Chính Đức Chúa Trời, Đấng duy nhất V

Sự thánh khiết của Đức Chúa Trời (II)

Hỡi các anh chị em, hôm nay chúng ta hãy hát một bài Thánh ca. Hãy tìm một bài mà các ngươi yêu thích và thường xuyên hát. (Chúng tôi muốn hát một bài Thánh ca về lời Chúa: “Tình yêu thuần khiết không tì vết.”)

1. “Tình yêu” đề cập đến một cảm xúc thuần khiết và không tì vết, nơi ngươi dùng tấm lòng mình để yêu, để cảm nhận, và để quan tâm. Trong tình yêu không có điều kiện, không có rào cản, và không có khoảng cách. Trong tình yêu không có sự nghi ngờ, không có sự lừa dối, và không có sự xảo quyệt. Trong tình yêu không có khoảng cách và không có điều gì không thuần khiết. Nếu ngươi yêu, thì ngươi sẽ không lừa dối, phàn nàn, phản bội, chống đối, đòi hỏi, hoặc cố gắng đạt được điều gì đó hoặc đạt được một khoản nào đó.

2. “Tình yêu” đề cập đến một cảm xúc thuần khiết và không tì vết, nơi ngươi dùng tấm lòng mình để yêu, để cảm nhận, và để quan tâm. Trong tình yêu không có điều kiện, không có rào cản, và không có khoảng cách. Trong tình yêu không có sự nghi ngờ, không có sự lừa dối, và không có sự xảo quyệt. Trong tình yêu không có khoảng cách và không có điều gì không thuần khiết. Nếu ngươi yêu, thì ngươi sẽ vui vẻ hiến dâng chính mình, sẽ vui vẻ chịu đựng khó khăn, ngươi sẽ tương thích với Đức Chúa Trời, ngươi sẽ từ bỏ gia đình, tương lai, tuổi trẻ, và hôn nhân của ngươi. Nếu không, tình yêu của ngươi sẽ hoàn toàn không phải là tình yêu, mà là sự lừa dối và phản bội.

Bài Thánh ca này là một sự chọn lựa hay. Các ngươi có thích hát bài Thánh ca này không? (Có.) Các ngươi cảm thấy thế nào sau khi hát bài Thánh ca này? Các ngươi có thể cảm nhận được loại tình yêu này trong chính các ngươi không? (Chưa hoàn toàn cảm nhận được.) Những ca từ nào trong bài Thánh ca cảm động các ngươi sâu sắc nhất? (Trong tình yêu không có điều kiện, không có rào cản, và không có khoảng cách. Trong tình yêu không có sự nghi ngờ, không có sự lừa dối, không có sự mua bán, và không có sự xảo quyệt. Trong tình yêu không có sự chọn lựa và không có gì không thuần khiết. Nhưng trong chính mình tôi vẫn thấy nhiều điều không thuần khiết và tôi cũng thấy điều tôi cố thương lượng với Đức Chúa Trời, và những lĩnh vực tôi không đạt tới, vì thế khi tôi suy nghĩ về bản thân mình ngày hôm nay thì tôi thực sự chưa đạt được loại tình yêu thuần khiết và không tì vết.) Nếu ngươi chưa đạt được loại tình yêu thuần khiết và không tì vết, thì tình yêu của ngươi thuộc loại gì? Tình yêu có trong bản thân ngươi thuộc mức độ nào? (Tôi chỉ đang ở trong giai đoạn mà tôi sẵn sàng tìm kiếm, mà tôi đang khao khát.) Dựa trên vóc giạc của chính mình và bằng lời của chính mình từ những kinh nghiệm của chính mình, thì ngươi đã đạt được cấp độ nào? Ngươi có lừa dối, ngươi có phàn nàn không? (Có.) Ngươi có những sự đòi hỏi trong lòng mình không, có điều gì ngươi muốn và ao ước có được từ Đức Chúa Trời không? (Có, tôi có những điều ô uế này bên trong.) Trong tình cảnh nào chúng xuất hiện? (Khi tình huống mà Đức Chúa Trời đã xếp đặt cho tôi không phù hợp với các ý tưởng của tôi về những điều nên xảy ra, hoặc khi những mong muốn của tôi không được đáp ứng, trong những lúc thế này tôi sẽ tỏ lộ loại tâm tính bại hoại này.) Các anh chị em là những người đến từ Đài Loan, các ngươi cũng thường hát bài Thánh ca này phải không? Các ngươi có thể trao đổi xem mình hiểu thế nào về “tình yêu thuần khiết không tì vết” không? Tại sao Đức Chúa Trời định nghĩa tình yêu theo cách này? (Tôi rất thích bài Thánh ca này bởi vì tôi có thể thực sự thấy rằng tình yêu này là một tình yêu trọn vẹn. Tuy nhiên, tôi cảm thấy mình còn quá xa so với tiêu chuẩn đó, và việc có được tình yêu thực sự đối với tôi còn quá xa vời. Có một vài điều trong đó tôi đã có thể đạt được sự tiến bộ, và tôi có thể hợp tác với Đức Chúa Trời qua sức mạnh lời Chúa ban cho tôi và qua lời cầu nguyện. Tuy nhiên, khi tôi gặp một số tình huống hoặc khi tôi bị phát hiện, thì tôi cảm thấy mình không có tương lai hay vận mệnh gì, và rằng tôi không có một đích đến. Trong những lúc như thế này tôi cảm thấy rất yếu đuối. Sau một thời gian trải nghiệm và qua sự cầu nguyện, thì tôi có thể xoay ngược tình thế đến một mức độ nào đó, tuy nhiên tôi vẫn thường bị lo lắng về chuyện này.) Khi nói “tương lai và vận mệnh” thì ngươi thực sự đang đề cập đến điều gì? Ngươi có thể chỉ ra điều gì cụ thể không? Nó có phải là một hình ảnh hoặc điều gì đó ngươi đã tưởng tượng ra, hoặc là một vật mà ngươi có thể nhìn thấy không? Trong mỗi tấm lòng của mình các ngươi nên nghĩ đến: Mối quan tâm trong lòng về tương lai và số phận của ngươi liên quan đến điều gì? (Đó là được cứu và tồn tại. Tôi hy vọng dần dần trở nên phù hợp để được Đức Chúa Trời sử dụng và thực hiện bổn phận mình theo đúng tiêu chuẩn thông qua quá trình thực hiện bổn phận của mình. Tuy nhiên, tôi thường bị phát hiện trong lĩnh vực này, và tôi cảm thấy rằng tôi đang thất bại, như thể tôi không có tương lai.) Các anh chị em khác nên thảo luận, các ngươi hiểu thế nào về “tình yêu thuần khiết không tì vết”? (Khi một người có nó, thì không có sự ô uế đến từ chính bản ngã cá nhân của họ, và họ không bị kiểm soát bởi tương lai và số phận của mình. Bất kể Chúa đối xử với họ thế nào, thì họ vẫn có thể hoàn toàn tuân theo công tác và sự sắp đặt của Chúa, và đi theo Ngài cho đến tận cùng. Chỉ có loại tình yêu này dành cho Đức Chúa Trời mới là “tình yêu thuần khiết không tì vết.” Chỉ khi tôi so sánh bản thân mình với nó thì tôi mới khám phá ra rằng mặc dù trong một vài năm tôi tin Chúa tôi dường như đã hy sinh một số thứ hoặc tận dụng chính những thứ đó, nhưng tôi đã không thể thực sự dâng lòng mình cho Chúa. Khi Đức Chúa Trời phơi bày tôi, tôi cảm thấy dường như tôi đã được mô tả như là người không thể được cứu, và tôi sống trong trạng thái tiêu cực này. Tôi thấy chính tôi đang thực hiện bổn phận của mình, nhưng đồng thời tôi cũng đang cố gắng thỏa thuận với Chúa, tôi không thể yêu mến Chúa với tất cả tấm lòng mình, và đích đến, tương lai cùng số phận của tôi luôn luôn ở trong tâm trí tôi.)

Dường như ngươi thường hát bài Thánh ca này; ngươi hơi hiểu về nó, và nó có chút liên kết với những kinh nghiệm thực tế của ngươi. Tuy nhiên, hầu hết mọi người có mức độ chấp nhận khác nhau đối với từng cụm từ trong bài Thánh ca “Tình yêu thuần khiết không tì vết.” Một số người nghĩ nó là về sự sẵn lòng, một số người đang cố gắng ném tương lai của họ sang một bên, một số người đang cố gắng buông bỏ gia đình mình, và một số người không cố gắng để nhận bất cứ điều gì. Vẫn có những người khác đang đòi hỏi bản thân mình không được lừa dối, không than phiền, và không dấy nghịch chống lại Đức Chúa Trời. Tại sao Đức Chúa Trời lại đề nghị loại tình yêu này và yêu cầu mọi người nên yêu mến Ngài theo cách này? Đây có phải là một loại tình yêu mà mọi người có thể đạt được không? Có nghĩa là, mọi người có thể yêu theo cách này không? Con người có thể thấy rằng họ không thể, bởi vì họ hoàn toàn không sở hữu loại tình yêu này. Khi con người không sở hữu nó, và khi về căn bản họ không biết về tình yêu, thì Đức Chúa Trời phán những lời này, và những lời này không quen thuộc đối với họ. Vì con người sống trong thế giới này và trong một tâm tính bại hoại, nếu con người có loại tình yêu này hoặc nếu một người có thể có được loại tình yêu này, tình yêu mà không có yêu cầu hay đòi hỏi gì, một tình yêu mà có nó họ sẵn sàng dâng hiến chính mình và chịu đựng đau khổ và từ bỏ mọi thứ họ có, vậy người khác sẽ nghĩ gì về người sở hữu loại tình yêu này? Liệu một người như thế có là người hoàn thiện không? (Có.) Một người hoàn thiện như thế có tồn tại trong thế giới này không? Không, một người như thế không tồn tại, phải không? Loại người này hoàn toàn không tồn tại trong thế giới này, trừ khi họ sống xa rời mọi người. Chẳng phải thế sao? Do đó, một số người, qua những kinh nghiệm của bản thân, dốc hết sức để tự đánh giá mình dựa trên những lời này. Họ đối phó với chính mình, kiềm chế chính mình, và họ thậm chí còn liên tục từ bỏ chính mình: Họ chịu đựng đau khổ và khiến bản thân từ bỏ các ý niệm của mình. Họ từ bỏ các đường lối trong đó họ đã dấy nghịch lại Đức Chúa Trời, từ bỏ những ham muốn và nhu cầu của bản thân. Nhưng cuối cùng họ vẫn không thể đạt tiêu chuẩn. Tại sao điều đó xảy ra? Chúa phán những điều này để ban ra một tiêu chuẩn cho mọi người làm theo, vì vậy mọi người sẽ biết được tiêu chuẩn mà Chúa yêu cầu ở họ. Nhưng Đức Chúa Trời có bao giờ phán rằng con người phải đạt được điều này ngay lập tức chưa? Đức Chúa Trời có bao giờ phán trong bao lâu con người phải đạt được điều này chưa? (Chưa.) Đức Chúa Trời có bao giờ phán rằng con người phải yêu mến Ngài theo cách này chưa? Bài này có nói điều đó không? Không, không có. Đức Chúa Trời chỉ phán với con người về tình yêu mà Ngài đang đề cập đến. Để cho con người có thể yêu Chúa theo cách này và đối xử với Chúa theo cách này, thì những yêu cầu của Chúa là gì? Không cần thiết phải đạt được chúng ngay lập tức, bởi vì điều đó sẽ nằm ngoài khả năng của con người. Ngươi có bao giờ nghĩ về việc con người cần phải đáp ứng những loại điều kiện nào để yêu theo cách này chưa? Nếu con người thường xuyên đọc những lời này thì họ sẽ dần dần có được tình yêu này không? (Không.) Vậy thì, điều kiện là gì? Trước tiên, làm thế nào con người có thể không còn nghi ngờ Đức Chúa Trời? (Chỉ những người trung thực mới có thể đạt được điều này.) Còn về việc không còn lừa dối thì sao? (Họ cũng phải là những người trung thực.) Còn với một người không còn thương lượng với Đức Chúa Trời thì sao? Đó cũng là một phần trong việc phải là một người trung thực. Còn đối với việc không còn xảo quyệt thì sao? Nói rằng không có sự lựa chọn trong tình yêu có nghĩa là gì? Có phải tất cả những điều này đều trở lại với việc làm một người trung thực không? Có rất nhiều chi tiết ở đây. Điều gì chứng minh rằng Đức Chúa Trời có thể phán và định nghĩa loại tình yêu này theo cách này? Chúng ta có thể nói rằng Đức Chúa Trời sở hữu loại tình yêu này không? (Có.) Ngươi thấy điều này ở đâu? (Trong tình yêu Đức Chúa Trời dành cho con người.) Tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho con người có điều kiện không? (Không.) Có những rào cản hoặc khoảng cách nào giữa Đức Chúa Trời và con người không? (Không.) Đức Chúa Trời có nghi ngờ con người không? (Không.) Đức Chúa Trời quan sát con người và hiểu con người; Ngài thực sự hiểu con người. Đức Chúa Trời có lừa dối con người không? (Không.) Vì Đức Chúa Trời nói quá hoàn hảo về tình yêu này, thì tấm lòng của Ngài hoặc thực chất của Ngài cũng có thể hoàn hảo như thế không? (Có.) Có bao giờ con người định nghĩa tình yêu theo cách này chưa? Trong tình cảnh nào con người đã định nghĩa tình yêu? Con người nói về tình yêu như thế nào? Phải chăng con người không nói về mặt cho và dâng hiến trong tình yêu? (Đúng.) Định nghĩa này về tình yêu quá đơn giản; nó thiếu thực chất.

Định nghĩa của Đức Chúa Trời về tình yêu và cách Ngài phán về tình yêu có liên quan đến một khía cạnh trong thực chất của Ngài, nhưng đó là khía cạnh nào? Lần trước chúng ta đã thông công về một chủ đề quan trọng, một chủ đề mà trước đây con người thường thảo luận. Chủ đề này bao gồm một từ thường được nhắc đến trong quá trình tin nơi Đức Chúa Trời, tuy vậy nó là một từ mà mọi người cảm thấy vừa quen vừa lạ. Tại sao Ta phán điều này? Đó là một từ đến từ các ngôn ngữ của loài người; tuy nhiên, định nghĩa của nó vừa khác biệt vừa mơ hồ giữa loài người. Từ này là từ gì? (Sự thánh khiết). Sự thánh khiết: đó là chủ đề lần trước chúng ta đã thông công. Chúng ta đã thông công về một phần của chủ đề này. Qua việc thảo luận về một phần của chủ đề này lần trước, mọi người đã có được sự hiểu biết mới mẻ nào về thực chất trong sự thánh khiết của Đức Chúa Trời không? Khía cạnh nào trong sự hiểu biết này ngươi xem là hoàn toàn mới mẻ? Nghĩa là, điều gì trong sự hiểu biết này hoặc trong những lời đó đã khiến ngươi cảm thấy rằng sự hiểu biết của ngươi về sự thánh khiết của Chúa khác với sự thánh khiết của Chúa khi Ta phán về nó trong lúc thông công? Ngươi có bất kỳ ấn tượng nào về điều này không? (Đức Chúa Trời phán những điều Ngài cảm nhận trong lòng Ngài; lời Ngài không bị ô uế. Đây là một khía cạnh và sự biểu hiện của sự thánh khiết.) (Cũng có sự thánh khiết khi Đức Chúa Trời nổi thạnh nộ với con người; cơn thạnh nộ của Ngài không chỗ trách.) (Về sự thánh khiết của Chúa, tôi hiểu rằng có cả sự thạnh nộ của Chúa lẫn lòng thương xót của Ngài trong tâm tính công chính của Ngài. Điều này đã để lại một ấn tượng rất mạnh mẽ trong tôi. Trong buổi thông công lần trước của chúng ta, tâm tính công chính của Đức Chúa Trời là độc nhất vô nhị cũng đã được đề cập đến - tôi đã không hiểu được điều này trong quá khứ. Các bạn đã thảo luận rằng sự thạnh nộ của Đức Chúa Trời khác với sự giận dữ của con người, rằng đó là điều không vật thọ tạo nào sở hữu. Sự thạnh nộ của Chúa là một điều tích cực và có nguyên tắc; nó được giáng xuống vì thực chất vốn có của Chúa. Đức Chúa Trời nhìn thấy điều gì đó tiêu cực, và vì vậy Ngài giáng cơn thạnh nộ của Ngài. Về lòng thương xót của Đức Chúa Trời, tôi thấy rằng đó cũng là điều mà không vật thọ tạo nào sở hữu. Mặc dù con người làm những việc lành hay có những hành động công chính có vẻ tương tự như lòng thương xót, nhưng chúng không thanh sạch và có một động cơ phía sau chúng. Một vài kiểu được gọi là “lòng thương xót” thì thậm chí còn giả mạo và trống rỗng. Tuy nhiên tôi đã nhìn thấy sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời khi Ngài tỏ lòng thương xót với con người, và lòng thương xót này trực tiếp đưa con người vào con đường để được cứu. Nó đặt con người trên con đường đúng trong việc tin vào Đức Chúa Trời để họ sẽ nhận được đích đến tươi đẹp của mình và thực hiện được nguyện vọng của mình. Lòng thương xót của Đức Chúa Trời có trong thực chất của Ngài. Vì thế ngay cả khi Đức Chúa Trời phá hủy một thành phố vì sự thạnh nộ của Ngài, nhưng vì Ngài có thực chất đầy lòng thương xót, nên Ngài có thể tỏ lòng thương xót bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu để cứu và bảo vệ dân sự của thành phố đó nhằm sửa đổi các đường lối của họ. Đây là sự hiểu biết của tôi.) Các ngươi có chút hiểu biết về tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Chủ đề của chúng ta ngày hôm nay là sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Tất cả mọi người đều đã nghe và học được điều gì đó về tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Hơn nữa, nhiều người thường nói về sự thánh khiết của Chúa và tâm tính công chính của Chúa như là hai khái niệm liên kết với nhau. Họ nói rằng tâm tính công chính của Đức Chúa Trời là thánh khiết. Từ “thánh khiết” chắc chắn không xa lạ với bất kỳ ai - nó là một từ rất thường được sử dụng. Tuy nhiên liên quan đến ý nghĩa bên trong của từ đó, thì con người có thể nhìn thấy những sự bày tỏ nào trong sự thánh khiết của Chúa? Chúa đã mặc khải điều gì để con người có thể nhận ra? Ta e rằng đây là điều mà không ai biết đến. Tâm tính của Chúa công chính, nhưng sau đó nếu ngươi lấy tâm tính công chính của Chúa và nói rằng nó thánh khiết, thì điều đó có vẻ hơi mơ hồ, hơi pha trộn; tại sao lại thế? Ngươi nói tâm tính của Chúa công chính, hoặc ngươi nói tâm tính công chính của Ngài thánh khiết, vậy thì trong lòng mình ngươi mô tả sự thánh khiết của Chúa như thế nào, ngươi hiểu nó như thế nào? Điều đó có nghĩa là, những gì Chúa đã mặc khải hoặc tất cả những gì thuộc về Chúa và bản chất của Chúa thì con người sẽ nhận biết là thánh khiết hết sao? Trước đây ngươi đã suy nghĩ về điều này chưa? Điều Ta đã nhìn thấy là con người hay nói những từ thường được sử dụng hoặc những cụm từ đã được nói đi nói lại, vậy mà họ thậm chí không biết mình đang nói gì. Đó chỉ là cách nói của mọi người, và họ nói theo thói quen, vì vậy nó trở thành thuật ngữ trong vốn từ vựng của họ. Tuy nhiên, nếu họ muốn tìm hiểu và nghiên cứu thật chi tiết, thì họ sẽ phát hiện ra rằng mình không biết ý nghĩa thực sự là gì hoặc nó đề cập đến điều gì. Giống như từ “thánh khiết”, không ai biết chính xác khía cạnh nào trong thực chất của Chúa đang được đề cập có liên quan đến sự thánh khiết của Ngài mà họ nói đến, và không ai biết làm thế nào để làm cho từ “thánh khiết” tương thích với Chúa. Con người đang bối rối trong lòng, và sự nhận biết của họ về sự thánh khiết của Đức Chúa Trời thì mơ hồ và không rõ ràng. Về việc Đức Chúa Trời thánh khiết như thế nào, thì không ai hoàn toàn biết rõ. Hôm nay chúng ta sẽ thông công về chủ đề này để làm từ “thánh khiết” được tương thích với Chúa hầu cho con người có thể thấy được nội dung thực sự của thực chất trong sự thánh khiết của Chúa, và điều này sẽ ngăn cản một số người sử dụng từ này một cách bất cẩn và theo thói quen và phát ngôn bừa bãi khi họ không biết ý nghĩa của chúng hoặc chúng có đúng và chính xác hay không. Con người luôn luôn nói những điều như như thế này: ngươi có, ông ta có, và như thế nó đã trở thành một cách nói và do đó con người đã vô tình làm lu mờ một từ như thế.

Nhìn bề ngoài, từ “thánh khiết” dường như rất dễ hiểu, phải vậy không? Ít nhất con người cũng tin từ “thánh khiết” có nghĩa là trong sạch, không bị nhơ bẩn, thiêng liêng và thuần khiết. Cũng có những người còn liên kết “thánh khiết” với “tình yêu” trong bài Thánh ca “Tình yêu thuần khiết không tì vết” mà chúng ta vừa hát xong. Điều này đúng; điều này là một phần trong đó. Tình yêu thương của Đức Chúa Trời là một phần trong thực chất của Ngài, nhưng nó không phải là toàn bộ. Tuy nhiên, trong ý niệm của con người, họ nhìn thấy từ đó và có xu hướng liên kết nó với những điều mà chính họ xem là thuần khiết và trong sạch, hoặc với những điều mà bản thân họ nghĩ là không bị nhơ bẩn hoặc không tì vết. Ví dụ, một vài người nói rằng hoa sen sạch sẽ, và rằng nó nở hoa nhưng không bị lấm bùn lầy. Thế là con người bắt đầu dùng từ “thánh khiết” cho hoa sen. Một vài người xem những câu chuyện tình hư cấu là thánh khiết, hoặc họ có thể xem vài nhân vật giả tưởng, gây kinh hoàng là thánh khiết. Hơn nữa, một vài người xem những con người trong Kinh Thánh, hoặc những người khác được viết trong các sách thuộc linh - như là các thánh đồ, sứ đồ, hoặc những người khác đã từng đi theo Đức Chúa Trời trong khi Ngài làm công tác của mình - như họ đã có các kinh nghiệm thuộc linh thánh khiết. Tất cả những điều này do con người đã tưởng tượng ra; chúng là những ý niệm mà con người nắm giữ. Tại sao con người lại nắm giữ những ý niệm như thế này? Lý do rất đơn giản: Chính vì con người sống giữa tâm tính bại hoại và sống trong một thế giới xấu xa và nhơ nhớp. Mọi thứ họ nhìn thấy, mọi thứ họ chạm vào, mọi thứ họ trải qua chính là sự xấu xa và bại hoại của Sa-tan cũng như là các âm mưu, cuộc đấu đá, và chiến tranh xảy ra giữa những con người dưới sự ảnh hưởng của Sa-tan. Do đó, ngay cả khi Chúa thực hiện công tác của Ngài trong con người, và ngay cả khi Ngài phán với họ và mặc khải tâm tính và thực chất của Ngài, thì họ cũng không thể nhìn thấy hoặc biết được sự thánh khiết và thực chất của Chúa là gì. Con người thường nói rằng Đức Chúa Trời thánh khiết, nhưng họ thiếu sự hiểu biết thực sự; họ chỉ nói ra những lời trống rỗng. Bởi vì con người sống giữa sự nhơ nhớp và bại hoại và trong lãnh thổ của Sa-tan, nên họ không biết gì về những vấn đề tích cực, và hơn nữa, không biết về lẽ thật, do đó, không ai thực sự biết “thánh khiết” nghĩa là gì. Sau khi phán những điều đó, còn có những điều thánh khiết hoặc con người thánh khiết nào giữa nhân loại bại hoại này không? Chúng ta có thể khẳng định rằng: Không, không có, bởi vì chỉ có thực chất của Đức Chúa Trời là thánh khiết.

Lần trước, chúng ta đã thông công về một khía cạnh về thực chất của Đức Chúa Trời thánh khiết như thế nào. Điều này mang lại một chút cảm hứng cho con người để có được sự hiểu biết về sự thánh khiết của Đức Chúa Trời, nhưng điều đó chưa đủ. Nó không đủ để giúp con người biết đầy đủ về sự thánh khiết của Chúa, mà cũng không đủ để giúp con người hiểu được rằng sự thánh khiết của Chúa là có một không hai. Hơn nữa, nó không đủ để cho con người hiểu được ý nghĩa thực sự của sự thánh khiết khi nó được thể hiện hoàn toàn trong Đức Chúa Trời. Do đó, điều cần thiết là chúng ta tiếp tục thông công về chủ đề này. Lần trước, chúng ta thông công về ba chủ đề, vậy thì bây giờ chúng ta nên thảo luận về chủ đề thứ tư. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc đọc Kinh Thánh.

Sự cám dỗ của Sa-tan

Ma-thi-ơ 4:1-4 Bấy giờ, Đức Thánh Linh đưa Đức Chúa Jêsus đến nơi đồng vắng, đặng chịu ma quỉ cám dỗ. Ngài đã kiêng ăn bốn mươi ngày bốn mươi đêm rồi, sau thì đói. Quỉ cám dỗ đến gần Ngài, mà nói rằng: Nếu ngươi phải là Con Đức Chúa Trời, thì hãy khiến đá nầy trở nên bánh đi. Đức Chúa Jêsus đáp: Có lời chép rằng: Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời.

Đây là những lời ma quỉ lần đầu tiên đã dùng để cố gắng cám dỗ Đức Chúa Jêsus. Nội dung của những điều ma quỉ đã nói là gì? (“Nếu ngươi phải là Con Đức Chúa Trời, thì hãy khiến đá nầy trở nên bánh đi.”) Những lời mà ma quỉ nói khá đơn giản, nhưng có vấn đề gì về nội dung chính yếu trong những lời này không? Ma quỉ đã nói rằng: “Nếu ngươi phải là Con Đức Chúa Trời”, nhưng trong lòng nó, nó biết hay là không biết rằng Jêsus chính là Con Đức Chúa Trời? Nó biết hay là không biết rằng Ngài là Đấng Christ? (Nó biết.) Vậy thì tại sao nó nói: “Nếu ngươi phải là”? (Nó đang cố gắng cám dỗ Đức Chúa Trời.) Nhưng mục đích của nó khi làm vậy là gì? Nó nói: “Nếu ngươi phải là Con Đức Chúa Trời.” Trong lòng nó nó đã biết rằng Jêsus Christ là Con Đức Chúa Trời, điều này rất rõ ràng trong lòng nó, nhưng mặc dù biết điều này, nó có qui phục Ngài và thờ phượng Ngài không? (Không.) Nó muốn làm gì? Nó muốn sử dụng cách thức này và nói những lời này để chọc giận Chúa Jêsus và cám dỗ Ngài mắc bẫy, để đánh lừa Chúa Jêsus làm những việc theo cách suy nghĩ riêng của nó. Chẳng phải đây là ý nghĩa đằng sau những lời của quỷ dữ sao? Trong lòng của Sa-tan, nó biết rõ rằng đây là Đức Chúa Jêsus Christ, tuy nhiên nó vẫn nói những lời này. Đây có phải là bản chất của Sa-tan không? Bản chất của Sa-tan là gì? (Là quỷ quyệt, xấu xa, và không có sự tôn kính đối với Đức Chúa Trời.) Nó không tôn kính Đức Chúa Trời. Điều tiêu cực nó đang làm ở đây là gì? Chẳng phải là nó đang muốn tấn công Đức Chúa Trời sao? Nó muốn dùng cách thức này để tấn công Đức Chúa Trời, và vì thế nó nói: “Nếu ngươi phải là Con Đức Chúa Trời, thì hãy khiến đá nầy trở nên bánh đi”; chẳng phải đây là ý định xấu xa của Sa-tan sao? Thực ra nó đang cố gắng làm gì? Mục đích của nó rất rõ ràng: Nó đang cố gằng dủng cách thức này để phủ nhận vị trí và danh tính của Đức Chúa Jêsus Christ. Điều Sa-tan muốn nói qua những lời đó là: “Nếu ngươi phải là con Đức Chúa Trời, thì hãy biến đá này trở nên bánh. Nếu ngươi không thể làm điều này, thì ngươi không phải là Con Đức Chúa Trời, vậy thì ngươi không nên thực hiện công tác của ngươi nữa.” Không phải vậy sao? Nó muốn sử dụng cách thức này để tấn công Chúa, nó muốn tháo dỡ và phá hủy công tác của Chúa; đây là sự ác tâm của Sa-tan. Sự ác tâm của nó là sự bày tỏ tự nhiên về bản chất của nó. Mặc dù nó biết Đức Chúa Jêsus Christ là Con Đức Chúa Trời, chính là sự nhập thể của chính Đức Chúa Trời, nhưng nó không thể không làm điều này, bám sát sau lưng Chúa, kiên trì tấn công Ngài và chịu nhiều đau đớn để làm gián đoạn và phá hủy công tác của Chúa.

Bây giờ, chúng ta hãy phân tích cụm từ mà Sa-tan đã nói: “Thì hãy khiến đá nầy trở nên bánh đi.” Biến đá thành bánh - điều này có ý nghĩa gì không? Nếu có thức ăn, thì tại sao lại không ăn? Tại sao cần phải biến đá thành thức ăn? Có thể nói rằng không có ý nghĩa gì ở đây không? Mặc dù khi đó Ngài đang kiêng ăn, nhưng chắc chắn Chúa Jêsus có thức ăn để ăn? (Ngài có.) Vì vậy, ở đây chúng ta có thể nhìn thấy sự phi lý trong lời nói của Sa-tan. Dẫu cho tất cả sự phản bội và hiểm độc của Sa-tan, thì chúng ta vẫn nhìn thấy sự phi lý và ngớ ngẩn của nó. Sa-tan làm một số điều mà qua đó ngươi có thể nhìn thấy bản chất hiểm độc của nó; ngươi có thể nhìn thấy nó làm những điều phá hủy công tác của Đức Chúa Trời, và khi nhìn thấy điều này, thì ngươi cảm thấy rằng thật đáng ghét và bực tức. Nhưng mặt khác, chẳng lẽ ngươi không thấy một bản chất trẻ con, lố bịch đằng sau lời những nói và hành động của nó sao? Đây là một sự tỏ lộ về bản chất của Sa-tan; vì nó có loại bản chất này, nên nó sẽ làm loại việc thế này. Đối với con người ngày hôm nay, những lời nói này của Sa-tan phi lý và buồn cười. Nhưng Sa-tan thực sự có khả năng thốt ra những lời như thế. Chúng ta có thể nói rằng nó ngu dốt và ngớ ngẩn không? Sự xấu xa của Sa-tan ở khắp mọi nơi và nó liên tục được tỏ lộ. Và Chúa Jêsus đã trả lời như thế nào? (“Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời.”) Những lời này có năng quyền không? (Có.) Tại sao chúng ta nói chúng có năng quyền? Chính vì những lời này là lẽ thật. Bây giờ, có phải con người sống chỉ nhờ bánh mà thôi? Chúa Jêsus đã kiêng ăn bốn mươi ngày đêm. Ngài có chết đói không? (Không.) Ngài đã không chết đói, vì thế Sa-tan đã đến gần Ngài, xúi giục Ngài biến đá thành thức ăn bằng cách nói những điều này: “Nếu ngươi biến đá thành thức ăn, chẳng phải ngươi sẽ có cái để ăn sao? Chẳng phải ngươi không cần phải kiêng ăn, không phải bị đói sao?” Nhưng Chúa Jêsus đã phán: “Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi,” điều này có nghĩa là, mặc dù con người sống trong một thân thể xác thịt, nhưng không phải thức ăn làm cho thân thể xác thịt của họ sống và thở, mà nhờ mỗi một lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời. Mặt khác, con người xem những lời này là lẽ thật. Lời Chúa ban cho họ đức tin, khiến họ cảm thấy rằng họ có thể tin tưởng vào Chúa, rằng Chúa là lẽ thật. Mặt khác, có khía cạnh thực tế nào trong những lời này không? Chẳng phải Chúa Jêsus vẫn còn đứng, vẫn còn sống sau khi kiêng ăn bốn mươi ngày đêm sao? Đây chẳng phải là một ví dụ thực tế sao? Ngài đã không ăn gì trong bốn mươi ngày đêm, vậy mà Ngài vẫn còn sống. Đây là chứng cớ mạnh mẽ xác nhận lẽ thật của lời Ngài. Những lời đơn giản, nhưng có phải những lời này đến từ tấm lòng Chúa Jêsus, được truyền cho Ngài bởi người khác, hoặc chỉ vì những điều Sa-tan nói với Ngài mà Ngài nghĩ ra chúng? Nói cách khác, Chúa là lẽ thật, Chúa là sự sống, nhưng có phải lẽ thật và sự sống của Chúa là sự thêm vào sau không? Có phải chúng được sinh ra từ những kinh nghiệm sau này? Không - chúng vốn có trong Đức Chúa Trời. Điều đó có nghĩa là, lẽ thật và sự sống là thực chất của Đức Chúa Trời. Cho dù chuyện gì xảy ra với Ngài, thì tất cả những gì Ngài mặc khải đều là lẽ thật. Lẽ thật này, những lời này - dù nội dung bài giảng của Ngài dài hay ngắn - đều có thể khiến con người sống và ban cho con người sự sống; chúng có thể giúp con người tìm thấy, trong chính họ, lẽ thật và sự sáng tỏ về con đường sự sống của con người, và giúp họ có đức tin nơi Đức Chúa Trời. Nói cách khác, nguồn gốc của việc Đức Chúa Trời sử dụng những lời này là tích cực. Vậy thì chúng ta có thể nói rằng điều tích cực này là thánh khiết không? (Có.) Những lời của Sa-tan đến từ bản chất của Sa-tan. Sa-tan tỏ lộ bản chất xấu xa và hiểm độc của nó ở khắp mọi nơi, không ngừng nghỉ. Bây giờ, Sa-tan có tỏ lộ một cách tự nhiên không? Có ai hướng dẫn nó làm điều này không? Có ai giúp đỡ nó không? Có ai ép buộc nó không? (Không.) Tất cả những biểu lộ này, nó làm theo ý riêng của nó. Đây là bản chất xấu xa của Sa-tan. Bất kỳ điều gì Đức Chúa Trời làm và bất kể Ngài làm như thế nào, Sa-tan đều đi theo gót chân Ngài. Thực chất và bản chất thực sự của những điều mà Sa-tan nói và làm là thực chất của Sa-tan - một thực chất xấu xa và hiểm độc. Bây giờ, khi chúng ta tiếp tục đọc tiếp, Sa-tan còn nói điều gì nữa? Chúng ta hãy đọc.

Ma-thi-ơ 4:5-7 Ma quỉ bèn đem Ngài vào nơi thành thánh, đặt Ngài trên nóc đền thờ, và nói rằng: Nếu ngươi phải là Con Đức Chúa Trời, thì hãy gieo mình xuống đi; vì có lời chép rằng: Chúa sẽ truyền các thiên sứ gìn giữ ngươi, Thì các Đấng ấy sẽ nâng ngươi trong tay, Kẻo chơn ngươi vấp nhằm đá chăng. Đức Chúa Jêsus phán: Cũng có lời chép rằng: Ngươi đừng thử Chúa là Đức Chúa Trời ngươi.

Trước tiên chúng ta hãy thảo luận những lời Sa-tan đã nói ở đây. Sa-tan nói: “Nếu ngươi phải là Con Đức Chúa Trời, thì hãy gieo mình xuống đi,” và sau đó nó trích dẫn từ Kinh Thánh: “Chúa sẽ truyền các thiên sứ gìn giữ ngươi, Thì các Đấng ấy sẽ nâng ngươi trong tay, Kẻo chơn ngươi vấp nhằm đá chăng.” Ngươi cảm thấy thế nào khi nghe những lời của Sa-tan? Chẳng phải chúng rất trẻ con không? Chúng trẻ con, phi lý và kinh tởm. Tại sao Ta phán điều này? Sa-tan thường làm những điều dại dột, và nó tin rằng mình rất thông minh. Nó thường trích dẫn từ Kinh Thánh - ngay cả chính lời do Chúa phán ra - cố gắng dùng những lời này chống lại Chúa để tấn công Ngài và cám dỗ Ngài nhằm cố gắng đạt được mục tiêu của nó trong việc phá hoại kế hoạch trong công tác của Chúa. Tuy nhiên, ngươi có thể nhìn thấy điều gì trong những lời do Sa-tan nói ra không? (Sa-tan nuôi dưỡng những ý định xấu xa.) Trong mọi điều Sa-tan làm, nó luôn luôn cố gắng cám dỗ loài người. Sa-tan không nói thẳng, nhưng theo cách vòng vo, sử dụng sự cám dỗ, lôi cuốn, và quyến rũ. Sa-tan tiếp cận cám dỗ Chúa như thể Ngài là một con người bình thường, tin rằng Chúa cũng không biết gì, dại dột, và không thể phân biệt rõ hình thức đúng của mọi vật, giống như con người không thể làm. Sa-tan nghĩ rằng Đức Chúa Trời và con người giống nhau đều không thể nhìn thấu bản chất của nó và ý định lừa lọc, nham hiểm của nó. Chẳng phải đây là sự dại dột của Sa-tan sao? Hơn nữa, Sa-tan công khai trích dẫn từ Kinh Thánh, tin rằng làm như thế là thêm sự đáng tin, và rằng ngươi sẽ không thể tìm ra bất kỳ sai sót nào trong lời của nó hoặc để tránh bị lừa. Đây chẳng phải là sự vô lý và trẻ con của Sa-tan sao? Điều này cũng giống như khi con người truyền bá Phúc âm và làm chứng về Đức Chúa Trời: Chẳng phải đôi khi những kẻ không tin sẽ nói điều gì đó tương tự như Sa-tan đã nói sao? Ngươi đã nghe con người nói điều gì đó tương tự chưa? Ngươi cảm thấy thế nào khi nghe những điều như thế? Ngươi có cảm thấy gớm ghiếc không? (Có.) Khi ngươi cảm thấy gớm ghiếc, ngươi cũng cảm thấy ghê tởm và kinh tởm không? Khi ngươi có những cảm giác này thì ngươi có thể nhận ra rằng Sa-tan và tâm tính bại hoại mà Sa-tan đưa vào con người là xấu xa không? Ngươi có bao giờ nhận thức được điều này trong lòng: “Khi Sa-tan nói, nó nói như vẻ tấn công và cám dỗ; lời của Sa-tan vô lý, buồn cười, trẻ con, và gớm ghiếc; tuy nhiên, Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ nói theo cách ấy hoặc làm theo cách ấy, và thực sự Ngài chưa bao giờ làm như vậy sao”? Tất nhiên, trong tình cảnh này con người chỉ có thể cảm nhận được nó một cách mờ nhạt, và vẫn không thể nắm bắt được sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Chẳng phải vậy sao? Với vóc giạc hiện tại của mình, ngươi chỉ đơn thuần cảm thấy rằng: “Mọi điều Đức Chúa Trời nói là lẽ thật, có lợi cho chúng tôi, và chúng tôi phải chấp nhận nó.” Bất kể ngươi có thể chấp nhận điều này hay không, cả ngươi cũng nói rằng lời Chúa là lẽ thật và Chúa là lẽ thật, nhưng ngươi không biết rằng chính lẽ thật là thánh khiết và Chúa là thánh khiết.

Vậy thì, sự đáp trả của Jêsus cho những lời này của Sa-tan là gì? Jêsus phán với nó: “Cũng có lời chép rằng: Ngươi đừng thử Chúa là Đức Chúa Trời ngươi.” Trong những lời mà Jêsus phán có lẽ thật không? (Có.) Có lẽ thật trong đó. Bề ngoài, những lời này là một mạng lệnh để con người làm theo, và cách diễn đạt rất đơn giản, nhưng dù vậy, chúng là những lời mà cả con người lẫn Sa-tan thường vi phạm. Vì thế, Chúa Jêsus đã phán với Sa-tan: “Ngươi đừng thử Chúa là Đức Chúa Trời ngươi,” bởi vì đây là điều Sa-tan thường làm, cố gắng dồn hết tâm trí để làm như vậy. Có thể nói rằng Sa-tan đã làm điều này một cách trơ trẽn và không cảm thấy xấu hổ. Trong bản chất chủ yếu của Sa-tan, nó không sợ Chúa và không tôn kính Chúa ở trong lòng. Ngay cả khi Sa-tan đứng cạnh Chúa và có thể nhìn thấy Ngài, nó không thể không thử Chúa. Do đó, Chúa Jêsus đã phán với Sa-tan: “Ngươi đừng thử Chúa là Đức Chúa Trời ngươi.” Đây là những lời Đức Chúa Trời thường phán với Sa-tan. Vậy thì, có thích hợp để cụm từ này được áp dụng trong thời đại ngày nay không? (Có, vì chúng tôi cũng thường thử Đức Chúa Trời.) Tại sao con người thường thử Đức Chúa Trời? Có phải là vì con người đầy tâm tính xấu xa bại hoại không? (Phải.) Vậy những lời trên của Sa-tan là những điều con người thường nói phải không? Và trong tình cảnh nào con người nói những lời này? Người ta có thể nói rằng con người nói những điều như thế bất kể thời gian và địa điểm. Điều này chứng tỏ rằng tâm tính của con người không khác gì tâm tính bại hoại của Sa-tan. Chúa Jêsus đã phán một vài lời đơn giản, những lời đại diện cho lẽ thật, những lời mà con người cần. Tuy nhiên, trong tình cảnh này có phải Chúa Jêsus đang phán theo cách tranh luận với Sa-tan? Có điều gì gây tranh cãi trong những điều Ngài phán với Sa-tan không? (Không.) Chúa Jêsus cảm thấy thế nào về sự cám dỗ của Sa-tan trong lòng Ngài? Có phải Ngài cảm thấy gớm ghiếc và kinh tởm không? (Phải.) Chúa Jêsus cảm thấy kinh tởm và gớm ghiếc, tuy vậy Ngài không tranh cãi với Sa-tan, và Ngài lại càng không nói về nguyên tắc lớn nào cả. Tại sao vậy? (Bởi vì Sa-tan luôn luôn là như vậy; nó không bao giờ có thể thay đổi.) Có thể nói rằng Sa-tan không tiếp thu được lý trí không? (Có.) Sa-tan có thể nhận ra rằng Đức Chúa Trời là lẽ thật không? Sa-tan sẽ không bao giờ nhận ra rằng Chúa là lẽ thật và sẽ không bao giờ thừa nhận rằng Chúa là lẽ thật; đây là bản chất của nó. Tuy nhiên vẫn còn một khía cạnh khác trong bản chất của Sa-tan rất là kinh tởm. Đó là gì? Trong sự nỗ lực của mình để thử Chúa Jêsus, Sa-tan đã nghĩ rằng dù không thành công trong việc cố gắng thử Đức Chúa Trời, nhưng nó vẫn sẽ cố làm như thế. Mặc dù nó sẽ bị hành phạt, nó cũng làm bằng mọi giá. Mặc dù nó sẽ không có lợi gì khi làm như thế, nhưng nó sẽ cố gắng, kiên trì nỗ lực và chống lại Đức Chúa Trời cho đến tận cuối cùng. Đây là loại bản chất gì vậy? Chẳng phải là xấu xa sao? Nếu một người trở nên tức điên lên và nổi cơn thịnh nộ khi Chúa được đề cập đến, họ đã thấy Chúa chưa? Họ có biết Đức Chúa Trời là ai không? Họ không biết Chúa là ai, không tin vào Ngài, và Chúa chưa phán với họ. Đức Chúa Trời chưa bao giờ làm phiền họ, vậy tại sao họ lại tức giận? Chúng ta có thể nói rằng người này xấu xa không? Những thứ khác trong thế giới không làm con người giận dữ đến thế, những thứ như các xu hướng đang thịnh hành, những hoạt động giải trí, thực phẩm, những người nổi tiếng, những người đẹp - không gì trong số này sẽ làm phiền một con người như thế, nhưng khi đề cập đến từ “Đức Chúa Trời” là họ liền nổi cơn thịnh nộ; chẳng phải điều này hình thành nên một bản chất xấu xa sao? Điều này đủ để chứng minh rằng đây là bản chất xấu xa của con người. Bây giờ, nói về chính ngươi, có những lúc khi lẽ thật được đề cập đến, hoặc khi những thử thách của Chúa trong loài người hoặc lời phán xét của Chúa đối với con người được đề cập đến, ngươi thấy cảm thấy có ác cảm; ngươi cảm thấy kinh tởm, và ngươi không muốn nghe những điều như thế không? Lòng ngươi có thể nghĩ: “Chẳng lẽ tất cả mọi người đều nói rằng Đức Chúa Trời là lẽ thật sao? Một vài lời trong những lời này không phải lẽ thật! Chúng rõ ràng chỉ là những lời khuyên răn của Đức Chúa Trời đối với con người!” Một vài người thậm chí còn có thể cảm thấy một ác cảm mạnh mẽ trong lòng họ, và họ nghĩ: “Điều này được nói đến mỗi ngày; những thử thách của Ngài dành cho chúng ta luôn luôn được đề cập đến như là sự phán xét của Ngài; khi nào nó sẽ kết thúc đây? Khi nào chúng ta sẽ nhận được đích đến tốt đẹp đây?” Không biết được sự tức giận vô lý này đến từ đâu. Đây là loại bản chất gì? (Bản chất xấu xa.) Nó được chỉ đạo và hướng dẫn bởi bản chất xấu xa của Sa-tan. Theo quan điểm của Đức Chúa Trời, liên quan đến bản chất xấu xa của Sa-tan và tâm tính bại hoại của con người, Ngài không bao giờ tranh cãi hoặc giữ mối hận thù với con người, và Ngài không bao giờ quan tâm đến những chuyện khi con người hành động vì thiếu hiểu biết. Ngươi sẽ không bao giờ nhìn thấy Đức Chúa Trời giữ quan điểm về mọi việc tương tự như theo quan điểm của con người, và hơn nữa ngươi sẽ không thấy Ngài sử dụng quan điểm, kiến thức, khoa học, triết học hoặc sự tưởng tượng của con người để xử lý các vấn đề. Đúng hơn, mọi thứ Đức Chúa Trời làm và mọi điều Ngài mặc khải đều liên quan đến lẽ thật. Đó là, mỗi lời Ngài phán và mỗi hành động Ngài thực hiện đều liên quan đến lẽ thật. Lẽ thật này không phải là một sản phẩm của một vài sự tưởng tượng vô căn cứ; lẽ thật này và những lời này được Chúa bày tỏ bởi thực chất của Đức Chúa Trời và sự sống của Ngài. Bởi vì những lời này và thực chất của mọi việc Chúa làm đều là lẽ thật, nên chúng ta có thể nói rằng thực chất của Chúa là thánh khiết. Nói cách khác, mọi điều Chúa phán và làm đều mang lại sức sống và sự sáng cho con người, để cho con người nhìn thấy những điều tích cực và thực tế của những điều tích cực đó, và chỉ đường cho nhân loại để họ có thể đi đúng hướng. Những điều này đều được quyết định bởi thực chất của Đức Chúa Trời và bởi thực chất trong sự thánh khiết của Ngài. Bây giờ ngươi đã nhìn thấy điều này, đúng vậy không? Bây giờ, chúng ta sẽ tiếp tục đọc một phân đoạn Kinh Thánh khác.

Ma-thi-ơ 4:8-11 Ma quỉ lại đem Ngài lên trên núi rất cao, chỉ cho Ngài các nước thế gian, cùng sự vinh hiển các nước ấy; mà nói rằng: Ví bằng ngươi sấp mình trước mặt ta mà thờ lạy, thì ta sẽ cho ngươi hết thảy mọi sự nầy. Đức Chúa Jêsus bèn phán cùng nó rằng: Hỡi quỉ Sa-tan, ngươi hãy lui ra! Vì có lời chép rằng: Ngươi phải thờ phượng Chúa là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ hầu việc một mình Ngài mà thôi. Ma quỉ bèn bỏ đi; liền có thiên sứ đến gần mà hầu việc Ngài.

Quỉ Sa-tan, sau khi đã thất bại trong hai trò lừa trước đây của nó, vẫn thử một trò khác: Nó chỉ cho Chúa Jêsus tất cả các nước trên thế gian cùng sự vinh hiển của các nước ấy và yêu cầu Ngài thờ lạy nó. Ngươi có thể thấy được điều gì về những nét đặc trưng thực sự của ma quỉ từ tình cảnh này? Có phải quỉ Sa-tan hoàn toàn không biết xấu hổ không? (Phải.) Nó không biết xấu hổ thế nào? Vạn vật đều được Chúa tạo dựng nên, vậy mà Sa-tan lại quay ngược lại và chỉ cho Chúa thấy vạn vật, nói rằng: “Hãy nhìn xe của cải và sự vinh hiển của tất cả các nước này. Nếu Ngươi thờ lạy ta thì ta sẽ cho Ngươi hết thảy mọi sự này.” Đây chẳng phải là hoàn toàn đổi ngược vai trò sao? Chẳng phải Sa-tan không biết xấu hổ sao? Đức Chúa Trời đã tạo ra mọi vật, nhưng Ngài có tạo ra mọi vật vì sự hưởng thụ của riêng Ngài không? Chúa đã ban mọi thứ cho loài người, vậy mà Sa-tan lại muốn thâu tóm tất cả và sau khi đã thâu tóm tất cả, nó nói với Chúa: “Hãy thờ lạy ta! Hãy thờ lạy ta rồi ta sẽ cho Ngươi tất cả những thứ này.” Đây là bộ mặt xấu xa của Sa-tan; nó hoàn toàn không biết xấu hổ, phải vậy không? Sa-tan thậm chí còn không biết ý nghĩa củ từ “xấu hổ” là gì. Đây chỉ là một ví dụ khác về sự xấu xa của nó. Nó thậm chí cũng không biết xấu hổ là gì. Sa-tan biết rõ ràng rằng Đức Chúa Trời đã tạo dựng muôn vật và rằng Ngài quản lý và thống trị muôn vật. Muôn vật không thuộc về con người, càng không thuộc về Sa-tan, nhưng thuộc về Chúa, vậy mà Sa-tan đã trơ trẽn nói rằng nó sẽ cho Chúa mọi sự. Chẳng phải đây là một ví dụ của Sa-tan một lần nữa lại làm điều gì đó vô lý và không biết xấu hổ sao? Điều này khiến Đức Chúa Trời càng ghét Sa-tan hơn, phải không? Tuy nhiên dù Sa-tan có cố gắng điều gì, thì Chúa Jêsus có bị lừa không? Chúa Jêsus đã phán điều gì? (“Ngươi phải thờ phượng Chúa là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ hầu việc một mình Ngài mà thôi.”) Những lời này có ý nghĩa thực tế không? (Có.) Loại ý nghĩa thực tế nào? Chúng ta thấy sự xấu xa và không biết xấu hổ của Sa-tan trong bài phát biểu của nó. Vậy thì nếu con người thờ lạy Sa-tan, thì kết quả sẽ ra sao? Họ sẽ có được của cải và sự vinh hiển của tất cả các nước không? (Không.) Họ sẽ có được gì? Liệu loài người có trở nên không biết xấu hổ và buồn cười như Sa-tan không? (Có.) Rồi thì họ sẽ không khác gì Sa-tan. Do đó, Chúa Jêsus đã phán những lời này, điều quan trọng cho mỗi một con người: “Ngươi phải thờ phượng Chúa là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ hầu việc một mình Ngài mà thôi.” Điều này có nghĩa là ngoại trừ Chúa, ngoại trừ chính Đức Chúa Trời, nếu ngươi hầu việc một ai khác, nếu ngươi thờ lạy quỉ Sa-tan, thì ngươi sẽ đắm mình trong sự nhơ nhớp như Sa-tan. Sau đó ngươi sẽ chia sẻ sự không biết xấu hổ của Sa-tan và sự xấu xa của nó, và giống như Sa-tan ngươi sẽ thử Chúa và tấn công Chúa. Vậy thì kết quả dành cho ngươi sẽ là gì? Ngươi sẽ bị Chúa ghê tởm, bị Chúa đánh gục, và bị Chúa hủy diệt. Sau khi Sa-tan đã thử Chúa Jêsus vài lần mà không thành công, nó có thử lại không? Sa-tan không thử lại và sau đó nó bỏ đi. Điều này chứng tỏ điều gì? Nó chứng tỏ rằng bản chất xấu xa của Sa-tan, sự hiểm độc của nó, và sự vô lý và phi lý của nó thậm chí còn không xứng đáng đề cập đến trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Chúa Jêsus đã đánh bại Sa-tan chỉ với ba câu, sau đó nó chạy cong đuôi, giấu mặt vì quá xấu hổ, và không bao giờ thử Chúa Jêsus nữa. Vì Chúa Jêsus đã đánh bại sự cám dỗ này của Sa-tan, nên bây giờ Ngài có thể dễ dàng tiếp tục công tác Ngài phải làm và các nhiệm vụ đặt ra trước Ngài. Mọi điều Chúa Jêsus phán và làm trong tình cảnh này đều có mang vài ý nghĩa thực tế cho mỗi một con người nếu nó được áp dụng cho ngày nay không? (Có.) Loại ý nghĩa thực tế nào? Việc đánh bại Sa-tan có phải là điều dễ làm không? Con người phải có một sự hiểu biết rõ ràng về bản chất xấu xa của Sa-tan không? (Có.) Khi ngươi trải qua sự cám dỗ của Sa-tan trong đời sống của chính mình, nếu ngươi có thể nhìn thấu bản chất xấu xa của Sa-tan, chẳng lẽ ngươi không thể đánh bại nó sao? Nếu ngươi biết về sự vô lý và phi lý của Sa-tan, liệu ngươi còn đứng về phía Sa-tan và tấn công Đức Chúa Trời không? Nếu ngươi hiểu được sự hiểm độc và không biết xấu hổ của Sa-tan được tỏ lộ qua ngươi như thế nào - nếu ngươi nhận ra và hiểu những điều này một cách rõ ràng - liệu ngươi có còn tấn công và thử Đức Chúa Trời theo cách này không? (Không, chúng tôi sẽ không làm thế.) Ngươi sẽ làm gì? (Chúng tôi sẽ dấy nghịch chống lại Sa-tan và ném nó đi.) Đó là một việc dễ làm không? Nó không dễ dàng. Để làm điều này con người phải thường xuyên cầu nguyện, họ phải thường đặt mình trước Đức Chúa Trời và tự tra xét mình. Hãy để sự sửa trị của Đức Chúa Trời và sự phán xét cùng sự trừng phạt của Ngài giáng trên họ. Chỉ bằng cách này thì con người mới dần dần giải thoát chính mình khỏi sự lừa dối và kiểm soát của Sa-tan.

Bây giờ, bằng cách xem xét tất cả những lời này của Sa-tan, chúng ta sẽ tóm tắt những điều tạo nên thực chất của Sa-tan. Trước tiên, nói chung thực chất của Sa-tan có thể nói là xấu xa, trái hẳn với sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Tại sao Ta nói rằng thực chất của Sa-tan là xấu xa? Để trả lời câu hỏi này, con người phải xem xét hậu quả của những gì Sa-tan làm với con người. Sa-tan làm bại hoại và kiểm soát con người, và con người hành động theo bản tính bại hoại của Sa-tan, và sống trong một thế giới của những con người đã bị Sa-tan làm cho bại hoại. Loài người vô tình bị Sa-tan chiếm hữu và đồng hóa; do đó con người có tâm tính bại hoại của Sa-tan, đó chính là bản chất của Sa-tan. Từ mọi điều Sa-tan đã nói và làm, ngươi có nhìn thấy sự kiêu ngạo của nó không? Ngươi có thấy sự lừa dối và hiểm độc của nó không? Sự khiêu ngạo của Sa-tan chủ yếu được bày tỏ như thế này? Có phải Sa-tan luôn luôn nuôi dưỡng khao khát chiếm giữ vị trí của Đức Chúa Trời không? Sa-tan luôn luôn muốn phá đổ công tác của Chúa và vị trí của Chúa và chiếm cho riêng mình để con người sẽ đi theo, ủng hộ và thờ lạy Sa-tan; đây là bản chất kiêu ngạo của Sa-tan. Khi Sa-tan làm con người trở nên bại hoại, nó có trực tiếp nói với họ điều họ nên làm không? Khi Sa-tan thử Đức Chúa Trời, nó có lộ ra và nói rằng: “Ta đang thử Ngươi, Ta sẽ tấn công Ngươi” không? Chắc chắn là không. Vậy thỉ Sa-tan sử dụng cách thức gì? Nó dụ dỗ, cám dỗ, tấn công, lập mưu và thậm chí còn trích dẫn Kinh Thánh. Sa-tan nói và hành động theo nhiều cách khác nhau để đạt được những mục tiêu nham hiểm và hoàn thành những ý định của mình. Sau khi Sa-tan đã làm điều này, điều gì có thể nhìn được thấy qua những gì được biểu hiện trong con người? Chẳng phải con người cũng trở nên kiêu ngạo sao? Con người đã chịu đựng sự bại hoại của Sa-tan trong hàng ngàn năm, và vì thế con người đã trở nên kiêu ngao, gian dối, hung ác và vô lý. Tất cả những điều này đều do bản chất của Sa-tan mang lại. Vì bản chất của Sa-tan xấu xa, nên nó đã mang lại cho con người bản chất xấu xa này và mang đến cho con người tâm tính bại hoại xấu xa. Do đó, con người sống dưới tâm tính độc ác bại hoại của Sa-tan và, giống như Sa-tan, con người chống đối Chúa, tấn công Chúa, và thử Ngài đến một mức độ mà con người không thờ lạy Đức Chúa Trời và không có tấm lòng tôn kính Ngài.

Về sự thánh khiết của Đức Chúa Trời, mặc dù có thể là một chủ đề quen thuộc, nhưng nó là một chủ đề mà, khi nói về nó, có thể trở nên hơi trừu tượng đối với một số người, và nội dung có thể hơi sâu sắc. Bởi vì trong quá khứ con người hiếm khi đối phó với khía cạnh thực tế của chủ đề này. Nhưng không cần phải lo lắng. Chúng ta sẽ tiến hành từ từ và Ta sẽ giúp ngươi hiểu được sự thánh khiết của Đức Chúa Trời là gì. Để hiểu được một người nào đó thuộc loại người nào, thì hãy nhìn vào điều họ làm và kết quả việc làm của họ, rồi sau đó ngươi sẽ có thể nhìn thấy thực chất của con người đó. Có thể theo cách này không? (Có.) Vậy thì, trước tiên chúng ta hãy thông công về sự thánh khiết của Đức Chúa Trời theo quan điểm này. Có thể nói rằng thực chất của Sa-tan là xấu xa, và vì thế con người đã không ngừng bị làm cho bại hoại bởi những hành động của Sa-tan. Sa-tan xấu xa, vậy những người bị nó làm cho bại hoại chắc chắn là xấu xa, đúng không? Liệu có ai đó nói rằng: “Sa-tan xấu xa, nhưng có lẽ người nào đó bị nó làm cho bại hoại lại thánh khiết”? Đó như là một trò đùa, phải không? Liệu điều như thế có thể xảy ra không? (Không.) Vậy thì đừng nghĩ về nó như thế. Sa-tan thì xấu xa, và ẩn chứa bên trong sự xấu xa của nó là cả hai mặt thiết yếu lẫn thực tế. Đây không phải là cuộc trò chuyện vô bổ. Chúng ta không cố để phỉ báng Sa-tan; chúng ta chỉ đơn thuần đang thông công về lẽ thật và thực tế. Thông công về thực tế của chủ đề này có thể làm tổn thương một số người hoặc một phân nhóm nhỏ nào đó của con người, nhưng ở đây không có ác ý gây hại; có lẽ ngày hôm nay ngươi sẽ nghe điều này và cảm thấy hơi khó chịu, nhưng sớm có một ngày, khi ngươi có thể nhận ra nó, thì ngươi sẽ khinh thường chính mình, và ngươi sẽ cảm thấy rằng điều Ta nói ngày hôm nay rất hữu ích đối với ngươi và rất có giá trị. Thực chất của Sa-tan là xấu xa, vậy thì chúng ta có thể nói rằng kết quả của các hành động của Sa-tan chắc chắn là xấu xa, hoặc ít nhất, có liên quan đến sự xấu xa của nó không? (Có.) Vậy làm thế nào Sa-tan đi đó đây làm cho con người trở nên bại hoại? Trong sự xấu xa mà Sa-tan làm trong thế giới và giữa nhân loại, đối với con người thì những khía cạnh nào của nó đặc biệt có thể nhìn thấy và nhận thức được? Trước đây ngươi có bao giờ nghĩ về điều này chưa? Ngươi có thể không suy nghĩ nhiều về nó, vậy thì để Ta nêu lên vài điểm chính. Mọi người đều biết về lý thuyết của sự tiến hóa mà Sa-tan đề xuất, đúng không? Đây là một lĩnh vực kiến thức do con người nghiên cứu, phải không? (Phải.) Vì vậy, Sa-tan trước tiên sử dụng kiến thức để làm con người trở nên bại hoại và sử dụng các cách thức quỉ quái của chính mình để truyền đạt kiến thức cho họ. Sau đó nó sử dụng khoa học để làm cho con người bại hoại, khơi dậy sự quan tâm của họ về kiến thức, khoa học, những vấn đề bí ẩn hoặc trong những vấn đề con người muốn khám phá. Những điều tiếp theo Sa-tan sử dụng để làm con người trở nên bại hoại là văn hóa truyền thống và mê tín dị đoan, và theo sau đó là các xu hướng xã hội. Đây là tất cả những điều mà con người gặp phải trong đời sống hàng ngày của họ và tất cả đều tồn tại gần gũi với con người; tất cả đều được gắn kết với những thứ họ thấy, những điều họ nghe, những thứ họ chạm vào và những điều họ trải nghiệm. Con người có thể nói rằng mỗi một người đều sống một đời sống được bao quanh bởi những điều này, không thể trốn thoát hoặc giải thoát bản thân khỏi chúng cho dù họ có mong muốn làm vậy đi nữa. Trước những điều này, nhân loại bất lực, và tất cả những gì con người có thể làm là bị chúng ảnh hưởng, bị tiêm nhiễm, kiểm soát và ràng buộc; con người bất lực để giải thoát bản thân khỏi chúng.

1. Cách thức Sa-tan sử dụng kiến thức để làm con người trở nên bại hoại

Trước tiên, chúng ta sẽ nói về kiến thức. Kiến thức có phải là điều gì đó mà mọi người xem là một điều tích cực không? Ít nhất, con người nghĩ rằng nghĩa rộng của từ “kiến thức” thì tích cực hơn là tiêu cực. Vậy thì tại sao chúng ta đang đề cập ở đây rằng Sa-tan sử dụng kiến thức để làm cho con người bại hoại? Chẳng phải lý thuyết của sự tiến hóa là một khía cạnh của kiến thức sao? Chẳng phải các định luật khoa học của Niu-tơn là một phần của kiến thức sao? Lực hấp dẫn của trái đất cũng là một phần của kiến thức, phải không? (Phải.) Vậy thì tại sao kiến thức lại được liệt kê trong số những thứ mà Sa-tan sử dụng để làm cho con người bại hoại? Quan điểm của ngươi về điều này là gì? Trong kiến thức có chút ít nào về lẽ thật không? (Không.) Vậy thì thực chất của kiến thức là gì? Kiến thức mà con người nghiên cứu được học trên cơ sở nào? Có phải dựa trên lý thuyết của sự tiến hóa không? Chẳng phải kiến thức mà con người đã có được qua sự khám phá và sự tổng kết của kiến thức đó dựa trên chủ nghĩa vô thần sao? Có phần nào trong kiến thức này liên quan đến Đức Chúa Trời không? Nó có liên quan đến sự thờ phượng Đức Chúa Trời không? Nó có liên quan đến lẽ thật không? (Không.) Vậy thì Sa-tan sử dụng kiến thức để làm cho con người bại hoại theo cách nào? Ta chỉ phán rằng không có gì trong kiến thức này liên quan đến việc thờ phượng Đức Chúa Trời hoặc đến lẽ thật. Một vài người suy nghĩ về điều đó như thế này: “Kiến thức có thể không liên quan gì đến lẽ thật, nhưng dù gì, nó cũng không làm cho con người bại hoại.” Quan điểm của ngươi về điều này là gì? Có phải kiến thức đã dạy ngươi rằng hạnh phúc của một người phải được tạo ra bằng chính đôi tay của họ không? Có phải kiến thức đã dạy ngươi rằng số phận con người nằm trong chính đôi tay của họ không? (Phải.) Đây là kiểu ăn nói gì vậy? (Thật là vô lý.) Hoàn toàn đúng! Thật là vô lý! Kiến thức là một đề tài phức tạp để thảo luận. Ngươi có thể nói đơn giản rằng một lĩnh vực kiến thức cũng chỉ là kiến thức. Đó là một lĩnh vực kiến thức được học trên cơ sở không thờ phượng Chúa và không hiểu rằng Chúa đã tạo dựng nên muôn vật. Khi con người nghiên cứu loại kiến thức này, họ không nhìn thấy Chúa có quyền thống trị trên muôn vật; họ không thấy Chúa đang chịu trách nhiệm hoặc quản lý muôn vật. Thay vào đó, tất cả những gì họ làm là không ngừng nghiên cứu và khám phá lĩnh vực đó trong kiến thức, và tìm kiếm câu trả lời dựa trên kiến thức. Tuy nhiên, chẳng phải sự thực là nếu con người không tin vào Đức Chúa Trời và thay vào đó chỉ theo đuổi sự nghiên cứu, thì họ sẽ không bao giờ tìm được câu trả lời đúng sao? Tất cả những gì kiến thức có thể cho ngươi là một phương kế sinh nhai, một công việc, thu nhập để ngươi không bị đói; nhưng nó sẽ không bao giờ khiến ngươi thờ phượng Đức Chúa Trời, và sẽ không bao giờ giữ ngươi xa khỏi điều ác. Ngươi càng học về kiến thức, ngươi sẽ càng mong muốn dấy nghịch chống lại Chúa, đưa Chúa vào nghiên cứu, thử Chúa, và chống đối Chúa. Vì vậy, bây giờ chúng ta nhìn thấy kiến thức đang dạy gì cho con người? Đó là tất cả triết lý của Sa-tan. Các triết lý và quy tắc sinh tồn được Sa-tan truyền bá giữa những con người bại hoại có liên quan gì đến lẽ thật không? Chúng không liên quan gì đến lẽ thật và, trên thực tế, còn trái ngược với lẽ thật. Con người thường nói: “Cuộc sống là sự chuyển động” và “Con người là sắt, gạo là thép, con người cảm thấy đói nếu họ bỏ một bữa ăn”; những lời này là gì? Chúng là những lời ngụy biện và khi nghe chúng gây ra một cảm giác ghê tởm. Có lẽ mọi người đều có một ý tưởng sơ bộ về việc Sa-tan sử dụng kiến thức để làm cho con người bại hoại theo cách nào. Trong cái được gọi là kiến thức của con người, Sa-tan đã nhuốm đầy triết lý sống và suy nghĩ của nó. Và khi Sa-tan làm điều này, nó để con người chấp nhận suy nghĩ, triết lý, và quan điểm của nó để con người có thể phủ nhận sự tồn tại của Chúa, phủ nhận sự thống trị của Chúa trên mọi vật và trên số phận con người. Vì thế khi con người học tập có tiến bộ và họ nắm bắt được nhiều kiến thức hơn, thì họ cảm thấy sự tồn tại của Chúa trở nên mơ hồ, và thậm chí có thể không còn cảm thấy rằng Chúa tồn tại. Vì Sa-tan đã thêm vào tâm trí con người những quan điểm, ý niệm, và tư tưởng, thì chẳng phải con người bị làm cho bại hoại trong quá trình này sao? (Phải.) Bây giờ con người sống dựa vào điều gì? Có phải họ thực sự đang sống dựa trên kiến thức này không? Không; con người đang sống dựa trên những suy nghĩ, quan điểm và thiết lý của Sa-tan ẩn dấu trong kiến thức này. Đây là nơi diễn ra phần cốt yếu trong việc Sa-tan làm cho con người bại hoại; đây vừa là mục tiêu và vừa là cách thức để làm cho con người bại hoại của Sa-tan.

Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc nói đến khía cạnh nông cạn nhất của kiến thức. Văn phạm và từ ngữ trong các ngôn ngữ có thể làm cho con người bại hoại không? Lời nói có thể làm cho con người bại hoại không? (Không.) Lời nói không làm cho con người bại hoại; chúng là một công cụ mà con người dùng để nói và chúng cũng là công cụ con người dùng để giao tiếp với Chúa, chưa kể đến trong hiện tại, ngôn ngữ và lời nói là cách mà Chúa giao tiếp với con người. Chúng là những công cụ, và chúng là một sự cần thiết không thể thiếu được. Một cộng một là hai, và hai nhân hai là bốn; chẳng lẽ ngươi nói rằng đây là kiến thức sao? Nhưng điều này có thể làm cho ngươi bại hoại không? Đây là kiến thức chung - nó là một mẫu cố định - và vì thế nó không thể làm cho con người bại hoại. Vậy thì loại kiến thức nào làm cho con người bại hoại? Kiến thức làm bại hoại là kiến thức được trộn lẫn với những quan điểm và tư tưởng của Sa-tan. Sa-tan cố gắng làm nhân loại thấm nhuần với những quan điểm và tư tưởng này thông qua kiến thức. Ví dụ, trong một bài viết, không có gì sai trong chính các chữ được viết ra, nhưng vấn đề nằm ở chỗ các quan điểm và ý định của tác giả khi họ viết bài viết cũng như là nội dung suy nghĩ của họ. Đây là những điều thuộc linh và chúng có thể làm cho con người bại hoại. Ví dụ, nếu ngươi đang xem một chương trình truyền hình, thì điều gì trong đó có thể thay đổi quan điểm của con người? Liệu đó có phải là những gì mà người biểu diễn nói, chính những lời nói, có thể làm cho con người bại hoại không? (Không.) Những gì sẽ làm cho con người bại hoại? Nó sẽ là những tư tưởng và nội dung cốt lõi của chương trình, điều có thể trình bày những quan điểm của đạo diễn. Thông tin được chuyển tải trong những quan điểm này có thể gây ảnh hưởng đến tấm lòng và tâm trí của con người. Không đúng vậy sao? Bây giờ ngươi đã biết được điều Ta đang đề cập đến trong cuộc thảo luận của Ta về việc Sa-tan sử dụng kiến thức để làm cho con người bại hoại. Ngươi sẽ không hiểu sai, phải vậy không? Vậy thì lần sau khi ngươi đọc một cuốn tiểu thuyết hoặc một bài viết, thì ngươi có thể đánh giá liệu những suy nghĩ được bày tỏ trong các chữ viết có làm cho con người bại hoại hoặc có đóng góp cho nhân loại hay không được không? (Chúng tôi sẽ có thể làm được như vậy ở mức độ nhỏ.) Đây là điều phải được học hỏi và trải nghiệm từ từ, và là điều không dễ dàng hiểu được ngay lập tức. Ví dụ, khi nghiên cứu hoặc học hỏi một lĩnh vực trong kiến thức, thì một vài khía cạnh tích cực trong kiến thức đó có thể giúp ngươi hiểu một vài kiến thức tổng quát về lĩnh vực đó, đồng thời cũng giúp ngươi biết được điều mà con người nên tránh. Lấy một ví dụ về “điện” - đây là một lĩnh vực trong kiến thức, đúng không? Chẳng phải ngươi sẽ lờ đi nếu ngươi không biết rằng điện có thể làm con người bị giật sao? Nhưng một khi ngươi hiểu được lĩnh vực này trong kiến thức, thì ngươi sẽ không bất cẩn khi chạm vào những vật có điện, và ngươi sẽ biết cách sử dụng điện. Cả hai điều này đều tích cực. Bây giờ ngươi đã hiểu rõ về những gì chúng ta đang thảo luận trong việc kiến thức làm cho con người bại hoại theo cách nào chưa? Nếu nguơi đã hiểu rõ, thì chúng ta sẽ tiếp tục nói thêm về nó bởi vì có rất nhiều loại kiến thức được học hỏi trên thế giới và ngươi phải dành thời gian ra để phân biệt chúng cho chính mình.

2. Cách thức Sa-tan sử dụng khoa học để làm cho con người bại hoại

Khoa học là gì? Chẳng phải khoa học được đánh giá cao trong tâm trí của mỗi một con người và được coi là sâu sắc sao? Khi khoa học được đề cập đến, chẳng phải con người nghĩ rằng: “Đây là điều ngoài tầm với của con người bình thường; đây là đề tài mà chỉ có các nhà nghiên cứu khoa học hoặc chuyên gia mới có thể chạm vào được; nó chẳng liên quan gì đến những con người tầm thường như chúng tôi ” sao? Nó có liên quan gì đến con người bình thường không? (Có.) Sa-tan sử dụng khoa học để làm cho con người bại hoại bằng cách nào? Trong cuộc thảo luận của chúng ta ở đây, chúng ta sẽ chỉ nói về những điều mà con người thường gặp phải trong cuộc sống của chính họ, và không đề cập đến những vấn đề khác. Có một từ được gọi là “gien.” Ngươi đã nghe về nó chưa? Tất cả các ngươi đều quen thuộc với thuật ngữ này, phải không? Chẳng phải gien đã được khoa học khám phá ra sao? Chính xác là gien có ý nghĩa gì với con người? Chẳng phải chúng khiến con người cảm thấy rằng thân thể con người là một điều bí ẩn sao? Khi con người được giới thiệu về đề tài này, chẳng phải sẽ có vài người - đặc biệt là những người tò mò - sẽ muốn biết nhiều hơn và muốn nhiều chi tiết hơn sao? Những người tò mò này sẽ tập trung năng lực của họ vào chủ đề này và khi họ không có gì khác để làm, họ sẽ tìm kiếm thông tin trong sách vở và trên internet để biết thêm chi tiết về nó. Khoa học là gì? Nói một cách đơn giản, khoa học là những tư tưởng và lý thuyết về những điều mà con người muốn tìm hiểu, những điều chưa được biết đến, và chưa được Đức Chúa Trời phán cho họ biết; khoa học là những suy nghĩ và lý thuyết về những điều bí ẩn mà con người muốn khám phá. Phạm vi của khoa học là gì? Ngươi có thể nói rằng nó bao hàm tất cả mọi thứ, nhưng con người làm công tác khoa học như thế nào? Có phải qua việc nghiên cứu không? Khoa học liên quan đến việc nghiên cứu các chi tiết và quy luật trong những điều này và sau đó đưa ra những lý thuyết mơ hồ khiến mọi người suy nghĩ: “Những khoa học gia này thật là xuất sắc! Họ biết quá nhiều và có quá nhiều kiến thức để hiểu được những điều này!” Họ quá ngưỡng mộ các nhà khoa học, phải không? Những người nghiên cứu khoa học, họ có những quan điểm gì? Chẳng phải họ muốn nghiên cứu vũ trụ, nghiên cứu những điều bí ẩn trong lĩnh vực họ quan tâm sao? Kết quả sau cùng của việc này là gì? Trong một số ngành khoa học, con người rút ra những kết luận của chính họ bằng việc phỏng đoán, và trong những ngành khác nhiều người dựa trên kinh nghiệm của con người để rút ra kết luận. Trong những lĩnh vực khác nữa trong khoa học, con người đi đến kết luận của họ dựa trên kinh nghiệm, hoặc những quan sát về lịch sử và bối cảnh. Chẳng phải vậy sao? Vậy thì khoa học làm gì cho con người? Những gì khoa học làm chỉ đơn thuần là để con người nhìn thấy các vật thể trong thế giới vật chất, và để thỏa mãn sự tò mò của con người, nhưng nó không thể giúp con người nhìn thấy các luật lệ mà qua đó Đức Chúa Trời thống trị muôn vật. Con người dường như tìm thấy những câu trả lời trong khoa học, nhưng những câu trả lời đó khó hiểu và chỉ mang lại sự thỏa mãn tạm thời, một sự thỏa mãn chỉ giúp giam hãm lòng của con người trong thế giới vật chất. Con người cảm thấy rằng họ đã nhận được những câu trả lời từ khoa học, vì thế bất kỳ vấn đề nào nảy sinh, họ đều sử dụng các quan điểm khoa học của mình làm cơ sở để chứng minh và chấp nhận vấn đề đó. Lòng con người thành ra bị khoa học chiếm hữu và bị nó dụ dỗ đến mức con người không còn tâm tí để biết đến Chúa, thờ phượng Chúa và tin rằng muôn vật đến từ Chúa và rằng con người nên trông cậy vào Ngài để có câu trả lời. Chẳng phải thế sao? Con người càng tin vào khoa học, họ càng trở nên vô lý, tin rằng mọi thứ đều có một giải pháp khoa học, rằng sự nghiên cứu có thể giải quyết bất cứ điều gì. Họ không tìm kiếm Đức Chúa Trời và họ không tin Ngài tồn tại; ngay cả một vài người đã theo Đức Chúa Trời trong nhiều năm sẽ bất chợt bỏ đi và nghiên cứu vi khuẩn hoặc tìm kiếm một số thông tin giải đáp cho một vấn đề. Một người như thế không nhìn vào vấn đề theo quan điểm của lẽ thật và trong hầu hết các trường hợp họ muốn dựa vào các quan điểm khoa học hoặc kiến thức hoặc các giải pháp khoa học để giải quyết vấn đề; họ không tin cậy Chúa và họ không tìm kiếm Chúa. Những con người như thế có Đức Chúa Trời trong lòng họ không? (Không.) Thậm chí có vài người muốn nghiên cứu Đức Chúa Trời giống như cách họ nghiên cứu khoa học. Ví dụ, có nhiều chuyên gia tôn giáo đã đi đến nơi con tàu đã dừng lại sau trận đại hồng thủy. Họ đã nhìn thấy con tàu, nhưng trong vẻ bề ngoài của con tàu họ không nhìn thấy sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Họ chỉ tin vào những câu chuyện và lịch sử, và đây là kết quả của sự nghiên cứu khoa học của họ và sự học hỏi về thế giới vật chất. Nếu ngươi nghiên cứu những thứ thuộc về vật chất, cho dù đó là vi sinh, thiên văn học, hoặc địa lý, thì ngươi sẽ không bao giờ tìm thấy kết quả xác định rằng Đức Chúa Trời tồn tại hoặc rằng Ngài có quyền thống trị trên mọi vật. Vậy thì khoa học làm gì cho con người? Chẳng phải nó làm con người xa cách Đức Chúa Trời sao? Chẳng phải nó khiến con người đưa Đức Chúa Trời vào nghiên cứu sao? Chẳng phải nó khiến con người nghi ngờ về sự tồn tại của Đức Chúa Trời hơn sao? (Đúng.) Vậy thì Sa-tan muốn sử dụng khoa học để làm cho con người tha hóa theo cách nào? Chẳng phải Sa-tan muốn sử dụng những kết luận khoa học để lừa gạt con người và khiến họ bị tê liệt, và sử dụng những giải đáp mơ hồ để nắm giữ lòng con người để họ sẽ không tìm kiếm hoặc tin vào sự tồn tại của Đức Chúa Trời sao? (Phải.) Vì vậy đây là lý do tại sao Ta phán rằng khoa học là một trong những cách mà Sa-tan làm cho con người bại hoại.

3. Cách thức Sa-tan sử dụng văn hóa truyền thống để làm cho con người bại hoại

Có hay không có nhiều thứ được coi là một phần của văn hóa truyền thống? (Có.) “Văn hóa truyền thống” nghĩa là gì? Một vài người nói nó được truyền lại từ tổ tiên - đây là một khía cạnh. Từ lúc ban đầu, cách sống, phong tục, các câu thành ngữ, và phép tắc đã được truyền lại ở cấp độ gia đình, sắc tộc và thậm chí toàn thể loài người, và chúng được thấm nhuần trong tư tưởng con người. Con người coi chúng là một phần không thể thiếu trong đời sống của họ và xem chúng như là những quy tắc, quan sát chúng như thể chính chúng là sự sống. Thật vậy, họ không bao giờ muốn thay đổi hoặc từ bỏ những điều này, bởi vì chúng được tổ tiên của họ truyền lại. Có những khía cạnh khác của văn hóa truyền thống đã ăn sâu vào tận xương tủy của con người, giống như những điều đã được truyền lại từ Khổng Tử và Mạnh Tử, và những điều đã được Đạo giáo và Nho giáo Trung Quốc dạy cho con người. Chẳng phải vậy sao? (Phải.) Những điều gì được bao gồm trong văn hóa truyền thống? Nó có bao gồm những ngày lễ con người tổ chức ăn mừng không? Ví dụ: Lễ hội Mùa xuân, Lễ hội đèn lồng, Tết thanh minh, Lễ hội thuyền rồng, cũng như là Lễ cúng cô hồn và Trung thu. Một vài gia đình thậm chí còn tổ chức các ngày mừng thọ cho những người cao tuổi, hoặc khi trẻ em đầy tháng hoặc được một trăm ngày tuổi. Đây là tất cả những ngày lễ truyền thống. Chẳng phải có văn hóa truyền thống làm cơ sở cho những ngày lễ này sao? Cốt lõi của văn hóa truyền thống là gì? Nó có liên quan gì đến việc thờ phượng Đức Chúa Trời không? Nó có liên quan gì đến việc bảo mọi người thực hành lẽ thật không? Có ngày lễ nào để con người dâng của tế lễ cho Chúa, đi đến đền thờ của Chúa và nhận sự dạy dỗ của Ngài không? Có những ngày lễ nào như thế không? (Không.) Con người làm gì vào tất cả những ngày lễ này? Trong thời buổi hiện đại chúng được xem là những cơ hội để họ ăn uống và vui chơi. Nguồn gốc của văn hóa truyền thống là gì? Văn hóa truyền thống đến từ ai? (Sa-tan.) Nó đến từ Sa-tan. Đứng đằng sau những ngày lễ truyền thống này, Sa-tan làm thấm nhuần một số điều nào đó trong con người. Những điều này là gì? Bảo đảm rằng con người nhớ đến tổ tiên của họ - đó là một trong những điều đó phải không? Ví dụ, vào ngày Tết thanh minh con người dọn dẹp các ngôi mộ và và cúng tế cho tổ tiên của họ, để không quên tổ tiên của mình. Đồng thời, Sa-tan cũng bảo đảm rằng con người nhớ lại lòng yêu nước, một ví dụ về điều này là Lễ hội thuyền rồng. Còn Tết trung thu thì sao? (Việc đoàn tụ gia đình.) Bối cảnh của việc đoàn tụ gia đình là gì? Lý do của nó là gì? Chính là để trao đổi và kết nối tình cảm. Tất nhiên, cho dù là tổ chức Đêm giao thừa hoặc Lễ hội đèn lồng, thì có nhiều cách để diễn tả các lý do đằng sau những hoạt động kỷ niệm này. Mặc dù con người diễn tả những lý do đó, nhưng mỗi lý do là cách Sa-tan làm thấm nhuần triết lý và suy nghĩ của nó trong con người, để họ đi lạc khỏi Chúa và dâng của tế lễ hoặc là cho tổ tiên của họ hoặc là cho Sa-tan, hoặc họ sẽ ăn uống và vui chơi vì sự ham muốn của xác thịt. Khi mỗi ngày lễ này được tổ chức, thì những tư tưởng và quan điểm của Sa-tan được gieo sâu vào tâm trí của con người mà họ không hay biết. Khi con người được bốn mươi, năm mươi tuổi hoặc thậm chí già hơn, thì những tư tưởng và quan điểm này của Sa-tan đã ăn sâu vào lòng họ. Hơn nữa, con người làm hết sức mình để truyền tải những ý tưởng này, dù nó đúng hay sai, cho thế hệ kế tiếp mà không hề phân biệt và không chút e dè. Đúng vậy không? (Đúng.) Văn hóa truyền thống và những ngày lễ này làm cho con người bại hoại theo cách nào? Ngươi biết không? (Con người trở nên bị kiềm chế và ràng buộc bởi những quy định của những truyền thống này đến mức họ không có thời gian hoặc sức lực để tìm kiếm Đức Chúa Trời.) Đây là một khía cạnh. Ví dụ, mọi người đều tổ chức trong Tết Nguyên đán - nếu ngươi không tổ chức, thì chẳng phải ngươi sẽ buồn sao? Ngươi có giữ bất kỳ sự mê tín nào trong lòng không? Ngươi có thể cảm thấy: “Tôi đã không tổ chức mừng năm mới, và bởi ngày Tết nguyên đán đã là một ngày tồi tệ, chẳng phải toàn bộ những ngày con lại trong năm cũng tồi tệ sao”? Chẳng phải ngươi sẽ cảm thấy lo lắng và hơi sợ hãi sao? Thậm chí có vài người đã không cúng tế cho tổ tiên họ trong nhiều năm và đột nhiên có một giấc mơ trong đó một người quá cố xin họ tiền. Họ sẽ cảm thấy gì? “Thật đáng buồn khi người quá cố này cần tiền để tiêu xài! Tôi sẽ đốt một ít giấy tiền vàng bạc cho họ. Nếu tôi không làm thì sẽ có chuyện không hay. Điều đó có thể gây rắc rối cho những người còn sống chúng ta - ai có thể biết được khi nào bi kịch sẽ ập đến?” Họ sẽ luôn luôn có chút lo lắng và sợ hãi này trong lòng mình. Ai mang lại cho họ sự lo lắng này? (Sa-tan.) Sa-tan là nguồn gốc của sự lo lắng này. Đây chẳng phải là một trong những cách mà Sa-tan làm cho con người bại hoại sao? Nó sử dụng các phương tiện và lý do khác nhau để kiểm soát ngươi, để đe dọa ngươi, và để trói buộc ngươi, đến mức mà ngươi rơi vào tình trạng mê muội rồi chịu thua và tuân phục nó; đây là cách Sa-tan làm cho con người bại hoại. Thông thường khi con người yếu đuối hoặc khi họ không hiểu đầy đủ được tình cảnh, thì họ có thể vô tình làm điều gì đó một cách ngớ ngẩn, nghĩa là, họ vô tình bị Sa-tan nắm bắt và có thể hành động một cách không có ý thức, có thể làm mọi việc mà không biết mình đang làm gì. Đây là cách Sa-tan làm cho con người bại hoại. Bây giờ thậm chí có khá nhiều người không muốn bỏ nền văn hóa truyền thống đã ăn sâu bắt rễ, họ không thể từ bỏ chúng. Đặc biệt là khi họ yếu đuối và thụ động nhưng vẫn mong muốn tổ chức những ngày lễ kiểu này và mong muốn gặp Sa-tan và làm thỏa mãn Sa-tan lần nữa, để chúng có thể mang lại sự thoải mái cho tâm hồn họ. Bối cảnh của văn hóa truyền thống là gì? Có phải bàn tay dơ bẩn của Sa-tan đang điều khiển phía sau không? Có phải bản chất xấu xa của Sa-tan đang thao túng và kiểm soát không? Có phải Sa-tan thống trị tất cả những thứ này không? (Phải.) Khi con người sống trong một nền văn hóa truyền thống và tổ chức những ngày lễ truyền thống kiểu này, thì chúng ta có thể nói rằng đây là một tình cảnh trong đó họ đang bị Sa-tan đánh lừa và làm cho bại hoại, và hơn nữa rằng họ có vui vẻ để bị lừa và làm cho bại hoại bởi Sa-tan không? (Có.) Đây là điều tất cả các ngươi đều thừa nhận, điều mà các ngươi đều biết.

4. Cách thức Sa-tan sử dụng sự mê tín để làm cho con người bại hoại.

Ngươi quen thuộc với từ “mê tín”, đúng không? Có vài sự liên kết giữa sự mê tín với văn hóa truyền thống, tuy nhiên chúng ta sẽ không nói về những điều đó ngày hôm nay. Đúng hơn, Ta sẽ thảo luận về các hình thức mê tín thường gặp nhất: sự tiên đoán, bói toán, đốt nhang và thờ Phật. Một vài người làm nghề bói toán, những người khác thờ Phật và đốt nhang, trong khi những người khác đi xem bói hoặc nhờ ai đó xem diện mạo của họ rồi đoán vận mệnh của họ theo cách này. Bao nhiêu người trong số các ngươi đi xem bói hoặc xem tướng? Đây là điều mà hầu hết mọi người quan tâm, đúng không? (Đúng.) Tại sao? Con người có được lợi ích gì từ việc bói toán và tiên đoán? Họ thỏa mãn được điều từ gì việc đó? (Sự tò mò.) Chỉ có sự tò mò thôi sao? Không hẳn là thế, như Ta nhìn thấy. Mục tiêu của sự bói toán là gì? Chẳng phải là để nhìn thấy tương lai sao? Một vài người đi xem tướng số để được dự đoán về tương lai, những người khác làm điều đó để xem mình sẽ gặp may mắn hay không. Một vài người làm điều đó để xem hôn nhân của họ sẽ ra sao, tuy nhiên những người khác làm điều đó để xem năm tới sẽ mang lại điều gì may mắn. Một vài người đi xem tướng số để biết triển vọng của họ và của con cái của họ sẽ ra sao, và một vài nhà kinh doanh làm điều đó để biết họ sẽ kiếm được bao nhiêu tiền, nhờ thầy tướng số chỉ dẫn về những việc họ nên làm. Vậy thì, điều này được làm chỉ để thỏa mãn tính tò mò thôi ư? Khi con người đi xem tướng số hoặc hoặc làm những điều này, đó là vì lợi ích cá nhân trong tương lai của bản thân họ; họ tin rằng tất cả những điều này được kết nối chặt chẽ với số phận của chính họ. Có gì hữu ích trong điều này không? (Không.) Tại sao nó không hữu ích? Chẳng lẽ đó không phải là một điều tốt khi có được một số kiến thức thông qua những điều này sao? Những tập tục này có thể giúp ngươi biết khi nào rắc rối có thể ập đến, và nếu ngươi biết về những rắc rối này trước khi chúng xảy ra, thì liệu ngươi có tránh được chúng không? Nếu tương lai của ngươi được báo trước, nó có thể chỉ cho ngươi cách tìm được hướng đi đúng, để ngươi có thể có được may mắn trong năm tới và đạt được sự giàu có qua công việc làm ăn của ngươi không? Vậy thì, nó có hữu ích hay không? Cho dù nó có hữu ích hay không thì nó không có liên quan với chúng ta, và chúng ta sẽ không thông công về điều đó ngày hôm nay; cuộc thảo luận của chúng ta sẽ không bao gồm nội dung và chủ đề này. Sa-tan sử dụng sự mê tín để làm cho con người bại hoại theo cách nào? Tất cả những gì con người muốn biết thông qua những việc như tiên đoán, xem tướng số, và xem bói nhằm mục đích biết được vận may của mình sẽ ra sao trong tương lai và con đường phía trước như thế nào, nhưng cuối cùng, bàn tay của ai đã và đang kiểm soát những điều này? (Bàn tay của Đức Chúa Trời.) Tất cả những điều này đều trong tay của Đức Chúa Trời. Khi sử dụng những cách thức này, Sa-tan muốn con người biết được điều gì? Sa-tan muốn sử dụng việc xem tướng số và xem bói để nói cho con người biết rằng nó biết vận mệnh tương lai của họ, và rằng nó không những biết những điều này mà còn kiểm soát họ. Sa-tan muốn lợi dụng cơ hội này để kiểm soát con người, đến nỗi con người đặt niềm tin mù quáng vào nó và tuân theo từng lời nói của nó. Ví dụ, nếu ngươi đi xem tướng số, nếu thầy bói nhắm mắt lại và nói cho ngươi mọi thứ đã xảy ra với ngươi trong vài thập kỷ trước một cách thật rõ ràng, thì ngươi sẽ cảm thấy thế nào bên trong? Ngay lập tức ngươi sẽ cảm thấy: “Ông ta nói thật chính xác! Trước đây tôi chưa bao giờ kể cho ai nghe về quá khứ của mình, làm sao ông ta có thể biết về nó? Tôi thật sự ngưỡng mộ ông thầy bói này!” Đối với Sa-tan, không có gì là khó để biết về quá khứ của ngươi. Đức Chúa Trời đã dẫn ngươi đến nơi ngươi đang ở ngày hôm nay, và trong thời gian đó Sa-tan làm cho con người bại hoại và theo sau ngươi. Câu chuyện trong nhiều thập kỷ của cuộc đời ngươi không là gì đối với Sa-tan và không khó để Sa-tan biết về những điều này. Khi ngươi học rằng điều Sa-tan nói là chính xác, chẳng phải ngươi đang giao phó lòng mình cho nó sao? Chẳng phải ngươi đang lệ thuộc vào nó để nó kiểm soát tương lai của ngươi và vận mệnh của ngươi sao? Ngay lập tức, lòng ngươi sẽ cảm thấy có chút tôn trọng hoặc kính trọng đối với nó, và đối với một vài người, thì vào thời điểm này linh hồn của họ có thể đã bị nó cướp mất. Và ngay lập tức ngươi sẽ hỏi thầy bói: “Tôi nên làm gì tiếp theo? Tôi nên tránh điều gì trong năm tới? Tôi không được làm những điều gì?” Và sau đó hắn sẽ nói ngươi không được đi đến chỗ kia, ngươi không được làm điều này, không mặc quần áo có những màu sắc nào đó, ngươi không nên đi đến chỗ này chỗ nọ, ngươi nên làm nhiều việc này việc kia…Chẳng phải ngươi sẽ ghi nhớ mọi điều hắn ta nói ngay lập tức sao? Ngươi sẽ thuộc lòng những lời của nó còn nhanh hơn là lời Chúa. Tại sao ngươi lại thuộc lòng chúng nhanh như vậy? Bởi vì ngươi muốn dựa vào Sa-tan để được may mắn. Đây chẳng phải là lúc nó chiếm lấy lòng ngươi sao? Khi những lời của nó trở thành sự thật như đã tiên đoán, chẳng phải ngươi sẽ muốn quay lại với nó ngay để tìm ra vận may mà năm tới sẽ mang đến là gì sao? (Phải.) Ngươi sẽ làm bất cứ điều gì Sa-tan bảo ngươi làm và ngươi sẽ tránh những điều nó bảo ngươi tránh. Theo cách này, chẳng phải ngươi đang tuân theo tất cả những gì nó nói sao? Rất nhanh chóng, ngươi sẽ rơi vào vòng tay của nó, bị nó lừa gạt, và chịu sự kiểm soát của nó. Điều này xảy ra bởi vì ngươi tin những gì nó nói là thật và bởi vì ngươi tin rằng nó biết về kiếp trước của ngươi, đời sống hiện tại của ngươi, và điều sẽ xảy ra trong tương lai. Đây là cách thức Sa-tan sử dụng để kiểm soát con người. Nhưng trong thực tế, ai là người thực sự kiểm soát? Chính Đức Chúa Trời đang kiểm soát, không phải Sa-tan. Sa-tan chỉ đang sử dụng các thủ đoạn của nó trong trường hợp này để lừa những người thiếu hiểu biết, lừa những người chỉ nhìn thấy thế giới vật chất, để họ tin và dựa vào nó. Sau đó, họ bị Sa-tan nắm bắt và tuân theo từng lời của nó. Nhưng Sa-tan có bao giờ nới lỏng sự kìm kẹp của nó khi con người muốn tin và đi theo Đức Chúa Trời không? Sa-tan không nới lỏng sự kìm kẹp của nó. Trong tình cảnh này, có phải con người thực sự rơi vào sự nắm giữ của Sa-tan không? (Phải.) Chúng ta có thể nói rằng hành vi của Sa-tan trong việc này là không biết xấu hổ không? (Có.) Tại sao chúng ta nói điều đó? Bởi vì đây là những thủ đoạn không trung thực và lừa dối. Sa-tan không biết xấu hổ và đánh lừa con người khiến họ nghĩ rằng nó kiểm soát mọi thứ về họ và rằng nó kiểm soát chính số phận của họ. Điều này khiến cho những người thiếu hiểu biết tuân phục nó hoàn toàn, lừa gạt họ chỉ bằng một vài lời. Trong tình trạng mê muội của mình, con người cúi đầu trước nó. Vậy thì, Sa-tan sử dụng cách thức nào, nó nói gì để khiến ngươi tin vào nó? Ví dụ, ngươi có thể chưa nói cho Sa-tan biết trong gia đình ngươi có bao nhiêu người, vậy mà nó vẫn có thể nó cho ngươi biết có bao nhiêu người trong gia đình ngươi, và tuổi của cha mẹ và con cái ngươi. Mặc dù ngươi có thể có những sự ngờ vực và nghi ngờ về Sa-tan trước đó, nhưng sau khi nghe nó nói những điều này, chẳng phải ngươi sẽ cảm thấy nó đáng tin hơn một chút sao? Sau đó Sa-tan có thể nói công việc gần đây khó khăn như thế nào đối với ngươi, rằng ngươi không có được sự công nhận xứng đáng từ cấp trên của mình và họ luôn luôn làm việc chống lại ngươi, và v.v…Sau khi nghe điều đó, ngươi sẽ suy nghĩ: “Điều đó hoàn toàn đúng! Mọi thứ trong công việc đang không được suôn sẻ lắm.” Vì thế ngươi sẽ tin tưởng Sa-tan thêm một chút. Sau đó nó sẽ nói điều gì đó khác để lừa gạt ngươi, khiến ngươi càng tin tưởng nó hơn. Dần dần, ngươi sẽ tự cảm thấy không thể chống lại hoặc nghi ngời về nó nữa. Sa-tan chỉ đơn thuần sử dụng vài trò bịp bợm tầm thường, thậm chí là những mánh khóe nhỏ vặt vãnh, và bằng cách này làm cho ngươi bối rối. Khi ngươi trở nên bối rối, thì ngươi sẽ không thể định rõ phương hướng của mình, ngươi sẽ lúng túng không biết làm gì. Đây là cách thức “tuyệt vời” Sa-tan sử dụng để làm cho con người bại hoại, nó khiến ngươi vô tình rơi vào bẫy của nó và bị nó dụ dỗ. Sa-tan nói cho ngươi biết một vài điều mà con người tưởng là tốt, và sau đó nó cho ngươi biết nên làm những gì và nên tránh những gì. Đây là cách ngươi bắt đầu đi con đường đó một cách không có ý thức. Một khi ngươi đã đi con đường đó, thì sẽ không có gì khác ngoài sự rắc rối dành cho ngươi; ngươi sẽ liên tục suy nghĩ về những gì Sa-tan đã nói và những gì nó bảo ngươi làm, và ngươi sẽ bị nó chiếm hữu mà không hề hay biết. Tại sao lại thế này? Chính vì loài người thiếu lẽ thật và vì thế không thể đứng vững và chống lại sự cám dỗ và dụ dỗ của Sa-tan. Đối với sự xấu xa của Sa-tan và sự lừa dối, sự phản bội, và hiểm độc của nó, thì nhân loại thật ngu dốt, non nớt và yếu đuối, phải không? Chẳng phải đây là một trong những cách Sa-tan làm cho con người bại hoại sao? (Phải.) Con người bị dối gạt và bị lừa một cách vô ý thức, từng chút từng chút một, bằng các cách thức khác nhau của Sa-tan, bởi vì họ thiếu khả năng phân biệt giữa điều tích cực và tiêu cực. Họ thiếu vóc giạc này, và khả năng chiến thắng Sa-tan.

5. Cách thức Sa-tan sử dụng xu hướng xã hội để làm cho con người bại hoại

Xu hướng xã hội đã ra đời khi nào? Có phải chúng chỉ ra đời trong thời đại ngày nay không? Con người có thể nói rằng các xu hướng xã hội đã xuất hiện khi Sa-tan bắt đầu làm cho con người bại hoại. Xu hướng xã hội bao gồm những gì? (Các phong cách quần áo và trang điểm.) Đây là những thứ mà con người thường tiếp xúc. Phong cách quần áo, thời trang, và xu hướng - những thứ này hợp thành một khía cạnh nhỏ. Có gì khác nữa không? Những câu thành ngữ phổ biến mà con người thường nói có được tính không? Phong cách sống mà con người mong muốn có được tính không? Những ngôi sao ca nhạc, những người nổi tiếng, tạp chí, và tiểu thuyết mà con người thích có được tính không? (Có.) Trong tâm trí của các ngươi, khía cạnh nào trong các xu hướng xã hội có thể làm cho con người bại hoại? Một vài người nói: “Tất cả chúng tôi đều đã có tuổi, chúng tôi đang ở độ tuổi năm mươi, sáu mươi, bảy mươi hoặc tám mươi, và chúng tôi không thể phù hợp với những xu hướng này nữa và chúng tôi không thực sự chú ý đến chúng.” Điều này đúng không? Những người khác nói: “Chúng tôi không theo dõi những người nổi tiếng, đó là điều mà những người trẻ ở độ tuổi đôi mươi mới làm; chúng tôi cũng không mặc quần áo thời trang, đó là điều mà những người có ý thức về hình ảnh mới làm.” Vậy thì điều gì trong những điều này có thể làm cho con người bại hoại? (Những câu thành ngữ phổ biến.) Những câu thành ngữ này có thể làm cho con người bại hoại không? Ta sẽ đưa ra một ví dụ, và ngươi có thể thấy nó có làm cho con người bại hoại hay không: “Đồng tiền làm thế giới quay vòng”; đây là một xu hướng phải không? So với xu hướng thời trang và sành ăn uống mà ngươi đã đề cập đến, chẳng phải điều này tệ hơn nhiều sao? “Đồng tiền làm thế giới quay vòng” là một triết lý của Sa-tan và nó chiếm ưu thế trong toàn nhân loại, trong mọi xã hội loài người. Ngươi có thể nói rằng đó là một xu hướng bởi vì nó đã được thấm nhuần trong lòng của mỗi một con người và giờ đây đã trở nên vững chắc trong lòng họ. Ban đầu, con người không chấp nhận câu thành ngữ này, và rồi họ đã trở nên quen thuộc với nó để khi họ tiếp xúc với thực tế cuộc sống, thì họ dần dần ngấm ngầm chấp thuận nó, thừa nhận sự tồn tại của nó và cuối cùng, họ xác định hoàn toàn chấp thuận nó. Đây chẳng phải là quá trình Sa-tan làm cho con người bại hoại sao? Có lẽ con người không hiểu câu thành ngữ này ở cùng một mức độ như nhau, nhưng mọi người đều có mức độ diễn giải và thừa nhận khác nhau về câu thành ngữ này dựa trên những gì đã xảy ra xung quanh họ và trên các kinh nghiệm các nhân của họ. Chẳng đúng vậy sao? Bất kể con người có bao nhiêu kinh nghiệm về câu thành ngữ này, nó có thể có ảnh hưởng tiêu cực gì đến lòng con người? Một điều gì đó được tỏ lộ qua tâm tính con người trong nhiều người trên thế giới này, bao gồm mỗi một người trong các ngươi. Điều đã được tỏ lộ này được diễn giải như thế nào? Nó là sự tôn thờ tiền bạc. Có khó để loại điều này ra khỏi lòng của ai đó không? Điều đó rất là khó! Dường như việc làm cho con người bại hoại của Sa-tan đã thực sự sâu sắc! Vậy thì sau khi Sa-tan sử dụng xu hướng này để làm cho con người bại hoại, thì nó được biểu hiện trong họ như thế nào? Ngươi có cảm thấy rằng ngươi không thể tồn tại trong thế giới này mà không có đồng nào, rằng thậm chí một ngày không có tiền sẽ là một điều không thể phải không? Địa vị con người dựa trên số tiền mà họ có, cũng như sự tôn trọng họ có được. Người nghèo thì cúi gập người trong sự hổ thẹn, trong khi người giàu tận hưởng địa vị cao sang của mình. Họ đứng thẳng và kiêu hãnh, nói lớn tiếng và sống kiêu ngạo. Câu thành ngữ và xu hướng này mang lại cho con người điều gì? Chẳng phải sự thật là nhiều người theo đuổi việc kiếm tiền bằng mọi giá sao? Chẳng phải nhiều người đã đánh mất phẩm giá và sự liêm chính trong việc theo đuổi để kiếm nhiều tiền hơn sao? Hơn nữa, chẳng phải nhiều người vì đồng tiền mà đánh mất cơ hội để thực hiện bổn phận của mình và đi theo Đức Chúa Trời sao? Đây chẳng phải là sự mất mát cho con người sao? (Phải.) Chẳng phải Sa-tan nham hiểm khi sử dụng cách thức này và câu thành ngữ này để làm cho con người bại hoại đến mức như thế sao? Đây chẳng phải là một trò lừa hiểm độc sao? Khi ngươi tiến từ việc phản đối câu thành ngữ phổ biến này đến việc cuối cùng chấp nhận nó là đúng, thì lòng ngươi hoàn toàn rơi vào sự kìm kẹp của Sa-tan, và do đó ngươi vô tình ngươi sống theo câu thành ngữ đó. Câu thành ngữ này ảnh hưởng ngươi đến mức nào? Ngươi có thể biết con đường đúng, ngươi có thể biết lẽ thật, nhưng ngươi bất lực để theo đuổi nó. Ngươi có thể biết rõ về lời Chúa, nhưng ngươi không sẵn sàng trả giá, không sẵn sàng chịu đựng để trả giá. Thay vào đó, ngươi thà hy sinh tương lai và số phận của chính mình để chống đối Đức Chúa Trời cho đến tận cùng. Bất kể Chúa có phán gì, bất kể Chúa có làm gì, bất kể việc ngươi có hiểu được tình yêu của Chúa dành cho ngươi sâu sắc và vĩ đại thế nào hay không, thì ngươi cũng sẽ kiên quyết làm theo cách riêng của mình và trả giá cho câu thành ngữ này. Điều đó có nghĩa là, câu thành ngữ này đã điều khiển hành vi và suy nghĩ của ngươi, và ngươi sẽ thà để số phận của mình cho nó điều khiển hơn là từ bỏ hết. Chẳng phải sự thật rằng con người hành động theo cách này, rằng họ bị câu thành ngữ này điều khiển và bị nó thao túng, là tác động của việc Sa-tan làm cho con người tha hóa sao? Đây chẳng phải là triết lý và tâm tính bại hoại của Sa-tan đang bén rễ trong lòng ngươi sao? Nếu ngươi làm điều này, thì chẳng phải Sa-tan đã đạt được mục tiêu của nó rồi sao? (Phải.) Ngươi có nhìn thấy Sa-tan đã làm cho con người bại hoại thế nào theo cách này không? Ngươi có thể cảm nhận được điều đó không? (Không.) Ngươi đã không nhìn thấy cũng không cảm nhận được điều đó. Ngươi có nhìn thấy sự xấu xa của Sa-tan ở đây không? Sa-tan làm cho con người bại hoại mọi lúc và mọi nơi. Sa-tan khiến con người không thể chống lại sự bại hoại này và khiến con người bất lực trước nó. Sa-tan khiến ngươi chấp nhận những tư tưởng, quan điểm của nó và những điều xấu xa đến từ nó trong những tình cảnh mà ngươi không hề hay biết và khi ngươi không nhận ra được điều gì đang xảy đến với ngươi. Con người chấp nhận những điều này và không có ngoại lệ đối với chúng. Họ ấp ủ và gìn giữ những điều này như là một báu vật, họ để những điều này thao túng và đùa giỡn với họ, và đây là cách mà Sa-tan làm cho con người ngày càng trở nên bại hoại hơn.

Sa-tan sử dụng một vài cách thức để làm cho con người bại hoại. Con người có kiến thức và một sự hiểu biết về một vài nguyên tắc khoa học, con người sống dưới ảnh hưởng của nền văn hóa truyền thống, và mỗi người là một người thừa kế và người truyền tải nền văn hóa truyền thống. Con người buộc phải tiếp tục nền văn hóa truyền thống được Sa-tan trao cho, và con người cũng thích nghi với những xu hướng xã hội mà Sa-tan mang lại cho nhân loại. Con người không thể tách rời khỏi Sa-tan, thích nghi với tất cả những gì Sa-tan làm trong mọi thời điểm, chấp nhận sự xấu xa, lừa lọc, hiểm độc và kiêu ngạo của nó. Một khi con người sở hữu những tâm tính này của Sa-tan, thì họ sẽ sống hạnh phúc hay là đau khổ giữa nhân loại này và trong thế giới này? (Đau khổ.) Tại sao ngươi nói điều đó? (Bởi vì con người bị trói buộc bởi những điều này và cuộc đời họ là một cuộc đấu tranh cay đắng.) Một vài người đeo kính và ra vẻ trí thức; họ có thể rất hiếm khi cất cao giọng, ăn nói lưu loát và có lý lẽ, và hơn thế nữa, vì tuổi cao, nên có thể họ đã trải qua nhiều điều và rất có kinh nghiệm; họ có thể nói chi tiết về những vấn đề lớn nhỏ và luôn luôn có cơ sở lý luận cho những điều họ nói; họ có thể có một bộ lý thuyết để đánh giá sự thật và nguyên do của mọi việc. Mọi người có thể nhìn vào hành vi, ngoại hình và cách cư xử của những người như thế và nhìn thấy sự chính trực và tính cách của họ và thấy họ không có sai trật gì. Những người như thế đặc biệt có khả năng thích ứng với các xu hướng xã hội hiện tại và không bao giờ bị coi là lỗi thời. Mặc dù những người này có thể già hơn, nhưng họ không bao giờ tụt hậu so với các xu hướng của thời đại và không bao giờ quá già để học hỏi. Nhìn bề ngoài, không ai có thể tìm ra điều gì sai trật với một người như thế, vậy mà bên trong họ đã hoàn toàn bị Sa-tan làm cho bại hoại. Mặc dù không thể tìm ra một lỗi bên ngoài đối với những người như thế, mặc dù bên ngoài họ lịch thiệp, tinh tế, có kiến thức và đạo đức nhất định, và họ có sự liêm chính, và mặc dù về mặt kiến thức thì họ không thua kém gì những người trẻ tuổi, nhưng đối với bản chất và thực chất của họ, những con người như thế là một mô hình đầy đủ và sống động của Sa-tan; họ giống hệt với Sa-tan. Đây là “trái” của việc Sa-tan làm cho con người bại hoại. Điều Ta vừa nói có thể làm tổn thương ngươi, nhưng tất cả là sự thật. Kiến thức mà con người nghiên cứu, khoa học mà họ hiểu được, và phương tiện họ chọn để phù hợp với những xu hướng xã hội thì không loại trừ công cụ thuộc sự bại hoại của Sa-tan. Điều này hoàn toàn đúng. Do đó, con người sống trong một tâm tính hoàn toàn bị Sa-tan làm cho bại hoại, và con người không có cách nào biết rằng sự thánh khiết của Chúa là gì hoặc thực chất của Chúa là gì. Đây là vì nhìn bề ngoài con người không thể tìm thấy điều sai trật với những cách thức Sa-tan làm cho con người bại hoại; con người không thể chỉ ra hành vi của một ai đó có gì sai không. Mọi người đi làm bình thường và sống cuộc sống bình thường; họ đọc sách báo bình thường, họ học tập và nói chuyện bình thường; một vài người thậm chí còn học cách xây dựng một vẻ bề ngoài có đạo đức đến mức họ chào hỏi mọi người một cách lịch sự, lịch thiệp và đứng đắn, có hiểu biết và thân thiện, hay giúp đỡ và rộng lượng đối với người khác, và không gây chuyện cãi vả vặt vãnh với người khác hoặc lợi dụng người khác. Tuy nhiên, tâm tính bại hoại xấu xa của họ đã bám rễ sâu trong họ và thực chất này không thể thay đổi bằng cách dựa vào nỗ lực bên ngoài. Vì thực chất này, con người không thể biết được sự thánh khiết của Chúa, và mặc dù thực chất trong sự thánh khiết của Chúa được công khai với con người, nhưng con người không coi trọng điều đó. Đây là vì Sa-tan, qua các phương tiện khác nhau, đã hoàn toàn sở hữu cảm xúc, ý tưởng, quan điểm và suy nghĩ của con người. Sự sở hữu và bại hoại này không phải tạm thời hoặc không thường xuyên, mà hiện diện ở mọi nơi và mọi lúc. Do đó, nhiều người đã tin vào Đức Chúa Trời được ba hoặc bốn năm - thậm chí năm hoặc sáu năm - vẫn còn bám và những tư tưởng và quan điểm mà Sa-tan đã thấm nhuần trong họ như thể họ đang nắm giữ một kho báu. Bởi vì con người đã chấp nhận sự xấu xa, kiêu ngạo và những điều hiểm ác xuất phát từ bản chất của Sa-tan, thì chắc chắn trong mối quan hệ giữa con người với con người thường có mâu thuẫn, tranh cãi và tính tình không hợp nhau, là điều xảy ra như là một kết quả của bản chất kiêu ngạo của Sa-tan. Nếu Sa-tan đã cho loài người những điều tích cực - ví dụ, nếu Nho giáo và Đạo giáo trong văn hóa truyền thống mà con người đã chấp nhận là những điều tốt - thì những loại người giống nhau có thể hòa thuận với nhau sau khi chấp nhận những điều đó. Vậy thì tại sao lại có sự chia rẽ lớn như vậy giữa những con người đã cùng chấp nhận những điều giống nhau? Tại sao vậy? Chính là vì những điều này đến từ Sa-tan và Sa-tan tạo ra sự chia rẽ giữa con người. Những điều từ Sa-tan, bất kể chúng có dáng vẻ bề ngoài trang nghiêm, hay vĩ đại thế nào, thì cũng mang đến cho con người và đem lại cho đời sống con người chỉ là sự kiêu ngạo, và không gì khác hơn sự lừa dối trong bản chất xấu xa của Sa-tan. Chẳng phải vậy sao? Một người có khả năng tự cải trang, sở hữu một kiến thức phong phú hoặc được dạy dỗ tốt vẫn sẽ khó khăn lắm mới che dấu được tâm tính xấu xa bại hoại của mình. Điều đó có nghĩa là, cho dù người này có cải trang theo bao nhiêu cách, dù ngươi có nghĩ họ là thánh nhân, hoặc nếu ngươi nghĩ họ là người hoàn hảo, hoặc nếu ngươi nghĩ họ là một thiên sứ, cho dù ngươi có nghĩ họ thanh sạch đến mức nào, thì đời sống thực của họ như thế nào đằng sau hậu trường? Thực chất nào ngươi sẽ nhìn thấy trong sự tỏ lộ tâm tính của họ. Không nghi ngờ gì ngươi sẽ nhìn thấy bản chất xấu xa của Sa-tan. Nói thế có thể chấp nhận không? (Có.) Ví dụ, giả sử ngươi biết một người thân thiết với mình, người ngươi nghĩ là người tốt, có thể là người mà ngươi thần tượng. Với vóc giạc hiện tại của mình, ngươi nghĩ gì về họ? Trước tiên, ngươi đánh giá xem loại người này có nhân tính hay không, họ có trung thực hay không, họ có yêu mọi người thực sự không, lời nói và hành động của họ có làm lợi và giúp đỡ những người khác không? (Họ không có.) Sự thật đằng sau cái gọi là lòng nhân từ, tình yêu thương hoặc lòng tốt mà những người này tỏ lộ ra là gì? Tất cả đều giả tạo, tất cả đều là vẻ bề ngoài. Đằng sau vẻ bề ngoài này có một mục đích xấu xa không nói ra: khiến cho người đó được quý mến và thần tượng. Ngươi có thấy điều này rõ ràng không? (Có.)

Những cách thức mà Sa-tan sử dụng để làm cho con người bại hoại mang đến cho loài người điều gì? Chúng có mang lại điều gì tích cực không? Trước tiên, con người có thể phân biệt được giữa điều thiện và điều ác không? Ngươi thấy đó, với bất kỳ ai trong thế giới này, dù họ có là người vĩ đại, hoặc một vài cuốn tạp chí, khi họ tuyên bố rằng điều này hoặc điều kia tốt hoặc xấu, thì những sự phán quyết của họ có chính xác không? Chúng có đúng không? Sự đánh giá của họ về các sự kiện hoặc con người có công bằng không? Sự đánh giá của họ có chứa đựng lẽ thật không? Thế giới này, nhân loại này, có đánh giá những điều tích cực và tiêu cực dựa trên tiêu chuẩn của lẽ thật không? (Không.) Tại sao con người không có khả năng đó? Con người đã học biết nhiều kiến thức và biết nhiều về khoa học, vì thế họ được sở hữu những khả năng tuyệt vời, đúng không? Vậy thì tại sao họ không thể phân biệt giữa những điều tích cực và tiêu cực? Tại sao vậy? (Bởi vì con người không có lẽ thật; khoa học và kiến thức không phải lẽ thật.) Mọi thứ Sa-tan mang đến cho con người đều là sự xấu xa và bại hoại và thiếu mất lẽ thật, sự sống và đường đi. Với sự xấu xa và bại hoại mà Sa-tan mang đến cho con người, thì ngươi có thể nói rằng Sa-tan có tình yêu thương không? Ngươi có thể nói rằng con người có tình yêu thương không? Một vài người có thể nói: “Bạn sai rồi; có rất nhiều người trên khắp thế giới giúp đỡ người nghèo hoặc người vô gia cư. Những người đó chẳng phải là người tốt sao? Cũng có những tổ chức từ thiện làm những việc tốt; chẳng phải tất cả những việc họ làm là việc tốt sao?” Vậy thì chúng ta nói gì về điều đó? Sa-tan sử dụng nhiều cách thức và lý thuyết khác nhau để làm cho con người bại hoại; có phải việc làm cho con người bại hoại này là một khái niệm mơ hồ không? Không, nó không mơ hồ. Sa-tan cũng làm một vài việc thực tế, và nó cũng thúc đẩy một quan điểm hoặc một lý trong thế giới và trong xã hội này. Trong mỗi triều đại và trong mỗi thời đại nó thúc đẩy một lý thuyết và làm cho các tư tưởng thấm nhuần trong tâm trí của con người. Những tư tưởng và lý thuyết này dần dần bám rễ trong lòng của con người, và sau đó con người bắt đầu sống theo chúng. Một khi họ bắt đầu sống theo những điều này, chẳng phải họ trở thành Sa-tan một cách không có ý thức sao? Chẳng phải sau đó họ trở nên hiệp một với Sa-tan sao? Khi con người đã trở nên hiệp một với Sa-tan, thì cuối cùng thái độ của họ đối với Đức Chúa Trời là gì? Chẳng phải là giống thái độ của Sa-tan đối với Đức Chúa Trời sao? Không ai dám thừa nhận điều này, đúng không? Thật kinh khủng! Tại sao Ta phán rằng bản chất của Sa-tan là xấu xa? Ta không nói điều này một cách vô căn cứ; đúng hơn, bản chất của Sa-tan đã được phân loại và phân tích dựa trên những gì nó đã làm và những điều nó đã tỏ lộ. Nếu Ta chỉ phán rằng Sa-tan xấu xa, thì ngươi sẽ nghĩ gì: “Hiển nhiên Sa-tan xấu xa.” Vậy thì Ta hỏi ngươi: “Khía cạnh nào của Sa-tan là xấu xa?” Nếu ngươi nói: “Sự chống đối của Sa-tan đối với Đức Chúa Trời là xấu xa,” thì ngươi vẫn chưa nói rõ ràng. Bây giờ Ta đã phán chi tiết theo cách này, thì ngươi có hiểu nội dung chi tiết về thực chất trong sự xấu xa của Sa-tan không? (Có.) Bây giờ ngươi đã hiểu được bản chất xấu xa của Sa-tan, thì ngươi hiểu về bản thân mình được bao nhiêu? Những điều này có liên kết với nhau không? (Có.) Sự liên kết này có làm tổn thương ngươi không? (Không.) Nó có hữu ích cho ngươi không? (Có.) Nó hữu ích như thế nào? (Rất hữu ích!) Nói một cách cụ thể hơn, Ta sẽ không nghe những lời nói mơ hồ. Khi ngươi nói “rất hữu ích,” thì chính xác nó hữu ích thế nào? (Chúng tôi biết những điều nào Chúa ghét, những điều nào chống lại Chúa; lòng chúng tôi giờ đây đã rõ hơn một chút về những điều này.) Khi Ta thông công về thực chất trong sự thánh khiết của Đức Chúa Trời, thì Ta có cần phải thông công về thực chất xấu xa của Sa-tan không? Ngươi có ý kiến gì về điều này? (Có, điều đó cần thiết.) Tại sao? (Sự xấu xa của Sa-tan làm nổi bật lên sự thánh khiết của Đức Chúa Trời.) Có đúng vậy không? Điều này đúng một phần, có nghĩa là không có sự xấu xa của Sa-tan, thì con người sẽ không biết rằng Đức Chúa Trời là thánh khiết; thật đúng khi nói điều này. Tuy nhiên, nếu ngươi nói rằng sự thánh khiết của Đức Chúa Trời chỉ tồn tại vì sự tương phản của nó với sự xấu xa của Sa-tan, thì điều này có đúng không? Cách nghĩ đối lập này không đúng. Sự thánh khiết của Chúa là thực chất vốn có của Chúa; ngay cả khi Chúa mặc khải nó qua hành động của Ngài, thì điều này vẫn là một sự bày tỏ tự nhiên về thực chất của Chúa và nó vẫn là thực chất vốn có của Chúa; nó vẫn luôn luôn tồn tại và là thực chất đối với chính Chúa, mặc dù con người không thể nhìn thấy. Đây là vì con người sống giữa tâm tính bại hoại của Sa-tan và dưới ảnh hưởng của Sa-tan, và họ không biết về sự thánh khiết, càng không biết nội dung chi tiết trong sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Vậy thì, có cần thiết là chúng ta thông công về thực chất xấu xa của Sa-tan trước tiên không? (Có, điều đó cần thiết). Một số người có thể bảy tỏ một vài nghi ngờ: “Ngài đang thông công về chính Đức Chúa Trời, vậy thì tại sao Ngài lại luôn luôn nói về việc Sa-tan làm cho con người bại hoại thế nào và bản chất của Sa-tan xấu xa làm sao?” Bây giờ ngươi đã không còn nghi ngờ, đúng không? Khi con người đã nhận thức được sự xấu xa của Sa-tan và khi họ có một định nghĩa chính xác về nó, khi con người có thể thấy rõ nội dung chi tiết và biểu hiện của sự xấu xa, nguồn gốc và thực chất của sự xấu xa, chỉ khi đó qua việc thảo luận về sự thánh khiết của Chúa thì con người mới có thể thấy rõ hoặc nhận ra sự thánh khiết của Chúa là gì, sự thánh khiết là gì. Nếu Ta không thảo luận về sự xấu xa của Sa-tan, thì một vài người sẽ lầm tưởng rằng một vài điều mà con người thực hiện trong xã hội và giữa mọi người - hoặc những điều nào đó tồn tại trong thế giới này - có thể có sự liên quan đến thánh khiết. Đây chẳng phải là một quan điểm sai lầm sao? (Phải.)

Giờ đây Ta đã thông công về thực chất của Sa-tan theo cách này, ngươi đã có được sự hiểu biết nào về sự thánh khiết của Chúa qua những sự trải nghiệm của ngươi trong vài năm qua, từ việc đọc lời Chúa của ngươi và từ việc kinh nghiệm công tác của Ngài? Hãy tiến lên và nói về điều đó. Ngươi không cần phải sử dụng những lời lẽ cho êm tai, mà chỉ nói từ những kinh nghiệm của chính ngươi. Có phải sự thánh khiết của Đức Chúa Trời chỉ bao gồm tình yêu thương của Ngài không? Có phải chỉ có tình yêu thương của Đức Chúa Trời mới được chúng ta mô tả là thánh khiết không? Điều đó sẽ quá phiến diện, phải không? Ngoài tình yêu thương của Chúa, còn có những khía cạnh khác trong thực chất của Chúa. Ngươi có nhìn thấy chúng không? (Có. Chúa gớm ghiếc các lễ hội và ngày lễ, phong tục và mê tín; đây cũng là sự thánh khiết của Chúa.) Đức Chúa Trời là thánh khiết, do đó Ngài gớm ghiếc mọi thứ, ý ngươi là vậy phải không? Căn nguyên của nó, sự thánh khiết của Đức Chúa Trời là gì? Có phải sự thánh khiết của Đức Chúa Trời không có nội dung gì quan trọng, chỉ có sự ghét bỏ không? Trong tâm trí mình ngươi đang suy nghĩ, “Bởi vì Chúa ghét những điều xấu xa này, vậy thì con người có thể nói rằng Chúa thánh khiết không”? Điều này chẳng phải là sự suy đoán ở đây sao? Điều này chẳng phải là một hình thức ngoại suy và phán xét sao? Sai lầm lớn nhất mà tuyệt đối phải tránh khi nói đến sự hiểu biết của chúng ta về thực chất của Đức Chúa Trời là gì? (Đó là khi chúng ta bỏ thực tế lại phía sau và thay vào đó nói về các giáo lý.) Đây là một sai lầm rất lớn. Còn gì khác nữa không? (Sự suy đoán và trưởng tượng.) Đây cũng là những sai lầm rất nghiêm trọng. Tại sao sự suy đoán và tưởng tượng lại không hữu ích? Ngươi có thể thực sự nhìn thấy những điều mà ngươi suy đoán và tưởng tượng ra không? Chúng có phải là thực chất thật của Đức Chúa Trời không? (Không.) Điều sai lầm khác là gì? Đó có phải là việc chỉ liệt kê một loạt các lời đẹp đẽ để mô tả thực chất của Đức Chúa Trời không? (Phải.) Đây chẳng phải là phô trương và vô nghĩa sao? Sự phán xét và sự suy đoán là vô nghĩa, cũng như hành động lựa chọn những từ ngữ vừa đẹp đẽ. Sự ngợi khen trống rỗng cũng là vô nghĩa, phải không? Đức Chúa Trời có thích nghe con người nói về điều vô nghĩa thế này không? (Không, Ngài không thích.) Ngài cảm thấy khó chịu khi nghe nó! Khi Đức Chúa Trời dẫn dắt và cứu một nhóm người, sau đó nhóm người này nghe những lời của Ngài, tuy thế mà họ không bao giờ hiểu được điều Ngài phán. Ai đó có thể hỏi: “Đức Chúa Trời có tốt không?” và họ sẽ trả lời, “Có!” “Tốt như thế nào?” “Rất là tốt!” “Đức Chúa Trời có yêu con người không?” “Có!” “Yêu nhiều bao nhiêu? Ngươi có thể mô tả không?” “Nhiều lắm! Tình yêu thương của Đức Chúa Trời sâu thẳm hơn đại dương, cao hơn cả bầu trời!” Chẳng phải những lời này là vô nghĩa sao? Và chẳng phải sự vô nghĩa này giống như điều ngươi vừa nói: “Chúa ghét tâm tính bại hoại của Sa-tan, và do đó Chúa là thánh khiết”? (Phải.) Điều ngươi vừa nói chẳng vô nghĩa sao? Và đa số những điều vô nghĩa được nói ra đến từ đâu? (Sa-tan.) Những điều vô nghĩa được nói ra chủ yếu đến từ sự vô trách nhiệm và không tôn kính của con người đối với Đức Chúa Trời. Chúng ta có thể nói như vậy không? Ngươi không có bất kỳ sự hiểu biết nào mà vẫn nói chuyện vô nghĩa. Đó chẳng phải là vô trách nhiệm sao? Đó chẳng phải là không kính trọng Đức Chúa Trời sao? Ngươi đã học được một số kiến thức, hiểu được một số lý lẽ và lôgic, ngươi sử dụng những điều này, và hơn nữa, làm như thế như là một cách để hiểu được Đức Chúa Trời. Ngươi có nghĩ rằng Đức Chúa Trời cảm thấy buồn khi Ngài nghe ngươi nói theo cách đó không? Làm sao ngươi có thể cố gắng biết đến Đức Chúa Trời bằng việc sử dụng những cách thức này? Khi ngươi nói như thế, chẳng phải nghe ngượng lắm sao? Do đó, khi nói đến việc hiểu biết về Chúa, con người phải thật cẩn trọng; chỉ nói những gì ngươi biết về Chúa. Hãy nói một cách trung thực và thực tế và đừng tô vẽ cho lời nói của mình bằng những lời khen nhạt nhẽo, và đừng dùng lời tâng bốc; Đức Chúa Trời không cần nó và những thứ này đến từ Sa-tan. Tâm tính của Sa-tan là kiêu ngạo; Sa-tan thích được tâng bốc và nghe những lời đẹp đẽ. Sa-tan sẽ hài lòng và vui nếu con người liệt kê tất cả những lời ngọt ngào họ đã học và sử dụng chúng cho Sa-tan. Nhưng Chúa không cần điều này; Chúa không cần sự nịnh nọt hoặc tâng bốc và Ngài không yêu cầu con người nói những lời vô nghĩa và ngợi khen Ngài một cách mù quáng. Đức Chúa Trời ghê tởm và sẽ không bao giờ nghe những lời ngợi khen và tâng bốc mà không phù hợp với thực tế. Vì vậy, khi một vài người ngợi khen Chúa một cách mù quáng và những gì họ nói không phù hợp với những gì trong lòng họ và khi họ thề với Chúa một cách mù quáng và cầu nguyện với Ngài một cách cẩu thả, thì Chúa không hề lắng nghe. Ngươi phải chịu trách nhiệm về những gì ngươi nói. Nếu ngươi không biết điều gì, cứ nói là không biết; nếu ngươi biết được điều gì, hãy bày tỏ nó theo cách thực tế. Bây giờ, đối với nội dung thực sự trong sự thánh khiết của Đức Chúa Trời, ngươi có được sự hiểu biết cụ thể về nó chưa? (Khi tôi bày tỏ sự dấy nghịch, khi tôi phạm tội, tôi đã nhận được sự phán xét và trừng phạt của Chúa, và trong trường hợp đó tôi đã nhìn thấy sự thánh khiết của Chúa. Và khi tôi gặp phải những tình cảnh không như tôi mong đợi, tôi cầu nguyện về những điều này và tìm kiếm ý Chúa và khi Chúa khai sáng và hướng dẫn tôi bởi lời Ngài, thì tôi đã nhìn thấy sự thánh khiết của Chúa.) Điều này là từ kinh nghiệm của ngươi, đúng không? (Tôi đã nhìn thấy từ những điều Đức Chúa Trời đã phán về việc con người trở nên thế nào khi bị làm cho bại hoại và bị hại bởi Sa-tan. Tuy nhiên, Chúa đã ban mọi thứ để cứu chúng tôi và từ điều này tôi nhìn thấy sự thánh khiết của Chúa.) Đây là một cách nói thực tế; nó là sự hiểu biết thực sự. Có cách hiểu nào khác về điều này không? (Tôi không biết sự hiểu biết của tôi có đúng hay không. Tôi nhìn thấy sự xấu xa của Sa-tan từ những lời nói để dụ dỗ Ê-va phạm tội và sự cám dỗ của nó với Chúa Jêsus. Từ những lời Chúa đã phán với A-đam và Ê-va về thứ họ có thể và không thể ăn, tôi thấy rằng lời Chúa thẳng thắn và rõ ràng, và rằng chúng đáng tin cậy; từ điều này tôi nhìn thấy sự thánh khiết của Chúa.) Sau khi nghe những lời nhận xét trên, những lời của người nào thôi thúc ngươi nói a-men nhất. Sự thông công của người nào sát với chủ đề thông công của chúng ta ngày hôm nay nhất? Lời chia sẻ của ai thực tế nhất? Sự thông công của người chị em cuối cùng như thế nào? (Tốt.) Ngươi nói a-men với những gì chị ấy đã nói. Điều gì chị ấy nói đã đúng với mục tiêu? (Trong những lời người chị em này vừa nói, tôi nghe rằng lời Chúa thẳng thắn và rõ ràng, và nó hoàn toàn không giống những lời nói lòng vòng của Sa-tan. Tôi đã nhìn thấy sự thánh khiết của Chúa trong điều này.) Đây là một phần của điều đó. Đúng vậy không? (Đúng.) Rất tốt. Ta thấy rằng ngươi đã đạt được điều gì đó trong hai buổi thông công vừa qua, nhưng ngươi phải tiếp tục làm việc chăm chỉ. Lý do ngươi phải làm việc chăm chỉ là vì việc hiểu được thực chất của Đức Chúa Trời là một bài học rất sâu sắc; nó không phải là điều mà con người hiểu được qua một đêm hoặc con người có thể bày tỏ rõ ràng chỉ với một vài từ.

Mỗi khía cạnh trong tâm tính xấu xa bại hoại, sự hiểu biết, triết lý của con người, những tư tưởng và quan điểm của con người, và những khía cạnh cá nhân nào đó của từng người cản trở họ rất nhiều trong việc biết đến thực chất của Đức Chúa Trời; vì thế khi ngươi nghe những chủ đề này, một số chủ đề trong số đó có thể nằm ngoài tầm với của ngươi; một số ngươi không thể hiểu được, trong khi một số về cơ bản ngươi không thể làm cho phù hợp với thực tế. Dẫu sao, Ta đã nghe về sự hiểu biết của ngươi về sự thánh khiết của Chúa và Ta biết rằng trong lòng mình ngươi đang bắt đầu thừa nhận những điều Ta đã phán và thông công về sự thánh khiết của Chúa. Ta biết rằng trong lòng ngươi thì sự khao khát để hiểu được thực chất trong sự thánh khiết của Đức Chúa Trời đang bắt đầu nảy nở. Nhưng điều khiến Ta còn vui hơn chính là một vài người trong các ngươi đã có thể sử dụng những từ đơn giản để diễn tả sự hiểu biết của ngươi về sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Mặc dù phán ra điều này thì đơn giản và Ta đã phán điều này trước đây, nhưng trong lòng của đa số các ngươi, các ngươi vẫn chưa chấp nhận những lời này, và thực sự chúng không có ấn tượng nào trong tâm trí của ngươi. Tuy nhiên, một vài người trong số các ngươi đã ghi nhớ những lời này. Điều này rất tốt và là một sự khởi đầu đầy hứa hẹn. Ta hy vọng rằng các ngươi sẽ tiếp tục suy ngẫm về các chủ đề mà các ngươi nghĩ là sâu sắc - hoặc các chủ đề ngoài tầm với của các ngươi - và rằng ngươi sẽ ngày càng có nhiều buổi thông công hơn. Đối với những vấn đề ngoài tầm với của ngươi thì sẽ có người nào đó hướng dẫn ngươi thêm. Nếu ngươi tham gia thêm các buổi thông công về các lĩnh vực nằm trong tầm với của ngươi hiện nay, thì Đức Thánh Linh sẽ làm công tác của Ngài và ngươi sẽ hiểu được nhiều hơn. Việc hiểu được thực chất của Chúa và biết về thực chất của Chúa là điều quan trọng nhất đối với lối vào sự sống của con người. Ta hy vọng rằng ngươi không sao lãng điều này hoặc hoặc xem nó như một trò chơi, bởi vì biết đến Đức Chúa Trời là nền tảng trong đức tin của con người và chìa khóa cho con người theo đuổi lẽ thật và có được sự cứu rỗi. Nếu con người tin vào Đức Chúa Trời nhưng không biết đến Ngài, nếu họ chỉ sống trong lời nói và giáo lý, thì họ sẽ không bao giờ có thể có được sự cứu rỗi, ngay cả khi họ hành động và sống theo ý nghĩa nông cạn về lẽ thật. Điều đó có nghĩa là, nếu ngươi tin vào Đức Chúa Trời nhưng không biết đến Ngài, thì đức tin của ngươi chỉ là con số không và không có thực tế. Các ngươi hiểu, đúng không? (Vâng, chúng tôi hiểu.) Sự thông công của chúng ta ngày hôm nay sẽ kết thúc ở đây. (Tạ ơn Đức Chúa Trời!)

Ngày 04 tháng 01 năm 2014

Trước: Chính Đức Chúa Trời, Đấng duy nhất III

Tiếp theo: Chính Đức Chúa Trời, Đấng duy nhất IX

Bạn có muốn biết cách gột bỏ xiềng xích tội lỗi và được làm tinh sạch? Hãy liên hệ chúng tôi để tìm được lối đi đúng đắn.
Liên hệ với chúng tôi
Liên hệ với chúng tôi qua Messenger

Nội dung liên quan

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này