Chương 18

Trong chớp mắt, mọi loài vật đều hiện nguyên hình hài thật. Cũng vậy, dưới ánh sáng soi rọi của Ta, con người đã lấy lại được sự thánh thiện trước kia mình từng sở hữu. Ôi, thế giới hư nát trong quá khứ cuối cùng cũng đã bị lật đổ rơi vào dòng nước bẩn thỉu và chìm xuống bên dưới mặt nước, tan rã thành bùn lầy! Ôi, loài người mà Ta đã tạo dựng cuối cũng cũng đã sống lại trong sự sáng, tìm thấy nền tảng để tồn tại và không còn giãy giụa trong bùn lầy! Ôi, vô số những tạo vật mà Ta nắm trong bàn tay mình! Làm sao chúng có thể không được tân tạo bởi lời của Ta? Làm sao chúng có thể không hoàn tất nhiệm vụ của mình khi ở trong sự sáng? Trái đất không còn tĩnh lặng và yên ắng, thiên đàng không còn hoang vắng và buồn rầu. Trời và đất không còn bị khoảng không ngăn cách, hòa làm một, không bao giờ bị chia rẽ nữa. Trong sự kiện vui mừng này, tại thời điểm hân hoan này, sự công chính và thánh khiết của Ta đã vượt xuyên qua khắp cõi vũ trụ và toàn thể nhân loại đều không ngừng chúc tụng sự công chính và thánh khiết của Ta. Các thành trên trời đều nức tiếng cười vui vẻ, và các nước dưới đất đều nhảy múa hân hoan. Có ai lại không mừng rỡ vào lúc này? Và có ai lại không rơi nước mắt vào lúc này? Đất trong trạng thái nguyên thủy thuộc về trời và trời được hợp nhất với đất. Con người chính là sợi dây liên kết trời và đất, và nhờ vào sự thánh khiết của con người, nhờ vào sự đổi mới của con người, mà thiên đàng không còn bị giấu khỏi mặt đất và mặt đất không còn lặng im trước thiên đàng. Những gương mặt của nhân loại rạng ngời nụ cười hài lòng và giấu trong lòng họ là một sự ngọt ngào không giới hạn. Con người không tranh cãi với nhau, cũng không dùng vũ lực với nhau. Có ai trong sự sáng của Ta mà không sống hòa bình với người khác? Có ai trong ngày của Ta mà làm hổ thẹn danh Ta? Tất cả loài người đều hướng ánh nhìn tôn kính về phía Ta, và trong lòng họ thầm kêu cầu Ta. Ta đã dò xét mỗi việc làm của con người: trong số những người đã được thanh tẩy, chẳng có người nào không vâng lời Ta, chẳng có ai phán xét Ta. Tâm tính của ta chảy tràn trong toàn nhân loại. Mọi người đang dần hiểu Ta, đang tiến đến gần Ta hơn và tôn thờ Ta. Ta đứng vững trong tâm linh của con người, được tôn lên đỉnh cao nhất trong mắt của con người và chảy khắp các mạch máu của con người. Niềm hân hoan vui vẻ trong lòng con người lấp đầy mọi nơi trên khắp bề mặt trái đất, không khí trong lành và thoáng đãng, màn sương dày đặc không còn giăng kín mặt đất và mặt trời tỏa sáng rực rỡ.

Bây giờ, hãy ngước nhìn vương quốc của Ta, nơi mà Ta là Vua trên muôn loài, và nơi mà Ta trị vì vạn vật. Từ khởi nguyên của cuộc sáng thế cho đến ngày nay, các con trai Ta đã được Ta dẫn dắt, trải qua vô số khó khăn trong cuộc sống, vô số sự bất công từ thế gian, vô số những thăng trầm của thế giới, nhưng bây giờ chúng được sống trong ánh sáng của Ta. Ai không than khóc về những điều bất công của ngày hôm qua? Ai không rơi nước mắt trước những khó khăn của ngày hôm nay? Và một lần nữa, có ai trong hoàn cảnh này mà không dâng hiến chính mình cho Ta? Có ai không nắm lấy cơ hội này để bày tỏ niềm đam mê đang trào dâng trong lòng mình? Có ai trong khoảnh khắc này không nói lên những gì họ đã trải qua? Tại thời điểm này, tất cả mọi người đều đang hiến dâng điều tốt đẹp nhất của chính mình lên cho Ta. Biết bao nhiêu người đang giày vò trong ân hận về những hành động dại dột của ngày hôm qua, biết bao nhiêu người đang ghét cay ghét đắng chính mình vì những mưu cầu của ngày hôm qua! Tất cả con người đều đã biết chính mình, tất cả đều đã nhìn thấy những việc làm của Sa-tan và sự kỳ diệu của Ta, và bên trong lòng họ có một chỗ đã được dành sẵn cho Ta. Sẽ không bao giờ Ta bị con người căm ghét hay chối bỏ nữa, vì công tác vĩ đại của Ta đã hoàn tất, và không còn bị ngăn trở nữa. Ngày nay, trong số các con trai của vương quốc Ta, có ai vẫn chưa tự suy ngẫm? Có ai không có thêm những suy xét về cách mà công tác của Ta được hoàn tất? Có ai đã thật lòng hiến dâng chính mình vì Ta? Sự ô uế trong lòng các ngươi đã giảm bớt chưa? Hay nó lại càng trở nên nhiều hơn? Nếu sự không trong sạch của các ngươi không giảm xuống cũng không tăng lên, Ta chắc chắn sẽ loại bỏ những người như vậy. Điều Ta muốn là các thánh đồ đi theo chính lòng Ta, chứ không phải là những ma quỷ ô uế chống lại Ta. Mặc dù yêu cầu của Ta đối với nhân loại không cao, nhưng thế giới trong lòng con người thật quá rối ren đến nỗi nhân loại không thể đã phù hợp ngay với ý muốn của Ta hoặc ngay lập tức hoàn thành những ý định của Ta. Đa số loài người đang âm thầm tự mình gắng sức với niềm hy vọng có thể giữ được mãi vinh quang vào ngày cuối cùng. Đa số loài người đang đấu tranh với tất cả sức lực của mình, không dám xao nhãng dù chỉ một giây, lo sợ bị rơi vào sự cầm giữ của Sa-tan lần thứ hai. Họ không dám giữ sự oán trách với Ta thêm nữa, mà thay vào đó không ngừng thể hiện lòng trung thành của mình với Ta. Ta đã nghe thấu tiếng lòng của rất nhiều người, và cũng rất nhiều người thuật lại những kinh nghiệm đầy đau thương của mình trong cơn gian truân; Ta đã thấy rất nhiều người, trong hoàn cảnh khốc liệt nhất, vẫn không buông bỏ lòng trung thành của họ đối với Ta, và Ta đã thấy vô số người, khi bước đi trên con đường đầy đá sỏi, vẫn đấu tranh để tìm một lối thoát. Trong những hoàn cảnh ấy, họ chưa hề mở miệng than thở; kể cả khi không thể tìm thấy ánh sáng, họ phần nào trở nên thất vọng, nhưng họ chưa bao giờ phàn nàn dẫu chỉ một lời. Nhưng Ta cũng nghe thấy nhiều người thốt lên những lời rủa sả từ trong sâu thẳm tấm lòng họ, nguyền rủa trời và buộc tội đất, và Ta cũng đã thấy rất đông người chìm đắm trong tuyệt vọng giữa cơn khốn cùng, tự quăng mình đi như rác rưởi bị ném vào thùng rác, bị bao phủ bởi rác bẩn và bụi bặm. Ta đã nghe không biết bao nhiêu người cãi cọ với nhau, chỉ vì một sự thay đổi vị trí, thứ dẫn đến sự thay đổi diện mạo, từ đó dẫn tới thay đổi trong mối quan hệ của họ với những người xung quanh, kết quả là bạn bè không còn là bạn bè nữa mà trở thành kẻ thù, dùng miệng lưỡi để công kích nhau. Vô số người sử dụng lời Ta như những viên đạn trong khẩu súng máy, tấn công một cách vô thức vào người khác, cho đến khi thế giới loài người khắp nơi tràn ngập tiếng kêu náo động, phá hủy mọi sự tĩnh lặng thanh bình. May thay, điều này chỉ là hiện tại, nếu không, ai có thể hình dung được bao nhiêu người có lẽ đã thiệt mạng dưới sự tấn công không ngừng của những khẩu súng máy này.

Như lời Ta phán, và bắt nhịp với thực trạng của toàn nhân loại, vương quốc của Ta, từng bước từng bước, sẽ đến trái đất. Con người sẽ không còn giữ những suy nghĩ lo lắng, hay “để ý tới” người khác, hay “suy tính” cho chính mình. Và vì thế, những cuộc tranh cãi lôi thôi trên đất sẽ không còn nữa, và theo sự ban phát lời Ta, các loại “vũ khí” khác nhau của thời kỳ hiện đại cũng sẽ được rút lại. Con người sẽ trở lại hòa bình với nhau, tấm lòng của con người một lần nữa lại tỏa ra một tinh thần hòa hảo, chẳng còn ai phải thủ thế để chống lại một cuộc tấn công ngầm nữa. Cả nhân loại đã trở lại như bình thường và bắt đầu một cuộc sống mới. Sống trong môi trường mới, rất nhiều người nhìn xung quanh, cảm thấy như thể họ đang bước vào một thế giới hoàn toàn mới mẻ, và chính vì thế, họ không thể thích nghi ngay lập tức với môi trường hiện tại hay đi thẳng vào con đường đúng đắn. Và khi nói tới con người, đó chính là tình trạng “tâm muốn, nhưng xác thịt vẫn còn yếu”. Dù cho bản thân Ta chưa bao giờ, giống như con người, nếm thử sự cay đắng của nghịch cảnh, nhưng Ta biết rất rõ những khiếm khuyết của con người. Ta hiểu biết tường tận nhu cầu của con người, và Ta hoàn toàn biết rõ sự yếu đuối của con người. Chính vì lý do đó, Ta không cười nhạo những thiếu sót của con người; tùy theo những việc làm không đúng đắn của con người, Ta chỉ đưa ra một biện pháp “giáo huấn” phù hợp, để giúp con người trở về với con đường chính đáng, để rồi nhân loại không còn là những đứa trẻ mồ côi đi lang thang, mà trở thành những đứa trẻ được yêu thương trong một mái ấm. Tuy nhiên, những việc làm của Ta luôn có những nguyên tắc. Nếu loài người không muốn tận hưởng niềm hạnh phúc nơi Ta, thì tất cả những gì Ta có thể làm là chiều theo những ham muốn của họ và tống họ vào hố sâu không đáy. Vào lúc này, không một ai nên tiếp tục giữ sự trách than trong lòng mình nữa, mà nên nhìn thấy sự công chính của Ta trong những sắp đặt mà Ta đã thực hiện. Ta không buộc nhân loại phải yêu ta, và Ta cũng không hề phản đối nhân loại vì đã yêu Ta. Trong Ta là sự tự do hoàn toàn, sự giải thoát hoàn toàn. Dù cho vận mệnh của con người nằm trong tay Ta, nhưng Ta vẫn ban cho con người một ý chí tự do, không chịu sự kiểm soát của Ta. Theo cách này, con người sẽ không tự đưa mình vào các rắc rối vì những nguyên tắc cai trị của Ta, mà thay vào đó, họ sẽ nương dựa nơi sự khoan dung cao cả của Ta, mà được giải phóng. Và rất nhiều người, thay vì bị ràng buộc với Ta, họ đi tìm lối thoát riêng cho mình khi được giải phóng.

Ta luôn luôn dùng bàn tay rộng lượng để cai trị nhân loại, không bao giờ đặt ra những vấn đề không thể giải quyết, không bao giờ gây khó khăn cho bất cứ một ai; chẳng phải như vậy sao? Mặc dù rất rất nhiều người không hề yêu Ta, nhưng thay vì tức giận về thái độ đó, Ta đã ban cho con người sự tự do, cho phép họ được tự do đến mức để cho họ bơi trong biển đắng. Bởi vì nhân loại là con tàu không phải để tịch thu làm chiến lợi phẩm: dù con người đã thấy những phước lành mà Ta đang nắm giữ trong tay, nhưng họ chẳng hề muốn tận hưởng chúng, mà thay vào đó đón lấy tai họa từ tay của Sa-tan, và vì cớ đó tự để cho bản thân giống như “nguồn nuôi dưỡng” bị Sa-tan hút cạn. Tất nhiên, cũng có một số người đã chính mắt nhìn thấy sự sáng của Ta, chính vì vậy, mặc dù họ đang sống giữa thực tại mờ mịt, họ không vì sự mù mờ đó mà đánh mất đức tin vào sự sáng, mà cứ tiếp tục mò mẫm và tìm kiếm trong sương mù – mặc cho đó là một con đường rải đầy những chướng ngại vật. Khi con người nổi loạn chống lại Ta, Ta giáng cơn giận của Ta lên họ, và vì vậy con người có thể bị diệt vong bởi sự bất tuân của mình. Khi con người vâng lời Ta, Ta sẽ tiếp tục ẩn mình với họ và đồng thời đánh thức một tình yêu thương ở trong sâu thẳm lòng họ, một tình yêu thương không tìm kiếm sự lừa dối hay ngon ngọt mà là để cho Ta sự hài lòng. Đã quá nhiều lần, khi con người tìm cầu Ta, mà Ta lại nhắm mắt và giữ im lặng, để khiến cho đức tin thực sự của họ được bộc lộ ra. Nhưng khi Ta không lên tiếng, đức tin của con người thay đổi ngay tức khắc, và tất cả những gì Ta thấy là “hàng giả” của họ, bởi vì con người chưa bao giờ thật lòng yêu Ta. Chỉ khi nào Ta xuất hiện thì nhân loại mới tạo nên một màn diễn phi thường về “đức tin”; nhưng khi Ta ẩn mình trong nơi kín đáo của Ta, con người trở nên yếu đuối và ngã lòng, như thể họ lo sợ xúc phạm Ta, thậm chí còn có một số người, không nhìn thấy mặt Ta, lại đưa Ta vào “xử lý sâu sắc” và từ đó họ phủ nhận lẽ thật về sự tồn tại của Ta. Quá nhiều người đang vẫn cứ ở trong tình trạng này, quá nhiều người có tâm lý này. Nó không có gì hơn là sự ưa che đậy những gì bên trong bản thân của hết thảy con người. Chính vì điều này, họ ngần ngại chú ý tới sự khiếm khuyết của mình, và chỉ nghiến răng, che mặt thừa nhận lẽ thật trong lời của Ta.

Ngày 17 tháng 3 năm 1992

Trước: Chương 17

Tiếp theo: Chương 19

Bạn có muốn biết cách gột bỏ xiềng xích tội lỗi và được làm tinh sạch? Hãy liên hệ chúng tôi để tìm được lối đi đúng đắn.
Liên hệ với chúng tôi
Liên hệ với chúng tôi qua Messenger

Nội dung liên quan

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này