đến bên, một người như thế sẽ nghĩ: “Đây là sự trừng phạt công chính của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời quả thật công chính; tôi thật sự đáng chết!” Vào thời điểm này, họ sẽ không than oán, càng không đổ lỗi cho Đức Chúa Trời, mà đơn thuần cảm thấy mình thật nghèo nàn và đáng khinh, thật nhơ bẩn và bại hoại đến nỗi mình nên bị Đức Chúa Trời gạt bỏ, và một tâm hồn như của họ không phù hợp để sống trên thế gian. Vào thời điểm này, người này sẽ không chống đối Đức Chúa Trời, càng không phản bội Đức Chúa Trời. Nếu một người không biết bản thân mình, và vẫn coi mình là khá tốt, thì khi cái chết đến gõ cửa, người này sẽ nghĩ rằng: “Tôi đã làm rất tốt trong đức tin của mình. Tôi đã tìm kiếm khó khăn làm sao! Tôi đã cho đi rất nhiều, tôi đã chịu đựng rất nhiều, vậy mà cuối cùng, Đức Chúa Trời yêu cầu tôi chết. Tôi không biết sự công chính của Đức Chúa Trời ở đâu. Tại sao Ngài yêu cầu tôi chết? Nếu ngay cả một người như tôi còn phải chết, thì ai sẽ được cứu rỗi? Chẳng phải loài người sẽ kết thúc sao?” Trước hết, người này có những ý niệm về Đức Chúa Trời. Thứ hai, người này đang phàn nàn, và không thể hiện bất kỳ sự đầu phục nào cả. Điều này cũng giống như Phao-lô: Khi ông sắp chết, ông đã không biết bản thân mình và vào lúc sự trừng phạt của Đức Chúa Trời gần kề, thì đã quá muộn để ăn năn.

Trích từ “Biết chính mình chủ yếu là để biết bản tính con người” trong Những ghi chép về những cuộc trò chuyện của Đấng Christ

Trước: E. Hiểu được công tác của Đức Thánh Linh và nhận ra công việc của các ác linh

Tiếp theo: G. Cách trở thành một người trung thực

Bạn có muốn biết cách gột bỏ xiềng xích tội lỗi và được làm tinh sạch? Hãy liên hệ chúng tôi để tìm được lối đi đúng đắn.
Liên hệ với chúng tôi
Liên hệ với chúng tôi qua Messenger

Nội dung liên quan

Xét về danh xưng và thân phận

Nếu muốn được phù hợp để Đức Chúa Trời sử dụng, các ngươi phải biết công tác của Đức Chúa Trời; các ngươi phải biết công tác mà Ngài đã làm...

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này