Nhận biết Đức Chúa Trời là cách để kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác

Mỗi người các ngươi nên xem xét lại cuộc đời tin vào Đức Chúa Trời của mình để xem khi theo đuổi Đức Chúa Trời, liệu ngươi có thật sự hiểu, thật sự lĩnh hội, và thật sự trở nên nhận biết Đức Chúa Trời hay không, liệu ngươi có thật sự biết Đức Chúa Trời có thái độ gì với những dạng người khác nhau, và liệu ngươi có thật sự hiểu Đức Chúa Trời đang làm gì trên ngươi và Đức Chúa Trời định nghĩa từng hành động của ngươi như thế nào. Đức Chúa Trời này, Đấng bên cạnh ngươi, chỉ lối cho sự tiến triển của ngươi, định đoạt số mệnh của ngươi, và cung cấp cho những nhu cầu của ngươi - khi suy xét tận tường, ngươi hiểu được bao nhiêu và ngươi thật sự biết được bao nhiêu về Ngài? Ngươi có biết Ngài làm gì trên ngươi mỗi ngày không? Ngươi có biết những nguyên tắc và mục đích mà Ngài làm căn cứ cho mọi hành động của Ngài không? Ngươi có biết Ngài hướng dẫn ngươi thế nào không? Ngươi có biết những phương tiện mà Ngài dùng để cung cấp cho ngươi không? Ngươi có biết những phương pháp mà Ngài dùng để lèo lái ngươi không? Ngươi có biết Ngài ao ước đạt được gì từ ngươi và ao ước đạt được gì trong ngươi không? Ngươi có biết thái độ của Ngài đối với đủ mọi cách hành xử của ngươi không? Ngươi có biết liệu mình có là một người yêu dấu của Ngài không? Ngươi có biết nguồn gốc sự hoan hỉ, giận dữ, đau khổ, và hân hoan của Ngài, những suy nghĩ và ý tưởng đằng sau chúng, và bản chất của Ngài không? Hơn hết, ngươi có biết Đức Chúa Trời mà ngươi tin này là dạng Đức Chúa Trời nào không? Có phải những câu hỏi này và những câu hỏi khác cùng loại là điều ngươi chưa bao giờ hiểu hay nghĩ về không? Khi theo đuổi niềm tin của mình vào Đức Chúa Trời, ngươi đã loại bỏ được những hiểu lầm của mình về Ngài bằng sự cảm kích và trải nghiệm thật sự lời Chúa chưa? Sau khi nhận lãnh sự sửa dạy và sửa phạt của Đức Chúa Trời, ngươi đã đạt được sự vâng lời và quan tâm thật sự chưa? Giữa sự trừng phạt và phán xét của Đức Chúa Trời, ngươi đã nhận biết được sự phản nghịch và bản chất sa-tan của con người và có được chút hiểu biết về sự thánh khiết của Đức Chúa Trời chưa? Dưới sự hướng dẫn và khai sáng của lời Chúa, ngươi đã bắt đầu có cách nhìn mới về sự sống chưa? Giữa sự thử thách mà Đức Chúa Trời gửi tới, ngươi đã cảm nhận được sự không khoan dung của Ngài đối với những sự xúc phạm của con người cũng như những gì Ngài yêu cầu ở ngươi và cách Ngài cứu rỗi ngươi chưa? Nếu ngươi không biết hiểu lầm Đức Chúa Trời là gì, hay cách loại bỏ sự hiểu lầm này, khi ấy có thể nói rằng ngươi chưa bao giờ đi vào sự thông công thật với Đức Chúa Trời và chưa bao giờ hiểu Đức Chúa trời, hoặc ít nhất có thể nói ngươi chưa bao giờ ao ước được hiểu Ngài. Nếu ngươi không biết sự sửa dạy và sửa phạt của Đức Chúa Trời là gì, vậy thì ngươi chắc chắn không biết sự vâng lời và quan tâm và gì, hay chí ít ngươi chưa bao giờ vâng lời hay quan tâm Đức Chúa Trời thật sự. Nếu ngươi chưa bao giờ trải nghiệm sự trừng phạt và phán xét của Đức Chúa Trời, vậy thì ngươi chắc chắn không biết sự thánh khiết của Ngài là gì, và ngươi thậm chí sẽ càng không rõ sự phản nghịch của con người là gì. Nếu ngươi chưa bao giờ thật sự có cái nhìn đúng về sự sống, hay một mục đích đúng trong cuộc sống, nhưng vẫn trong trạng thái bối rối và do dự về con đường tương lai của mình trong cuộc sống, thậm chí tới mức do dự tiến tới, vậy thì chắc hẳn ngươi chưa bao giờ thật sự nhận lãnh sự khai sáng và hướng dẫn của Đức Chúa Trời, và cũng có thể nói rằng ngươi chưa bao giờ thật sự được cung cấp hay bổ sung bởi lời Chúa. Nếu ngươi chưa trải qua sự thử thách của Đức Chúa Trời, vậy thì hiển nhiên ngươi chắc hẳn không biết sự không khoan dung của Đức Chúa Trời đối với những sự xúc phạm của con người là gì, ngươi cũng sẽ không hiểu Đức Chúa Trời yêu cầu điều gì cao nhất ở ngươi, và hơn hết, càng không hiểu công tác quản lý và cứu rỗi của Ngài là gì. Bất kể con người đã tin Đức Chúa Trời bao nhiêu năm, nếu họ chưa bao giờ trải nghiệm hay nhận thức bất cứ điều gì trong lời Chúa, vậy thì chắc chắn họ không đang đi trên con đường hướng tới sự cứu rỗi, đức tin của họ vào Đức Chúa Trời chắc chắn không có nội dung thật, kiến thức của họ về Đức Chúa Trời chắc chắn là con số không, và hiển nhiên họ hoàn toàn không biết tôn kính Đức Chúa Trời là gì.

Những của cải và hữu thể của Đức Chúa Trời, bản chất của Đức Chúa Trời, tâm tính Đức Chúa Trời - hết thảy đều được làm cho biết tới trong những lời của Ngài với nhân loại. Khi con người trải nghiệm lời Chúa thì trong quá trình thực hiện chúng, họ sẽ bắt đầu hiểu mục đích đằng sau những lời Đức Chúa Trời phán, hiểu nguồn gốc và bối cảnh của lời Chúa, hiểu và cảm kích tác dụng đã định của lời Chúa. Đối với nhân loại, đây là tất cả những điều mà con người phải trải nghiệm, nắm bắt, và tiếp cận để tiếp cận lẽ thật và sự sống, nắm bắt những ý định của Đức Chúa Trời, trở nên được chuyển hóa trong tâm tính của mình, và trở nên có thể vâng theo uy quyền và những sự sắp đặt của Đức Chúa Trời. Vào cùng lúc con người trải nghiệm, nắm bắt và tiếp cận những điều này, họ sẽ dần có được một sự hiểu biết về Đức Chúa Trời, và vào lúc này họ cũng sẽ có được những mức độ kiến thức khác nhau về Ngài. Sự hiểu biết và kiến thức này không đến từ điều gì đó mà con người đã tưởng tượng hay sáng tác ra, mà thay vào đó là từ những gì họ cảm kích, trải nghiệm, cảm nhận, và chứng thực bên trong mình. Chỉ sau khi cảm kích, trải nghiệm, cảm nhận và chứng thực những điều này, kiến thức của con người về Đức Chúa Trời mới có được nội dung, chỉ kiến thức mà họ có được lúc này là có thật, đích thực, chính xác, và quá trình này - quá trình có được sự hiểu biết và kiến thức đích thực về Đức Chúa Trời thông qua sự cảm kích, trải nghiệm, cảm nhận, và chứng thực lời Ngài - không khác với sự thông công thật sự giữa con người và Đức Chúa Trời. Giữa dạng thông công này, con người trở nên thật sự hiểu và lĩnh hội những ý định của Đức Chúa Trời, bắt đầu thật sự hiểu và biết những của cải và hữu thể của Đức Chúa Trời, bắt đầu thật sự hiểu và biết bản chất của Đức Chúa Trời, bắt đầu dần hiểu và biết tâm tính Đức Chúa Trời, đạt đến sự tin chắc, và định nghĩa đúng về thực tế của việc Đức Chúa Trời thống trị mọi sự tạo dựng, và có được sự liên quan độc lập và kiến thức về danh tính và vị trí của Đức Chúa Trời. Giữa dạng thông công này, con người từng bước một thay đổi những ý tưởng của mình về Đức Chúa Trời, không còn tưởng tượng Ngài từ hư không, hay chịu sự điều khiển của những hoài nghi của mình về Ngài, hay hiểu lầm Ngài, hay lên án Ngài, hay phán xét Ngài, hay ngờ vực Ngài. Do đó, con người sẽ có ít cuộc tranh luận với Đức Chúa Trời hơn, họ sẽ có ít mâu thuẫn với Đức Chúa Trời hơn, và họ sẽ có ít cơ hội phản nghịch Đức Chúa Trời hơn. Ngược lại, sự quan tâm và vâng lời của con người với Đức Chúa Trời sẽ phát triển lớn mạnh hơn, và sự tôn kính Đức Chúa Trời của họ sẽ trở nên thật hơn, cũng như sâu sắc hơn. Giữa dạng thông công này, con người sẽ không chỉ có được sự cung cấp lẽ thật và sự rửa tội cho sự sống, mà đồng thời họ cũng sẽ có được kiến thức thật về Đức Chúa Trời. Giữa dạng thông công này, con người sẽ không chỉ được chuyển hóa về tâm tính của mình và lãnh nhận sự cứu rỗi, mà đồng thời họ cũng sẽ có được sự tôn kính và thờ phượng thật sự của một hữu thể thọ tạo đối với Đức Chúa Trời. Có được dạng thông công này, đức tin của con người vào Đức Chúa Trời sẽ không còn là tờ giấy trắng, hay một lời hứa đầu môi chót lưỡi, hay dạng theo đuổi và sùng bái mù quáng; chỉ với dạng thông công này, sự sống của con người mới phát triển hướng đến sự chín chắn từng ngày, và chỉ lúc này tâm tính của họ mới dần trở nên được chuyển hóa, và đức tin của họ vào Đức Chúa Trời sẽ từng bước đi từ niềm tin mơ hồ và bất định sang sự vâng lời và chăm sóc đích thực, sang sự tôn kính thật sự, và khi theo đuổi Đức Chúa Trời, con người cũng sẽ dần tiến triển từ một lập trường thụ động sang chủ động, từ người bị tác động thành người chủ động hành động; chỉ với dạng thông công này, con người mới đến được sự hiểu biết và lĩnh hội thật sự về Đức Chúa Trời, kiến thức thật về Đức Chúa Trời. Bởi phần lớn mọi người chưa bao giờ bước vào sự thông công thật với Đức Chúa Trời, kiến thức của họ về Đức Chúa Trời dừng lại ở mức độ lý thuyết, ở mức độ câu chữ và học thuyết. Nói thế nghĩa là, phần lớn mọi người, dù đã tin Đức Chúa Trời bao nhiêu năm, thì trong chừng mực liên quan đến sự nhận biết Đức Chúa Trời, họ vẫn ở vị trí cũ giống như khi bắt đầu, vướng mắc với nền móng của những dạng thần phục truyền thống, với những đặc thù của màu sắc huyền thoại và mê tín phong kiến. Kiến thức của con người về Đức Chúa Trời có thể bị sa lầy ở điểm bắt đầu có nghĩa là nó thực tế không tồn tại. Ngoài sự quả quyết của con người về vị trí và danh tính của Đức Chúa Trời, đức tin của con người vào Đức Chúa Trời vẫn ở trạng thái bất định mơ hồ. Như vậy, con người có thể có được bao nhiêu sự tôn kính thật đối với Đức Chúa Trời?

Dù ngươi tin vào sự tồn tại của Ngài vững vàng như thế nào, điều này không thể thay cho kiến thức của ngươi về Đức Chúa Trời, cũng không thể thay cho sự tôn kính của ngươi đối với Đức Chúa Trời. Dù ngươi đã hưởng những phúc lành và ân điển của Ngài nhiều như thế nào, điều này không thể thay cho kiến thức của ngươi về Đức Chúa Trời. Dù ngươi sẵn lòng và hăng hái dâng hết mình và dành hết mình vì Ngài, điều này không thể thay cho kiến thức của ngươi về Đức Chúa Trời. Có lẽ ngươi đã trở nên quá quen với những lời Ngài phán, hay thậm chí thuộc lòng chúng và có thể đọc xuôi đọc ngược một mạch, nhưng điều này không thể thay cho kiến thức của ngươi về Đức Chúa Trời. Dù con người có chủ ý theo Đức Chúa Trời như thế nào, nếu họ chưa bao giờ có sự thông công đích thực với Đức Chúa Trời, hay có trải nghiệm đích thực về lời Chúa, vậy thì kiến thức của họ về Đức Chúa Trời sẽ không khác gì một khoảng trống tuyệt đối hay một ảo tưởng bất tận; với tất cả những điều mà ngươi có thể đã “chạm phải” với Đức Chúa Trời khi lướt qua, hoặc gặp Ngài mặt đối mặt, kiến thức của ngươi về Đức Chúa Trời vẫn là con số không, và sự tôn kính của ngươi dành cho Đức Chúa Trời không khá hơn một câu khẩu lệnh hay một lý tưởng rỗng tuếch.

Nhiều người giữ lời Chúa để đọc ngày qua ngày, thậm chí tới mức cẩn thận ghi nhớ tất cả các đoạn kinh điển trong đó như thể đó là tài sản quý giá nhất của họ, và ngoài ra còn rao giảng lời Chúa khắp nơi, cung cấp và trợ giúp những người khác bằng phương tiện là lời Ngài. Họ nghĩ rằng làm như vậy là làm chứng cho Đức Chúa Trời, làm chứng cho lời Ngài, rằng làm như vậy là theo cách của Đức Chúa Trời; họ nghĩ rằng làm như vậy là sống theo lời Chúa, rằng làm như vậy là đưa lời Ngài vào sự sống thật, rằng làm như vậy sẽ cho phép họ nhận được sự khen ngợi của Đức Chúa Trời, được cứu rỗi và hoàn thiện. Nhưng, ngay cả khi họ rao giảng lời Chúa, họ không bao giờ tuân theo lời Chúa trong thực hành, hay cố làm cho bản thân sống theo những gì được tiết lộ trong lời Chúa. Thay vào đó, họ dùng lời Chúa để có được sự quý mến và tin tưởng của những người khác bằng thủ đoạn gian trá, để bước vào sự quản lý tự thân mình, để biển thủ và cướp đi vinh quang của Đức Chúa Trời. Một cách hão huyền, họ hy vọng sử dụng cơ hội có được bằng cách loan truyền lời Chúa để được thưởng bởi công tác của Đức Chúa Trời và sự khen ngợi của Ngài. Bao nhiêu năm đã trôi qua, nhưng những người này không chỉ không thể kiếm được sự khen ngợi của Đức Chúa Trời trong quá trình rao giảng lời Chúa, và họ không chỉ không thể khám phá con đường mà họ nên theo trong quá trình làm chứng cho lời Chúa, và họ không chỉ không trợ giúp hay cung cấp cho bản thân trong quá trình cung cấp và trợ giúp những người khác bằng phương tiện là lời Chúa, và họ không chỉ không thể nhận biết Đức Chúa Trời, hay đánh thức sự tôn kính đích thực trong bản thân họ đối với Đức Chúa Trời, trong quá trình thực hiện hết thảy những điều này; mà trái lại, những sự hiểu lầm của họ về Đức Chúa Trời ngày càng sâu hơn, sự không tin của họ với Ngài càng trầm trọng hơn, và những sự tưởng tượng của họ về Ngài càng cường điệu hơn. Được cung cấp và hướng dẫn bởi những lý thuyết về lời Chúa, họ trông như thể họ hoàn toàn làm chủ tình hình, như thể ra sức vận dụng các kỹ năng của họ một cách dễ dàng, như thể họ đã tìm thấy mục đích trong cuộc sống, sứ mệnh của họ, và như thể họ đã giành được sự sống mới và được cứu rỗi, như thể, với những lời của Đức Chúa Trời vanh vách phát ra từ miệng lưỡi, họ đã có được lối vào lẽ thật, nắm bắt được những ý định của Đức Chúa Trời, và khám phá con đường nhận biết Đức Chúa Trời, như thể, trong quá trình rao giảng lời Chúa, họ thường đối diện với Đức Chúa Trời. Ngoài ra, họ thường “xúc động” đến phát khóc, và, thường được dẫn dắt bởi “Đức Chúa Trời” trong lời Chúa, họ trông như liên tục nắm bắt được ước muốn tha thiết và ý tốt của Ngài, và đồng thời nắm bắt được sự cứu rỗi con người của Đức Chúa Trời và việc quản lý của Ngài, trở nên nhận biết bản chất của Ngài, và hiểu tâm tính công chính của Ngài. Dựa trên nền tảng này, họ dường như càng tin vững vàng hơn vào sự tồn tại của Đức Chúa Trời, biết rõ hơn về trạng thái cao quý của Ngài, và cảm nhận sâu hơn sự quyền uy và siêu nghiệm của Ngài. Chìm trong kiến thức hời hợt về lời Chúa, trông có vẻ như đức tin của họ đã phát triển, quyết tâm chịu khổ của họ đã được củng cố, và kiến thức của họ về Đức Chúa Trời đã sâu xa hơn. Họ ít nhận biết rằng, cho đến khi họ thật sự trải nghiệm lời Chúa, toàn bộ kiến thức của họ về Đức Chúa Trời và những ý tưởng của họ về Ngài đều phát xuất từ trí tưởng tượng và sự phỏng đoán theo mong muốn của họ. Đức tin của họ sẽ không qua được bất kỳ dạng kiểm tra nào từ Đức Chúa Trời, cái gọi là tinh thần và vóc giạc của họ sẽ đơn thuần không qua được sự thử thách và kiểm nghiệm của Đức Chúa Trời, quyết tâm của họ chỉ là một lâu đài xây trên cát, và cái gọi là kiến thực của họ về Đức Chúa Trời cũng chẳng khác nào chuyện bịa đặt trong trí tưởng tượng của họ. Trên thực tế, những người này, những người đã đặt rất nhiều nỗ lực vào lời Chúa, chưa từng nhận ra đức tin thật sự là gì, sự vâng lời thật sự là gì, sự quan tâm thật sự là gì, hay kiến thức thật sự về Đức Chúa Trời là gì. Họ lấy lý thuyết, trí tưởng tượng, kiến thức, năng khiếu, truyền thống, sự mê tín, và thậm chí những giá trị đạo đức của con người, biến chúng thành “vốn đầu tư” và “vũ khí quân sự” để tin vào Đức Chúa Trời và theo đuổi Ngài, thậm chí biến chúng thành những nền tảng của niềm tin của họ vào Đức Chúa Trời và sự theo đuổi Ngài. Đồng thời, họ cũng lấy vốn và vũ khí này và biến chúng thành bùa phép để nhận biết Đức Chúa Trời, để gặp và tranh luận với sự kiểm nghiệm, thử thách, trừng phạt, và phán xét của Đức Chúa Trời. Cuối cùng, điều họ có được vẫn không bao gồm gì cả ngoài những kết luận về Đức Chúa Trời chìm ngập trong ý nghĩa tôn giáo, trong sự mê tín phong kiến, và trong tất cả những điều lãng mạn, lố bịch, khó hiểu, và cách nhận biết và định nghĩa Đức Chúa Trời của họ được ghi dấu trong cùng một khuôn khổ như của những người chỉ tin vào Trời Cao, hay Ông Trời, trong khi tính thực tế của Đức Chúa Trời, bản chất của Ngài, tâm tính của Ngài, những của cải và hữu thể của Ngài, cùng nhiều nữa - hết thảy đều liên quan tới chính Đức Chúa Trời thật - là những điều mà sự nhận biết của họ đã không nắm bắt được, lại hoàn toàn không liên quan và thậm chí đối lập. Theo cách này, mặc dù họ sống dưới sự cung cấp và nuôi dưỡng của lời Chúa, họ vẫn không thể thật sự đi con đường kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác. Nguyên nhân thật sự cho điều này là họ chưa bao giờ trở nên quen với Đức Chúa trời, họ cũng chưa bao giờ có sự liên hệ hay thông công đích thực với Ngài, và do đó họ không thể đến được sự hiểu biết qua lại với Đức Chúa Trời, hay đánh thức trong họ niềm tin, sự theo đuổi, hay thờ phượng đích thực đối với Đức Chúa Trời. Việc bởi thế mà họ xem xét lời Chúa, bởi thế họ xem xét đến Chúa - góc độ và thái độ này đã khiến họ quay về tay trắng từ những nỗ lực của mình, đã khiến họ không bao giờ có thể đi trên con đường kính sợ Đức Chúa trời và lánh khỏi điều ác đời đời. Mục tiêu mà họ đang nhắm tới, và đường hướng mà họ đang đi, biểu thị rằng họ đời đời là kẻ thù của Đức Chúa Trời, và rằng họ đời đời sẽ không bao giờ có thể nhận lãnh sự cứu rỗi.

Nếu, trong trường hợp một người đã theo Đức Chúa Trời nhiều năm và đã hưởng sự cung cấp của lời Ngài trong nhiều năm, thì về bản chất, định nghĩa của họ về Đức Chúa Trời sẽ giống như định nghĩa của người nằm phủ phục sùng kính trước các tượng thần, khi đó điều này sẽ ám chỉ rằng người này chưa đạt đến thực tế của lời Chúa. Đây là vì người này đơn thuần chưa bước vào thực tế của lời Chúa, và vì lý do này, thực tế, lẽ thật, những ý định, và những yêu cầu đối với nhân loại, toàn bộ những điều vốn có trong lời Chúa, không hề có chút liên hệ gì với người này. Nói thế nghĩa là, dù con người có làm việc cật lực thế nào trên ý nghĩa bề mặt của lời Chúa thì tất cả đều vô ích: Bởi vì điều mà họ theo đuổi là lời nói đơn thuần, điều họ nhận được cũng sẽ là lời nói đơn thuần. Dù những lời Đức Chúa Trời phán là gì, ở bề ngoài, đơn giản hay trừu tượng, tất cả đều là lẽ thật không thể thiếu đối với con người khi họ bước vào sự sống; chúng là nguồn nước sự sống cho phép họ tồn vong cả linh hồn lẫn xác thịt. Chúng cung cấp những gì con người cần để tiếp tục sống; giáo lý và tín điều để tiến hành cuộc sống hàng ngày; con đường, mục tiêu, và phương hướng mà con người phải vượt qua để nhận lãnh sự cứu rỗi; mọi lẽ thật mà con người phải sở hữu như một hữu thể thọ tạo trước Đức Chúa Trời; và mọi lẽ thật về cách con người vâng lời và thờ phượng Đức Chúa Trời. Chúng là sự đảm bảo cho sự sống còn của con người, chúng là bánh hàng ngày của con người, và chúng cũng là sự hỗ trợ vững vàng cho phép con người mạnh mẽ và đứng lên. Chúng phong phú trong thực tế của lẽ thật về nhân tính thông thường bởi vì nó được sống theo bởi loài người thọ tạo, phong phú trong lẽ thật mà nhân loại dùng để thoát khỏi sự bại hoại và tránh được những mưu chước của Sa-tan, phong phú trong sự giảng dạy, thúc đẩy, khuyến khích, và an ủi không ngừng mà Đấng Tạo Hóa ban cho loài người thọ tạo. Chúng là đèn hiệu hướng dẫn và khai sáng con người để hiểu mọi điều tích cực, là sự bảo đảm rằng con người sẽ sống và trở nên sở hữu tất cả mọi điều công chính và thiện lành, tiêu chuẩn mà qua đó con người, các sự kiện, và đối tượng được đo lường, và cũng là điểm đánh dấu điều hướng để đưa con người đến sự cứu rỗi và con đường của ánh sáng. Chỉ trong trải nghiệm thực về lời Chúa, con người mới được cung cấp lẽ thật và sự sống; chỉ ở đây con người mới trở nên hiểu nhân tính thông thường là gì, sự sống đầy ý nghĩa là gì, hữu thể thọ tạo đích thực là gì, sự vâng lời Đức Chúa Trời thực sự là gì; chỉ ở đây con người mới bắt đầu hiểu mình nên quan tâm đến Đức Chúa Trời như thế nào, hoàn thành phận sự của một hữu thể thọ tạo như thế nào, và sở hữu biểu hiện của một con người thật như thế nào; chỉ ở đây con người mới hiểu được ý nghĩa của đức tin đích thực và thờ phượng đích thực; chỉ ở đây con người mới hiểu ai là Đấng Thống Trị của trời đất và muôn vật; chỉ ở đây con người mới bắt đầu hiểu phương tiện mà Đấng là Chủ của toàn bộ sự tạo dựng dùng để cai trị, dẫn dắt, và cung cấp cho sự tạo dựng; và chỉ ở đây con người mới bắt đầu hiểu và nắm bắt được phương tiện mà Đấng là Chủ của mọi sự tạo dựng tồn tại, trở nên hiển lộ, và hoạt động… Khi tách rời với trải nghiệm thực về lời Chúa, con người không có kiến thức hay sự hiểu thấu thật sự lời Chúa và lẽ thật. Một người như thế là một cái xác sống rành rành, một cái vỏ không, và mọi kiến thức liên quan đến Đấng Tạo Hóa đều không có chút liên quan gì đến họ. Trong mắt Đức Chúa Trời, một người như thế không bao giờ tin vào Ngài, cũng không bao giờ theo Ngài, và do vậy Đức Chúa Trời không công nhận họ là người tin Ngài hay người theo Ngài, càng không là một hữu thể thọ tạo đích thực.

Một hữu thể thọ tạo đích thực phải biết Đấng Tạo Hóa là ai, sự tạo dựng con người để làm gì, thực hiện những trách nhiệm của một hữu thể thọ tạo như thế nào, và thờ phượng Chúa của mọi sự tạo dựng như thế nào, phải hiểu, nắm bắt, nhận biết và quan tâm đến những ý định, mong muốn, và yêu cầu của Đấng Tạo Hóa, và phải hành động theo cách thức của Đấng Tạo Hóa - kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác.

Kính sợ Đức Chúa Trời là gì? Và người ta có thể lánh khỏi điều ác như thế nào?

“Kính sợ Đức Chúa Trời” không có nghĩa là khiếp đảm và ghê sợ, cũng không lẩn tránh, cũng không giữ khoảng cách, cũng không sùng bái hay mê tín. Thay vào đó, đó là sự ngưỡng mộ, kính mến, tin cậy, hiểu, quan tâm, vâng lời, hiến dâng, yêu thương, cũng như thờ phượng, đền đáp và quy phục không điều kiện và không kêu ca. Không có kiến thức đích thực về Đức Chúa Trời, con người sẽ không có sự ngưỡng mộ đích thực, sự tin cậy đích thực, sự hiểu đích thực, sự quan tâm hay vâng lời đích thực, mà chỉ khiếp sợ và khó chịu, chỉ hoài nghi, hiểu lầm, thoái thác, và lẩn tránh; không có kiến thức đích thực về Đức Chúa Trời, con người sẽ không có sự hiến dâng và đền đáp đích thực; không có kiến thức đích thực về Đức Chúa Trời, con người sẽ không có sự thờ phượng và quy phục đích thực, chỉ sùng bái và mê tín mù quáng; không có kiến thức đích thực về Đức Chúa Trời, con người không thể hành động theo cách của Đức Chúa Trời, hay kính sợ Đức Chúa Trời, hay lánh khỏi điều ác. Trái lại, mọi hành động và hành vi mà con người gắn kết sẽ đầy sự phản nghịch và bất chấp, với những sự quy tội phỉ báng và những sự phán xét vu khống về Ngài, và với điều ác trái với lẽ thật và ý nghĩa thật của lời Chúa.

Một khi con người có sự tin cậy đích thực ở Đức Chúa Trời, họ sẽ thật sự theo Ngài và nương tựa vào Ngài; chỉ với sự tin cậy và nương tựa thật sự vào Đức Chúa Trời mà con người mới có thể có sự hiểu biết và lĩnh hội đích thực; đi cùng với sự lĩnh hội thật sự về Đức Chúa Trời là sự quan tâm thật sự dành cho Ngài; chỉ với sự quan tâm thật sự dành cho Đức Chúa Trời mà con người mới có được sự vâng lời đích thực; chỉ với sự vâng lời đích thực với Đức Chúa Trời mà con người mới có được sự hiến dâng đích thực; chỉ có sự hiến dâng đích thực với Đức Chúa Trời mà con người mới có được sự đền đáp vô điều kiện và không than van; chỉ với sự tin cậy và nương tựa đích thực, sự hiểu và quan tâm đích thực, sự vâng lời đích thực, sự hiến dâng và đền đáp đích thực mà con người mới thật sự hiểu tâm tính và bản chất Đức Chúa Trời, và biết danh tính của Đấng Tạo Hóa; chỉ khi thật sự nhận biết Đấng Tạo Hóa, con người mới có thể đánh thức sự thờ phượng và quy phục đích thực bên trong mình; chỉ khi họ có sự thờ phượng và quy phục thật sự với Đấng Tạo Hóa, con người mới có thể thật sự đặt những cách thức tà ác của mình sang một bên, nghĩa là lánh khỏi điều ác.

Điều này cấu thành toàn bộ quá trình “kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác”, và cũng là nội dung trong toàn bộ sự kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác, cũng như con đường phải đi qua để đến được sự kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác.

Việc “Kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác” và việc nhận biết Đức Chúa Trời được kết nối khắng khít bởi rất nhiều sợi dây, và mối liên kết giữa chúng là hiển nhiên. Nếu người ta muốn đạt tới sự lánh khỏi điều ác, trước tiên người ta phải có sự kính sợ thật với Đức Chúa Trời; nếu người ta muốn đạt tới sự kính sợ thật với Đức Chúa Trời, trước tiên người ta phải có được kiến thức thật về Đức Chúa Trời; nếu người ta muốn đạt tới kiến thức về Đức Chúa Trời, trước tiên người ta phải trải nghiệm lời Chúa, bước vào thực tế của lời Chúa, trải nghiệm sự sửa phạt và sửa dạy của Đức Chúa Trời, sự trừng phạt và phán xét của Ngài; nếu người ta muốn trải nghiệm lời Chúa, trước tiên người ta phải đến đối diện với lời Chúa, đến đối diện với Chúa, và xin Chúa ban cơ hội để trải nghiệm lời Chúa dưới thể thức của mọi dạng môi trường liên quan đến con người, sự kiện, và đối tượng; nếu người ta ao ước đến đối diện với Đức Chúa Trời và với lời Chúa, trước hết người ta phải sở hữu một tấm lòng giản dị và chân thật, sự sẵn sàng chấp nhận lẽ thật, ý chí chịu đau khổ, quyết tâm và sự dũng cảm để lánh khỏi điều ác, và khát vọng trở thành hữu thể thọ tạo đích thực… Theo cách này, đi tới từng bước, ngươi sẽ đến gần Đức Chúa Trời hơn bao giờ hết, lòng ngươi sẽ thanh khiết hơn bao giờ hết, và cùng với kiến thức của ngươi về Đức Chúa Trời, sự sống của ngươi và giá trị của việc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết và sáng chói hơn bao giờ hết. Cho đến một ngày, ngươi sẽ cảm nhận rằng Đấng Tạo Hóa không còn là bí ẩn, rằng Đấng Tạo Hóa chưa bao giờ ẩn giấu khỏi ngươi, rằng Đấng Tạo Hóa chưa bao giờ giấu mặt Ngài khỏi ngươi, rằng Đấng Tạo Hóa hoàn toàn không xa ngươi, rằng Đấng Tạo Hóa không còn là Đấng ngươi liên tục khao khát trong những ý nghĩ của mình mà không thể với tới bằng những cảm nhận của mình, rằng Ngài thật sự và đích thực đang đứng bảo vệ bên trái và bên phải ngươi, cung cấp cho sự sống của ngươi, và kiểm soát vận mệnh ngươi. Ngài không ở chân trời xa xăm, Ngài cũng không ẩn mình xa trên những đám mây. Ngài ở ngay bên cạnh ngươi, điều khiển hết thảy ngươi, Ngài là tất cả những gì ngươi có, và Ngài là điều duy nhất ngươi có. Một Đức Chúa Trời như thế cho phép ngươi yêu Ngài từ tấm lòng, bám lấy Ngài, ôm sát Ngài, ngưỡng mộ Ngài, sợ mất Ngài, và không sẵn lòng từ bỏ Ngài nữa, không vâng lời Ngài nữa, hay lảng tránh Ngài hoặc giữ khoảng cách với Ngài nữa. Tất cả những gì ngươi muốn là quan tâm đến Ngài, vâng lời Ngài, đền đáp tất cả những gì Ngài ban cho ngươi, và quy phục sự thống trị của Ngài. Ngươi không còn từ chối được hướng dẫn, cung cấp, theo dõi, và gìn giữ bởi Ngài, không còn từ chối những gì Ngài sai khiến và ra lệnh cho ngươi. Tất cả những gì ngươi muốn là theo Ngài, đi bên phải hay bên trái Ngài, tất cả những gì ngươi muốn là chấp nhận Ngài như sự sống chỉ một và duy nhất của mình, chấp nhận Ngài như Chúa chỉ một và duy nhất của mình, Đức Chúa Trời chỉ một và duy nhất của mình.

18 tháng 8 năm 2014

Trước: Các kinh nghiệm của Phi-e-rơ: Hiểu biết của ông về sự phán xét và sửa phạt

Tiếp theo: Chính Đức Chúa Trời, Đấng duy nhất III

Bạn có muốn biết cách gột bỏ xiềng xích tội lỗi và được làm tinh sạch? Hãy liên hệ chúng tôi để tìm được lối đi đúng đắn.
Liên hệ với chúng tôi
Liên hệ với chúng tôi qua Messenger

Nội dung liên quan

Làm sao để hiểu biết thực tại

Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời thực tế: Tất cả các công tác của Ngài đều thực tế, tất cả những lời Ngài nói đều thực tế, và tất cả những...

Ngươi hiểu gì về Đức Chúa Trời?

Từ lâu con người đã tin vào Đức Chúa Trời, nhưng hầu hết họ lại không hiểu từ “Đức Chúa Trời” có nghĩa gì, và chỉ theo trong hoang mang. Họ...

Phi-e-rơ biết Jêsus bằng cách nào

Trong thời gian Phi-e-rơ ở cùng với Jêsus, ông đã thấy nhiều đặc tính đáng mến của Jêsus, nhiều khía cạnh đáng để noi theo và nhiều khía...

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này