Thấy được sự xuất hiện của Đức Chúa Trời trong sự phán xét và trừng phạt của Ngài

Như hàng trăm triệu người khác đã theo Đức Chúa Jêsus Christ, chúng ta tuân theo các luật pháp và điều răn của Kinh Thánh, thụ hưởng vô số ân điển của Đức Chúa Jêsus Christ, và nhóm lại cùng nhau, cầu nguyện, ca tụng, và phụng sự nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ - và tất cả những điều này chúng ta đều thực hiện dưới sự coi sóc và bảo vệ của Chúa. Chúng ta thường yếu đuối, và chúng ta cũng thường mạnh mẽ. Chúng ta tin rằng mọi hành động của chúng ta đều đúng theo những lời dạy bảo của Chúa. Rồi rõ ràng không cần bàn cãi, chúng ta cũng tin rằng mình đang đi đúng con đường thực hiện ý muốn của Cha trên trời. Chúng ta mong ngóng sự trở lại của Đức Chúa Jêsus, mong ngóng sự giáng xuống đầy vinh hiển của Ngài, mong ngóng ngày chấm dứt sự sống của chúng ta trên trần thế, mong ngóng sự xuất hiện của vương quốc, và mong ngóng mọi thứ đã được báo trước trong Sách Khải huyền: Chúa đến, Ngài mang theo thảm họa, Ngài ban thưởng người tốt và trừng phạt kẻ gian, rồi Ngài dẫn hết thảy những ai theo Ngài và đón chào sự trở lại của Ngài lên gặp Ngài ở tầng không. Mỗi khi nghĩ tới điều này, chúng ta không thể kiềm được cảm xúc và đầy tràn sự biết ơn vì chúng ta được sinh ra trong những ngày sau rốt, và được may mắn chứng kiến sự trở lại của Chúa. Dù rằng chúng ta đã phải chịu sự bức hại, chúng ta lại được bù đắp bằng “sự vinh hiển cao trọng đời đời, vô lượng, vô biên”. Thật là một phước lành! Tất cả sự mong ngóng này, cùng với ân điển được Chúa ban cho, làm chúng ta luôn trấn tĩnh khi cầu nguyện, làm chúng ta siêng năng nhóm lại cùng nhau hơn. Có thể là năm tới, có thể là ngày mai, và có thể trong một khoảng thời gian ngắn hơn con người có thể nghĩ, Chúa sẽ đột nhiên giáng xuống, hiện ra giữa nhóm người đã trông chờ Ngài bằng sự mong ngóng háo hức. Chúng ta chen nhau lên trước, chẳng ai sẵn lòng bị bỏ lại phía sau, tất cả cũng chỉ để được nằm trong số những người đầu tiên thấy được sự xuất hiện của Chúa, được ở trong số những người được cất lên. Chúng ta đã cho đi tất cả, bất kể trị giá bao nhiêu, vì sự đến của ngày này; một số người đã bỏ việc, một số người từ bỏ gia đình, một số người rời bỏ hôn nhân, và một số người thậm chí còn hiến tặng hết tất cả những khoản dành dụm của mình. Thật là những hành động mộ đạo quên mình! Sự chân thành và trung thành như vậy chắc chắn còn hơn cả các thánh nhân từ ngàn xưa! Bởi Chúa ban ân điển lên bất kỳ ai Ngài muốn, và tỏ lòng thương xót đến bất kỳ ai Ngài muốn, nên những hành động mộ đạo và hết mình của chúng ta, chúng ta tin rằng từ lâu đã được Chúa chứng giám. Và cũng như thế, những lời cầu nguyện thành tâm của chúng ta đã đến được tai Ngài, và chúng ta tin rằng Chúa sẽ bù đền cho sự dâng mình của chúng ta. Hơn thế nữa, Đức Chúa Trời đã nhân từ với chúng ta từ trước khi Ngài sáng thế, và những ân phước và lời hứa Ngài đã ban cho chúng ta thì không ai có thể tước bỏ đi được. Tất cả chúng ta đều đang hoạch định cho tương lai, và như một lẽ đương nhiên, đã biến sự cống hiến và dâng mình của chúng ta thành những vật đổi chác hoặc vốn liếng để đổi lấy sự được cất lên mà gặp Chúa trên tầng không. Hơn nữa, chúng ta đã không chút do dự đặt mình trên ngôi của tương lai để chỉ huy hết thảy mọi người, mọi quốc gia, hoặc để trị vì như những vị vua. Tất cả những điều này chúng ta đều coi như việc đương nhiên, như là điều được mong đợi.

Chúng ta coi khinh tất cả những ai chống lại Đức Chúa Jêsus; toàn bộ kết cuộc của họ sẽ là sự hủy diệt. Ai bảo họ không tin rằng Đức Chúa Jêsus là Đấng cứu thế? Dĩ nhiên, có những lúc chúng ta làm theo Đức Chúa Jêsus, động lòng thương tới mọi người trên thế giới, bởi họ không hiểu được, và chúng ta khoan dung, tha thứ cho họ là đúng. Mọi thứ chúng ta làm đều hợp theo những lời trong Kinh Thánh, bởi tất cả những gì không chiếu theo Kinh Thánh thì đều là tà thuyết và dị giáo. Kiểu niềm tin này đã ăn sâu trong tâm trí của mỗi chúng ta. Chúa của chúng ta là trong Kinh Thánh, và nếu chúng ta không rời xa Kinh Thánh, chúng ta sẽ không rời xa Chúa; nếu chúng ta tuân thủ nguyên tắc này, chúng ra sẽ được cứu rỗi. Chúng ta thúc giục nhau, hỗ trợ lẫn nhau, và mỗi khi nhóm lại với nhau, chúng ta hy vọng rằng mọi điều chúng ta nói và làm đều hợp theo ý muốn của Chúa, và sẽ được Chúa chấp nhận. Mặc cho sự thù nghịch gay gắt xung quanh chúng ta, tâm chúng ta vẫn tràn ngập niềm vui. Khi chúng ta nghĩ đến những ơn phước trong tầm với dễ dàng như thế, thì có gì mà chúng ta không thể gạt sang một bên? Có bất cứ điều gì mà chúng ta miễn cưỡng rời bỏ? Tất cả những điều này là không cần bàn cãi, và tất cả những điều này đều nằm dưới mắt dõi theo của Đức Chúa Trời. Chúng ta, nhóm người túng khó đã được nhấc ra khỏi những bẩn tưởi, cũng chỉ như những môn đệ bình thường khác của Chúa Jêsus, mơ ước được cất lên, được ban phước, và thống trị được mọi quốc gia. Sự hư hoại của chúng ta đã được phơi bày trong mắt Đức Chúa Trời, và những ham muốn, lòng tham của chúng ta đã bị kết tội trong mắt Đức Chúa Trời. Tuy vậy, tất cả những điều này xảy ra một cách thật bình thường, và cũng thật lô-gic, đến nỗi chẳng ai trong chúng ta thắc mắc những mong ngóng của chúng ta liệu có phải lẽ, càng không có ai trong chúng ta nghi ngờ sự chuẩn xác của mọi thứ chúng ta bám lấy. Ai có thể biết được ý muốn của Đức Chúa Trời? Chính xác thì con đường mà con người đang bước đi là gì, chúng ta không biết tìm kiếm hay khám phá; và càng không bận tâm thắc mắc. Bởi vì chúng ta chỉ quan tâm tới việc liệu chúng ta có được cất lên, liệu chúng ta có được ban phước, liệu có một chỗ cho chúng ta ở vương quốc thiên đàng hay không, và liệu chúng ta sẽ có phần nước trong dòng sông sự sống và phần quả trên cây sự sống hay không. Chẳng phải nhằm đạt được những điều này mà chúng ta tin vào Chúa và trở thành môn đệ của Ngài hay sao? Tội lỗi của chúng ta đã được tha thứ, chúng ta đã ăn năn, chúng ta đã uống cốc rượu đắng, và đã vác thánh giá lên lưng mình. Ai có thể nói rằng Chúa sẽ không chấp nhận cái giá mà chúng ta đã trả? Ai có thể cho rằng chúng ta đã không chuẩn bị đủ dầu? Chúng ta chẳng mong làm các nữ đồng trinh dại ấy, hay làm một trong số những người bị bỏ rơi kia. Hơn nữa, chúng ta cầu nguyện không ngừng, xin Chúa che chở khỏi bị lừa phỉnh bởi các christ giả, bởi Kinh thánh đã nói: “Khi ấy, nếu có ai nói với các ngươi rằng: Kìa Ðấng Christ ở đây hay là: Ở đó, thì đừng tin. Vì nhiều christ giả và tiên tri giả sẽ dấy lên, làm những dấu lớn, phép lạ, nếu có thể được thì họ cũng đến dỗ dành chính những người được chọn” (Ma-thi-ơ 24:23-24). Hết thảy chúng ta đều đã ghi nhớ những câu Kinh Thánh này, thuộc chúng nằm lòng, và chúng ta xem chúng như báu vật, như sự sống, và như một tín dụng thư quyết định liệu chúng ta có được cứu rỗi hay cất lên hay không…

Trong hàng ngàn năm, những người từng sống đã qua đời, mang theo cả những mong ngóng và mơ ước của họ, nhưng liệu họ đã đến được vương quốc thiên đàng hay không thì chẳng ai thực sự biết. Khi những người chết quay trở lại, họ đã quên hết tất cả những câu chuyện đã từng xảy ra, và họ vẫn noi theo những dạy bảo và con đường của cha ông. Và bằng cách này, khi năm tháng trôi qua, không ai biết được liệu Đức Chúa Jêsus của chúng ta, Đức Chúa Trời của chúng ta có thật sự chấp nhận mọi thứ mà chúng ta làm hay không. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là trông chờ một kết cuộc và suy đoán về mọi thứ sẽ xảy đến. Thế mà Đức Chúa Trời vẫn luôn im lặng, không bao giờ hiện ra với chúng ta, không bao giờ trò chuyện cùng chúng ta. Và như thế, lần theo Kinh Thánh cùng với những dấu chỉ, chúng ta tự ý đưa ra những phán xét về ý muốn và tâm tính của Đức Chúa Trời. Chúng ta đã quen với sự im lặng của Đức Chúa Trời; chúng ta đã quen với việc đo đếm đúng sai trong ứng xử của chúng ta bằng lối suy nghĩ của chính chúng ta; chúng ta đã quen với việc trông cậy vào kiến thức, những quan niệm, và những chuẩn mực đạo đức của chính chúng ta thay vì những đòi hỏi mà Đức Chúa Trời đưa ra cho chúng ta; chúng ta đã quen với việc thụ hưởng ân điển của Đức Chúa Trời; chúng ta đã quen với việc có Đức Chúa Trời trợ giúp mỗi khi chúng ta cần; chúng ta đã quen với việc dang tay kêu cầu Đức Chúa Trời về mọi thứ, và mãi sai khiến Đức Chúa Trời; chúng ta cũng đã quen với việc tuân theo các quy định mà không để ý tới Đức Thánh Linh chỉ dẫn chúng ta như thế nào; và hơn thế nữa, chúng ta đã quen với những tháng ngày chúng ta làm chủ chính bản thân mình. Chúng ta tin vào một Đức Chúa Trời như thế này, Đấng mà chúng ta chưa bao giờ chạm mặt. Những câu hỏi như tâm tính của Ngài như thế nào, Ngài có gì và là gì, ảnh tượng của Ngài trông như thế nào, liệu chúng ta có biết Ngài khi Ngài đến hay không, v.v. - chẳng có điều gì trong số này là quan trọng. Điều quan trọng là Ngài ở trong lòng chúng ta và rằng tất cả chúng ta đều đang đợi Ngài, và việc chúng ta có thể tưởng tượng ra Ngài như thế này hay thế kia là đã đủ. Chúng ta trân trọng đức tin của chúng ta, và trân quý sự duy linh của chúng ta. Chúng ta nhìn mọi thứ như thể những thứ bẩn tưởi, và giẫm mọi thứ dưới gót giày. Bởi chúng ta là những môn đệ của Chúa vinh hiển, cho dù hành trình có dài và gian khổ thế nào chăng nữa, cho dù những hiểm nguy và gian khó xảy đến với chúng ta thế nào chăng nữa, không gì có thể cản được bước chân của chúng ta theo Chúa. “Sông nước sự sống, trong như lưu ly, từ ngôi Ðức Chúa Trời và Chiên Con chảy ra. Ở giữa phố thành và trên hai bờ sông có cây sự sống trổ mười hai mùa, mỗi tháng một lần ra trái; và những lá cây đó dùng để chữa lành cho các dân. Chẳng còn có sự nguyền rủa nữa; ngôi của Ðức Chúa Trời và Chiên Con sẽ ở trong thành; các tôi tớ Ngài sẽ hầu hạ Ngài; chúng sẽ được thấy mặt Chúa, và danh Chúa sẽ ở trên trán mình. Ðêm không còn có nữa, và chúng sẽ không cần đến ánh sáng đèn hay ánh sáng mặt trời, vì Chúa là Ðức Chúa Trời sẽ soi sáng cho; và chúng sẽ trị vì đời đời” (Khải huyền 22:1-5). Mỗi khi chúng ta ca những lời này, lòng chúng ta tràn ngập niềm vui sướng và mãn nguyện vô hạn, và lệ tuôn trào từ mắt chúng ta. Tạ ơn Chúa vì đã chọn chúng ta, tạ ơn Chúa vì ân điển của Ngài. Ngài đã ban cho chúng ta gấp trăm lần trong cuộc sống này và đã ban cho chúng ta sự sống vĩnh hằng trong thế giới sắp đến. Nếu Ngài bảo chúng ta phải chết ngay bây giờ, chúng ta sẽ làm vậy mà không chút phàn nàn. Ôi lạy Chúa! Xin hãy đến mau! Hãy xem chúng con đã mong mỏi Ngài cách mãnh liệt đến chừng nào, và đã từ bỏ mọi thứ vì Ngài, xin đừng trì hoãn dù chỉ thêm một phút, một giây.

Đức Chúa Trời im lặng, và chưa bao giờ hiện ra trước chúng ta, nhưng công việc của Ngài vẫn chưa bao giờ dừng lại. Ngài quan sát toàn thế gian, truyền lệnh đến vạn vật, và nhìn thấy được tất cả những lời nói và việc làm của con người. Ngài thực hiện sự quản lý của Ngài, với những bước được đo đếm và đúng theo kế hoạch của Ngài, một cách thầm lặng không gây tác động kịch tính nào, nhưng những bước đi của Ngài vẫn tấn tới, từng bước một, gần với nhân loại hơn bao giờ hết, và tòa phán xét của Ngài được khai triển trong vũ trụ với tốc độ của ánh sáng, theo sau là ngôi của Ngài giáng xuống ngay tức thì giữa chúng ta. Thật là một cảnh tượng oai nghi thật là một cảnh tượng trang nghiêm và long trọng! Như chim bồ câu, và như sư tử đang gầm, Thần đến giữa chúng ta. Ngài là sự khôn ngoan, Ngài là sự công chính và oai nghi, và Ngài đến cách kín đáo ngay giữa chúng ta, thi hành thẩm quyền, đong đầy tình yêu thương và lòng nhân từ. Không một ai nhận biết sự đến của Ngài, không một ai chào đón sự đến của Ngài, và hơn nữa, không một ai biết được tất cả những điều Ngài sắp thực hiện. Cuộc sống của con người cứ tiếp diễn như trước đây, lòng họ không có gì đổi khác, và ngày tháng trôi qua như thường lệ. Đức Chúa Trời sống giữa chúng ta, một con người như bao người khác, như một trong những môn đệ mờ nhạt nhất và một tín đồ bình thường. Ngài có những theo đuổi của riêng Ngài, những mục tiêu của riêng Ngài, và hơn nữa, Ngài có thần tính mà con người bình thường không thể có được. Không một ai nhận thấy sự tồn tại của thần tính Ngài, và không một ai hiểu được sự khác nhau giữa bản thể của Ngài và của người thường. Chúng ta sống cùng Ngài, không bị gò bó hay sợ hãi gì, bởi trong mắt chúng ta Ngài cũng chỉ là một tín đồ mờ nhạt. Ngài quan sát từng cử động của chúng ta, và mọi suy nghĩ hay ý định của chúng ta đều phơi bày trước Ngài. Không ai quan tâm đến sự tồn tại của Ngài, không ai tưởng tượng bất cứ điều gì về vai trò của Ngài, và hơn nữa, không ai mảy may nghi ngờ gì về danh tính của Ngài. Tất cả những gì chúng ta làm là tiếp tục những theo đuổi của chúng ta, như thể Ngài chẳng có gì liên quan đến chúng ta…

Tình cờ, Đức Thánh Linh bày tỏ một đoạn lời “thông qua” Ngài, và mặc dù có vẻ như rất bất ngờ, chúng ta tuy vậy cũng nhận ra đó là lời phán đến từ Đức Chúa Trời, và sẵn sàng chấp nhận nó từ Đức Chúa Trời. Đó là bởi vì, cho dù ai là người bày tỏ những lời này đi nữa, miễn là chúng đến từ Đức Thánh Linh, chúng ta nên chấp nhận và đừng từ chối chúng. Lời phán tiếp theo có thể đến qua Ta, hoặc qua ngươi, hoặc qua người khác. Cho dù là ai đi nữa, tất cả đều là ân điển của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, cho dù là ai, thì chúng ta cũng không thể thờ phụng con người này, bởi vì dù sao thì người này cũng không thể là Đức Chúa Trời, hay chúng ta cũng không cách nào chọn một con người bình thường như vậy để làm Đức Chúa Trời của chúng ta. Đức Chúa Trời của chúng ta thật vĩ đại và đáng tôn kính; làm sao một con người mờ nhạt như vậy có thể đứng vào chỗ của Ngài? Hơn nữa, chúng ta đang chờ đợi Đức Chúa Trời đến và mang chúng ta về vương quốc thiên đàng, thì làm sao một người quá mờ nhạt lại có thể làm một nhiệm vụ quan trọng và khó khăn đến thế? Nếu Chúa có trở lại, thì phải là trên đám mây trắng, hầu cho tất cả dân chúng đều có thể nhìn thấy. Điều đó thật vinh hiển! Làm sao Ngài có thể ẩn giấu cách kín đáo giữa đám người bình thường được?

Ấy vậy mà chính con người bình thường này, ẩn mình giữa mọi người, lại là người đang làm công tác mới để cứu rỗi chúng ta. Ngài không đưa ra lời giải thích nào, Ngài cũng không bảo chúng ta tại sao Ngài đến, mà chỉ đơn giản là làm công việc mà Ngài định làm, với những bước được đo đạc và hợp theo kế hoạch của Ngài. Những lời nói và lời phán ra từ Ngài ngày càng thường xuyên hơn bao giờ hết. Từ an ủi, cổ vũ, nhắc nhở và cảnh báo, đến quở trách và sửa dạy; từ giọng điệu nhẹ nhàng mềm mỏng, đến những lời quyết liệt và oai nghi - tất cả đều là ban lòng thương xót lên con người và truyền sự rung động trong họ. Mọi điều Ngài nói đều chạm tới những bí mật sâu kín nhất trong chúng ta; những lời phán của Ngài làm quặn thắt tim gan và tâm hồn chúng ta, và để cho chúng ta tràn ngập nỗi hổ thẹn không sao chịu thấu, không biết trốn đi đâu. Chúng ta bắt đầu tự hỏi liệu Đức Chúa Trời trong lòng người này có thật sự yêu thương chúng ta hay không, và chính xác là Ngài đang nhắm đến điều gì. Có lẽ chúng ta chỉ có thể được cất lên sau khi đã trải qua những đau đớn này? Trong đầu chúng ta đang tính toán… về đích đến để hướng tới, và về số phận chúng ta trong tương lai. Tuy nhiên, như trước kia, chẳng ai trong chúng ta tin rằng Đức Chúa Trời mặc lấy xác thịt để làm công tác giữa chúng ta. Mặc dù Ngài đã đồng hành cùng chúng ta lâu như thế, mặc dù Ngài đã phán bảo nhiều lời trực tiếp với chúng ta, chúng ta vẫn không sẵn lòng chấp nhận một con người bình thường như thế lại là Đức Chúa Trời của tương lai chúng ta, và chúng ta càng không sẵn lòng giao phó sự kiểm soát tương lai và số phận của chúng ta vào một con người mờ nhạt như vậy. Từ Ngài chúng ta thụ hưởng nguồn cung cấp nước sống vô tận, và thông qua Ngài chúng ta sống mặt đối mặt với Đức Chúa Trời. Nhưng chúng ta chỉ biết ơn về ân điển của Đức Chúa Jêsus ở trên trời, và chưa bao giờ chú ý đến cảm xúc của con người bình thường mang thần tính này. Tuy thế, như trước đây, Ngài làm công việc của Ngài cách khiêm nhường ẩn mình trong xác thịt, bày tỏ những điều tận đáy lòng Ngài, như thể chai sạn trước sự chối bỏ của con người với Ngài, như thể vĩnh viễn tha thứ cho sự trẻ con và ngu muội của con người, và như thể mãi mãi khoan dung cho thái độ thiếu tôn kính của con người với Ngài.

Chúng ta không hề biết rằng con người mờ nhạt này đã dẫn dắt chúng ta từng bước một vào công tác của Đức Chúa Trời. Chúng ta trải qua muôn vàn thử thách, chịu vô số sự sửa phạt, và được thử lòng bằng cái chết. Chúng ta cũng được biết về tâm tính công chính và oai nghi của Đức Chúa Trời, và cũng thụ hưởng được tình yêu và lòng thương xót của Ngài, trở nên cảm kích trước quyền năng vĩ đại và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, chứng kiến sự đáng quý của Đức Chúa Trời, và nhìn thấy được sự sốt sắng mong muốn cứu rỗi con người của Đức Chúa Trời. Trong những lời của con người bình thường này, chúng ta biết được tâm tính và thực thể của Đức Chúa Trời, hiểu được ý muốn của Đức Chúa Trời, biết được bản chất và thực thể của con người, và nhìn thấy con đường dẫn đến sự cứu rỗi và hoàn thiện. Những lời Ngài khiến chúng ta “chết đi”, và rồi chúng lại khiến chúng ta “được tái sinh”; những lời Ngài mang lại niềm ủi an, nhưng cũng làm chúng ta đau đớn vì hối lỗi và cảm giác mang ơn; những lời Ngài đem lại cho chúng ta niềm vui sướng và bình an, nhưng có cả nỗi đau vô hạn. Đôi khi chúng ta cứ như những chiên con chờ giết thịt trong tay Ngài; đôi khi chúng ta lại như con ngươi trong mắt Ngài, và thụ hưởng tình yêu thương dịu dàng của Ngài; đôi khi chúng ta như kẻ thù của Ngài, và dưới cái nhìn của Ngài, chúng ta bị biến thành tro bụi bởi cơn thịnh nộ của Ngài. Chúng ta là loài người được Ngài cứu rỗi, chúng ta là giòi bọ trong mắt Ngài, và chúng ta là những con chiên lạc mà đêm ngày Ngài đau đáu tìm. Ngài thương xót chúng ta, Ngài khinh miệt chúng ta, Ngài nâng chúng ta lên, Ngài an ủi và cổ vũ chúng ta, Ngài dìu dắt chúng ta, Ngài khai sáng chúng ta, Ngài sửa phạt và sửa dạy chúng ta, và Ngài thậm chí nguyền rủa chúng ta. Đêm ngày, Ngài không bao giờ ngừng lo lắng về chúng ta, bảo vệ và coi sóc chúng ta, đêm ngày, không bao giờ rời chúng ta, mà đổ tâm huyết vì chúng ta, và trả mọi giá cho chúng ta. Trong những lời phán từ thân thể xác thịt nhỏ bé và tầm thường này, chúng ta đã thụ hưởng trọn vẹn những gì của Đức Chúa Trời và nhìn thấy được đích đến mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta. Mặc dù vậy, sự tự cao tự đại vẫn gây rối trong lòng chúng ta, và chúng ta vẫn chưa sẵn lòng hăng hái chấp nhận một người như vậy là Đức Chúa Trời của mình. Dù Ngài đã ban cho chúng ta quá nhiều ma-na, quá nhiều để thụ hưởng, chẳng có gì trong những điều này có thể thế chỗ của Chúa trong lòng chúng ta. Chúng ta ca ngợi danh tính và thân phận đặc biệt của con người này cách miễn cưỡng vô cùng. Chừng nào Ngài không mở miệng bảo chúng ta phải công nhận rằng Ngài là Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ không bao giờ tự nguyện công nhận Ngài là Đức Chúa Trời sẽ đến trong nay mai, mà thật ra là đã đang làm việc giữa chúng ta từ lâu.

Đức Chúa Trời tiếp tục những lời phán của Ngài, vận dụng nhiều phương pháp và bối cảnh khác nhau để khuyên răn chúng ta về điều chúng ta nên làm, đồng thời cũng bày tỏ tấm lòng của Ngài. Lời Ngài mang quyền năng sự sống, chỉ lối cho chúng ta bước đi, và làm cho chúng ta hiểu được lẽ thật là gì. Chúng ta bắt đầu bị lôi cuốn bởi lời Ngài, chúng ta bắt đầu tập trung vào giọng điệu và phong cách khi Ngài nói, và một cách vô thức, chúng ta bắt đầu thích thú với những cảm xúc sâu thẳm của con người chẳng đáng chú ý này. Ngài đổ tâm huyết Ngài để làm việc thay chúng ta, mất ăn mất ngủ vì chúng ta, khóc vì chúng ta, thở dài vì chúng ta, rên rỉ trong ốm đau vì chúng ta, chịu sự lăng nhục vì đích đến và sự cứu rỗi cho chúng ta, và sự vô cảm và phản nghịch của chúng ta làm rơi lệ và máu từ tim Ngài. Những phẩm chất này không thể có được ở một con người bình thường, cũng không thể được sở hữu hay đạt được bởi bất kỳ con người sa ngã nào. Ngài biểu lộ sự bao dung và kiên trì mà không người bình thường nào có được, và tình yêu thương của Ngài không phải là thứ mà loài thọ tạo nào cũng được phú cho. Không ai ngoài Ngài có thể biết được mọi ý nghĩ của chúng ta, hoặc nắm bắt được rõ ràng và toàn bộ bản chất và thực chất của chúng ta, hoặc phán xét được sự phản nghịch và hư hoại của nhân loại, hoặc nói với chúng ta và làm việc giữa chúng ta như thế này thay mặt Đức Chúa Trời trên trời. Không ai ngoài Ngài được ban cho thẩm quyền, sự khôn ngoan, và phẩm giá của Đức Chúa Trời; tâm tính của Đức Chúa Trời và việc Đức Chúa Trời có gì và là gì đều được bộc lộ một cách trọn vẹn nơi Ngài. Không ai ngoài Ngài có thể chỉ vẽ đường lối hay mang lại sự sáng cho chúng ta. Không ai ngoài Ngài có thể mặc khải những mầu nhiệm mà Đức Chúa Trời chưa từng tiết lộ từ lúc sáng thế đến nay. Không ai ngoài Ngài có thể cứu rỗi chúng ta khỏi vòng nô lệ của Sa-tan và khỏi tâm tính sa ngã của chính chúng ta. Ngài đại diện cho Đức Chúa Trời. Ngài bày tỏ tấm lòng sâu thẳm của Đức Chúa Trời, sự khuyên giục của Đức Chúa Trời, và những lời phán xét của Đức Chúa Trời tới toàn nhân loại. Ngài đã bắt đầu một thời đại mới, một kỷ nguyên mới, và báo hiệu một trời đất mới và công tác mới, và Ngài đã mang lại cho chúng ta hy vọng, chấm dứt cuộc sống mà chúng ta đã sống trong sự mơ hồ và cho phép cả nhân loại chúng ta nhìn thấy được, một cách rõ ràng tuyệt đối, con đường dẫn đến sự cứu rỗi. Ngài đã chinh phục toàn nhân loại chúng ta, và thu phục được trái tim của chúng ta. Từ giây phút đó trở đi, tâm trí chúng ta trở nên tỉnh táo, và linh hồn chúng ta dường như được tái sinh: Con người bình thường, mờ nhạt này - người đã sống giữa chúng ta và bị chúng ta chối bỏ lâu nay - chẳng phải đây là Đức Chúa Jêsus, Đấng luôn ở trong tâm trí chúng ta dù thực hay mơ, và Đấng mà chúng ta vẫn hằng mong ngóng đêm ngày hay sao? Đây chính là Ngài! Đây thực sự là Ngài! Ngài là Đức Chúa Trời của chúng ta! Ngài là lẽ thật, là đường đi, và là sự sống! Ngài đã cho chúng ta sống lần nữa và nhìn thấy sự sáng, và đã khiến lòng chúng ta thôi lang bạt. Chúng ta đã trở về nhà của Đức Chúa Trời, chúng ta đã trở về trước ngôi Ngài, chúng ta mặt đối mặt với Ngài, chúng ta đã chứng kiến diện mạo của Ngài, và chúng ta đã nhìn thấy con đường phía trước. Tại thời điểm này, lòng chúng ta đã bị chinh phục hoàn toàn bởi Ngài; chúng ta không còn nghi ngờ việc Ngài là ai nữa, không còn chống lại công việc của Ngài và lời Ngài nữa, chúng ta phủ phục trước Ngài. Chúng ta không mong ước gì hơn là được theo dấu chân Ngài đến hết cuộc đời, được Ngài hoàn thiện, được đền đáp ân điển của Ngài, đền đáp tình yêu thương của Ngài dành cho chúng ta, và tuân theo những sự dàn xếp và sắp đặt của Ngài, hợp tác với công tác của Ngài, và làm mọi điều chúng ta có thể làm để hoàn tất những gì Ngài giao phó cho chúng ta.

Bị chinh phục bởi Đức Chúa Trời cũng giống như một cuộc tỉ thí võ nghệ.

Mỗi lời của Đức Chúa Trời đánh ngay vào từng điểm chết của chúng ta, làm chúng ta nhức nhối và tràn ngập nỗi khiếp sợ. Ngài phơi bày hết những ý niệm, những sự tưởng tượng, và tâm tính sa ngã của chúng ta. Từ tất cả những gì chúng ta nói và làm, đến từng suy nghĩ và ý tưởng của chúng ta, bản chất và thực chất của chúng ta được phơi bày trong những lời Ngài, đặt chúng ta vào tâm trạng sợ hãi và run rẩy không biết giấu nỗi hổ thẹn vào đâu. Từng việc một, Ngài nói chúng ta nghe về tất cả những hành động, mục đích và ý định của chúng ta, thậm chí cả tâm tính sa ngã mà tự bản thân chúng ta chưa bao giờ khám phá ra, khiến chúng ta cảm thấy bị phơi bày hết những lỗi lầm khốn khổ, và hơn thế, cảm thấy bị chinh phục hoàn toàn. Ngài phán xét chúng ta vì chống đối Ngài, trừng phạt chúng ta vì báng bổ và lên án Ngài, và khiến chúng ta cảm thấy rằng, trong mắt Ngài, chúng ta chẳng có một đặc tính cứu chuộc nào, rằng chúng ta là Sa-tan sống. Những hy vọng của chúng ta bị tiêu tan, chúng ta không còn dám đưa ra những đòi hỏi vô lý hay ấp ủ bất kỳ hy vọng nào về Ngài, và thậm chí những giấc mơ của chúng ta cũng sớm biến mất. Đây là một sự thật mà chẳng ai trong chúng ta có thể tưởng tượng ra, và chẳng ai trong chúng ta có thể chấp nhận. Trong khoảnh khắc, chúng ta mất sự cân bằng nội tại, và không biết sẽ tiếp tục con đường phía trước như thế nào, hay sẽ tiếp tục những niềm tin của chúng ta như thế nào. Có vẻ như thể đức tin của chúng ta đã quay trở lại khởi điểm, và như thể chúng ta chưa từng gặp Đức Chúa Jêsus hay từng biết đến Ngài. Những gì trước mắt chúng ta khiến chúng ta bối rối, và khiến chúng ta lưỡng lự phân tâm. Chúng ta nản chí, chúng ta thất vọng, và sâu thẳm trong lòng chúng ta có cơn phẫn nộ lẫn hổ thẹn không nén được. Chúng ta cố thông mở, cố tìm lối ra, và hơn nữa, cố tiếp tục chờ đợi Đấng cứu thế Jêsus của chúng ta, để rằng chúng ta có thể dốc hết tâm tình đến Ngài. Mặc dù có những lúc chúng ta nhìn bề ngoài như là rất vững chải, không kiêu căng cũng không hạ mình, nhưng trong lòng, chúng ta bị giày vò bởi một cảm giác mất mát mà chúng ta chưa từng cảm nhận trước đây. Mặc dù đôi lúc chúng ta có vẻ bình tĩnh một cách bất thường ở bề ngoài, tâm trí chúng ta bị khuấy động bởi nỗi day dứt như đại dương bão táp. Sự phán xét và trừng phạt của Ngài đã tước đi của chúng ta mọi hy vọng và mơ ước, đặt hồi kết cho những ham muốn ngông cuồng của chúng ta, và khiến chúng ta không sẵn lòng để tin rằng Ngài là Đấng cứu thế của chúng ta và có thể cứu rỗi chúng ta. Sự phán xét và trừng phạt của Ngài đã mở ra một khoảng cách giữa chúng ta với Ngài, sâu đến mức chẳng ai sẵn sàng vượt qua. Sự phán xét và trừng phạt của Ngài là lần đầu tiên mà chúng ta phải chịu một thất bại lớn như thế, một nỗi nhục nhã ê chề như thế trong cuộc sống chúng ta. Sự phán xét và trừng phạt của Ngài đã khiến chúng ta phải thực sự cảm kích sự đáng quý và sự không khoan nhượng của Đức Chúa Trời trước sự xúc phạm của con người, so với điều đó thì chúng ta thật đốn mạt vô cùng, ô uế vô cùng. Sự phán xét và trừng phạt của Ngài đã khiến chúng ta lần đầu tiên nhận ra chúng ta ngạo mạn và khoa trương như thế nào, và con người không bao giờ có thể ngang bằng hay ngang hàng với Đức Chúa Trời ra sao. Sự phán xét và trừng phạt của Ngài khiến chúng ta khao khát không phải sống trong tâm tính sa ngã như thế nữa, loại bỏ khỏi chúng ta bản chất và bản thể này càng sớm càng tốt, và chấm dứt sự hèn hạ và khả ố đối với Ngài. Sự phán xét và trừng phạt của Ngài khiến chúng ta vui vẻ mà vâng phục lời Ngài, không còn chống lại những sự dàn xếp và sắp đặt của Ngài nữa. Sự phán xét và trừng phạt của Ngài một lần nữa đem lại cho chúng ta ham muốn được sinh tồn, và khiến chúng ta vui vẻ chấp nhận Ngài là Đấng cứu thế của chúng ta… Chúng ta đã bước ra khỏi công cuộc chinh phục, bước ra khỏi địa ngục, bước ta khỏi vùng thung lũng u ám của sự chết… Đức Chúa Trời Toàn Năng đã thu phục chúng ta, nhóm người này! Ngài đã chiến thắng Sa-tan, và đánh bại được vô số những kẻ thù của Ngài!

Chúng ta chỉ là một nhóm những con người bình thường, sở hữu một tâm tính sa ngã tà ác, những con người đã được Đức Chúa Trời định trước từ ngàn đời, và là những con người túng khó được Đức Chúa Trời nhấc lên từ những bẩn tưởi. Chúng ta từng chối bỏ và lên án Đức Chúa Trời, nhưng giờ đây đã bị chinh phục bởi Ngài. Từ Đức Chúa Trời, chúng ta đã nhận lãnh sự sống, con đường của sự sống vĩnh hằng. Dù chúng ta ở bất cứ nơi đâu trên mặt đất, dù chúng ta phải nếm trải bất cứ sự ngược đãi hay khổ cực nào, chúng ta không thể rời xa sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời Toàn Năng. Bởi Ngài là Đấng Tạo Hóa của chúng ta, và là sự cứu chuộc duy nhất của chúng ta!

Tình yêu thương của Đức Chúa Trời rộng mở như nước dòng suối, và được ban cho bạn, cho tôi, cho những người khác, và cho tất cả những ai thực sự tìm kiếm lẽ thật và trông đợi sự xuất hiện của Đức Chúa Trời.

Hệt như mặt trăng đi theo mặt trời trong vòng luân phiên vô tận, công việc của Đức Chúa Trời không bao giờ ngừng, và được thực hiện trên ngươi, trên Ta, trên những người khác, và trên tất cả những ai theo dấu chân của Đức Chúa Trời và chấp nhận sự phán xét và trừng phạt của Ngài.

Ngày 23 tháng 3 năm 2010

Trước: Đức Chúa Trời chỉ huy số phận của cả nhân loại

Tiếp theo: Quan điểm các tín đồ cần có

Bạn có muốn biết cách gột bỏ xiềng xích tội lỗi và được làm tinh sạch? Hãy liên hệ chúng tôi để tìm được lối đi đúng đắn.
Liên hệ với chúng tôi
Liên hệ với chúng tôi qua Messenger

Nội dung liên quan

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này