Tuyển chọn từ bốn phân đoạn trong Lời Đức Chúa Trời về “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục”

1. Bị Sa-tan làm cho bại hoại hết sức, nhân loại chẳng biết rằng có một Đức Chúa Trời và đã thôi không thờ phượng Đức Chúa Trời. Từ buổi ban đầu, khi A-đam và Ê-va được tạo ra, vinh quang và lời chứng của Đức Giê-hô-va đã từng hiển hiện. Nhưng con người sau khi bị làm cho bại hoại đã đánh mất vinh quang và lời chứng, bởi ai cũng phản nghịch chống lại Đức Chúa Trời và hoàn toàn không tôn kính Ngài nữa. Công tác chinh phục của ngày nay là khôi phục lại mọi lời chứng và mọi vinh quang, và khiến hết thảy mọi người thờ phượng Đức Chúa Trời, hầu cho lời chứng hiển hiện giữa tạo vật; đây là công tác cần làm trong giai đoạn này. Nhân loại chính xác là được chinh phục ra sao? Bằng cách dùng công tác lời nói của giai đoạn này để hoàn toàn thuyết phục con người; bằng cách vạch trần, phán xét, hành phạt, và rủa sả không thương xót để đưa họ đến sự quy phục hoàn toàn; bằng cách phơi bày sự phản nghịch của con người và phán xét sự chống đối của họ để họ có thể biết được sự bất chính và ô uế của nhân loại, và như thế dùng những điều này như vật làm nền cho tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Chủ yếu thông qua những lời này mà con người được chinh phục và thuyết phục hoàn toàn. Lời là phương tiện để chinh phục sau cuối đối với nhân loại, và tất cả những ai chấp nhận sự chinh phục của Đức Chúa Trời thì phải chấp nhận sự dày vò và phán xét của lời Ngài. Quá trình phán dạy hôm nay là quá trình chinh phục. Và con người chính xác là nên hợp tác như thế nào? Bằng cách biết ăn và uống những lời này và đạt được sự hiểu biết về chúng. Đối với việc con người được chinh phục như thế nào, đây là điều con người không thể tự mình làm được. Thông qua việc ăn và uống những lời này, tất cả những gì ngươi có thể làm là biết được sự bại hoại và ô uế của ngươi, sự phản nghịch và bất chính của ngươi, và phủ phục trước Đức Chúa Trời. Nếu sau khi nắm bắt được ý muốn của Đức Chúa Trời, ngươi có thể đưa nó vào thực hành, và nếu ngươi có được khải tượng và có thể hoàn toàn vâng phục những lời này và không tự mình đưa ra bất kỳ chọn lựa nào, thì khi đó ngươi cũng đã được chinh phục – và điều đó sẽ như một kết quả của những lời này. Tại sao nhân loại lại đánh mất lời chứng? Bởi chẳng ai có đức tin vào Đức Chúa Trời, bởi Đức Chúa Trời không có chỗ trong lòng con người nữa. Sự chinh phục nhân loại là sự khôi phục đức tin trong nhân loại. Con người luôn muốn lao đầu vào thế giới phàm tục, họ ấp ủ quá nhiều hy vọng, mong muốn quá nhiều cho tương lai của họ, và có quá nhiều những đòi hỏi vô độ. Họ luôn nghĩ về xác thịt, lên kế hoach cho xác thịt, và không hứng thú với việc tìm cách tin vào Đức Chúa Trời. Lòng họ đã bị Sa-tan lấy mất, họ đã mất đi sự tôn kính đối với Đức Chúa Trời, và họ bị gắn chặt với Sa-tan. Nhưng con người lại được Đức Chúa Trời tạo dựng. Như thế, con người đã đánh mất lời chứng, nghĩa là họ đã đánh mất vinh quang của Đức Chúa Trời. Mục đích của việc chinh phục nhân loại là để giành lại vinh quang trong sự tôn kính của con người dành cho Đức Chúa Trời.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (1)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

2. Công tác chinh phục của ngày nay là nhằm làm rõ kết cục của con người sẽ là gì. Tại sao Ta nói rằng hình phạt và phán xét của ngày hôm nay là sự phán xét trước tòa lớn và trắng của những ngày sau rốt? Ngươi không thấy điều này sao? Tại sao công tác chinh phục là giai đoạn cuối cùng? Chẳng phải nó chính là để thể hiện dạng kết cục mà mỗi lớp người sẽ gặp phải sao? Chẳng phải là để cho phép mọi người, trong quá trình hành phạt và phán xét của công tác chinh phục, thể hiện những sắc thái thật của họ và rồi sau đó được phân theo loại hay sao? Thay vì nói rằng đây là sự chinh phục loài người, có lẽ tốt hơn là nên nói rằng đây là việc tỏ hiện mỗi lớp người sẽ có kết cục như thế nào. Điều này liên quan đến việc phán xét tội lỗi của con người và rồi phơi bày những lớp người khác nhau, qua đó quyết định xem họ là xấu xa hay công chính. Sau công tác chinh phục sẽ đến công tác ban thưởng người tốt và hành phạt kẻ xấu. Những người hoàn toàn vâng phục – nghĩa là những người được chinh phục triệt để – sẽ được đưa vào bước tiếp theo của việc loan truyền công tác của Đức Chúa Trời trong toàn vũ trụ; những kẻ không được chinh phục sẽ bị đưa vào bóng tối và sẽ gặp phải hoạn nạn. Như vậy, con người sẽ được phân theo loại, những kẻ làm việc ác sẽ bị nhóm vào với người xấu, sẽ chẳng bao giờ có được ánh mặt trời nữa, còn những người công chính thì được nhóm vào với người tốt, được nhận lãnh sự sáng và sống đời đời trong sự sáng. Hồi kết đã đến gần đối với vạn vật; kết cục của con người đã được tỏ hiện rõ ràng trước mắt họ, và mọi thứ sẽ được phân theo loại. Thế thì làm sao con người có thể thoát khỏi sự thống khổ của việc mỗi người bị phân ra theo loại? Những kết cục khác nhau của mỗi lớp người được phơi bày khi hồi kết cho vạn vật đến gần, và việc này được thực hiện xuyên suốt công tác chinh phục toàn vũ trụ (bao gồm toàn bộ công tác chinh phục, bắt đầu từ công việc hiện tại). Sự tiết lộ kết cục của toàn nhân loại được thực hiện trước tòa phán xét, trong quá trình trừng phạt, và trong quá trình công tác chinh phục của những ngày sau rốt. Phân nhóm con người theo loại không phải là trả con người về tầng lớp nguyên thủy của họ, bởi vì khi con người được tạo dựng lúc sáng thế, chỉ có mỗi một loại người, sự phân chia duy nhất là giữa đàn ông và đàn bà. Chẳng có nhiều loại người khác nhau. Chỉ sau vài ngàn năm bại hoại thì nhiều tầng lớp người khác nhau mới xuất hiện, với một số thì ở dưới lãnh thổ của ma quỷ ô uế, một số thì dưới lãnh thổ của ma quỷ tà ác, và một số những người theo đuổi con đường sự sống thì dưới sự thống trị của Đấng Toàn Năng. Chỉ bằng cách này mà các tầng lớp mới dần dần hiện hữu giữa con người, và chỉ như thế mà con người mới chia thành các tầng lớp trong đại gia đình con người. Con người hết thảy đều bắt đầu có “những người cha” khác nhau; không phải ai cũng hoàn toàn ở dưới sự thống trị của Đấng Toàn Năng, bởi vì con người quá phản nghịch. Sự phán xét công chính phơi bày ra con người thật của mỗi loại người, chẳng có gì giấu giếm được. Mọi người đều thể hiện bộ mặt thật của họ dưới ánh sáng. Đến lúc này, con người không còn như kiểu nguyên thủy của họ nữa, và hình tượng nguyên thủy của tổ tiên họ đã biến mất từ lâu, bởi vì vô số các con cháu của A-đam và Ê-va từ lâu đã bị Sa-tan chiếm giữ, chẳng bao giờ còn biết đến mặt trời thiên đàng nữa, và bởi con người đã nhiễm đầy các kiểu độc hại của Sa-tan. Như thế, con người có các đích đến thích hợp của mình. Hơn thế nữa, chính trên cơ sở những nọc độc khác nhau của họ mà họ được phân theo loại, nghĩa là họ được phân theo mức độ mà họ được chinh phục ngày nay. Kết cục của con người không phải là thứ đã được tiền định từ lúc sáng thế. Đó là bởi vì vào lúc ban đầu, chỉ có một tầng lớp duy nhất, gọi chung là “nhân loại”, và con người lúc đầu không bị Sa-tan làm cho bại hoại, và hết thảy mọi người đã sống trong sự sáng của Đức Chúa Trời, không có bóng tối bao trùm họ. Nhưng sau khi con người bị Sa-tan làm cho bại hoại, mọi kiểu và loại người tản ra khắp địa cầu – tất cả các kiểu và loại người đã đến từ cùng một gia đình được gọi chung là “nhân loại” bao gồm đàn ông và đàn bà. Hết thảy được tổ tiên của họ dẫn dắt đi lạc khỏi thủy tổ của mình – là nhân loại gồm đàn ông và đàn bà (tức là A-đam và Ê-va ban đầu, những tổ tiên xa xưa nhất của họ). Vào lúc đó, những người duy nhất có sự sống trên đất được dẫn dắt bởi Đức Giê-hô-va là dân Y-sơ-ra-ên. Những kiểu người khác nhau xuất hiện từ khắp Y-sơ-ra-ên (có nghĩa là từ họ tộc nguyên thủy) sau đó để mất đi sự hướng dẫn của Đức Giê-hô-va. Những con người buổi đầu này hoàn toàn không hay biết gì về những vấn đề của thế giới con người, sau đó đã theo tổ tiên của họ đến sống trong những lãnh thổ mà họ giành được, điều này đã tiếp diễn cho đến ngày nay. Như vậy, họ vẫn còn mù mờ về việc họ đã lạc khỏi Đức Giê-hô-va như thế nào, và họ đã bị làm cho bại hoại như thế nào cho đến ngày nay bởi hết thảy các loại ma quỷ ô uế và tà ma. Những kẻ bị bại hoại và đầu độc sâu sắc nhất cho tới ngày nay – những kẻ cuối cùng không thể được cứu – sẽ không còn lựa chọn nào khác là phải đi theo tổ tiên của họ, những ma quỷ ô uế mà đã làm cho họ bại hoại. Những ai cuối cùng có thể được cứu rỗi sẽ đến đích đến phù hợp của nhân loại, nghĩa là đến kết cục dành cho những người được cứu rỗi và được chinh phục. Mọi thứ sẽ được thực hiện để cứu rỗi những ai có thể cứu được – nhưng đối với những kẻ không nhạy bén và không thể cứu chữa thì lựa chọn duy nhất cho họ sẽ là theo tổ tiên của họ sa vào vực sâu không đáy của sự trừng phạt. Đừng nghĩ rằng kết cục của ngươi đã được định trước từ ban đầu và chỉ được mặc khải bây giờ. Nếu ngươi nghĩ như vậy, thì ngươi đã quên rằng lúc mới tạo dựng ra nhân loại, đã chẳng có tầng lớp xấu xa nào được tạo ra hay sao? Ngươi đã quên rằng chỉ có một nhân loại duy nhất, bao gồm A-đam và Ê-va đã được tạo ra (nghĩa là chỉ có đàn ông và đàn bà được tạo ra) hay sao? Nếu ngươi là con cháu của Sa-tan ngay từ đầu, chẳng phải điều đó có nghĩa rằng khi Đức Giê-hô-va tạo ra con người, Ngài đã bao gồm một nhóm Sa-tan trong sự tạo dựng của Ngài hay sao? Có thể nào Ngài đã làm một điều như thế? Ngài đã tạo ra con người vì lời chứng của Ngài; Ngài tạo ra con người vì vinh quang của Ngài. Tại sao Ngài phải chủ ý tạo ra một tầng lớp dòng dõi của Sa-tan để cố tình chống lại Ngài? Có thể nào Đức Giê-hô-va đã làm điều này sao? Nếu Ngài có như vậy, ai sẽ bảo rằng Ngài là một Đức Chúa Trời công chính? Khi Ta nói bây giờ rằng một số người trong các ngươi cuối cùng sẽ theo Sa-tan, điều đó không có nghĩa rằng ngươi đã ở cùng Sa-tan ngay từ đầu; mà đúng hơn, nó có nghĩa rằng ngươi đã lún quá sâu đến nỗi cho dù Đức Chúa Trời đã cố cứu ngươi, thì ngươi vẫn không thể có được sự cứu rỗi đó. Chẳng có lựa chọn nào khác hơn là phân ngươi vào nhóm với Sa-tan. Điều này chỉ bởi ngươi không thể cứu nổi, không phải bởi Đức Chúa Trời không công chính với ngươi và chủ ý ấn định số phận của ngươi là hiện thân của Sa-tan và rồi nhóm ngươi vào với Sa-tan, và chủ đích muốn ngươi chịu khổ. Đó không phải là lẽ thật bên trong của công tác chinh phục. Nếu đó là những gì ngươi tin, thì sự hiểu biết của ngươi rất phiến diện! Giai đoạn cuối cùng của việc chinh phục là nhằm cứu rỗi con người và cũng là để tỏ lộ các kết cục của họ. Điều đó là để vạch trần sự tha hóa của con người thông qua sự phán xét, qua đó khiến họ ăn năn, trỗi dậy, và theo đuổi sự sống cũng như con đường đúng đắn của đời sống con người. Điều đó là để thức tỉnh tấm lòng của những con người ngây dại và chậm hiểu, và để tỏ hiện sự phản nghịch bên trong của họ thông qua sự phán xét. Tuy nhiên, nếu con người vẫn không thể ăn năn, vẫn không thể theo đuổi con đường đúng đắn của đời sống con người, và không thể gạt bỏ những sự bại hoại này, thì họ trở nên không thể cứu được, và sẽ bị Sa-tan ăn sống nuốt tươi. Đây là ý nghĩa của việc chinh phục của Đức Chúa Trời: để cứu rỗi con người và cũng để cho thấy các kết cục của họ. Những kết cục tốt, những kết cục xấu – tất cả đều được tỏ lộ bởi công tác chinh phục. Liệu con người sẽ được cứu rỗi hay sẽ bị nguyền rủa, tất cả sẽ được tỏ lộ trong suốt công tác chinh phục.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (1)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

3. Khi Môi-se đập vào hòn đá, và nước được Đức Giê-hô-va ban cho chảy ra, đó là vì đức tin của người. Khi Đa-vít chơi đàn sắt ca ngợi Ta, là Đức Giê-hô-va – với tấm lòng tràn đầy niềm vui – đó là vì đức tin của người. Khi Gióp bị mất đi đàn gia súc đầy trên núi cùng khối lượng tài sản không đếm xuể của mình, và thân thể của người bị bao phủ trong những ung độc, đó là vì đức tin của người. Khi người có thể nghe tiếng Ta, là Đức Giê-hô-va, và thấy vinh quang của Ta, là Đức Giê-hô-va, đó là vì đức tin của người. Việc Phi-e-rơ đã có thể đi theo Jêsus Christ là vì đức tin của người. Việc người đã có thể chịu đóng đinh trên thập tự giá vì Ta và làm chứng vinh quang cũng là vì đức tin của người. Khi Giăng nhìn thấy ảnh tượng vinh quang của Con người, đó là vì đức tin của người. Khi người nhìn thấy khải tượng về những ngày sau rốt, càng đúng là vì đức tin của người. Lý do tại sao điều gọi là vô số các nước ngoại bang đã có được sự mặc khải của Ta, và đã biết được rằng Ta đã trở lại trong xác thịt để làm công việc của Ta ở giữa con người, cũng là vì đức tin của họ. Tất cả những người bị đánh đập bởi những lời gay gắt của Ta mà vẫn được chúng an ủi và được cứu rỗi – chẳng phải họ đã làm được như vậy là nhờ đức tin của họ sao? Người ta đã nhận lãnh rất nhiều bởi đức tin của họ, và không phải lúc nào cũng là ân phước. Họ có thể không nhận lãnh thứ hạnh phúc và vui sướng mà Đa-vít đã cảm nhận, hay có được nước mà Đức Giê-hô-va ban cho như Môi-se đã có. Chẳng hạn, Gióp đã được Đức Giê-hô-va ban ân phước bởi đức tin của ông, nhưng ông cũng đã phải chịu tai họa. Dù cho ngươi được ban ân phước hay chịu tai họa, cả hai đều là những sự kiện may mắn. Không có đức tin, ngươi sẽ không thể nào nhận lãnh công tác chinh phục này, càng không thấy được những hành động của Đức Giê-hô-va bày ra trước mắt ngươi hôm nay. Ngươi sẽ không thể nhìn thấy, càng không thể nào nhận lãnh. Những tai họa này, những hoạn nạn này, và hết thảy mọi sự phán xét – nếu những thứ này không giáng lên ngươi, liệu ngươi có thể nhìn thấy được các hành động của Đức Giê-hô-va hôm nay không? Hôm nay, chính đức tin đã cho phép ngươi được chinh phục, và chính việc được chinh phục cho phép ngươi tin vào mọi hành động của Đức Giê-hô-va. Chỉ bởi đức tin mà ngươi nhận lãnh được hình phạt và phán xét như thế. Thông qua hình phạt và phán xét này mà ngươi được chinh phục và hoàn thiện. Không có kiểu hình phạt và phán xét mà ngươi đang nhận hôm nay thì đức tin của ngươi sẽ là vô ích, bởi ngươi sẽ không biết đến Đức Chúa Trời; cho dù ngươi tin ở Ngài nhiều bao nhiêu, đức tin của ngươi vẫn sẽ chỉ là một sự bày tỏ rỗng tuếch chẳng có cơ sở hiện thực. Chỉ sau khi ngươi nhận lãnh công tác chinh phục này, công tác khiến ngươi hoàn toàn vâng phục, thì đức tin của ngươi mới trở nên thật và đáng tin cậy, và lòng ngươi mới hướng về Đức Chúa Trời. Ngay cả khi ngươi có bị phán xét hay rủa sả thật nhiều bởi từ “đức tin” này, ngươi vẫn có được đức tin thật sự, và ngươi nhận được một điều thật nhất, thực tế nhất, và quý giá nhất. Điều này là bởi chỉ trong quá trình phán xét mà ngươi thấy được đích đến cuối cùng của các tạo vật của Đức Chúa Trời; chính trong sự phán xét này mà ngươi thấy được rằng Đấng Tạo Hóa là để yêu thương; chính trong công tác chinh phục như thế mà ngươi thấy được vòng tay của Đức Chúa Trời; chính trong công tác chinh phục này mà ngươi bắt đầu hiểu đầy đủ về đời sống con người; chính trong công tác chinh phục này mà ngươi có được con đường đúng đắn của đời sống con người, và bắt đầu hiểu được ý nghĩa thật sự của “con người”; chỉ trong sự chinh phục này mà ngươi thấy được tâm tính công chính của Đấng Toàn Năng và dung mạo đẹp đẽ và vinh hiển của Ngài; chính trong công tác chinh phục này mà ngươi biết được nguồn gốc của con người và hiểu được toàn bộ “lịch sử bất diệt” của con người; chính trong sự chinh phục này mà ngươi bắt đầu hiểu về tổ tiên của loài người và nguồn gốc của sự bại hoại của loài người; chính trong sự chinh phục này mà ngươi nhận lãnh niềm vui và sự khuây khỏa cũng như sự sửa phạt, sửa dạy, và những lời khiển trách vô tận từ Đấng Tạo Hóa gửi đến nhân loại mà Ngài đã tạo dựng; chính trong công tác chinh phục này mà ngươi nhận lãnh những ân phước, cũng như những tai họa mà con người phải nhận… Chẳng phải tất cả những điều này là đều do chút đức tin trong ngươi sao? Và sau khi nhận lãnh những điều này, đức tin của ngươi chưa lớn lên sao? Ngươi vẫn chưa thu nhận được quá nhiều sao? Ngươi chẳng những đã nghe được lời Đức Chúa Trời và thấy được sự khôn ngoan của Ngài, mà ngươi cũng đã đích thân trải nghiệm từng bước của công tác của Ngài. Có lẽ ngươi sẽ nói rằng nếu ngươi đã không có đức tin, thì ngươi sẽ không chịu kiểu hình phạt hay kiểu phán xét này. Nhưng ngươi nên biết rằng không có đức tin thì ngươi chẳng những không thể nhận lãnh kiểu hình phạt hay kiểu quan tâm này từ Đấng Toàn Năng, mà ngươi còn vĩnh viễn mất đi cơ hội gặp được Đấng Tạo Hóa. Ngươi sẽ chẳng bao giờ biết được nguồn gốc của nhân loại, và chẳng bao giờ hiểu được ý nghĩa của đời sống con người. Ngay cả khi thân thể của ngươi chết đi và hồn ngươi lìa khỏi, ngươi vẫn sẽ không hiểu được mọi hành động của Đấng Tạo Hóa, càng không biết được rằng Đấng Tạo hóa đã làm công tác vĩ đại như thế trên đất sau khi Ngài tạo dựng nhân loại. Là một thành viên trong nhân loại mà Ngài đã tạo dựng, ngươi có đành lòng rơi vào bóng tối cách xuẩn ngốc và chịu trừng phạt đời đời hay không? Nếu ngươi tách mình khỏi hình phạt và phán xét của ngày nay, ngươi sẽ gặp phải điều gì đây? Ngươi nghĩ rằng một khi tách mình ra khỏi sự phán xét hiện tại, ngươi sẽ có thể thoát khỏi cuộc sống khó khăn này ư? Chẳng đúng là nếu ngươi rời khỏi “nơi này”, điều ngươi đối mặt sẽ là sự giày vò đau đớn hoặc những sự hành hạ tàn ác do ma quỉ gây ra hay sao? Liệu ngươi có thể đối mặt với những đêm ngày không thể chịu đựng nổi? Ngươi nghĩ rằng chỉ vì ngươi thoát khỏi sự phán xét hôm nay, thì ngươi có thể vĩnh viễn tránh được sự hành hạ đó trong tương lai sao? Điều gì sẽ đến với ngươi? Liệu đó có thể thực sự là một Shangri-La mà ngươi hy vọng hay không? Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể thoát khỏi hình phạt đời đời sau này chỉ đơn giản bằng cách chạy trốn khỏi hiện thực tế theo cách mà ngươi đang làm sao? Sau ngày hôm nay, liệu ngươi có bao giờ lại tìm được cơ hội và loại phước hạnh này nữa không? Liệu ngươi sẽ có thể tìm thấy chúng khi tai ương giáng xuống ngươi không? Liệu ngươi sẽ có thể tìm thấy chúng khi toàn nhân loại bước vào sự nghỉ ngơi hay không? Cuộc sống hạnh phúc của ngươi bây giờ và gia đình nhỏ thuận hòa của ngươi – liệu những điều này có thay thế được cho đích đến đời đời của ngươi trong tương lai hay không? Nếu ngươi có đức tin thực sự, và nếu ngươi thu nhận được nhiều nhờ bởi đức tin của ngươi, thì tất cả những thứ đó đều là điều mà ngươi – một loài thọ tạo – nên đạt được và cũng là điều mà đáng lẽ ngươi đã có từ đầu. Không có điều gì có lợi cho đức tin và sự sống của ngươi hơn sự chinh phục như thế.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (1)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

4. Ngày nay, ngươi phải nhận thức được về việc làm sao để được chinh phục, và về việc con người hành xử như thế nào sau khi đã được chinh phục. Ngươi có thể nói rằng ngươi đã được chinh phục, nhưng liệu ngươi có thể vâng phục đến chết không? Ngươi phải có khả năng theo đến tận cùng cho dù có triển vọng nào hay không, và ngươi không được đánh mất đức tin vào Đức Chúa Trời cho dù ở trong hoàn cảnh nào đi nữa. Cuối cùng, ngươi phải đạt được hai mặt của lời chứng: lời chứng của Gióp – vâng phục cho đến chết; và lời chứng của Phi-e-rơ – tình yêu tối cao dành cho Đức Chúa Trời. Ở một phương diện, ngươi phải như Gióp: Ông mất toàn bộ của cải vật chất, và bị bủa vây bởi cơn đau xác thịt, vậy mà ông không từ bỏ danh Đức Giê-hô-va. Đây là lời chứng của Gióp. Phi-e-rơ đã có thể yêu kính Đức Chúa Trời cho đến chết. Khi ông bị treo lên thập giá và đối diện với cái chết của mình, ông vẫn yêu thương Đức Chúa Trời; ông đã không nghĩ đến các viễn cảnh cho chính mình, hay không theo đuổi những hy vọng đẹp đẽ hay những tư tưởng ngông cuồng, và ông chỉ tìm kiếm tình yêu với Đức Chúa Trời và vâng phục mọi sự xếp đặt của Đức Chúa Trời. Những điều như thế là tiêu chuẩn mà ngươi phải đạt được trước khi có thể được xem là đã mang lời chứng, trước khi ngươi trở thành một người có thể được làm cho hoàn thiện sau khi được chinh phục. Ngày nay, nếu con người thật sự biết về thực chất và trạng thái của họ, liệu họ vẫn tìm kiếm các viễn cảnh và hy vọng không? Những gì ngươi nên biết là: “Bất kể Đức Chúa Trời có làm tôi hoàn thiện hay không, tôi phải theo Đức Chúa Trời; mọi thứ Ngài làm bây giờ đều tốt đẹp, và làm vì tôi, và để tâm tính của chúng tôi có thể thay đổi, và chúng tôi có thể rũ bỏ những ảnh hưởng của Sa-tan, cho phép chúng tôi thoát khỏi sự ô uế dù được sinh ra trong vùng đất bẩn thỉu, rũ bỏ sự bẩn thỉu và ảnh hưởng của Sa-tan, bỏ nó lại đằng sau”.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (2)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

5. Thực ra, sự hoàn thiện xảy đến cùng lúc với sự chinh phục: Khi ngươi được chinh phục, hiệu ứng đầu tiên của việc được làm cho hoàn thiện cũng đạt được. Trường hợp có sự khác biệt giữa việc được chinh phục và việc được làm cho hoàn thiện, thì đó là theo mức độ thay đổi ở con người. Được chinh phục là bước đầu tiên của việc được làm cho hoàn thiện, và không có nghĩa là họ đã hoàn toàn được làm cho hoàn thiện, cũng không chứng tỏ rằng họ đã hoàn toàn được Đức Chúa Trời thu phục. Sau khi con người được chinh phục, có vài thay đổi trong tâm tính của họ, nhưng những thay đổi đó còn quá thiếu so với những gì có được bởi những người đã hoàn toàn được Đức Chúa Trời thu phục. Hôm nay, những gì được thực hiện là sự khởi công của việc làm hoàn thiện con người – đó là chinh phục họ – và nếu ngươi không đạt được trạng thái được chinh phục, thì ngươi sẽ chẳng có phương tiện gì để được làm cho hoàn thiện, và được hoàn toàn thu phục bởi Đức Chúa Trời. Ngươi sẽ chỉ nhận được một chút hình phạt và phán xét, nhưng chúng sẽ không đủ để hoàn toàn thay đổi tâm ngươi. Như thế ngươi sẽ là một trong những kẻ bị loại bỏ; điều này chẳng khác gì việc nhìn một bàn tiệc xa hoa mà không được ăn. Đó chẳng phải một tình huống bi kịch sao cho ngươi sao? Và như thế ngươi phải tìm kiếm sự thay đổi: Dù là được chinh phục hay được làm cho hoàn thiện, cả hai đều liên quan đến việc có sự thay đổi trong ngươi hay không, và ngươi có vâng phục hay không, và việc này quyết định liệu ngươi có được thu phục bởi Đức Chúa Trời hay không. Nên biết rằng “được chinh phục” và “được làm cho hoàn thiện” đều đơn giản dựa trên mức độ thay đổi và vâng phục, cũng như dựa trên độ thuần khiết trong tình yêu của ngươi dành cho Đức Chúa Trời. Điều cần thiết ngày nay là ngươi có thể hoàn toàn được làm cho hoàn thiện, nhưng ban đầu ngươi phải được chinh phục – ngươi phải có đủ kiến thức về hình phạt và phán xét của Đức Chúa Trời, phải có đức tin để theo, và phải là một người tìm kiếm sự thay đổi và tìm kiếm sự hiểu biết về Đức Chúa Trời. Chỉ khi đó ngươi mới là một người cố gắng để được làm cho hoàn thiện. Các ngươi nên hiểu rằng trong quá trình được làm cho hoàn thiện thì các ngươi sẽ được chinh phục, và trong quá trình được chinh phục thì các ngươi sẽ được làm cho hoàn thiện. Hôm nay, ngươi có thể cố gắng để được làm cho hoàn thiện hoặc tìm kiếm sự thay đổi trong nhân tính bên ngoài và sự cải thiện trong tố chất, nhưng điều quan trọng cốt yếu là ngươi có thể hiểu được rằng mọi điều Đức Chúa Trời làm hôm nay đều có ý nghĩa và có lợi: Nó khiến cho ngươi, kẻ được sinh ra trong vùng đất bẩn thỉu, thoát khỏi sự bẩn thỉu và rũ bỏ nó. Nó khiến cho ngươi có thể vượt qua được những ảnh hưởng của Sa-tan, bỏ lại sau lưng những ảnh hưởng đen tối của Sa-tan. Bằng cách tập trung vào những điều này, ngươi được bảo vệ trên vùng đất bẩn thỉu này. Cuối cùng, chứng ngôn mà ngươi sẽ được yêu cầu đưa ra là gì? Ngươi được sinh ra trong vùng đất bẩn thỉu mà vẫn có thể trở nên thánh khiết, không bao giờ còn bị nhơ nhuốc bởi sự bẩn thỉu nữa, có thể sống dưới quyền của Sa-tan nhưng cởi bỏ được sự ảnh hưởng của Sa-tan, không bị Sa-tan chiếm hữu hay quấy rối, và có thể sống trong tay của Đấng Toàn Năng. Đây là chứng ngôn, và là chứng cứ cho thắng lợi trong cuộc chiến với Sa-tan. Ngươi có thể từ bỏ Sa-tan, ngươi không còn bộc lộ những tâm tính sa-tan trong những gì ngươi sống bày tỏ ra nữa, mà thay vào đó, sống bày tỏ ra những gì Đức Chúa Trời đã đòi hỏi con người phải đạt được khi Ngài tạo ra con người: nhân tính bình thường, ý thức bình thường, sự thông sáng bình thường, quyết tâm bình thường để yêu kính Đức Chúa Trời, và sự trung thành với Đức Chúa Trời. Những điều như thế là lời chứng mà một vật thọ tạo của Đức Chúa Trời phải mang.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (2)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

6. Công việc của những ngày sau rốt phá vỡ mọi phép tắc, và bất kể rằng ngươi bị nguyền rủa hay trừng phạt, miễn là ngươi giúp trong công tác của Ta, và làm lợi cho công tác chinh phục ngày nay, và bất kể rằng ngươi có là con cháu của Mô-áp hay dòng dõi của con rồng lớn sắc đỏ, miễn là ngươi có thể thực hiện bổn phận của một loài thọ tạo của Đức Chúa Trời trong giai đoạn công việc này, và làm hết sức có thể, thì sẽ đạt được kết quả thích đáng. Ngươi thuộc dòng dõi con rồng lớn sắc đỏ, và ngươi là con cháu của Mô-áp; tóm lại, hết thảy những ai bằng xương bằng thịt đều là vật thọ tạo của Đức Chúa Trời, và đều được Đấng Tạo Hóa tạo ra. Ngươi là một vật thọ tạo của Đức Chúa Trời, ngươi không được có bất kỳ lựa chọn nào, và đó là bổn phận của ngươi. Dĩ nhiên, ngày nay công việc của Đấng Tạo Hóa nhắm tới toàn thể vũ trụ. Bất kể ngươi có nguồn gốc từ đâu, trên hết ngươi vẫn là một trong những loài thọ tạo của Đức Chúa Trời, các ngươi – các con cháu của Mô-áp – là một phần trong các loài thọ tạo của Đức Chúa Trời, chỉ khác là các ngươi có giá trị thấp kém hơn thôi. Bởi vì ngày nay công tác của Đức Chúa Trời được thực hiện trong muôn loài thọ tạo, và nhắm đến toàn cõi vũ trụ, Đấng Tạo Hóa tự do lựa chọn những con người, những vấn đề, và những thứ bất kỳ để thực hiện công tác của Ngài. Ngài không quan tâm rằng ngươi từng có nguồn gốc từ đâu; miễn ngươi là một trong các loài thọ tạo của Ngài, và miễn là ngươi có lợi cho công tác của Ngài – công tác chinh phục và làm chứng – thì Ngài sẽ triển khai công việc nơi ngươi mà chẳng chút đắn đo. Điều này phá vỡ các quan niệm truyền thống của con người, rằng Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ làm việc giữa các dân ngoại, đặc biệt là giữa những kẻ đã bị nguyền rủa và thấp kém; đối với những kẻ đã bị nguyền rủa, các thế hệ tương lai của họ cũng sẽ bị nguyền rủa đời đời, không bao giờ có bất cứ cơ hội nào được cứu rỗi; Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ giáng xuống và làm việc trên một vùng đất dân ngoại, và sẽ không bao giờ đặt chân tới một vùng đất bẩn thỉu, bởi vì Ngài thánh khiết. Tất cả các quan niệm này đều được phá bỏ bởi công tác của Đức Chúa Trời trong những ngày sau rốt. Hãy biết rằng Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của muôn loài thọ tạo, Ngài giữ sự thống trị trong cả trời đất và vạn vật, và không chỉ là Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên. Như vậy, công tác ở Trung Quốc có tầm quan trọng tột bậc, và chẳng lẽ nó sẽ không lan ra các quốc gia khác sao? Chứng ngôn vĩ đại cho tương lai sẽ không chỉ giới hạn trong Trung Quốc; nếu Đức Chúa Trời chỉ chinh phục các ngươi, liệu những loài quỷ dữ có bị thuyết phục không? Họ không hiểu việc được chinh phục, hay quyền năng vĩ đại của Đức Chúa Trời, và chỉ khi dân sự được chọn của Đức Chúa Trời trong toàn cõi vũ trụ thấy được các kết quả cuối cùng của công tác này thì hết thảy các loài thọ tạo mới được chinh phục. Chẳng ai mà lạc hậu hay bại hoại hơn các con cháu của Mô-áp. Chỉ khi những người này có thể được chinh phục – những kẻ bại hoại nhất, những kẻ không công nhận Đức Chúa Trời hay tin rằng có Đức Chúa Trời, đã được chinh phục, và chính miệng công nhận Đức Chúa Trời, khen ngợi Ngài, và có thể yêu thương Ngài – thì đây mới là chứng ngôn của sự chinh phục. Mặc dù các ngươi không phải Phi-e-rơ, các ngươi sống thể hiện ra hình ảnh của Phi-e-rơ, các ngươi có thể sở hữu lời chứng của Phi-e-rơ, và của Gióp, và đây là chứng ngôn vĩ đại nhất. Cuối cùng ngươi sẽ nói: “Chúng tôi không phải dân Y-sơ-ra-ên, mà là con cháu bị từ bỏ của Mô-áp, chúng tôi không phải Phi-e-rơ, người có tố chất mà chúng tôi không thể có, cũng không phải Gióp, và chúng tôi thậm chí không thể so sánh với sự quyết tâm của Phao-lô trong việc chịu đựng vì Đức Chúa Trời và dâng hiến bản thân cho Đức Chúa Trời, và chúng tôi quá lạc hậu, và như thế, chúng tôi không đủ tư cách để thụ hưởng những ân phước của Đức Chúa Trời. Hôm nay Đức Chúa Trời vẫn nâng chúng tôi dậy; vì vậy chúng tôi phải làm đẹp lòng Đức Chúa Trời, và mặc dù chúng tôi không đủ tố chất và năng lực, chúng tôi vẫn sẵn lòng làm đẹp lòng Đức Chúa Trời – chúng tôi có quyết tâm này. Chúng tôi là các con cháu của Mô-áp, và chúng tôi bị nguyền rủa. Đây là sắc lệnh của Đức Chúa Trời, và chúng tôi không có khả năng thay đổi nó, nhưng những gì chúng tôi sống thể hiện ra và kiến thức của chúng tôi thì có thể thay đổi, và chúng tôi đã quyết tâm làm đẹp lòng Đức Chúa Trời”. Khi ngươi có được quyết tâm này, điều đó chứng tỏ rằng ngươi được chứng thực là đã được chinh phục.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (2)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

7. Hiệu quả dự kiến cho công tác chinh phục trên hết là để xác thịt của con người thôi dấy loạn; có nghĩa là, để tâm trí con người đạt được sự hiểu biết mới về Đức Chúa Trời, lòng họ vâng phục Đức Chúa Trời hoàn toàn, và để họ khao khát được vì Đức Chúa Trời. Người ta không được xem là đã được chinh phục khi tính khí hay xác thịt của họ thay đổi; khi suy nghĩ của con người, nhận thức của con người, và ý thức của con người thay đổi, có nghĩa là, khi toàn bộ tâm thái của ngươi thay đổi – đó sẽ là lúc ngươi đã được chinh phục bởi Đức Chúa Trời. Khi ngươi đã quyết tâm vâng phục và đã áp dụng một tâm thái mới, khi ngươi không còn mang bất kỳ quan niệm hay ý định của cá nhân mình vào lời và công tác của Đức Chúa Trời, và khi trí óc của ngươi có thể suy nghĩ bình thường – nghĩa là khi ngươi có thể dốc sức cho Đức Chúa Trời với toàn bộ tấm lòng mình – thì ngươi là kiểu người đã được chinh phục hoàn toàn. Trong tôn giáo, nhiều người đã chịu rất nhiều đau khổ suốt cuộc đời họ: Họ bắt thân thể phải quy phục và vác cây thập tự của mình, và thậm chí phải tiếp tục chịu đựng và nhẫn nhục khi trên bờ vực của cái chết! Một số người vẫn kiêng ăn vào buổi sáng ngày họ chết. Cả đời họ từ chối ăn ngon mặc đẹp, chỉ tập trung vào việc chịu khổ. Họ có thể bắt thân thể quy phục và từ bỏ xác thịt họ. Tinh thần chịu khổ cực của họ thật đáng khen ngợi. Nhưng suy nghĩ của họ, các quan niệm của họ, tâm thái của họ, và thật sự là bản chất cũ của họ, lại chẳng hề được xử lý chút nào. Họ không có một chút kiến thức thật sự về bản thân mình. Tưởng tượng của họ về Đức Chúa Trời cũng theo truyền thống là một Đức Chúa Trời mơ hồ, trừu tượng. Quyết tâm chịu khổ vì Đức Chúa Trời của họ đến từ lòng sốt sắng và bản chất tích cực của họ. Mặc dù họ tin vào Đức Chúa Trời, nhưng họ chẳng hiểu Ngài cũng như không biết đến ý muốn của Ngài. Họ chỉ làm việc và chịu đựng một cách mù quáng vì Đức Chúa Trời. Họ không đặt nặng một chút nào việc phải hành động sáng suốt, và hầu như chẳng quan tâm đến việc làm sao để đảm bảo rằng sự phục vụ của họ thực sự thỏa mãn ý muốn của Đức Chúa Trời, họ càng không biết làm thế nào để đạt được sự hiểu biết về Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời mà họ phụng sự không phải là Đức Chúa Trời trong hình tượng gốc của Ngài, mà là một Đức Chúa Trời ẩn trong huyền thoại, một sản phẩm của trí tưởng tượng của riêng họ, một Đức Chúa Trời mà họ nghe nói, hoặc tìm thấy trong các văn bản. Sau đó họ sử dụng trí tưởng tượng phong phú và lòng sùng đạo của mình để chịu khổ vì Đức Chúa Trời và làm công tác của Đức Chúa Trời mà Đức Chúa Trời muốn làm. Việc phụng sự của họ thật không đúng đắn, đến mức hầu như chẳng có ai trong số họ là thực sự có thể phụng sự theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Bất kể họ có vui vẻ chịu đựng như thế nào, quan điểm ban đầu của họ về việc phụng sự và tưởng tượng của họ về Đức Chúa Trời vẫn không thay đổi, bởi họ chưa trải qua sự phán xét, hình phạt, sự tinh luyện và hoàn thiện của Đức Chúa Trời, cũng chưa ai hướng dẫn họ sử dụng lẽ thật. Cho dù họ tin vào Jêsus Đấng Cứu Thế, chẳng ai trong họ từng nhìn thấy Đấng Cứu Thế. Họ chỉ biết đến Ngài qua truyền thuyết và lời đồn. Kết quả là, sự phục vụ của họ chẳng hơn gì nhắm mắt phụng sự ngẫu nhiên, như một người mù phụng sự cha của mình. Cuối cùng, sự phục vụ như thế sẽ được gì? Và ai sẽ ưng thuận nó? Từ đầu tới cuối, sự phục vụ của họ cứ y như vậy; họ chỉ nhận được những bài học từ con người, và đặt sự phục vụ của họ chỉ trên nền tảng sự hồn nhiên và ý thích của riêng họ. Điều này thì sẽ mang lại được phần thưởng gì? Ngay cả Phi-e-rơ, người đã nhìn thấy Jêsus, cũng chẳng biết cách phụng sự theo ý muốn của Đức Chúa Trời; ông chỉ biết điều này vào sau hết, lúc tuổi già của ông. Vậy việc những người đui mù chưa trải nghiệm bất kỳ sự xử lý hay tỉa sửa nào, và những người chẳng có ai để hướng dẫn họ nói lên điều gì? Chẳng phải sự phục vụ của nhiều người trong số các ngươi hôm nay cũng giống như những người đui mù này sao? Hết thảy những ai chưa nhận lãnh sự phán xét, chưa nhận lãnh sự tỉa sửa hay xử lý, và chưa thay đổi – chẳng phải hết thảy họ đều được chinh phục một cách không trọn vẹn sao? Những người như vậy thì giúp được gì? Nếu suy nghĩ và hiểu biết của ngươi về cuộc sống, và hiểu biết của ngươi về Đức Chúa Trời chẳng tỏ ra một sự thay đổi mới mẻ nào, và ngươi thực sự chẳng đạt được điều gì, thì ngươi sẽ không bao giờ đạt được bất cứ điều gì đáng kể trong sự phục vụ của ngươi cả! Không có một khải tượng và một sự hiểu biết mới mẻ về công tác của Đức Chúa Trời, thì ngươi không thể được chinh phục. Đường lối theo Đức Chúa Trời của ngươi như vậy sẽ giống như của những người chịu khổ và kiêng ăn: nó ít có giá trị! Chính xác là bởi ít có lời chứng trong những gì họ làm mà Ta cho rằng sự phục vụ của họ là vô ích! Họ dành cả đời để chịu khổ và ngồi tù; họ luôn nhẫn nhịn, yêu thương, và họ luôn vác thập giá, họ bị thế giới cười nhạo và chối bỏ, họ trải qua mọi gian khổ, và mặc dù họ vâng phục cho đến tận cuối, họ vẫn không được chinh phục, và không thể đưa ra chứng ngôn nào để được chinh phục. Họ đã chịu khổ rất nhiều, nhưng bên trong thì họ không hề biết Đức Chúa Trời. Chẳng có điều gì trong những suy nghĩ cũ kỹ, quan niệm cũ kỹ, các thực hành tôn giáo, những hiểu biết do con người làm ra, và những ý tưởng con người của họ từng được xử lý. Không hề có một sự hiểu biết mới mẻ nào trong họ cả. Không một chút nào trong kiến thức của họ về Đức Chúa Trời là đúng đắn hay chính xác. Họ đã hiểu sai ý muốn của Đức Chúa Trời. Điều này có phục vụ cho Đức Chúa Trời không? Bất kể sự hiểu biết của ngươi về Đức Chúa Trời như thế nào trong quá khứ, nếu hôm nay nó vẫn cứ y như vậy, và ngươi tiếp tục đặt sự hiểu biết của mình về Đức Chúa Trời trên nền tảng những quan niệm và ý tưởng cũ của ngươi cho dù Đức Chúa Trời làm bất cứ điều gì, nghĩa là nếu ngươi không có được sự hiểu biết nào mới mẻ, chân thật về Đức Chúa Trời, và nếu ngươi không thể biết được ảnh tượng và tâm tính thật của Đức Chúa Trời, nếu sự hiểu biết của ngươi về Đức Chúa Trời vẫn bị dẫn dắt bởi tư tưởng phong kiến, dị đoan, và vẫn được sinh ra từ sự tưởng tượng và những quan niệm của con người, thì ngươi chưa được chinh phục. Ta phán mọi lời này cho ngươi hôm nay để ngươi có thể biết được, hầu cho kiến thức này có thể dẫn dắt ngươi đến một sự hiểu biết mới mẻ hơn, chính xác hơn; Ta cũng phán những lời này để xóa bỏ những quan niệm và cách hiểu biết cũ trong ngươi, hầu cho ngươi có thể có được sự hiểu biết mới. Nếu ngươi thật sự ăn uống lời Ta, thì sự hiểu biết của ngươi sẽ thay đổi đáng kể. Miễn là ngươi ăn uống lời Đức Chúa Trời với tấm lòng vâng phục, quan điểm của ngươi sẽ thay đổi. Miễn là ngươi có thể chấp nhận hình phạt lặp đi lặp lại, tâm thái cũ của ngươi sẽ dần thay đổi. Miễn là tâm thái cũ của ngươi được thay thế hoàn toàn bằng tâm thái mới, sự thực hành của ngươi cũng sẽ thay đổi theo. Bằng cách này, việc phụng sự của ngươi sẽ ngày càng trở nên đúng mục tiêu, ngày càng có thể thỏa mãn được ý muốn của Đức Chúa Trời. Nếu ngươi có thể thay đổi cuộc sống của mình, thay đổi sự hiểu biết của mình về đời sống con người, và thay đổi nhiều quan niệm của ngươi về Đức Chúa Trời, thì sự hồn nhiên của ngươi sẽ dần biến mất. Điều này, chính điều này chứ không gì khác, là hiệu quả khi Đức Chúa Trời chinh phục con người, đó là sự thay đổi xuất hiện trong con người. Trong đức tin của ngươi nơi Đức Chúa Trời, nếu tất cả những gì ngươi biết chỉ là bắt thân thể quy phục và chịu đựng, nhẫn nại, và ngươi không biết điều đó đúng hay sai, càng không biết điều đó là vì ai, thì sự thực hành như thế làm sao có thể dẫn tới sự thay đổi được?

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (3)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

8. Hãy hiểu rằng những gì Ta đòi hỏi ở các ngươi không phải là để các ngươi bắt xác thịt mình phải chịu cảnh nô lệ, hay ngăn cản đầu óc các ngươi có những suy nghĩ tùy tiện. Đây không phải là mục tiêu của công tác, cũng chẳng phải là công việc cần làm ngay bây giờ. Ngay bây giờ, các ngươi phải có sự hiểu biết từ mặt tích cực để có thể thay đổi bản thân mình. Hành động cần thiết nhất là ngươi trang bị cho bản thân mình bằng lời Đức Chúa Trời, nghĩa là trang bị đầy đủ cho mình lẽ thật và khải tượng đang ở trước ngươi bây giờ, sau đó tiến tới và đưa chúng vào thực hành. Đây là trách nhiệm của các ngươi. Ta không yêu cầu các ngươi phải tìm kiếm và đạt được sự soi sáng to lớn hơn thế. Hiện tại, đơn giản là các ngươi không có được vóc giạc cho điều đó. Điều các ngươi cần là làm tất cả mọi thứ có thể để ăn uống lời Đức Chúa Trời. Các ngươi phải hiểu công tác của Đức Chúa Trời và biết bản tính và thực chất của các ngươi, và biết cả về cuộc sống cũ của ngươi. Cụ thể là, ngươi cần phải biết những sự thực hành và những việc làm sai trật của con người mà ngươi đã làm. Để thay đổi, ngươi phải bắt đầu bằng cách thay đổi suy nghĩ của mình. Trước hết, phải thay những suy nghĩ cũ của các ngươi bằng suy nghĩ mới, và hãy để những suy nghĩ mới của các ngươi điều hành lời nói, hành động và cuộc sống của các ngươi. Đây là điều được yêu cầu ở mỗi người trong các ngươi hôm nay. Đừng thực hành hay theo một cách mù quáng. Ngươi nên có một nền tảng và một mục tiêu. Đừng tự đánh lừa mình. Các ngươi nên biết chính xác đức tin của các ngươi nơi Đức Chúa Trời là gì, ngươi nên đạt được gì từ đó, và sự gì ngươi nên bước vào ngay bây giờ. Việc ngươi phải biết tất cả những điều này là việc cấp bách.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (3)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

9. Sau khi Đức Chúa Trời đã thực hiện hai giai đoạn công tác của Ngài ở Y-sơ-ra-ên, thì cả dân Y-sơ-ra-ên và dân ngoại đều ấp ủ quan niệm rằng mặc dù đúng là Đức Chúa Trời đã tạo dựng ra vạn vật, Ngài chỉ sẵn lòng làm Đức Chúa Trời của mỗi dân Y-sơ-ra-ên, không phải Đức Chúa Trời của dân ngoại. Dân Y-sơ-ra-ên tin vào điều như sau: Đức Chúa Trời chỉ có thể là Đức Chúa Trời của chúng tôi, không phải Đức Chúa Trời của dân ngoại các người, và bởi vì các người không tôn kính Đức Giê-hô-va, nên Đức Giê-hô-va – Đức Chúa Trời của chúng tôi – khinh ghét các người. Những người Do Thái đó còn tin điều này nữa: Đức Chúa Jêsus mặc lấy hình ảnh của người Do Thái chúng tôi, và là Đức Chúa Trời mang đặc điểm của người Do Thái. Chính giữa chúng tôi mà Ngài đã làm việc. Hình tượng của Đức Chúa Trời và hình ảnh chúng tôi tương tự nhau; hình ảnh của chúng tôi gần gũi với hình tượng của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Jêsus là Vua của người Do Thái chúng tôi; dân ngoại không đủ tư cách để nhận lãnh sự cứu rỗi to lớn như thế. Đức Chúa Jêsus là của lễ chuộc tội cho người Do Thái chúng tôi. Chỉ trên cơ sở của hai giai đoạn công tác đó mà dân Y-sơ-ra-ên và người Do Thái đã hình thành nên toàn bộ những quan niệm này. Họ hống hách đòi Đức Chúa Trời cho riêng họ, không cho phép Đức Chúa Trời cũng làm Đức Chúa Trời của dân ngoại. Bằng cách này, Đức Chúa Trời trở thành khoảng trống trong lòng dân ngoại. Điều này là bởi mọi người trở nên tin rằng Đức Chúa Trời không muốn làm Đức Chúa Trời của dân ngoại, và rằng Ngài chỉ thích dân Y-sơ-ra-ên – dân sự được chọn của Ngài – và Ngài thích người Do Thái, đặc biệt là những môn đồ đã theo Ngài. Ngươi không biết rằng công tác mà Đức Giê-hô-va và Jêsus đã làm là vì sự tồn vong của toàn nhân loại sao? Bây giờ ngươi có thừa nhận rằng Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của hết thảy những người sinh ra ngoài Y-sơ-ra-ên các ngươi không? Chẳng phải Đức Chúa Trời đang ở ngay đây giữa các ngươi hôm nay sao? Điều này chẳng thể là giấc mơ, phải không? Chẳng lẽ các ngươi không chấp nhận thực tế này sao? Các ngươi không dám tin hay nghĩ tới nó. Bất kể các ngươi nhìn nhận như thế nào chăng nữa, chẳng phải Đức Chúa Trời đang ở ngay đây giữa các ngươi sao? Các ngươi vẫn còn sợ phải tin những lời này sao? Từ ngày này trở đi, chẳng phải hết thảy những người được chinh phục và hết thảy những ai ao ước được làm môn đệ của Đức Chúa Trời sẽ là dân sự được Đức Chúa Trời chọn sao? Chẳng phải hết thảy các ngươi, những môn đệ của ngày nay, là dân sự được chọn bên ngoài Y-sơ-ra-ên sao? Chẳng phải thân phận của các ngươi cũng giống như của dân Y-sơ-ra-ên sao? Chẳng phải toàn bộ những điều này là điều các ngươi nên nhận ra sao? Chẳng phải đây là mục tiêu của công tác chinh phục các ngươi sao? Một khi các ngươi có thể nhìn thấy Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ là Đức Chúa Trời của các ngươi đời đời, từ buổi ban đầu cho đến tận mai sau. Ngài sẽ không bỏ rơi các ngươi, miễn là hết thảy các ngươi sẵn lòng theo Ngài, và là những tạo vật trung thành, vâng phục của Ngài.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (3)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

10. Được hoàn thiện có nghĩa là gì? Được chinh phục có nghĩa là gì? Những tiêu chí nào người ta cần đáp ứng để được chinh phục? Và những tiêu chí nào họ cần phải đáp ứng để được hoàn thiện? Cả việc chinh phục và hoàn thiện đều nhằm mục đích làm cho con người trọn vẹn, để họ có thể trở lại hình tượng nguyên thủy của họ, và được giải phóng khỏi tâm tính bại hoại quỷ quái của họ cũng như sự ảnh hưởng của Sa-tan. Việc chinh phục này đến trước trong quá trình làm việc con người; quả thật, đó là bước đầu tiên trong công tác. Việc hoàn thiện là bước thứ hai, và là công tác kết thúc. Mọi con người đều phải trải qua quá trình được chinh phục. Nếu không, họ sẽ chẳng có cách nào biết đến Đức Chúa Trời, cũng sẽ không biết được rằng có một Đức Chúa Trời; có nghĩa là, họ chẳng thể nào thừa nhận Đức Chúa Trời. Và nếu một người không thừa nhận Đức Chúa Trời, họ cũng chẳng thể nào được Đức Chúa Trời làm cho trọn vẹn, bởi họ không hội đủ các tiêu chí cho việc toàn thiện này. Nếu ngươi thậm chí còn không thừa nhận Đức Chúa Trời, thì làm sao ngươi có thể biết đến Ngài? Làm sao ngươi có thể theo đuổi Ngài? Ngươi sẽ không thể làm chứng cho Ngài, và sẽ càng không có đức tin để làm đẹp lòng Ngài. Vì vậy, với bất kỳ ai muốn được làm cho trọn vẹn, bước đầu tiên là phải trải qua công tác chinh phục. Đây là điều kiện trước hết. Nhưng cả hai công việc chinh phục và hoàn thiện đều để làm việc con người và để thay đổi họ, và mỗi việc là một phần trong công tác quản lý con người. Cả hai bước đều cần thiết để làm cho một người toàn vẹn, và cả hai đều không thể bỏ qua. Đúng là việc “được chinh phục” nghe chẳng hay ho cho lắm, nhưng thật ra quá trình chinh phục một ai đó là quá trình thay đổi họ. Một khi ngươi đã được chinh phục, tâm tính bại hoại của ngươi có thể không hoàn toàn bị xóa hẳn, nhưng ngươi sẽ biết được nó. Thông qua công tác chinh phục, ngươi sẽ biết được nhân tính thấp hèn của ngươi, cũng như biết nhiều về sự bất tuân của chính mình. Mặc dù ngươi sẽ chẳng thể loại bỏ hay thay đổi những thứ này trong khoảng thời gian ngắn của công tác chinh phục, nhưng ngươi sẽ bắt đầu biết đến chúng, và điều này sẽ đặt nền móng cho sự hoàn thiện của ngươi. Như thế, cả việc chinh phục và việc hoàn thiện đều được thực hiện nhằm thay đổi con người, để loại bỏ những tâm tính bại hoại quỷ quái khỏi họ hầu cho họ có thể dâng mình trọn vẹn cho Đức Chúa Trời. Được chinh phục chỉ là bước đầu tiên trong việc thay đổi các tâm tính của con người, cũng như là bước đầu tiên trong việc con người dâng mình trọn vẹn cho Đức Chúa Trời, và bước này thấp hơn bước được hoàn thiện. Tâm tính sống của một người được chinh phục thay đổi ít hơn nhiều so với của một người được hoàn thiện. Được chinh phục và được hoàn thiện là hai việc khác nhau về mặt khái niệm, bởi vì chúng là các giai đoạn công tác khác nhau, và bởi vì chúng giữ con người ở những tiêu chuẩn khác nhau, trong đó việc chinh phục giữ con người ở những tiêu chuẩn thấp hơn, còn việc hoàn thiện giữ họ ở những tiêu chuẩn cao hơn. Những người được hoàn thiện là những người công chính, những người đã được làm cho thánh khiết và thanh sạch; họ là sự kết tinh, là sản phẩm cuối cùng của công tác quản lý nhân loại. Mặc dù họ không phải là những con người toàn thiện, nhưng họ là những người nỗ lực để sống một cuộc đời có ý nghĩa. Trong khi đó, những người được chinh phục thì công nhận sự tồn tại của Đức Chúa Trời chỉ trong ngôn lời; họ công nhận rằng Đức Chúa Trời đã được nhập thể, rằng Lời đã xuất hiện trong xác thịt, và rằng Đức Chúa Trời đã đến trần thế để làm công tác phán xét và hành phạt. Họ cũng công nhận rằng sự phán xét và hành phạt của Đức Chúa Trời, cũng như sự đánh phạt và tinh luyện của Ngài, là ích lợi cho con người. Họ chỉ mới bắt đầu có chút hình tượng giống con người. Họ có vài sự thông sáng về đời sống, nhưng nó vẫn còn chưa rõ nét với họ. Nói cách khác, họ chỉ mới bắt đầu sở hữu nhân tính. Những điều như thế là hiệu quả của việc được chinh phục. Khi người ta đặt chân lên con đường đến sự hoàn thiện, thì việc thay đổi những tâm tính cũ của họ trở nên khả thi. Hơn nữa, đời sống của họ tiếp tục tăng trưởng, và họ dần dà bước sâu hơn vào lẽ thật. Họ có thể ghê tởm thế gian và hết thảy những ai không theo đuổi lẽ thật. Họ đặc biệt ghê tởm chính họ, nhưng còn hơn thế nữa, họ biết rõ về chính mình. Họ sẵn lòng sống theo lẽ thật và họ đặt mục tiêu cho mình là theo đuổi lẽ thật. Họ không sẵn lòng sống trong những ý nghĩ mà trí óc họ tạo ra, và họ cảm thấy ghê tởm về sự tự nên công chính, về tính kêu căng và tự phụ của con người. Họ phát biểu với một ý thức mạnh mẽ về tính đúng đắn, xử lý mọi việc bằng sự sáng suốt và khôn ngoan, và họ trung thành và vâng phục Đức Chúa Trời. Nếu họ trải nghiệm một cuộc hành phạt và phán xét, họ không những không trở nên thụ động hay yếu đuối, mà họ còn biết ơn Đức Chúa Trời vì hình phạt và phán xét này. Họ tin rằng họ không thể không có hình phạt và phán xét của Đức Chúa Trời, điều mà bảo vệ họ. Họ không theo đuổi một đức tin về sự an vui và về việc kiếm bánh mì để thỏa lòng kẻ đói. Họ cũng chẳng theo đuổi những vui thú xác thịt tạm bợ. Đây là những điều xảy đến với những người được hoàn thiện.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (4)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

11. Công tác chinh phục được thực hiện trên con người các ngươi có ý nghĩa sâu sắc nhất: ở một khía cạnh, mục đích của công tác này là nhằm hoàn thiện một nhóm người, nghĩa là, để hoàn thiện họ, để họ trở thành một nhóm những người đắc thắng – là nhóm người đầu tiên được làm cho trọn vẹn, nghĩa là những thành quả đầu tiên. Ở một khía cạnh khác, đó là để cho những loài thọ tạo thụ hưởng tình yêu của Đức Chúa Trời, nhận lãnh sự cứu rỗi trọn vẹn và to lớn nhất của Đức Chúa Trời, để cho con người thụ hưởng không chỉ sự thương xót và lòng nhân từ, mà quan trọng hơn là sự trừng phạt và phán xét. Từ lúc sáng thế cho đến nay, tất cả những gì Đức Chúa Trời đã làm trong công tác Ngài là yêu thương, không một chút oán ghét dành cho con người. Ngay cả sự trừng phạt và phán xét mà ngươi đã thấy cũng là tình yêu thương, một tình yêu chân thật và thực tế hơn; tình yêu này dẫn dắt người ta vào con đường đúng đắn của đời sống con người. Ở một khía cạnh khác nữa, đó là để làm chứng trước Sa-tan. Và ở một khía cạnh khác nữa, đó là để đặt nền móng cho việc lan truyền công tác Phúc Âm trong tương lai. Mọi công tác Ngài đã làm là nhằm mục đích dẫn dắt người ta vào con đường đúng đắn của đời sống con người, hầu cho họ có thể sống như những người bình thường, bởi vì người ta không biết cách sống, và không có sự dẫn dắt này thì ngươi chỉ sống cuộc đời rỗng tuếch, cuộc sống của ngươi sẽ chẳng có giá trị hay ý nghĩa gì, và ngươi sẽ hoàn toàn không thể làm một người bình thường. Đây là ý nghĩa sâu sắc nhất của việc chinh phục con người.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (4)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

12. Các ngươi đều là con cháu của Mô-áp; khi công tác chinh phục được thực hiện nơi các ngươi, đó là sự cứu rỗi lớn lao. Hết thảy các ngươi đều sống trong vùng đất của tội lỗi và sự phóng túng, và các ngươi thì hết thảy đều dâm loạn và đầy tội lỗi. Hôm nay các ngươi không chỉ có thể nhìn thấy Đức Chúa Trời, mà quan trọng hơn là các ngươi đã nhận lãnh hình phạt và phán xét, đã nhận lãnh sự cứu rỗi sâu nhiệm thật sự – nghĩa là, đã nhận lãnh tình yêu to lớn nhất của Đức Chúa Trời. Trong tất cả những việc Ngài làm, Đức Chúa Trời thực sự yêu thương các ngươi; Ngài không có ý đồ xấu nào cả. Chính bởi những tội lỗi của các ngươi mà Ngài phán xét các ngươi, hầu cho các ngươi soi xét bản thân mình và nhận lãnh sự cứu rỗi to lớn này. Tất cả những điều này đều được thực hiện nhằm mục đích làm cho con người trọn vẹn. Từ đầu tới cuối, Đức Chúa Trời đã và đang làm hết sức mình để cứu rỗi con người, và Ngài không mong hủy diệt toàn bộ những con người mà Ngài đã tạo ra với đôi tay của chính mình. Hôm nay, Ngài đã đến giữa các ngươi để làm việc, và sự cứu lỗi như thế chẳng phải còn to lớn hơn sao? Nếu Ngài căm ghét các ngươi, liệu Ngài có thực hiện công tác lớn lao như thế nhằm đích thân hướng dẫn các ngươi không? Tại sao Ngài phải chịu như thế? Đức Chúa Trời không ghét các ngươi và chẳng có ý đồ xấu nào với các ngươi cả. Các ngươi nên biết rằng tình yêu của Đức Chúa Trời là tình yêu chân thật nhất. Chính vì con người bất tuân mà Ngài phải cứu họ thông qua việc phán xét; nếu không nhờ như vậy thì việc cứu họ sẽ là bất khả thi. Bởi vì các ngươi không biết cách sống, và thậm chí còn không nhận thức được nên sống thế nào, và bởi các ngươi sống trong vùng đất tội lỗi và phóng túng này và bản thân các ngươi cũng là ma quỷ ô uế và dâm loạn, Ngài không thể chịu được việc để các ngươi trở nên trụy lạc thêm nữa, Ngài không thể chịu được việc thấy các ngươi sống trong vùng đất ô uế này như bây giờ, bị Sa-tan giẫm đạp thỏa thích, và Ngài không thể chịu được việc để các ngươi rơi vào âm phủ. Ngài chỉ muốn thu nhận nhóm người này và cứu vớt các ngươi một cách triệt để. Đây là mục đích chính của việc thực hiện công tác chinh phục trên các ngươi – chỉ là vì sự cứu rỗi.

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (4)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

13. Mặc dù con người được tinh luyện và phơi bày một cách không thương xót bởi hình phạt và phán xét của Đức Chúa Trời – mục đích là để trừng phạt họ vì tội lỗi của họ, trừng phạtxác thịt của họ – không có việc nào trong công tác này có chủ ý kết án diệt vong cho xác thịt của họ. Mọi sự vạch trần gay gắt của lời là đều nhằm mục đích dẫn dắt ngươi vào con đường đúng đắn. Các ngươi đã đích thân trải nghiệm quá nhiều việc này, và rõ ràng nó chưa dẫn các ngươi vào một con đường xấu xa. Tất cả là để khiến ngươi sống thể hiện ra nhân tính bình thường, và tất cả đều có thể đạt được bởi nhân tính bình thường của ngươi. Mọi bước trong công tác của Đức Chúa Trời đều dựa trên nhu cầu của ngươi, theo các yếu điểm của ngươi, theo vóc giạc thật sự của ngươi, và không có trọng trách nào không thể gánh vác được mà lại đặt ra cho các ngươi. Điều này chưa rõ với ngươi hôm nay, và ngươi cảm thấy như thể Ta nghiêm khắc với ngươi, và quả thật ngươi luôn tin rằng lý do Ta hành phạt, phán xét và quở trách ngươi hằng ngày là bởi Ta ghét bỏ ngươi; nhưng mặc dù những gì ngươi chịu đựng là hình phạt và phán xét, đây thực ra là tình yêu thương dành cho ngươi, và là sự bảo vệ to lớn nhất. Nếu ngươi không thể nắm bắt ý nghĩa sâu nhiệm hơn của công tác này, sẽ không thể nào ngươi tiếp tục trải nghiệm được. Sự cứu rỗi này phải mang lại cho ngươi sự khuây khỏa. Đừng khước từ việc có ý thức của mình. Đã đến mức này rồi, ý nghĩa của công tác chinh phục phải rõ ràng với ngươi, và ngươi không nên cứ giữ quan điểm này nọ về nó!

Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (4)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

Trước: Tuyển chọn từ bốn phân đoạn trong Lời Đức Chúa Trời về “Lẽ mầu nhiệm của sự nhập thể”

Tiếp theo: Hai lần nhập thể hoàn tất ý nghĩa của sự nhập thể

Bạn có muốn biết cách gột bỏ xiềng xích tội lỗi và được làm tinh sạch? Hãy liên hệ chúng tôi để tìm được lối đi đúng đắn.
Liên hệ với chúng tôi
Liên hệ với chúng tôi qua Messenger

Nội dung liên quan

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này