Chỉ những ai nhận biết Đức Chúa Trời mới có thể làm chứng cho Chúa

Tin vào Đức Chúa Trời và nhận biết Đức Chúa Trời là luật pháp của Thiên đàng và nguyên tắc của trần gian, và ngày nay—trong một thời đại mà Đức Chúa Trời nhập thể đang đích thân thực hiện công tác của Ngài—là một thời điểm đặc biệt tốt để nhận biết Chúa. Việc làm hài lòng Đức Chúa Trời là điều đạt được bằng cách xây dựng trên nền tảng của sự hiểu biết ý Chúa, và để hiểu được ý Chúa, cần phải có một số kiến thức về Chúa. Kiến thức về Đức Chúa Trời này là khải tượng mà một người tin Chúa phải có; nó là nền tảng cho niềm tin vào Chúa của con người. Thiếu kiến thức này, niềm tin vào Chúa của con người sẽ tồn tại trong một trạng thái mơ hồ, giữa lý thuyết trống rỗng. Ngay cả khi những người như thế này quyết tâm theo Chúa, họ cũng sẽ chẳng đạt được điều gì. Tất cả những ai không đạt được điều gì trong dòng chảy này là những kẻ sẽ bị loại bỏ—họ đều là những kẻ ăn bám. Bất kỳ bước nào trong công tác của Chúa mà ngươi trải nghiệm, ngươi nên được kèm theo một khải tượng vĩ đại. Nếu không, ngươi sẽ khó chấp nhận từng bước của công tác mới, vì công tác mới của Chúa nằm ngoài khả năng tưởng tượng của con người, và nằm ngoài giới hạn của quan niệm con người. Và vì vậy, nếu thiếu người chăn để chăm sóc con người, nếu thiếu người chăn để tham gia vào sự thông công về các khải tượng, thì con người không có khả năng chấp nhận công tác mới này. Nếu con người không thể nhận được các khải tượng, thì họ không thể nhận được công tác mới của Chúa, và nếu con người không thể vâng theo công tác mới của Chúa, thì con người sẽ không thể hiểu được ý Chúa, và vì vậy kiến thức về Chúa của họ sẽ chẳng là gì cả. Trước khi con người thực hiện lời Chúa, họ phải biết lời Chúa, nghĩa là họ phải hiểu ý Chúa; chỉ bằg cách này thì lời Chúa mới có thể được thực hiện một cách chính xác và phù hợp với ý Chúa. Đây là điều mà tất cả những ai tìm kiếm lẽ thật phải sở hữu, và đó cũng là quá trình mà tất cả những ai cố gắng để nhận biết Chúa phải trải qua. Quá trình nhận biết lời Chúa là quá trình nhận biết Đức Chúa Trời, và cũng là quá trình nhận biết công tác của Chúa. Và vì vậy, việc nhận biết các khải tượng không chỉ đề cập đến việc nhận biết nhân tính của Đức Chúa Trời nhập thể, mà còn bao gồm cả việc nhận biết lời và công tác của Chúa. Từ lời của Chúa, mọi người hiểu được ý Chúa, và từ công tác của Chúa, họ biết được tâm tính của Chúa và biết được Chúa là gì. Niềm tin vào Chúa là bước đầu tiên để nhận biết Chúa. Quá trình tiến lên từ niềm tin ban đầu này vào Chúa cho đến niềm tin sâu sắc nhất vào Ngài là quá trình nhận biết Chúa, và là quá trình trải nghiệm công tác của Chúa. Nếu ngươi chỉ tin vào Đức Chúa Trời vì lợi ích của việc tin vào Chúa, chứ không phải vì lợi ích của việc nhận biết Ngài, thì đức tin của ngươi không thực tế, và đức tin của ngươi không thể trở nên thuần khiết—điều này là chắc chắn. Nếu trong quá trình trải nghiệm công tác của Chúa, con người dần dần biết đến Chúa, thì tâm tính của họ sẽ dần thay đổi, và niềm tin của họ sẽ càng trở nên chân thật. Theo cách này, khi con người đạt được thành công trong niềm tin của mình vào Chúa thì họ sẽ hoàn toàn có được Chúa. Lý do khiến Đức Chúa Trời đã nỗ lực nhiều đến vậy để trở nên xác thịt lần thứ hai nhằm đích thân thực hiện công tác của Ngài là hầu cho con người có thể nhận biết Ngài và nhìn thấy Ngài. Nhận biết Chúa[a] là hiệu quả cuối cùng phải đạt được khi công tác của Đức Chúa Trời kết thúc; đó là yêu cầu cuối cùng mà Chúa đưa ra cho nhân loại. Lý do Ngài làm điều này là vì lời chứng cuối cùng của Ngài; chính vì để cho con người cuối cùng có thể hoàn toàn hướng về Ngài mà Ngài thực hiện công tác này. Con người chỉ có thể trở nên yêu Chúa bằng cách nhận biết Chúa, và để yêu Chúa thì họ phải nhận biết Chúa. Bất kể họ tìm kiếm như thế nào, hoặc họ cố gắng để đạt được những gì, họ phải có thể đạt được kiến thức về Chúa. Chỉ bằng cách này thì con người mới có thể làm thỏa lòng Đức Chúa Trời. Chỉ bằng cách nhận biết Chúa thì con người mới có thể có đức tin thật vào Chúa, và chỉ bằng cách nhận biết Chúa thì họ mới có thể thực sự tôn kính và vâng lời Chúa. Những người không nhận biết Chúa sẽ không bao giờ đạt đến sự vâng lời và tôn kính Chúa thực sự. Việc nhận biết Đức Chúa Trời bao gồm việc nhận biết tâm tính của Ngài, hiểu ý muốn của Ngài, và biết Ngài là gì. Tuy nhiên, cho dù người ta nhận biết khía cạnh nào, thì mỗi khía cạnh đều yêu cầu con người phải trả giá, và đòi hỏi ý chí để vâng lời, nếu thiếu những điều này thì sẽ không ai có thể tiếp tục đi theo cho đến cuối cùng được. Công tác của Đức Chúa Trời quá mâu thuẫn với các quan niệm của con người, tâm tính của Chúa và bản chất của Chúa quá khó để con người nhận biết được, và tất cả những gì Chúa phán và làm đều quá khó hiểu đối với con người: Nếu con người muốn đi theo Chúa mà không sẵn sàng vâng lời Ngài, thì con người sẽ chẳng đạt được điều gì cả. Từ khi sáng thế cho đến ngày nay, Đức Chúa Trời đã thực hiện nhiều công tác khó hiểu đối với con người và con người đã thấy khó mà chấp nhận, và Chúa đã phán nhiều điều khiến cho các quan niệm của con người khó hàn gắn được. Nhưng Ngài chưa bao giờ ngừng công tác của Ngài vì con người có quá nhiều khó khăn; thay vào đó, Ngài đã tiếp tục làm việc và phán bảo, và mặc dù rất nhiều “người lính” đã ngã xuống bên vệ đường, nhưng Ngài vẫn đang làm công tác của mình, và tiếp tục không ngừng để lựa chọn hết nhóm người này đến nhóm người khác, là những người sẵn sàng quy phục công tác mới của Ngài. Ngài không thương hại cho “những anh hùng” đã ngã xuống ấy, và thay vào đó lại trân trọng những người chấp nhận công tác và những lời mới của Ngài. Nhưng Ngài làm việc theo cách này, từng bước một, nhằm mục đích gì? Tại sao Ngài luôn loại bỏ một số người và lựa chọn những người khác? Tại sao Ngài luôn sử dụng phương pháp như vậy? Mục đích công tác của Ngài là để cho con người nhận biết Ngài, và do đó được Ngài thu nhận. Nguyên tắc trong công tác của Ngài là làm việc trên những người có thể quy phục công tác Ngài làm ngày nay, và không làm việc trên những người quy phục công tác Ngài đã làm trong quá khứ nhưng lại phản đối công tác Ngài làm ngày nay. Đây là lý do tại sao Ngài đã loại bỏ rất nhiều người.

Những tác động của bài học về việc nhận biết Đức Chúa Trời không thể đạt được trong một hoặc hai ngày: Con người phải tích lũy kinh nghiệm, chịu khổ, và đạt được sự quy phục thực sự. Trước hết, hãy bắt đầu từ công tác và những lời của Chúa. Ngươi bắt buộc phải hiểu những gì được bao gồm trong kiến thức về Đức Chúa Trời, làm thế nào để đạt được kiến thức này, và làm thế nào để thấy Chúa qua những kinh nghiệm của ngươi. Đây là điều mà mọi người phải làm khi họ chưa biết Chúa. Không ai có thể nắm bắt được công tác và những lời của Chúa một cách nhanh chóng, và không ai có thể đạt được toàn bộ kiến thức về Chúa trong một thời gian ngắn. Có một quá trình trải nghiệm cần thiết, nếu thiếu nó thì sẽ không ai có thể biết Chúa hoặc đi theo Ngài một cách chân thành được. Đức Chúa Trời càng làm nhiều việc thì con người càng biết nhiều về Ngài. Công tác của Chúa càng mâu thuẫn với các quan niệm của con người thì kiến thức của con người về Ngài càng được đổi mới và đào sâu hơn. Nếu công tác của Đức Chúa Trời cứ mãi cố định và không thay đổi thì con người sẽ không có nhiều kiến thức về Ngài. Giữa lúc sáng thế và hiện tại, những gì Đức Chúa Trời đã làm trong Thời đại Luật pháp, những gì Ngài đã làm trong Thời đại Ân điển, và những gì Ngài làm trong Thời đại Vương quốc: các ngươi phải thật rõ ràng về những khải tượng này. Các ngươi phải nhận biết công tác của Đức Chúa Trời. Chỉ sau khi đi theo Jêsus, Phi-e-rơ mới dần dần nhận biết về phần lớn công tác mà Thần đã làm qua Jêsus. Người đã nói rằng: “Việc dựa vào những kinh nghiệm của con người là không đủ để đạt được kiến thức trọn vẹn; phải có nhiều điều mới từ công tác của Đức Chúa Trời để giúp chúng ta nhận biết Ngài.” Ban đầu, Phi-e-rơ đã tin rằng Jêsus là một người được Đức Chúa Trời sai đến, giống như một sứ đồ, và người đã không xem Jêsus là Đấng Christ. Vào lúc này, khi người bắt đầu đi theo Jêsus, Jêsus đã hỏi người rằng: “Hỡi Si-môn, con trai của Giô-na, ngươi sẽ theo Ta chứ?” Phi-e-rơ thưa rằng: “Tôi phải đi theo người được Cha trên trời sai đến. Tôi phải công nhận người được Đức Thánh Linh lựa chọn. Tôi sẽ đi theo Ngài.” Từ những lời của người, có thể thấy rằng Phi-e-rơ đơn giản là đã không có kiến thức về Jêsus; người đã trải nghiệm những lời của Đức Chúa Trời, đã tự đối phó với bản thân, và đã chịu đựng gian khổ vì Đức Chúa Trời, nhưng người đã không có kiến thức về công tác của Đức Chúa Trời. Sau một thời gian trải nghiệm, Phi-e-rơ đã thấy nơi Jêsus nhiều việc làm của Đức Chúa Trời, người đã thấy sự đáng yêu của Đức Chúa Trời, và người đã thấy nhiều điều về hữu thể của Đức Chúa Trời qua Jêsus. Người cũng đã thấy rằng những lời Jêsus đã phán không thể được nói ra bởi con người, và công việc mà Jêsus đã làm không thể được thực hiện bởi con người. Hơn nữa, qua những lời phán và hành động của Jêsus, Phi-e-rơ đã thấy nhiều sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời và nhiều công việc của một bản chất thần linh. Qua những trải nghiệm của mình, người đã không chỉ đơn thuần nhận biết được chính mình, mà còn chú ý kỹ càng đến mọi hành động của Jêsus, từ đó người đã phát hiện ra nhiều điều mới; cụ thể là, có nhiều sự bày tỏ của Đức Chúa Trời thực tế trong công tác mà Đức Chúa Trời đã làm qua Jêsus, và Jêsus khác với một người bình thường ở những lời Ngài phán và những hành động Ngài làm, cũng như cách Ngài chăn dắt các hội thánh và công tác mà Ngài thực hiện. Và vì thế, Phi-e-rơ đã học được từ Jêsus nhiều bài học mà người cần phải học, và vào lúc Jêsus sắp bị đóng đinh trên thập tự giá, người đã đạt được một lượng kiến thức nhất định về Jêsus—kiến thức đã trở thành nền tảng cho lòng trung thành trọn đời của người với Jêsus và cho sự chịu đóng đinh ngược của người vì Chúa. Mặc dù ban đầu người đã sở hữu một số quan niệm và đã không có kiến thức rõ ràng về Jêsus, những điều như vậy chắc chắn là một phần của con người bại hoại. Khi Jêsus sắp rời khỏi, Ngài đã bảo Phi-e-rơ rằng sự đóng đinh trên thập tự giá của Ngài là công tác mà Ngài đã đến để thực hiện: Điều cần thiết là Ngài phải bị thời đại từ bỏ, và thời đại xưa cũ và bất khiết này phải đóng đinh Ngài trên thập tự giá; Ngài đã đến để hoàn thành công tác cứu chuộc, và khi đã hoàn thành xong công tác này, chức vụ của Ngài sẽ chấm dứt. Nghe điều này, Phi-e-rơ trĩu nặng đau buồn, và càng trở nên gắn bó hơn với Jêsus. Khi Jêsus bị đóng đinh trên thập tự giá, Phi-e-rơ đã lặng lẽ khóc một cách cay đắng. Trước đó, người đã hỏi Jêsus: “Lạy Chúa! Ngài phán rằng Ngài sẽ bị đóng đinh. Sau khi Ngài đi rồi, khi nào chúng tôi mới gặp lại Ngài?” Không có yếu tố của sự pha trộn nào trong những lời người nói sao? Không có những khái niệm nào trộn lẫn vào chúng sao? Trong lòng, người biết rằng Jêsus đã đến để hoàn thành một phần công tác của Đức Chúa Trời, và rằng sau khi Jêsus rời khỏi, Thần sẽ ở cùng người; mặc dù Ngài sẽ bị đóng đinh trên thập tự giá và thăng thiên, tuy nhiên Thần của Đức Chúa Trời sẽ ở cùng người. Vào thời điểm đó, Phi-e-rơ đã có một số kiến thức về Jêsus: Người nhận biết rằng Jêsus đã được Thần của Đức Chúa Trời sai đến, rằng Thần của Đức Chúa Trời ở trong Ngài, và rằng Jêsus chính là Đức Chúa Trời, rằng Ngài là Đấng Christ. Tuy nhiên, chính vì tình yêu mà người dành cho Jêsus, và vì sự yếu đuối của con người mình, Phi-e-rơ đã nói những lời như vậy. Nếu như, trong mỗi bước công tác của Đức Chúa Trời, người ta có thể quan sát và trải nghiệm một cách cẩn thận, thì người ta sẽ có thể dần dần khám phá ra sự đáng yêu của Đức Chúa Trời. Và Phao-lô đã có khải tượng gì? Khi Jêsus hiện ra cùng người, Phao-lô đã nói rằng: “Lạy Chúa, Chúa là ai?” Jêsus phán: “Ta là Jêsus mà ngươi bắt bớ.” Đây là khải tượng của Phao-lô. Phi-e-rơ đã lấy sự phục sinh của Jêsus, sự hiện ra của Ngài trong 40 ngày, và những lời dạy dỗ trong suốt cuộc đời của Jêsus, làm khải tượng của mình cho đến cuối hành trình của người.

Con người trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời, nhận biết chính mình, trừ khử tâm tính bại hoại của mình, và tìm kiếm sự tăng trưởng trong đời sống, tất cả đều là để nhận biết Đức Chúa Trời. Nếu ngươi chỉ cố gắng để nhận biết bản thân và đối phó với tâm tính bại hoại của chính mình, nhưng không có kiến thức về việc Đức Chúa Trời làm công tác gì trên con người, về sự cứu rỗi của Ngài vĩ đại ra sao, hoặc về cách ngươi trải nghiệm công tác của Chúa và làm chứng cho những việc làm của Ngài, thì kinh nghiệm này của ngươi là khờ dại. Nếu ngươi nghĩ rằng cuộc đời người ta đã đạt được sự trưởng thành chỉ vì người ta có thể đưa lẽ thật vào thực hành và chịu đựng, thì điều này có nghĩa là ngươi vẫn chưa nắm bắt được ý nghĩa thực sự của sự sống hoặc mục đích của Đức Chúa Trời khi làm việc qua con người. Một ngày, khi ngươi ở trong các nhà thờ tôn giáo, giữa các thành viên của Hội thánh Sám hối hoặc của Hội thánh Sự sống, ngươi sẽ bắt gặp nhiều người sùng đạo, là những người với lời cầu nguyện chứa “các khải tượng”, và những người mà khi theo đuổi sự sống, họ cảm thấy xúc động và được hướng dẫn bởi lời. Hơn thế nữa, họ có thể chịu đựng và từ bỏ chính mình trong nhiều vấn đề, và không bị dẫn dắt bởi xác thịt. Vào lúc đó, ngươi sẽ không thể chỉ ra sự khác biệt: Ngươi sẽ tin rằng mọi thứ họ làm là đúng, là biểu hiện tự nhiên của sự sống, và thật đáng tiếc là danh mà họ tin là sai lầm. Chẳng phải những quan điểm như vậy là dại dột sao? Tại sao lại nói rằng nhiều người không có sự sống? Bởi vì họ không biết Chúa, và do đó nói rằng họ không có Chúa trong lòng, và không có sự sống. Nếu niềm tin vào Chúa của ngươi đã đạt đến một mức độ nhất định, nơi ngươi có khả năng nhận biết thấu đáo những việc làm của Chúa, thực tế của Chúa, và mọi giai đoạn trong công tác của Chúa, thì ngươi sở hữu lẽ thật. Nếu ngươi không biết công tác và tâm tính của Đức Chúa Trời, thì vẫn có điều gì đó sai trật trong kinh nghiệm của ngươi. Cách Jêsus đã thực hiện giai đoạn công tác đó của Ngài, cách giai đoạn này đang được thực hiện, cách Đức Chúa Trời đã làm công tác của Ngài trong Thời đại Ân điển và công tác nào đã được thực hiện, công tác nào đang được thực hiện trong giai đoạn này—nếu ngươi không có kiến thức thấu đáo về những điều này, thì ngươi sẽ không bao giờ cảm thấy yên tâm và ngươi sẽ luôn bất an. Nếu như, sau một thời gian trải nghiệm, ngươi có thể nhận biết được công tác do Chúa thực hiện và từng bước trong công tác của Ngài, và nếu ngươi đã đạt được kiến thức thấu đáo về những mục đích của Đức Chúa Trời khi phán những lời của Ngài, và tại sao quá nhiều lời đã Ngài phán chưa được ứng nghiệm, thì ngươi có thể mạnh dạn và không do dự theo đuổi con đường phía trước, thoát khỏi sự lo lắng và tinh luyện. Các ngươi nên thấy Đức Chúa Trời đã đạt được rất nhiều điều trong công tác của Ngài bằng cách nào. Ngài dùng những lời Ngài phán, tinh luyện con người và biến đổi các quan niệm của họ bằng nhiều loại lời phán khác nhau. Mọi đau khổ mà các ngươi đã phải chịu đựng, mọi sự tinh luyện mà các ngươi đã trải qua, sự xử lý mà các ngươi đã chấp nhận bên trong, sự khai sáng mà các ngươi đã trải nghiệm—tất cả những điều này đều đã đạt được bằng những lời Đức Chúa Trời phán ra. Con người theo Chúa vì điều gì? Vì những lời của Đức Chúa Trời! Những lời của Chúa vô cùng mầu nhiệm, và hơn nữa, chúng có thể làm cảm động lòng người, tiết lộ những điều được chôn sâu trong đó, khiến họ biết những điều đã diễn ra trong quá khứ, và cho phép họ thâm nhập vào tương lai. Và vì vậy, con người chịu khổ vì lời của Đức Chúa Trời, và cũng được làm cho hoàn thiện nhờ lời của Đức Chúa Trời: Chỉ tại thời điểm này, con người mới đi theo Chúa được. Những gì con người nên làm trong giai đoạn này là chấp nhận lời của Chúa, và bất kể họ được làm cho hoàn thiện hay phải chịu sự tinh luyện, những lời của Đức Chúa Trời là điều then chốt. Đây là công tác của Đức Chúa Trời, và đây cũng là khải tượng mà con người cần phải nhận biết ngày nay.

Đức Chúa Trời hoàn thiện con người như thế nào? Tâm tính của Chúa là gì? Và những gì được chứa đựng bên trong tâm tính của Ngài? Để làm rõ tất cả những điều này: người ta gọi đó là loan truyền danh Đức Chúa Trời, người ta gọi đó là làm chứng cho Chúa, và người ta gọi đó là tôn cao Chúa. Con người, dựa trên nền tảng của việc nhận biết Chúa, cuối cùng sẽ trở nên được biến đổi trong tâm tính sống của mình. Con người càng trải qua việc được xử lý và tinh luyện thì họ càng được tiếp thêm sinh lực; càng có nhiều bước trong công tác của Đức Chúa Trời thì con người càng được làm cho hoàn thiện. Ngày nay, theo kinh nghiệm của con người, mỗi một bước trong công tác của Đức Chúa Trời đều chống lại những quan niệm của con người, và tất cả đều vượt quá trí tuệ của con người và nằm ngoài mong đợi của họ. Đức Chúa Trời cung cấp mọi thứ con người cần, và trong mọi khía cạnh, điều này mâu thuẫn với các quan niệm của họ. Chúa phán ra những lời của Ngài trong lúc ngươi yếu đuối; chỉ bằng cách này Ngài mới có thể cung cấp cho cuộc sống của ngươi được. Bằng cách chống trả lại các quan niệm của ngươi, Ngài bắt ngươi chấp nhận sự xử lý của Chúa; chỉ bằng cách này ngươi mới có thể giải thoát bản thân khỏi sự bại hoại của mình. Ngày nay, Đức Chúa Trời nhập thể làm việc bên trong trạng thái của thần tính ở một khía cạnh, nhưng ở một khía cạnh khác thì Ngài làm việc trong trạng thái của nhân tính bình thường. Khi ngươi không thể từ chối bất kỳ công tác nào của Chúa, khi ngươi có thể quy phục cho dù Chúa phán gì hoặc làm gì trong trạng thái của nhân tính bình thường, khi ngươi có thể quy phục và hiểu được bất kể loại trạng thái bình thường nào mà Ngài biểu lộ, và khi ngươi đã đạt được kinh nghiệm thực tế: chỉ khi đó ngươi mới có thể chắc chắn rằng Ngài là Đức Chúa Trời, chỉ khi đó ngươi mới ngừng tạo ra các quan niệm, và chỉ khi đó ngươi mới có thể đi theo Ngài đến cuối cùng. Có sự khôn ngoan trong công tác của Đức Chúa Trời, và Ngài biết làm thế nào con người có thể đứng vững để làm chứng cho Ngài. Ngài biết yếu điểm quan trọng của con người nằm ở đâu, và những lời Ngài phán ra có thể đánh vào yếu điểm quan trọng của ngươi, nhưng Ngài cũng dùng những lời khôn ngoan và oai nghi của Ngài để khiến ngươi đứng vững trong lời chứng cho Ngài. Đó là những việc làm kỳ diệu của Đức Chúa Trời. Công tác Chúa thực hiện là không thể tưởng tượng được đối với trí tuệ của con người. Những loại bại hoại nào mà con người thuộc về xác thịt sở hữu, và những gì cấu thành bản chất của con người, tất cả những điều này đều được tiết lộ thông qua sự phán xét của Đức Chúa Trời, khiến con người không có chỗ nào để che giấu sự hổ thẹn của mình.

Đức Chúa Trời thực hiện công tác phán xét và trừng phạt hầu cho con người có thể đạt được kiến thức về Ngài, và vì lời chứng của Ngài. Nếu thiếu sự phán xét của Ngài về tâm tính bại hoại của con người, thì con người không thể nào biết được tâm tính công chính của Ngài, là điều không được phép xúc phạm, họ cũng sẽ không thể nào biến kiến thức cũ của họ về Chúa thành một kiến thức mới. Vì lời chứng của Ngài, và vì sự quản lý của Ngài, nên Ngài công khai toàn bộ về Ngài, do đó cho phép con người, thông qua sự xuất hiện công khai của Ngài, đạt được kiến thức về Đức Chúa Trời, được biến đổi trong tâm tính mình, và làm chứng vang dội cho Chúa. Sự biến đổi của tâm tính con người đạt được thông qua nhiều loại công tác khác nhau của Đức Chúa Trời; nếu thiếu những thay đổi như vậy trong tâm tính mình, thì con người sẽ không thể làm chứng cho Chúa và hợp lòng Chúa được. Sự biến đổi của tâm tính con người biểu thị rằng con người đã tự giải thoát bản thân khỏi sự trói buộc của Sa-tan và khỏi tầm ảnh hưởng của sự tối tăm, và đã thực sự trở thành một kiểu mẫu và hình mẫu cho công tác của Đức Chúa Trời, một chứng nhân của Chúa, và là người hợp lòng Chúa. Ngày nay, Đức Chúa Trời nhập thể đã đến để thực hiện công tác của Ngài trên đất, và Ngài đòi hỏi con người phải đạt được kiến thức về Ngài, vâng lời Ngài, làm chứng cho Ngài—nhận biết công tác thực tế và bình thường của Ngài, vâng theo mọi lời và công tác của Ngài dù chúng không phù hợp với các quan niệm của con người, và làm chứng về mọi công tác mà Ngài thực hiện để cứu rỗi con người cũng như mọi việc mà Ngài hoàn thành để chinh phục con người. Những người làm chứng cho Đức Chúa Trời phải có kiến thức về Chúa; chỉ có loại lời chứng này mới là chính xác và chân thật, và chỉ có loại lời chứng này mới có thể khiến Sa-tan hổ thẹn. Đức Chúa Trời dùng những người đã biết Ngài thông qua việc chịu sự phán xét và trừng phạt, xử lý và tỉa sửa của Ngài, để làm chứng cho Ngài. Ngài dùng những kẻ đã bị bại hoại bởi Sa-tan để làm chứng cho Ngài, và vì thế Ngài cũng dùng những người có tâm tính đã thay đổi, và do đó là những người đã có được các phước lành của Ngài, để làm chứng cho Ngài. Ngài không cần con người ca ngợi Ngài bằng môi miệng, Ngài cũng không cần sự ngợi khen và lời chứng của những kẻ cùng loại với Sa-tan, là những kẻ chưa được Ngài cứu rỗi. Chỉ những ai nhận biết Chúa mới có đủ điều kiện để làm chứng cho Ngài, và chỉ những ai đã được biến đổi trong tâm tính mình mới đủ điều kiện để làm chứng cho Ngài. Đức Chúa Trời sẽ không cho phép con người cố tình mang đến sự hổ thẹn cho danh của Ngài.

Chú thích:

a. Nguyên bản ghi là “Công tác nhận biết Đức Chúa Trời.”

Trước: Bài nói ngắn về “Vương quốc Một Nghìn năm đã đến”

Tiếp theo: Phi-e-rơ biết Jêsus bằng cách nào

Bạn có muốn biết cách gột bỏ xiềng xích tội lỗi và được làm tinh sạch? Hãy liên hệ chúng tôi để tìm được lối đi đúng đắn.
Liên hệ với chúng tôi
Liên hệ với chúng tôi qua Messenger

Nội dung liên quan

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Nội dung

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này